Chương 32.1: Tiệc đính hôn
Hiệu trưởng Tháp Trắng gáy thì to nhưng vẫn lén ra quy định nghiêm ngặt cấm Tư Đệ tiếp cận khu giảng đường của học sinh dưới lớp 5.
Chuyện học viên tốt nghiệp hạng xuất sắc, đàn anh nổi như cồn quay lại trường giảng dạy khiến hai tháp xôn xao. Lần trước Tiêu Chẩm Vân nhập học, đám Lính gác trong Tháp Đen đã lẻn vào Tháp Trắng nhìn trộm Dẫn đường xinh đẹp. Lần này các Dẫn đường đủ cấp độ từ Tháp Trắng lại giả vờ cố ý vô tình đi ngang tầng của lớp 5, cốt là để ngắm chàng Lính gác ngầu lòi.
Đám học viên lớp 5-2 hồi trước còn ghen tị với lớp 5-1, nay được phổng mũi một phen.
Bọn này cũng có trợ giảng, chân còn dài miên man!
Áp lực chuyển sang lớp 5-3, cả đám khua chiêng gõ mõ lên kế hoạch viết thư khiếu nại chung gửi lên huynh trưởng của khối, yêu cầu phân trợ giảng cho lớp này, không thể để kém miếng khó chịu được.
Hai ngày sau khi Tư Đệ nhận ghế trợ giảng, Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên tổ chức tiệc đính hôn. Trước đó, tuy đã được Tiêu Chẩm Vân cho phép xách đồ vào nhà anh ở, nhưng Tư Đệ không qua ở thật.
Lúc đấy hắn bị Tiêu Gia Lễ kích động, máu dồn lên não, chưa nghĩ kỹ đã đề xuất sống chung. Về sau bình tâm lại, hắn bắt đầu do dự. Cuối cùng Tư Đệ quyết định chờ Tư Chử tổ chức tiệc đính hôn xong hẵng qua ở nhờ nhà Tiêu Chẩm Vân. Tiện một công đã nhận được thư chấp thuận vị trí trợ giảng, về sau hắn có thể lên trường về nhà với Tiêu Chẩm Vân, đúng kiểu anh đi đâu em theo đó.
Đến hết học kỳ, chắc hẳn lãnh địa tinh thần của hắn cũng gần khỏi, tới lúc đó hắn sẽ xin thôi việc, quay về Công đoàn tái thiết lại tiểu đội Tật Phong.
Nếu lúc đấy quan hệ giữa hắn và Tiêu Chẩm Vân tiến triển, có lẽ hắn sẽ xin cho anh một chức nhân viên ngoài biên chế của tiểu đội Tật Phong. Dù sao Tiêu Chẩm Vân tật nguyền, không thể bắt người ta đi làm bên ngoài vất vả được… Tư Đệ thư thái bước vào cổng Tháp Trắng, mấy học viên Dẫn đường chung đường vui vẻ cười chào hắn: “Thầy Tư, tan làm về nhà đấy ạ?”
Tư Đệ thấy chiếc xe bay đang chờ ven đường, bước chân lại càng mau thêm, “Ừ, mai gặp lại nhé.”
“Thầy Tư! Thầy chạy nhanh thế là để đi gặp bạn Dẫn đường ạ?” Một học sinh cà chớn núp đằng sau đám đông cất câu đùa, khiến những tràng cười lập tức vang lên.
Tư Đệ không thèm trả lời, hắn chạy thẳng tới hàng ghế sau của chiếc xe bay, mở cửa xe thò người vào, cười với người đàn ông đóng bộ đeo cà vạt: “Ngại quá, để mọi người đợi lâu rồi.”
“… Đấy là xe của trợ giảng Tiêu lớp 5-1 đúng không?” Cậu học trò vừa ghẹo Tư Đệ bỗng thốt lên, đứa bên cạnh nhanh nhảu hùa theo: “Đúng rồi, chính biển đó chứ đâu. Ban nãy thầy Tư mở cửa xe hình như tao còn thấy thầy Tiêu ngồi ghế sau đó.”
“Ài, thế thì thôi… tao còn tưởng là người yêu Dẫn đường của thầy Tư. Tò mò ghê, không biết ai mới hớt được Lính gác cấp S đây.”
“Thôi là thôi thế nào? Trợ giảng Tiêu và trợ giảng Tư cũng xứng đôi lắm!”
