Chương 32.2: tiếp
Quay lại hiện tại, Tiêu Chẩm Vân ngồi xuống ghế chủ toạ, còn Tiêu Niệm rẽ ngang giữa đường qua ngồi bàn ngách. Nhân vật của c* cậu được sáng tạo thêm khi admin phát hiện có kẻ xuyên sách vô tình rơi vào thế giới này, chứ không tồn tại trong nguyên tác. Để đảm bảo độ toàn vẹn tối đa cho tác phẩm, c* cậu từ chối ngồi bàn chính, chủ động đòi qua bàn dành riêng cho trẻ con. Một lũ nhóc tỳ ngoạc mồm quang quác, Tiêu Niệm ngồi ở giữa sống không bằng chết, nhưng cái tâm với nghề khiến c* cậu chấp nhận chịu ồn để cốt truyện được vẹn nguyên.
Tiêu Chẩm Vân vô cùng xúc động trước hành động ấy, hứa hẹn với c* cậu là kỳ này anh sẽ diễn trơn tru không trật teoh nào.
Hầu bàn đi đến cạnh Tiêu Chẩm Vân, cung kính hỏi: “Thưa ngài, ngài muốn uống gì ạ?”
Tiêu Chẩm Vân đắn đo giữa vang trắng và vang đỏ. May mà tiểu thuyết chỉ đề cập ‘Tiêu Chẩm Vân’ điên tình, rồ dại vì ghen tuông, nốc hết ly này ly nọ, chứ không nói rõ nốc rượu gì, nên anh quyết định đối xử tử tế với bản thân một chút, “Loại nào độ thấp nhất.”
“Dạ vâng, ngài thấy rượu đào trắng 3,5 độ thế nào ạ?”
“…” Uống cái đấy khéo nổ bàng quang cũng chưa say… Không biết giả vờ say có qua mắt được cốt truyện gốc không nhỉ… Thôi, mình đã hứa với Tiêu Niệm là nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi, hà tất phải tận dụng lỗ hổng làm gì.
“Vậy thôi cho vang trắng ——”
Tiêu Chẩm Vân mới nói được nửa chừng, một bàn tay bỗng ngăn giữa anh và bồi bàn. Đấy là động tác mang tính ngăn cản. Tư Đệ nhíu mày nói: “Chú ấy không uống được rượu. Phiền cô mang cho chú ấy một bình trà nóng.”
“…” Quên khuấy mất còn nhân tố bất ngờ to oạch này! Tiêu Chẩm Vân lập tức đè tay Tư Đệ xuống, “Mấy khi được nhậu, uống tí có sao. Ngày lành của Tiểu Chử, phận làm chú sao lại không uống cho được.”
“Không được.” Tư Đệ quả quyết chối từ, “Tiêu Chẩm Vân, với thể trạng của chú, vừa thuốc lá vừa rượu chè, chú tính vào viện phỏng?”
“Rượu trái cây, rượu trái cây là được chứ gì? 3.5 độ thôi.”
“Vẫn không được.” Tư Đệ kéo ghế ngay cạnh Tiêu Chẩm Vân ra, ngồi xuống. Nhìn là biết hắn định cắm rễ ở đây canh anh rồi, “Chú ngoan ngoãn uống nước ấm cho tôi.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Anh ngẩng đầu, chợt thấy Tiêu Kinh Phong ngồi đối diện mình từ lúc nào chẳng hay, đang nín cười quan sát tương tác giữa anh và Tư Đệ. Hai mắt chạm nhau, Tiêu Kinh Phong lập tức nhướn mày, cười nói: “Tình thương mến thương quá nhỉ.”
Tư Đệ cất tiếng chào buổi tối chủ tịch, Tiêu Kinh Phong cười tủm tỉm thay lời đáp, tán dóc với hắn về bệnh tình dạo này và vụ hắn xin vào làm trợ giảng trong Tháp Trắng.
Nhân lúc đôi bên chuyện trò, Tiêu Chẩm Vân lập tức nhắn tin cho Tiêu Niệm, giải thích ngắn gọn khốn cảnh hiện thời, hỏi ý kiến quản trị viên giờ phải làm sao?
Tiêu Niệm:…
Tiêu Niệm: Anh đừng cản tôi, đêm nay tôi phải giết hắn!!!
