Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 36



Chương 36: Nâng khăn sửa túi, chăm sóc ân cần

Trước thằng cháu ngoại có một niềm đam mê mãnh liệt với nhiếp ảnh như thế, ông cậu đương nhiên cũng ừ ừ ừ, được được được, nhét củ khoai lang phỏng tay ham ăn nhác làm này vào tổ Truyền Thông của Ban tổ chức Hội thi. Tổ Truyền Thông cũng rất biết điều, ngoài kéo gã con ông cháu cha vào nhóm WeChat làm việc, chào hỏi khách sáo, thì bình thường đều coi như Tiêu Chẩm Vân không tồn tại.

Tương tự, Tiêu Chẩm Vân cũng cực kỳ phối hợp với công việc của tổ Truyền Thông, bất cứ văn bản nào cần toàn bộ lãnh đạo phê duyệt chuyển đến chỗ anh là 3 giây sau ok luôn, quyết không lãng phí chút thời gian công sức nào của thành viên trong tổ.

Quan hệ trong tổ rất là đoàn kết hài hòa.

Bên Tư Chử cũng không cạnh tranh ác liệt lắm. Có Lính gác trẻ tuổi ham vui thích hoạt động như cậu chàng, thì tất nhiên cũng có Lính gác đã trải đời chỉ muốn vắt chân chữ ngũ, không muốn làm việc không muốn tăng ca, chỉ muốn về nhà đi nằm. Chẳng bao lâu sau cậu chàng đã được chấp thuận làm giám khảo, bên Diệp Phỉ Nhiên cũng thế.

Về phần Tư Đệ, tình hình phức tạp hơn một tẹo. Ban đầu hắn cũng xin làm giám khảo, nhưng ngay sau đó Công đoàn lại khôi phục được một số bằng chứng ghi âm và video liên quan đến việc tiểu đội Tật Phong bị tiêu diệt. Mối điều tra cá nhân của hắn có vẻ cũng lấy được tin tức về MP. Dạo này hắn xin nghỉ làm trợ giảng dài hạn bên Tháp Trắng, mất tăm cả ngày, còn không về nhà Tiêu Chẩm Vân mấy hôm liền, chắc sủi vụ tập trận mô phỏng rồi.

Trước tình thế này, Tiêu Niệm cực kỳ sung sướng, c* cậu chỉ ước tên Lính gác xanh cỏ này đừng tới quấy rối.

Tốt nhất là tên Lính gác xanh cỏ kia cũng mau bị loại luôn đi.

Nhưng Tiêu Gia Lễ lại rất biết phấn đấu. Tháp ít slot hơn hẳn Công đoàn, đám Lính gác các khối đều rất hào hứng với cuộc thi tập trận quy mô lớn này. Thế mà cậu ta lại vượt qua mọi khó khăn gian khổ, giành được tư cách dự thi khi chỉ mới vào Tháp hơn một tháng cùng mớ kiến thức hạn hẹp về Lính gác.

Tiêu Chẩm Vân nói cấm có sai chỗ nào, Cấp S là vũ khí lớn nhất của Tiêu Gia Lễ. Nhưng quan trọng hơn cả là cậu ta có số điểm cực cao hiếm hoi ở một trong những nội dung thi: Khả năng kháng Dẫn đường của cậu ta cao không tưởng, nên thầy huấn luyện phá lệ chọn cậu ta.

Ưu điểm của việc có đề kháng cao với sức mạnh tinh thần của Dẫn đường là tâm trí khó bị tấn công. Lính gác có thể chất ưu việt hơn hẳn người thường, nếu đấu với dân thường thì một địch mười cũng chẳng ngoa. Khắc tinh duy nhất là đòn tấn công tinh thần từ Dẫn đường.

Giống hồi Tiêu Chẩm Vân bị nhốt trên hoang đảo, bị hai Lính gác đẩy vào đường cùng. Cả Tư Đệ cũng không địch nổi họ, vậy mà Tiêu Kinh Phong vừa xuất hiện, quất roi tinh thần một cái là đã vô hiệu hóa được đám Lính gác.

Nhưng khuyết điểm của sức đề kháng cao cũng rất rõ ràng, đó là ít nhạy với khả năng trấn an tinh thần từ Dẫn đường.