“Bạn tôi ơi, hôm qua mày không nghe thầy Tư gọi thầy Tiêu là chú út trên hành lang à? Hai người này là họ hàng đó.”
“… Chẹp, thế thì bể thuyền thật.”
…
Trong chiếc xe bay.
Trước khi Tư Đệ bước lên xe, Tiêu Chẩm Vân đã nhanh nhẹn toả ra chút Pheromone Dẫn đường. Cùng lúc đó, ở ghế phụ, Tiêu Niệm lặng lẽ cất cuốn sách bìa cứng đi. Nếu Tư Đệ không bị luồng Pheromone kia thu hút sự chú ý, hắn sẽ nhận ra Tiêu Niệm chỉ lật tay một cái là cuốn sách trên tay biến mất, thay vào đó là sách Toán lớp 3.
“Tôi cũng vừa đến thôi.” Tiêu Chẩm Vân mỉm cười nói.
“Lừa ai đấy, tôi nghe thầy cô ở văn phòng kể chú về lâu rồi mà.”
“… Tôi khách sáo vậy thôi, không thì cậu bảo tôi phải trả lời thế nào? Chẳng lẽ lại nói tôi đợi nửa ngày rồi, cậu chậm như rùa ấy?”
Tư Đệ sung sướng bật cười thành tiếng. Giờ quen rồi, hắn đã biết Tiêu Chẩm Vân có hai gương mặt. Trước kia bị đối đãi xã giao hắn chẳng quan tâm, nhưng giờ cứ thấy nụ cười nhạt thảo mai kia là hắn lại khó chịu. Cứ phải châm chọc vài câu ép anh lộ bản tính thật thì hắn mới mãn nguyện, mới cảm thấy mình được đối xử đặc biệt.
“Xin lỗi đã để chú đợi lâu.” Hắn móc hai túi giấy nhỏ ra, “Tôi mang bánh quy cho chú đây… Tiêu Niệm cũng có phần.”
Trước khi Tư Đệ đến, đúng là Tiêu Chẩm Vân đã đợi trên xe một lúc lâu. Nhưng đó là do anh cố tình đến sớm để tranh thủ rà soát những lời phải nói tối nay ba lần với Tiêu Niệm, đảm bảo thuộc làu, dù say bí tỉ cũng không vạ miệng. Anh thậm chí còn uống trước thuốc giải rượu và thuốc bổ gan.
“Tự làm à?” Tiêu Chẩm Vân nhận túi giấy, mở gói bọc bỏ ngay vào miệng, “Vị cũng không tệ.” Anh đang tính ăn lót dạ thật nhiều trước khi uống rượu để bảo vệ dạ dày.
Thế là suốt quãng đường đến khách sạn, miệng Tiêu Chẩm Vân không lúc nào ngưng nghỉ. Đến nơi túi giấy đã rỗng tuếch, chẳng sót mẩu bánh nào. Tiêu Chẩm Vân gấp túi giấy lại toan để sang một bên thì Tư Đệ đột nhiên với qua cầm lấy, nhét vào túi đồng phục của mình. Hắn ngập ngừng nói: “Nếu chú thích đến thế, sau này tôi sẽ làm thường xuyên. Nướng bánh quy bánh kem cũng đơn giản thôi mà…”
“…” Tiêu Chẩm Vân ngẩn người, chợt nhận ra Tư Đệ có vẻ đã hiểu lầm gì đó, nhưng anh không định giải thích mà còn muốn để hiểu lầm này kéo dài thêm: “Được thôi, tôi muốn ăn loại bánh kem chưa kịp thưởng thức trước khi lên phi thuyền ấy.”
Lần này đến lượt Tư Đệ ngẩn người. Hắn vừa buồn cười vừa tức, nắm chặt cổ tay Tiêu Chẩm Vân không cho anh xuống xe: “Chú ghim tôi đấy à?”
“Có hả?” Tiêu Chẩm Vân giả ngu.
…
Tiêu Niệm đã xuống xe từ sớm, đứng cạnh cửa xe hứng gió lạnh chờ: “…”
Gã xuyên không ỡm ờ õng ẹo với tên Lính gác xanh cỏ kia phiền thật…
…
Vì lễ đính hôn của Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên, nhà họ Tư và nhà họ Diệp đã bao trọn khách sạn hàng đầu trong thành phố để chiêu đãi quan khách. Buổi tiệc linh đình náo nhiệt, như thể muốn thông báo cho cả nước hai đứa sắp lấy nhau vậy.