Tiêu Chẩm Vân: Kiếm cách nào thực tế hơn coi
Tiêu Niệm tức muốn hộc máu: Đang nghĩ đây!
Tiêu Chẩm Vân: Nghĩ ra chưa?
Tiêu Niệm: …
Tiêu Niệm: Theo truyện gốc, không lâu sau khi tiệc bắt đầu Tiêu Kinh Phong sẽ về trước vì Công đoàn có việc gấp, lúc đấy anh kiếm bừa lý do gì đuổi Tư Đệ ra chỗ khác, tôi cản cho, anh chớp thời cơ nốc lẹ.
Tiêu Chẩm Vân: Cậu định câu giờ kiểu gì?
Tiêu Niệm: Nghĩ chưa ra, tí tính tiếp.
Tiêu Chẩm Vân: …
Tiêu Chẩm Vân: Vậy cậu ráng bám trụ kiên cường, tôi sẽ mau chóng chuốc say bản thân. Mà nữa, đã xếp người quẩy tôi đi chưa? Cậu dặn lại đi, tôi gục xuống một phát là người đó phải múc tôi liền, rồi cậu bảo Tư Đệ tôi khó chịu nên về nhà trước. Nếu cậu ta đòi qua thăm thì nói tôi ngủ rồi.
Tiêu Niệm: …
Tiêu Niệm: Nghe tôi khuyên này, Lính gác chỉ tổ làm ảnh hưởng đến hiệu suất hoàn thành cốt truyện của anh thôi, cầm dao xoẹt một phát, chém bỏ ý trung nhân đi.
Tiêu Chẩm Vân: Vậy cậu ọe bánh quy ra trước đã.
Tiêu Niệm: …
Sự thật chứng minh, chỉ cần không đề cập đến Tiêu Chẩm Vân là tình tiết rất sát nội dung nguyên tác. Vừa khởi tiệc Tiêu Kinh Phong đã nhận được cuộc gọi, chú ta nghe một hai câu là cau mày đứng dậy, tìm Tư Kiều Dung trình bày lý do, xin lỗi rồi mau chóng bỏ đi.
Tiêu Chẩm Vân cũng tranh thủ thỏ thẻ với Tư Đệ: “Tôi để thuốc trên xe, phiền cậu ra lấy hộ tôi được không? Ngay trong túi đằng sau ghế phụ thôi.”
“Thuốc gì?” Tư Đệ lập tức bỏ đũa đứng dậy.
“Túi nhỏ màu trắng, in chữ xanh lam.” Tiêu Chẩm Vân khẽ cau mày, như thể đang khó chịu trong người.
“… Thấy ốm thì hay là mình về trước?” Tư Đệ cúi người hỏi.
“Bệnh vặt thôi, uống thuốc là khỏe liền… Cậu yên tâm.”
“… Vậy tôi quay lại ngay.”
“Phiền cậu.” Tiêu Chẩm Vân ngậm cười nhìn theo bóng hắn xa dần. Ngay khi Tư Đệ khuất dạng ngoài cửa, anh quay lại búng tay với bồi bàn, mặt lạnh như tiền nói cực kỳ dứt khoát: “Mang rượu lên. Rượu trắng nhé.”
Bồi bàn: “…”
*
Tại bãi đỗ xe ở tầng một khách sạn. Tư Đệ cực kỳ thuận lợi lấy được túi thuốc Tiêu Chẩm Vân nhờ. Thuốc để ở chỗ rất dễ thấy, túi nhỏ màu trắng, viết tay ngày tháng phía trên. Hắn đang định đọc tên thuốc thì tiếng gọi dồn dập chợt vang lên đằng sau: “… Anh, anh Tư Đệ ơi…”
Tư Đệ xoay người, thấy Tiêu Niệm ôm bụng đứng đằng sau mình, mặt trắng nhách, trán đầm đìa mồ hôi.
“Tiêu Niệm!” Hắn lập tức bước lên bế c* cậu, “Em sao thế?”
“Bụng em đau quá, anh ơi…” Tiêu Niệm nắm ống tay áo Tư Đệ, đau đến độ người cuộn tròn lại.