Nói đơn giản là không dễ bị thương, nhưng bị thương rồi thì khó khỏi.

Rốt cuộc ai mới là main? Tiêu Chẩm Vân nghĩ thầm, tại sao Tiêu Gia Lễ lại mang toàn giả thiết của nhân vật chính thế này?

—— Thân phận thê thảm (bị bán), đột nhiên mất trí nhớ, được quý nhân (anh) phù trợ, thức tỉnh sức mạnh hiếm thấy (Lính gác cấp S), sức đề kháng với các Dẫn đường khác cực cao. Giờ chỉ thiếu một người tình Dẫn đường duy nhất chữa khỏi được cậu ta, thêm gia cảnh siêu ngầu siêu ác chiến nữa, như là hoàng tử nước X nào đó chẳng hạn, là Tiêu Gia Lễ có thể thay thế Tư Chử, trở thành nam chính thật sự.

Nhân mấy ngày Tư Đệ không ở nhà, Tiêu Niệm và Tiêu Chẩm Vân cùng bàn bạc tỉ mẩn về cốt truyện tập trận mô phỏng sắp tới.

Tổng thể chia làm bốn giai đoạn: Giai đoạn thứ nhất là trên đường đến thành phố ven biển. Dọc đường ‘Tiêu Chẩm Vân’ bày đủ trò để thu hút sự chú ý của Tư Chử, nâng khăn sửa túi, hỏi han ân cần. Lúc ở sân bay, Tư Chử có hứng thú với mẫu tượng hiếm trong cửa hàng lưu niệm, cậu chàng và Diệp Phỉ Nhiên mua mỗi đứa một hộp, nhưng đều không khui được mẫu hiếm. Còn ‘Tiêu Chẩm Vân’ nhẹ nhàng khui hộp đầu tiên đã ra mẫu cậu chàng muốn. Thế là ‘Tiêu Chẩm Vân’ tặng tượng con giống cho Tư Chử, nói rất là ẩn ý: Đây là duyên phận trời cho của đôi ta.

Câu này quá là mờ ám, không phù hợp với chuẩn mực quan hệ chú cháu. Hơn nữa ‘Tiêu Chẩm Vân’ gần như ngoan ngoãn phục tùng chiều chuộng Tư Chử, Diệp Phỉ Nhiên lấy làm lạ, bắt đầu cảnh giác.

Giai đoạn thứ hai là đêm mọi người vào trọ trong khách sạn của giám khảo. Diệp Phỉ Nhiên chỉ ra những điểm đáng ngờ trong thái độ và hành vi của ‘Tiêu Chẩm Vân’ trên máy bay. Tư Chử cảm thấy cậu nghi ngờ linh tinh, chuyện bé xé ra to. Hai người cãi nhau một trận. ‘Tiêu Chẩm Vân’ lợi dụng sơ hở này, mời Tư Chử đang buồn bực ra ngoài giải sầu, lên chợ cóc ở trấn trên dạo chơi mua sắm, mua rượu và đồ ăn khuya, hai người ngồi uống rượu tán dóc trên thảm cỏ.

Diệp Phỉ Nhiên cô đơn chờ trong khách sạn, bữa tối cố tình chuẩn bị cho Tư Chử đã nguội ngắt. Miêu tả nhấn mạnh thời khắc ấy, nhìn ra mặt biển đen đặc ngoài kia, cậu buồn bã cô đơn cỡ nào. Ở giữa còn xen kẽ mấy đoạn đối lập: ‘Tiêu Chẩm Vân’ cười gian vì đã hoàn thành được âm mưu quỷ kế, ngắm gương mặt trông nghiêng của Tư Chử. Hình ảnh rất là trực quan sinh động. Tới khi khuya lắc, Tư Chử mới chuếnh choáng men say về. Diệp Phỉ Nhiên lạnh nhạt quay người lên giường. Hai người chiến tranh lạnh lờ nhau đi, Tư Chử cũng đi tắm rồi tắt đèn ngủ luôn.

