Chương 37.1: Blind box rác rưởi
Thế là, Tiêu Chẩm Vân được thằng cháu út và đứa cháu dâu tương lai chăm đâu ra đấy, chẳng việc gì đến tay anh. Không biết rốt cuộc cái nâng khăn sửa túi trong truyện là ai nâng khăn sửa túi cho ai.
Tiêu Niệm có vẻ đã nhận ra có biến, lén nhắn cho Tiêu Chẩm Vân một dấu chấm hỏi trong tiết tự đọc buổi sáng.
Tiêu Chẩm Vân cho quản trị viên ăn bơ như một thói quen, ấn vào avatar của Tư Đệ. Anh trăn trở từ ngữ một lát với khung thoại trống, nhưng cuối cùng chỉ gửi mấy dấu chấm lửng.
Dạo này Tư Đệ trốn đi đâu mất hút, toàn nhắn tin cho Tiêu Chẩm Vân vào mấy khung giờ cạn lời, không ngờ lần này anh nhắn hắn lại rep luôn —— ?
Nói chuyện toàn ba chấm với chấm hỏi, trông chẳng khác gì mật mã ngầm của băng đảng.
Tiêu Chẩm Vân: Đang trong phòng chờ máy bay, cún con gà chíp bưng trà rót nước cho tôi theo lệnh cậu đây
Kèm ảnh nước ấm và chăn len.

Tư Đệ: Tôi có sai gì đâu, chúng nó tự nguyện hết
Tiêu Chẩm Vân: Ồ?
Tư Đệ: Cún con, gà chíp…
Tư Đệ: Vậy tôi là gì, sói ——?
Tiêu Chẩm Vân: Sói già gian ác
Tư Đệ:…
Tư Đệ: Chú không nói được câu nào tử tế hợp tai tôi à?
Tiêu Chẩm Vân: Về sớm đi, tôi xoa dịu tinh thần cho cậu
Tư Đệ:…
Tiêu Chẩm Vân: Không khoái à?
Tư Đệ: Chẹp, khoái thì khoái, nhưng không phải cái tôi muốn
Tiêu Chẩm Vân: Đòi hỏi lắm thế, phiền
Tư Đệ gửi lại ảnh bàn chân Thái Cực.

Tiêu Chẩm Vân:…
…
Sói già gian ác rủ rỉ mấy câu với cô bé quàng khăn đỏ, rồi lại nhanh chóng lặn mất tăm. Tiêu Chẩm Vân vui vẻ hẳn lên, cất thiết bị liên lạc đi. Anh hơi híp mắt lại trong làn hơi ấm mờ mịt của cốc nước nóng, cuối cùng cũng có tí kiên nhẫn để làm nhiệm vụ.
Anh lặng lẽ chờ một lúc. Chỉ năm phút sau, Tư Chử đã không kìm hãm được cơ thể chó cún tràn trề sinh lực của mình, đứng dậy dạo hết những cửa hàng trong sân bay. Diệp Phỉ Nhiên theo sau cậu chàng, cũng vui vẻ thoải mái lượn lờ xem xét.
Thời gian bình quân họ vào ngắm một cửa hàng là khoảng 2 phút, xem lung tung nhìn qua loa. Nhưng chỉ lát sau, cả hai vào một cửa tiệm ở mặt tiền, ở rịt đó suốt 5 phút chưa thấy ra.Tiêu Chẩm Vân lập tức ngầm hiểu, điều khiển xe lăn vào theo, quả nhiên nhìn thấy Tư Chử đang ngồi xổm trước một cái hộp trưng bài trong suốt, vừa nói vừa cười với Diệp Phỉ Nhiên, bảo cậu là mình thích con ở góc trái trên cùng.
Diệp Phỉ Nhiên cúi đầu nhìn dòng thông tin trên blind box: “… Con anh thích hình như là mẫu hiếm, không có trong line-up bình thường. Để em xem nào… hiếm vừa, siêu hiếm, siêu hiếm đổi màu, siêu hiếm bí ẩn???”
Cậu ngẩng đầu, trưng ra vẻ mặt vừa hoang mang vừa cạn lời y như Tiêu Chẩm Vân lúc trước.