“Tiêu Niệm ngoan, ráng chịu một chút, anh đưa em lên bệnh viện liền đây.” Tư Đệ xách c* cậu, quay người đặt bé trai lên hàng ghế sau, rồi chui vào ghế lái, bỏ chế độ tự động, đạp ga lái đi cái vèo.
Tiêu Niệm nằm trên ghế lặng lẽ lau nước khoáng trên mặt đi, rụt người thành một cục. Tuy chiêu này rất dơ, nhưng để tránh thế giới bị hủy diệt, Tư Đệ, tôi đành có lỗi với anh vậy…
Bệnh viện gần khách sạn nhất phải mất 20 phút chạy xe, nhưng Tư Đệ đã rút hành trình còn 12 phút nhờ kỹ thuật lái xe siêu đỉnh. Họ vào khu cấp cấp cứu của khoa nhi, lại trùng hợp gặp được bác sĩ quen của Tư Đệ nên Tiêu Niệm nhập viện rất thuận lợi, vừa đến đã vào tới phòng khám ngay.
Điều này khiến Tiêu Niệm đang định xếp hàng nửa tiếng đắng cả lòng mề.
Bác sĩ hỏi Tiêu Niệm có ăn gì lạ không, Tiêu Niệm đã chuẩn bị sẵn, quyết biến chứng đau bụng của mình thành bệnh lạ khó chữa, lắc đầu đáp không á, con ăn bình thường lắm ạ.
Bác sĩ lại ấn phần trên dạ dày của Tiêu Niệm, hỏi đau không?
Tiêu Niệm: Đau.
Ấn vào bụng, đau không?
Tiêu Niệm: Đau.
Nói chung bác sĩ ấn đâu đau đấy, hỏi đau ra làm sao, Tiêu Niệm mở mồm bịa lung tung: Đau quặn từng cơn, thi thoảng đau thắt, đôi lúc đau tức đau quằn.
Bác sĩ: …
Tư Đệ đứng cạnh xem khám nghe Tiêu Niệm kêu đau như sắp vào hòm đến nơi thì vội vàng mở thiết bị liên lạc gọi cho Tiêu Chẩm Vân, gọi mãi không ai bắt máy. Trong lúc chờ hắn đột nhiên nhớ ra mình còn chưa đưa thuốc trong xe cho Tiêu Chẩm Vân, lại càng nóng ruột hơn.
Hắn lấy túi giấy thuốc trong túi quần ra, vô thức đọc lướt nội dung trên túi. Thuốc nhập khẩu ghi toàn tiếng nước ngoài, người bình thường không thể hiểu được nội dung.
Nhưng hiện thực thi thoảng lại cua gắt như phim, Tư Đệ từng chọn học ngôn ngữ lạ này, hiểu chữ ghi trên bao bì ——
Viên ngậm Vitamin C.
Tư Đệ trố mắt, không tin nổi đọc thêm lần nữa, sau đấy nhanh chóng mở túi giấy ra, lấy viên thuốc vàng nhạt ngửi thử, xác định là viên ngậm Vitamin C, còn là vị cam quýt.
Chỉ trong nháy mắt, muôn vàn suy nghĩ hỗn loạn quay cuồng trong óc hắn, vô số khả năng xuất hiện. Hắn ngẩng đầu, trên chiếc giường chẩn bệnh cách đó không xa, Tiêu Niệm vẫn kêu đau này nhức nọ oai oái, chỗ nào cũng khó chịu, làm bác sĩ bối rối ra trò.
Tư Đệ ôm một tia hy vọng cuối cùng, đi đến cạnh Tiêu Niệm: “Tiêu Niệm, anh về đưa thuốc cho ba em, anh gọi anh Tiêu Gia Lễ qua chăm em nhé, được không?”
“Đừng mà…” Tiêu Niệm cất giọng khàn khàn, năn nỉ ỉ ôi như một đứa con nít thật sự, “Anh Tư Đệ đừng đi, em sợ lắm…”
Nhưng chính câu làm nũng này, lại khiến sắc mặt Tư Đệ lạnh hẳn đi.
—— Đúng rồi, ai mà không thích cún con chứ?
Tác giả có lời muốn nói:
Vân Vân: Ực ực ực ợ
[HẾT CHƯƠNG 32]