Giai đoạn thứ ba, tức là lúc Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên làm giám khảo trong hội thi, chịu trách nhiệm khảo sát địa hình ở khu vực ven biển và các đảo quanh đó. Vì một số tình huống đặc biệt nên họ không đi cùng cả đội mà đi riêng trên chiếc thuyền con. Nào ngờ chẳng hiểu xui xẻo thế nào, thuyền con gặp sự cố giữa biển. Đúng lúc trời đổ mưa to, sóng cuộn bể gầm, thuyền lật người trôi. Hai người bất ngờ dạt vào một hòn đảo nhỏ, đội cứu viện tạm thời chưa thể tới ngay.

Nhiệt độ ban đêm hạ đột ngột, hai người trốn trong hang núi ôm nhau sưởi ấm, quên hết mâu thuẫn trước đó, trò chuyện suốt đêm, đếm sao. Khi tình nồng thì hôn hít, lấy cớ v* v*n thân mật để sưởi ấm, tình cảm thăng hoa hơn hẳn.

Về phần ‘Tiêu Chẩm Vân’ trên đất liền, y lại trở thành trò cười. Sau khi biết Tư Chử gặp nạn trên chiếc thuyền con, y sợ tái mặt, lo đến độ cả đêm thức trắng, nhìn biển lớn sóng cả, liên tục yêu cầu phái thuyền cứu viện. Thậm chí y còn tính tự mình ra khơi ứng cứu, nhìn về phía biển gào tên Tư Chử vô cùng tình cảm. Sáng hôm sau, y sốt sắng lên thuyền cứu hộ tới hòn đảo đang phát tín hiệu cầu cứu, sau đó thấy nam chính nam thứ đang ôm nhau ngủ ngon lành trong hang động.

Lòng y đau như dao cắt, nước mắt đầm đìa, tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối…

Còn giai đoạn thứ tư, là tình tiết giám khảo Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên phối hợp ăn ý bón hành cho lũ thí sinh, chẳng liên quan đến nhân viên hậu cần ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong tổ Truyền thông, nên anh không phải lên sàn.

Ghi chép xong, hàng lông mày của Tiêu Chẩm Vân vẫn chưa giãn ra tẹo nào. Anh kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, nhíu mày nhả một làn sương trắng mỏng, ngón tay gõ gõ lên hàng chữ trên cuốn sổ:

“Sở thích của Tư Chử có bị hường phấn quá không? Lần trước nó thích giá để thiết bị liên lạc, lần này lại mê con giống, nó nghĩ nó là gái cấp 3 ngây thơ ku tè hả?

“Với lại lạc vào hoang đảo ôm nhau sưởi ấm hôn hít tình cảm lên hương, tình tiết này quen quen, tôi từng gặp ở đâu rồi nhỉ?”

Tiêu Niệm gật đầu: “Khỏi cần hoài nghi, hình như tôi cũng thấy rồi, lúc đấy tôi ngồi trên thuyền cứu trợ.”

Nói đoạn, c* cậu mở giao diện tìm kiếm Interstellarnet, tìm thông tin về món đồ chơi con giống kia: “Loại con giống này bán kiểu blind box, giờ mới đang pre-order, mở bán chính thức vào đúng hôm anh bay.”

“Nói cách khác, hàng ở sân bay là hàng bán lần đầu, không thể chuẩn bị trước đúng không?” Tiêu Chẩm Vân lại càng phiền muộn, “Truyện có ghi ‘Tiêu Chẩm Vân’ bốc hộp nào đâu, làm sao tôi biết để một phát ăn ngay được?”

“…” Tiêu Niệm cũng không tin, thử hỏi, “Hay là anh lợi dụng quan hệ, tới tận xưởng mua mẫu hiếm đi?”

“Tôi lấy quan hệ ở đâu ra?” Tiêu Chẩm Vân dập thuốc, “Tôi chỉ quen mỗi Tư Kiều Dung, cậu có chắc muốn tôi đi nhờ ổng mua giùm tượng hiếm, rồi dùng con tượng đó cưa thằng con thứ của ổng không?”

Tiêu Niệm đau khổ chà xát mặt.

“Thế thì bốc đi.” c* cậu nói, “Có sao đâu, không bốc lần đầu trúng ngay thì bốc thêm mấy lần, cũng chẳng ảnh hưởng mấy tới cốt truyện. Chỉ cần bốc trúng rồi tặng Tư Chử là được.”

