Chương 33: Con bướm say
(Tên chương này là một bài hát của Lưu Hải Đông. Link nghe nhạc vietsub: Link. Đồng thời “bướm” cũng chỉ hiệu ứng cánh bướm, tức một thay đổi nhỏ có thể mang tới hệ lụy lớn)
Dù Tiêu Niệm có thừa nhận hay không, c* cậu vẫn vô cùng tự hào vì thân phận quản trị viên thế giới của mình. c* cậu luôn cảm thấy mình làm việc rất chu toàn, ứng xử rất phải phép. Đương nhiên hỏng chuyện là tại nhân tố siêu tạ Tiêu Chẩm Vân. Cứ vô cốt truyện là fail hoặc chuẩn bị fail tức thì.
Nhưng giờ ngẫm lại, nếu c* cậu làm việc đâu ra đấy, thì sao ngày xưa lại để vong hồn lởn vởn Tiêu Chẩm Vân chạy nhầm vào thế giới trong cuốn sách này.
Hoặc giả như lúc này, c* cậu những tưởng mình ngụy trang rất kín kẽ, ai ngờ Tư Đệ liếc sơ đã biết trò mèo giả ốm của nó, lạnh lùng quay ngoắt bỏ đi. Tuy diễn xuất của Tiêu Niệm rất đáng ngại, nhưng c* cậu không ngu, cũng không phải loại người lạc quan quá đáng. Thấy nét mặt Tư Đệ là c* cậu biết hỏng chuyện rồi, lập tức khỏi hết bệnh tật. Thằng bé nhảy phắt xuống khỏi giường bệnh, khom lưng xin lỗi bác sĩ, rồi vội vàng nhắn tin cho Tiêu Chẩm Vân.
Bác sĩ có bao năm kinh nghiệm thăm khám, gặp đủ loại bệnh nhân dị hợm, đương nhiên cũng thấy nhiều trường hợp con nít giả bệnh để hù phụ huynh như Tiêu Niệm. Chị dở khóc dở cười chạy ra theo, hét to với Tư Đệ: “Cháu nhà còn nhỏ, có gì về anh đừng đánh chết nó nhé.”
Bước chân Tư Đệ khựng lại, hắn bỗng dưng nghĩ tới một chuyện, vội quay lại tịch thu thiết bị liên lạc của Tiêu Niệm, b*p ch*t tình báo từ trong nôi. Sau đấy hắn kẹp cứng thằng bé bên hông, ngẩng đầu dợm bước.
Lúc đến thì dịu dàng ẵm công chúa đi, khi về lại xách như bao tải rách ném uỵch vào xe.
“Sao em lại làm thế?” Giọng Lính gác buốt như băng giá, “Tiêu Chẩm Vân sai em dụ anh đi để làm gì?”
Chỉ trong chớp nhoáng, đầu Tiêu Niệm như có nút tua nhanh, mười mấy đáp án hiện lên cùng lúc.
Bình tĩnh ngẫm lại, c* cậu là quản trị viên thế giới, thiên chức phải là giữ gìn căn nguyên của thế giới, đảm bảo độ toàn vẹn của tác phẩm mới đúng. Tiêu Niệm vốn dĩ không xem trọng cuộc tình giữa Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ, chỉ mong chia lìa đôi lứa cho xong. c* cậu rất muốn đổ thêm dầu vào lửa bảo: Anh Tư Đệ đừng về mà QAQ. Ba em chỉ là chưa quên được tình cũ, tuy đã quyết buông tay, nhưng thấy anh Tư Chử đính hôn, lòng ba vẫn giằng xé, không thể dứt bỏ tình cảm bao năm, muốn mượn rượu giải sầu…
Ba em chỉ coi anh như kẻ thế chỗ thôi!!
Nhưng những lời không khác gì đâm lén sau lưng này mà tới tai Tiêu Chẩm Vân, thì hậu quả sẽ rất khôn lường.
Tiêu Chẩm Vân không có ý thức trách nhiệm mãnh liệt với thế giới này như c* cậu. Anh ta là một người tự do vô tư, không thích bó buộc, ép được anh ta ngoan ngoãn hoàn thành cốt truyện đã khó lắm rồi, không thể đòi hỏi gì thêm.
Hơn nữa Tiêu Niệm biết, đến giờ Tiêu Chẩm Vân vẫn chưa thể thật lòng liên hệ cốt truyện tiểu thuyết với sự tồn vong của thế giới này. Quan niệm cũ của anh ta rất thâm căn cố đế. Nếu anh ta rồ lên muốn phá hoại cốt truyện thì sẽ chẳng ngẫm ngợi trước sau nương tay làm gì.
Tuy Tiêu Niệm là người quản lý thế giới, còn Tiêu Chẩm Vân chỉ là một cô hồn lỡ bước, nhưng nếu hai người trở mặt với nhau, thì Tiêu Niệm cũng bó tay trước Tiêu Chẩm Vân.