Mấy nay trên Interstellarnet xuất hiện một số tin đồn thất thiệt, nói thế giới tinh thần của câụ cả nhà họ Tư – Tư Đệ đã hoàn toàn sụp đổ, nhà họ Tư định từ bỏ hắn. Chả thế tại sao anh trai chưa có đôi mà đã vội tổ chức lễ đính hôn cho em trai có cặp. Hơn nữa nghe nói Dẫn đường đính hôn còn từng là người yêu của cậu anh.
Tin đồn càng lan truyền càng quá đà, cuối cùng biến thành: Tư Đệ đã ngu dại hoàn toàn, miệng lệch mắt lác; em trai thèm khát anh dâu hờ nên chớp thời cơ cướp người về dinh: Anh dâu, anh không muốn thấy lính gác mình yêu bị rút ống thở đâu nhỉ?
Dù ở thế giới song song nào, ta đều phải công nhận quần chúng nhân dân luôn thích hóng ân oán tình thù của giới tài phiệt.
Cùng lúc đó, một trong những nhân vật chính của màn ân oán ấy đang ung dung bước xuống từ xe bay. Hắn đi một vòng quanh xe, mở cửa cho một vị khách quan trọng khác, hạ tấm dốc gấp rồi cẩn thận che chở Tiêu Chẩm Vân xuống xe.
Trong thang máy đi lên, Thái Cực nhảy ra từ lãnh địa tinh thần của Tư Đệ, bốn chân chạm đất. Nó như tinh linh ẩn mình trong đêm tối, lặng lẽ dùng đuôi quẹt qua xe lăn, ngước mắt nhìn Tiêu Chẩm Vân, ý là muốn gọi Thiên Lộc ra.
Thường những lúc thế này Tiêu Chẩm Vân đều sẽ chiều nó. Thiên Lộc trong tâm trí anh cũng bất mãn giậm chân đòi ra chơi. Nhưng lần này Tiêu Chẩm Vân chỉ trấn an, xoa đầu Thái Cực rồi nói khẽ: “Nó đang ngủ rồi, bao giờ nó tỉnh tao sẽ gọi ra chơi với mày nhé.”
Thiên Lộc: “…”
Anh bảo ai ngủ hả đồ lừa đảo???
Thiên Lộc hậm hực gặm trọc một mảng cỏ trong thế giới tinh thần của Tiêu Chẩm Vân.
Trong nguyên tác, tại tiệc đính hôn của Tư Chử, ‘Tiêu Chẩm Vân’ cô độc ngồi ở ghế chính. Trong khi những bàn khác đều chật kín quan khách nói cười vui vẻ, chén chú chén anh, thì chỉ mình y lẻ loi một bàn.
Chỗ ngồi còn lại trên bàn vốn dành cho gia đình họ Tư: Tư Chử, ông bà Tư và Diệp Phỉ Nhiên, nhưng vì họ là chủ tiệc nên đều bận rộn tiếp khách, để lại mình y lẻ loi.
Cũng có người đến kính rượu, nhưng ‘Tiêu Chẩm Vân’ khác hẳn mọi khi, hoàn toàn ngó lơ tất cả. Y chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tư Chử đang bận rộn giữa các bàn tiệc, nhìn bàn tay người ấy đan chặt với Diệp Phỉ Nhiên. Mắt y đỏ ngầu, tự rót tự uống, liên tục nốc rượu, bắt người hầu lên hết chai này đến chai kia, ai đến khuyên cũng không nghe. Y uống tới khi ngất xỉu gục tại chỗ. Lúc được người ta dìu dậy, y còn lầm bầm một cái tên chẳng ai nghe rõ.
“Tại sao cứ phải làm khổ mắt tôi thế nhỉ?” Lúc nhận kịch bản chi tiết, Tiêu Chẩm Vân vô cùng bất mãn: “Lần trước thì bắt khóc lụt nhà, lần này lại bắt đau mắt đỏ à?”
“Đến lúc đó tôi sẽ mang theo một thỏi son.” Tiêu Niệm tám tuổi già đời, đã qua cái thời hay cằn nhằn, nghiêm túc giải quyết vấn đề: “Trước khi uống rượu anh bôi một ít lên hốc mắt, bôi tẹo thôi, làm màu tí là được.”
“… Nghe hơi b**n th**.”
Tiêu Niệm lạnh lùng bồi thêm một câu: “Thì anh b**n th** sẵn mà.”
[CÒN TIẾP]