Tiêu Chẩm Vân kéo màn hình nổi qua, xem thông tin cụ thể về con tượng này. Một set có tổng cộng 12 con giống, thêm 1 con hiếm vừa, 1 con siêu hiếm, 1 con siêu hiếm đổi màu, và 1 con hiếm bí ẩn.

“…” Quả thực đã lợi dụng khái niệm blind box secret tới tận cùng.

Tiêu Chẩm Vân chưa chơi món này bao giờ, vẫn chưa biết mình sắp đối mặt với ác mộng gì, ngây thơ hỏi: “Tư Chử thích mẫu nào?”

“Hiếm vừa.”

Anh nhìn hàng chữ nhỏ ở cuối giao diện giới thiệu sản phẩm trên trang web chính thức. Xác suất bốc trúng mẫu hiếm vừa là 1/192. Còn có một dòng cảnh cáo: Mẫu hiếm chỉ để tăng tính thú vị của blind box, xin quý khách chi tiêu có chừng mực.

“…”

Vào ngày khởi hành, Tiêu Chẩm Vân dậy sớm một lần hiếm hoi. Để diễn khớp theo cốt truyện, quan tâm chăm sóc, chở che bảo bọc Tư Chử, anh đã từ chối lời mời bay chiều của tổ Truyền Thông, dối lòng chuyển qua chuyến sáng sớm hôm nay cùng đội Giám khảo. Lúc bị Tiêu Niệm nhổ khỏi giường như nhổ củ cải, toàn thân anh tỏa ra khí lạnh căm căm, vô cùng cáu kỉnh.

Tình tiết nâng khăn sửa túi, hỏi han ân cần 1: Mang bữa sáng thịnh soạn xa hoa từ nhà hàng hạng sang đến cho Tư Chử, nhưng Tư Chử đã đánh một bát mỳ trứng đơn giản với đồng nghiệp trong lúc chờ máy bay, từ chối ý tốt của Tiêu Chẩm Vân.

‘Tiêu Chẩm Vân’ vô cùng tiếc nuối nhét cho Tư Chử một lồng toàn nguyên liệu sang chảnh như là nấm truffle trứng cá muối tôm biển đuôi xanh thịt lợn đen cao cấp nhưng mà gói thành… sủi cảo tôm. Tư Chử không nỡ chối từ, đành phải nhận lấy. Nhưng cậu chàng không ăn mà chuyển giao cho Diệp Phỉ Nhiên rất mê sủi cảo tôm ăn. Diệp Phỉ Nhiên sung sướng ăn bằng sạch.

‘Tiêu Chẩm Vân’ chắc hẳn đã chọn đồ ăn cho Tư Chử bằng cả tấm lòng thương mến; nhưng ngoài đời, Tiêu Chẩm Vân chỉ muốn b*p ch*t thằng c* Tư Chử bắt vạ mình phải dậy sớm này. Tiêu Niệm chẳng trông đợi ông tướng gắt ngủ này có thể làm gì cho đời, nên chấp nhận số phận dậy sớm đặt đồ ăn trước, chuẩn bị xong xuôi đâu đấy mới nhét vào tay Tiêu Chẩm Vân.

“Diễn tử tế vào.” Quản trị viên kéo tay Tiêu Chẩm Vân trước cửa kiểm tra an ninh, ân cần dạy dỗ, “Có vấn đề gì nhớ liên hệ ngay.”

Tiêu Chẩm Vân dậy từ 4 rưỡi sáng để kịp giờ bay, chẳng rõ nghe lọt được mấy chữ. Sau khi qua cửa an ninh, anh trở xe lăn tìm khắp nơi, vừa tia thấy Tư Chử là quẳng luôn hộp đồ ăn gỗ đỏ nhìn đã biết đắt xắt ra miếng tới trước mặt cậu chàng.

Mồm Tư Chử vẫn còn nhét một quả trứng gà. Cậu chàng ngơ ngác ngẩng lên khỏi bát, thấy Diêm Vương mặt ngọc ngồi ngay trước mình, mặt khó đăm đăm.

“Ăn đi!” Tiêu Chẩm Vân lời ít mà ý nhiều.

“Chú út?” Tư Chử vội nuốt quả trứng gà, “Chú út, chú đến rồi ạ!”