Với kẻ du hành thời không này, chỉ được hùa theo, chỉ còn cách hợp tác.
“Em, em tự bày trò đó…” Tiêu Niệm ấp úng bốc phét, “Ba em không biết đâu. Em với ba cãi nhau, em không muốn dự tiệc nhưng ba cứ bắt em đi. Nên em mới giả ốm để trốn về sớm. Anh ơi, em sai rồi, đừng quay lại nhà hàng mà, anh đưa em về nhà được không?”
Dù sao c* cậu cũng chỉ là đứa trẻ tám tuổi. Già dặn cỡ nào thì vẫn có quyền lên cơn chứ?
Tư Đệ liếc xéo bé trai, không nói năng gì. Tiêu Niệm không thể phán đoán chính xác suy nghĩ của hắn từ vẻ mặt thờ ơ ấy.
Đúng lúc Tiêu Niệm định bịa tiếp lý do thuyết phục cho trận cãi nhau, thì bỗng có thông báo cuộc gọi video tới. Tư Đệ cúi xuống xem, một cái đầu chó trắng vàng đang xoay tròn trên thiết bị liên lạc.
“…” Hắn nhắm mắt bình tâm lại, bật chức năng tự lái của xe, nhận cuộc gọi video.
“Anh, anh đi đâu vậy?” Gương mặt Tư Chử xuất hiện giữa màn hình nổi, “Chú út say rồi!”
Cậu chàng đổi góc máy, Tiêu Chẩm Vân say xỉn mắt mũi lờ đờ tựa vào vai Diệp Phỉ Nhiên, cái tay hư còn đang n*n b*p đôi tai nhọn trên đầu Tư Chử.
Người say thì đâu biết giữ ý, Tư Chử đau suýt ch** n**c mắt, “Áu áu áu, chú út đừng bẹo con mà, đau!”
“Tai chó…” Tiêu Chẩm Vân cười khanh khách, “Sờ giống thật ghê, mua bờm ở đâu thế, chú cũng muốn một cái.”
Tư Chử vội la lên: “Anh ơi anh mau về đón chú út đi, chú ấy bắt đầu nói sảng rồi!”
Tiêu Niệm: “…”
Sao Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên lại vác Tiêu Chẩm Vân về!! Nhân viên phục vụ mà c* cậu cố tình sắp xếp đâu?!
c* cậu nhìn màn hình nổi rõ lâu, cuối cùng cũng tìm ra cậu nhân viên bối rối hoang mang ở một góc giữa cảnh quay rung đùng đùng.
“…”
Cái tên phá thối chết tiệt! Trong nguyên tác Tiêu Chẩm Vân chẳng có ràng buộc gì, say thì nhân viên đỡ về cũng là bình thường. Nhưng giờ mấy người thân thiết với anh đều biết Tiêu Chẩm Vân đang mập mờ với Tư Đệ, sắp “về chung một nhà”, cả hai còn cùng đến tiệc với nhau. Thấy Tiêu Chẩm Vân say, phản ứng bình thường của Tư Chử quả thực là nên giữ người ta lại, gọi Tư Đệ tới đón.
“…” Tư Đệ đưa ánh mắt nặng nề về phía Dẫn đường tóc dài đang mê man. Vòng cổ giật điện điên cuồng lập lòe ánh đỏ, tai sói cũng mọc ra. Sao Tư Chử lại không biết anh mình đang giận, cậu chàng vội vàng biện minh cho chú út: “Ờ ờm, không phải chú út cố tình uống say đâu…”
“Có người tới kính rượu.” Diệp Phỉ Nhiên bình tĩnh nói, “Phó chủ tịch Tiêu không chối được, nên mới uống thêm mấy chén.”
“Đúng, chuyện là vậy đấy ạ… Ấy, chú út chú đừng kéo đuôi con!”
“Sao đeo đuôi được vậy?” Tiêu Chẩm Vân cực kỳ nghi ngờ, nhìn cái lỗ đằng sau quần, lẩm bẩm, “c*m v** cửa hậu à?”
Mặt Tư Chử đỏ lựng lên: “Chú út, chú đang… nói… linh tinh gì thế…”
“Anh đến liền.” Tư Đệ không xem nổi nữa, rốt cuộc cũng lạnh lùng mở miệng, dứt câu là cúp máy ngay.
Tiêu Niệm không dám hó hé tiếng nào, rúc vào một xó, lấy lưng ghế che thân, kiểm tra mức độ hoàn thành tình tiết trong quyển sách bìa cứng. Ngạc nhiên làm sao, tình tiết liên quan đến Tiêu Chẩm Vân đã được tích xong, hoàn thành ổn thỏa.