Hai đứa vừa nói chuyện, Tư Chử vừa chạy ra quầy thu ngân kêu nhân viên mang cho cậu chàng full-set, tiền trao cháo múc luôn. Chỉ những lúc thế này cậu chàng mới có tí phong cách thiếu gia, cậu ấm thứ hai của gia tộc lớn, quẹt thẻ không cần nhìn giá. Sau đó cậu ta xách túi mua hàng ngồi xuống khu nghỉ, gọi Diệp Phỉ Nhiên qua khui blind box chung.
Vừa khui hộp to, Tư Chử đã phát hiện Tiêu Chẩm Vân ngồi cách đó không xa nhìn mình chằm chằm. Tư Chử lập tức ngượng nghịu đứng lên. Chắc là sợ bị nói là lớn đùng còn mê ba cái thứ đồ chơi, cậu chàng xấu hổ bỏ hộp giấy xuống, “Chú út…”
Tiêu Chẩm Vân thong thả đi qua, cụp mắt cầm một hộp blind box lên, giả vờ hoàn toàn không biết gì, cẩn thận đọc chữ trên bao bì. Sau đó anh lại thả chiếc hộp về chỗ cũ, ngón tay xương xương gõ nhẹ lên nắp hộp, đôi mắt khói lam chiều cong thành nụ cười ôn hòa: “Đừng ngẩn ra nữa, khui tiếp đi… trông thú vị phết nhỉ.”
Diệp Phỉ Nhiên lập tức đưa Tiêu Chẩm Vân một hộp: “Hay chú út cũng khui một hộp cho vui?”
“Tay chú đen lắm.” Tiêu Chẩm Vân khiêm tốn nói.
Tư Chử lập tức xoay cái hộp to về phía anh: “Vớ vẩn, trước nay chú út siêu đỏ luôn. Chú đừng lấy hộp Phỉ Nhiên cầm, ẻm sờ vào nó, nó dính cái dớp của ẻm rồi. Chú út tự chọn đi!”
Con công đằng sau Tư Chử bực tức mổ cho cậu chàng một cái.
Tiêu Chẩm Vân chọn bừa một hộp, lúc xé niêm phong mới muộn màng nghĩ ra. Nếu giờ khui luôn ra mẫu hiếm vừa, chẳng phải sẽ làm hỏng tiến độ cốt truyện sao? Nhưng hộp này do Tư Chử mua, theo lý thường chắc chắn sẽ không ra secret, nhưng biết đâu tay anh lại có buff đặc biệt —— buff sờ lần đầu đã trúng tượng hiếm thì sao.
Mở hộp xong, Tiêu Chẩm Vân phát hiện mình đã nghĩ hơi nhiều, mẫu cơ bản cực kỳ bình thường, thậm chí còn xấu hoắc. Một con vịt vàng mồm lệch mắt lác, so với chú vịt thanh tú trên bao bì thì đúng là bán hàng hết mình khách nhận hết hồn. Anh đoán nó là hàng lỗi, phải trả về nơi sản xuất đun chảy đúc lại.
Tư Chử thật sự không khen nổi, chỉ có thể nói theo hướng khác: “Ừm… Hãng này bình thường kiểm soát chất lượng tốt lắm, chú út lại bốc phải con bị lỗi hiếm hoi, cái số chú nó cũng…”
Tiêu Chẩm Vân nhìn cậu chàng bằng gương mặt lạnh te, Tư Chử lập tức im re.
Chỉ trong chốc lát, cả set 12 hộp blind box đã được khui hết, quả nhiên chẳng bốc ra con gì. Diệp Phỉ Nhiên vỗ vai cún con hụt hẫng, đi thẳng tới quầy mua thêm set nữa. Bấy giờ Tiêu Chẩm Vân không khui cùng họ, mà đi thẳng tới khu bán blind box rải rác, suy ngẫm xem lát nữa mình nên mua hộp nào.
Có lẽ vì set blind box này là hàng mới, được hãng sản xuất PR tập trung, nên khu bán lẻ có chừng bảy hộp to, mỗi hộp đều còn full set. Tiêu Chẩm Vân đau đầu nhìn mấy thứ đồ nhựa xàm xí thời thượng xinh xẻo kia, chụp ảnh gửi Tiêu Niệm, “Chọn một cái đi.”
Tiêu Niệm cũng đau đầu lắm, mãi lâu sau mới khoanh một vòng đỏ trên tấm hình rồi gửi lại.