Tiêu Chẩm Vân chỉ mong hoàn thành cốt truyện nhanh nhanh, đặng lên máy bay đánh một giấc. Anh làm ăn lấy lệ lược luôn đoạn dạo đầu “Tư Chử ăn sáng rồi nên từ chối ý tốt”, mở hộp thức ăn ra, tua luôn tới đoạn lấy sủi cảo tôm đưa cho Tư Chử, “Ăn đi!”

“Dạ dạ dạ.” Tư Chử vui vẻ ra mặt, nhặt một miếng sủi cảo tôm nhét vào miệng, “Ngon quá!… Chú út đã ăn chưa ạ?”

Tiêu Chẩm Vân: “…” Ủa gì vậy, sao lại ăn luôn?

Chú tới sớm quá, bay còn chưa no hả?

Anh cúi đầu, nhưng rõ ràng đống đồ ăn trước mặt Tư Chử đã sạch bách, chẳng để lại giọt nước lèo nào. Anh mà tới muộn hơn chút nữa, khéo Tư Chử gặm cả bát.

Thấy Tư Chử ăn một cái không đủ, còn tính mó tiếp, Tiêu Chẩm Vân vội vàng giật cái lồng trúc về, vẫy tay với Diệp Phỉ Nhiên đang rót nước ấm ở phòng trà cách đó không xa: “Tiểu Phỉ, lại đây.”

Diệp Phỉ Nhiên chạy vội tới, Tiêu Chẩm Vân chỉ ba cái sủi cảo tôm còn dư trên bàn: “Chú mang cho Tư Chử, nhưng nó bảo con thích món này lắm, nên cố tình gọi con qua ăn.”

Tư Chử: “…”

Tư Chử nhìn Tiêu Chẩm Vân, đôi mắt cún con ngập tràn vẻ cảm kích và hiếu học.

“Con cảm ơn ạ.” Diệp Phỉ Nhiên không vội động đũa ngay, mà đưa ly nước mình đang cầm cho Tiêu Chẩm Vân trước: “Chú út, anh Đệ nói người chú dễ lạnh, con thấy chú ký gửi hành lý hết rồi, vào phòng chờ là không được lấy gì nữa, nên con rót nước ấm cho chú. Cốc mới đó, chú yên tâm.”

“Phỉ Nhiên nhắc vậy con mới nhớ… Anh con nói chuẩn thật, chú chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả.” Tư Chử lướt từ đầu đến chân Tiêu Chẩm Vân, “Anh con bảo chú yếu mà không bao giờ biết giữ ấm. Ổng còn dặn trên máy bay lạnh, kêu con mang một cái chăn cho chú. Chú út nhìn mà xem, quả nhiên chú chẳng mang gì. Yên tâm, con để chăn trong túi, lên máy bay xong con lấy cho chú.”

“…”

Được hai đứa cháu chăm sóc nhiệt tình hết mình như thế, Tiêu Chẩm Vân có gắt ngủ cỡ nào cũng phải xìu ngay, chột dạ cứu vãn thể diện: “Trên máy bay cũng có chăn…”

“Máy bay hạ cánh rồi vẫn lạnh á, có thể còn mưa phùn nữa.” Tư Chử k** kh** q**n thả đuôi ra, “Tuy anh hai không bảo, nhưng con chuẩn bị chu đáo rồi, mang thêm hai cái chăn len, chú út có thể đắp chân với khoác vai, ấm cực!”

Tiêu Chẩm Vân nhìn về phía Diệp Phỉ Nhiên, mắt ẩn chứa thông điệp: Con xem thằng bạn trai Lính gác của con tốt với chú chưa, con nên cảm thấy hành động này “không phù hợp với quan hệ chú cháu”, “bắt đầu cảnh giác” với chú đi chứ?

Diệp Phỉ Nhiên đang ăn sủi cảo tôm, nhận ra ám hiệu trong mắt Tiêu Chẩm Vân, cậu lập tức lấy một hộp gói sưởi tay ra khỏi túi: “Anh Đệ không đề cập, nhưng con nghĩ có thể chú cần cái này, nên con chủ động mang luôn, còn hai hộp nữa trong túi ạ.”

“…”

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu Niệm ngồi trong giờ ra chơi ở trường tiểu học, sầu não nhìn quyển sách bìa cứng chằm chằm:…

[HẾT CHƯƠNG 36]

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...