Sắc mặt c* cậu lại quay về tỉnh bơ. Ngon, nhiệm vụ hôm nay của thằng cha đó đã xong, chuyện xảy ra tiếp theo liên quan quái gì tới quản trị viên như c* cậu chứ?
…
Uống rượu, đã thế còn uống say. Sao lại phải uống rượu, sao cứ nhất thiết phải uống trong tiệc đính hôn của Tư Chử? Hơn nữa còn không tiếc công sai Tiêu Niệm giả ốm dụ hắn đi, thậm chí còn uống đến say mèm…
Tiêu Chẩm Vân từng nói rõ ràng với hắn hai lần, anh đã dứt tình với Tư Chử, ngoài tình thân thì không còn cảm xúc nào khác. Tư Đệ cũng quyết định tin vào lời hứa của anh. Nếu muốn gần gũi hơn với Tiêu Chẩm Vân, thì hắn không nên thần hồn át thần tính, nghi kị người ta mãi.
Nên hắn đã trao trọn niềm tin của mình cho Tiêu Chẩm Vân.
Hắn không sợ Tiêu Chẩm Vân lừa mình.
Bởi vì hắn sẽ bắt kẻ xạo sự phải trả giá xứng đáng.
Hai mươi phút sau. Tiêu Niệm bị Tiêu Gia Lễ được gọi đến chỉ để đón c* cậu rước về. Tư Đệ khoan thai xuất hiện ở sảnh lớn khách sạn. Tư Chử chờ đã lâu lập tức rảo bước ra đón, đưa cho hắn một cái thẻ phòng: “Em thấy chú út say mèm rồi, chắc không về được đâu, nên em đặt cho chú út một phòng trên tầng 5.”
Cậu chàng thấy Tư Đệ rề rà mãi không đưa tay ra nhận, lo anh trai còn đang cáu, nên nhét thẻ vào tay hắn, nói nhỏ: “Anh, em nghi là chú út có tâm sự. Nghe nhân viên phục vụ bàn anh ấy kể, kiểu uống rượu của chú út kỳ lắm, cứ như gắng để say ấy, còn trộn mấy loại rượu với nhau, rõ dị… Hay là anh đợi chú ấy tỉnh rồi hỏi thử xem sao ạ?”
Nói đoạn Tư Chử ngẩng đầu, chợt thấy Tư Đệ nhìn mình chăm chú bằng ánh mắt ngổn ngang trăm mối.
“Anh ơi?”
“… Không có gì.” Tư Đệ v**t v* tai Tư Chử.
Có lẽ Tiêu Chẩm Vân không lừa hắn, chỉ là… không cầm nổi lòng mình thôi. Xưa nay trái tim đâu chịu nghe theo khối óc. Tiêu Chẩm Vân tự cho là tình đã cạn không còn lưu luyến, nhưng khi người mình yêu đậm sâu thật sự rời xa, anh lại không khỏi mủi lòng.
Tư Đệ cụp mắt quét thẻ, thả chậm bước chân nhẹ nhàng bước vào phòng.
Căn phòng nồng nặc mùi rượu, thứ đập vào mắt hắn là chiếc xe lăn của Tiêu Chẩm Vân, đang để tựa sát tường. Chăn lụa gần rớt hẳn xuống thảm trải sàn, che đi đôi giày da đen tuyền. Trên chiếc giường trắng muốt là một con ma men phiền phức. Mái tóc dài như nét mực xõa tung trên lớp chăn, Tiêu Chẩm Vân vô thức cựa quậy, mơ màng mở mắt nhìn người xuất hiện.
Anh không thấy rõ mặt người đó, chỉ mơ hồ nhận ra hai cái tai nhọn quen thuộc trên đỉnh đầu kẻ nọ.
“Ai thế…?”
Giọng Tiêu Chẩm Vân khản đặc, hỏi xong thì ho nhè nhẹ.
Anh nghe thấy người nọ hỏi lại anh: “Chú mong là ai?”
Hơi cồn làm tê liệt tư duy của Tiêu Chẩm Vân, anh nghe thấy câu này mà dường như lại không nghe lọt, chỉ toàn tâm toàn ý xác định thân phận của kẻ kia. Anh híp mắt, lấy làm lạ tại sao chân mình lại không cựa quậy được. Trong lúc giãy giụa, anh vô tình đè vào tóc, đau đến độ phải hít vào. Giữa cơn đau, một đoạn ký ức đột nhiên ùa vào bộ não đã ngừng hoạt động.
Anh xuyên không rồi, rơi vào một cuốn sách.
Anh là một vai phụ có chút đất diễn, còn nhân vật chính của quyển sách này là…
“… Tư Chử?”
Tư Đệ không muốn ở lại nữa, cục cằn nhặt cái chăn rơi xuống đất lên phủ kín người Tiêu Chẩm Vân, quay đầu chuẩn bị bỏ đi.
Trước khi nghe thấy đáp án này, hắn những tưởng trong mối quan hệ giữa mình và Tiêu Chẩm Vân, hắn đóng vai trò người quan sát.
Hắn chỉ đơn giản là bị hấp dẫn bởi tỷ lệ phù hợp 97%, và cần có người chữa trị tổn thương tinh thần, nên mới thử tiếp xúc với Tiêu Chẩm Vân. Hắn có thể bình tĩnh khách quan đánh giá tất cả điều kiện của đối phương. Nếu không hài lòng với biểu hiện của Tiêu Chẩm Vân trong giai đoạn này, hắn sẽ thẳng thừng dứt áo ra đi sau khi lành bệnh.
Nhưng hiện giờ, Tư Đệ biết bản thân không thể làm thế.
Bởi hắn đang đau khổ.
Hắn mừng thầm vì một câu “Tôi cũng có lòng riêng” của Tiêu Chẩm Vân, cũng thấy đau khổ vì anh nhận lầm người.
Trong tích tắc hắn quay đi, một bàn tay bỗng vươn ra từ chăn, túm ngay mỏm đuôi Tư Đệ không trật tẹo nào.
“Tư Chử… Cún con…” Tiêu Chẩm Vân gắng thò đầu ra khỏi chăn, giọng cũng vống lên nhiều.
Tư Đệ tức tối quát anh: “Tôi không phải là Tư Chử!”
“Cún con!” Tiêu Chẩm Vân cố chấp gọi hắn lần nữa, cái tay túm đuôi cũng siết chặt hơn.
Tư Đệ cảm thấy mình cự cãi với một gã say về chuyện thân phận đúng là nực cười, trở tay túm chặt đuôi mình, “Bỏ ra.”
Tiêu Chẩm Vân không chịu lỏng tay, bỗng dưng cau mày hỏi: “Anh trai con đâu?”
“…” Động tác giãy giụa của Tư Đệ khựng lại, hắn đột nhiên ngẩng đầu.
“Anh trai con đâu? Gọi anh con tới đây.” Chẳng hiểu sao Tiêu Chẩm Vân lại đột nhiên nổi cáu quẳng cái đuôi đi, nói năng đến là xấc xược, “Chê chó cún rồi, đi gọi anh con qua đây.”
Tư Đệ chậm rãi quay người lại, kinh ngạc nhìn anh. Tiêu Chẩm Vân thấy hắn thần người, cả giận: “Đi đi!”
Trái tim trong lồng ngực như sắp nhảy khỏi họng, Tư Đệ ép hơi thở đang loạn nhịp xuống, ngỡ ngàng hỏi: “… Gọi anh ấy tới, làm gì?”
“…” Câu hỏi này có vẻ đã làm khó Tiêu Chẩm Vân, anh nghiêm túc ngẫm ngợi hồi lâu, nhắm mắt lại, “Không biết… Con cứ tìm nó về rồi tính tiếp.”
Khóe môi Tư Đệ bất giác nhếch lên thành nụ cười. Giây trước hắn còn phừng phừng lửa giận, giờ hắn lại chẳng dám thở mạnh, chỉ e quấy nhiễu người trên giường.
Hắn ngồi xuống cạnh giường, dém chăn cho Tiêu Chẩm Vân, dỗ dành dụ khị: “Chú phải nói tìm anh ấy làm gì đã, thì con mới đi tìm.”
Tiêu Chẩm Vân cảm thấy cũng có lý, gật đầu, “Thì con cứ bảo… Là chú muốn nói cho nó một bí mật.”
“Bí mật gì?”
“Sao chú phải kể cho mày?” Tiêu Chẩm Vân cả giận, “Đồ cún hư! Cút ngay! Phiền chết đi được, ước chi ngày mai chú có thể thả mày vào nồi hầm lẩu.”
Tư Đệ bỗng dưng cảm thấy Tiêu Chẩm Vân lúc say thật là thú vị, nín cười hỏi: “Chú thay đổi rồi, ngày xưa chú thích con lắm mà.”
“Cái cục kít, thà thích anh trai mày còn hơn.” Tiêu Chẩm Vân bật chế độ lảm nhảm của mấy ông bợm rượu, bắt đầu phát đài từa lưa.
“Mít ướt, động tí là lồng lộn, ngốc nghếch, lại chỉ có cấp A.
“Thời buổi này không được cấp SSS mà còn dám mặt dày làm nam chính hả?
“Thằng anh chất hơn nhiều.
“Cấp S.
“Hoang dại hết sức.
“Eo thon.
“Môi mềm.
“Mông vểnh nữa.
“Đứa anh vẫn tuyệt hơn.”
Tác giả có lời muốn nói:
Vân: Không ngờ đúng không, anh đưa mồm đi chơi hơi xa
[HẾT CHƯƠNG 33]