Diệp Phỉ Nhiên và Tư Chử đã khui hết set thứ hai, Tiêu Chẩm Vân cầm hộp Tiêu Niệm chọn, rồi lại bốc bừa một hộp bằng linh cảm đoán toàn sai của mình, ra quầy thanh toán.
“Chú út cũng mua ạ?” Tư Chử tò mò bước đến sau lưng Tiêu Chẩm Vân. Rõ ràng hai đứa đã bốc xong, không khui ra con hiếm gì. Cậu chàng lúc lắc tai, vui vẻ nói: “Hóa ra chú cũng thích trò này ạ, chú muốn khui ra con gì nhất?”
Tau muốn cái đầu bố nhà mày ấy. Tiêu Chẩm Vân nhận túi giấy, xoay nghiêng xe lăn để đối diện với Tư Chử, ngẩng đầu cười mỉm chi: “Thấy hai đứa khui hăng say quá, nên chú cũng mua mấy hộp khui chơi. Ra con nào cũng được.”
Nhân viên thu ngân thấy ba người biến dị đều rất thích loại blind box này, vung tay cũng hào phóng, bèn hỏi: “Anh đẹp trai ơi, khui được mẫu hiếm chưa?” Anh ta cố ý nhướn mày, nói đùa: “Hay là mua thêm hộp nữa? Biết đâu hộp sau lại ra.”
“Không được không được, mua cái này dễ nghiện, tôi mua nhiều lắm rồi, giữ lắm tượng cũng không để làm gì.” Tư Chử nhìn về phía Tiêu Chẩm Vân, “Chú út, chú chơi với tâm lý như vậy là đúng đấy, mua bừa hai hộp, ra con nào cũng được.”
Tiêu Chẩm Vân thản nhiên nhận lời khen của Tư Chử, ôm chút hi vọng là hiện thực sẽ đối xử tử tế với mình, khui hai hộp blind box ——
Đều là mẫu thường.
Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên xách hai túi tượng con giống. Họ đã ra đến ngoài cửa, quay lại thì thấy Tiêu Chẩm Vân lại chọn hai hộp, mặt mũi sa sầm thanh toán tiền ngoài quầy.
Ha ha, chú út cú rồi. Tư Chử cười trộm, huých khuỷu tay vào Diệp Phỉ Nhiên. Diệp Phỉ Nhiên cũng thấy hề, ông chú bình thường kín đáo dè dặt giờ lại để lộ tính trẻ con, đúng là thú vị ghê.
Nhưng chẳng mấy chốc, cún con và gà chíp không cười nổi nữa, vì Tiêu Chẩm Vân trưng cái mặt như đang tiếp kẻ thù giết cha không đội trời chung, mua liên tiếp 3 hộp. Quan trọng là anh không lấy luôn full set, mà cứ phải chọn lựa từng cái một rồi ra quầy trả tiền. Một người tàn tật đi xe lăn lượn qua lượn lại giữa khu trưng bày bán lẻ và quầy thu ngân liên tục, nhân viên nhìn cũng thấy mệt thay anh.
Sau lần thứ ba từ chối lấy hộp full, Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đành phải trả tiền giúp Tiêu Chẩm Vân, rồi mang về xem anh lặp lại động tác khui hộp máy móc.
Nhân viên thu ngân hôm nay lập kỷ lục bán hàng, mỗi tội thói quen trả tiền của Thần Tài hơi dị. Màn hình tính tiền của anh ta cũng sắp chai tới nơi. Anh này không nhịn được, hỏi: “Quý khách ơi, anh muốn mẫu nào ạ? Hay nhà mình mua thử full set đi ạ?”
“Ngoài chúng tôi, thì trước đó còn ai mua dòng này chưa?” Tiêu Chẩm Vân hỏi.
“Chưa ạ, quán em bắt đầu bán từ 5h sáng, dòng này vừa ra mắt hôm nay, các anh là khách mở hàng đầu tiên đấy ạ.”
“Tốt.” Tiêu Chẩm Vân nhận được đáp án mát dạ, cúi đầu, tiếp tục khui.
Nhân viên thu ngân: “…”
Bấy giờ, có một cặp tình nhân trẻ bước vào cửa hàng, bị hút mắt vào chồng blind box chất cao như núi bên cạnh Tiêu Chẩm Vân, hào hứng đứng hóng một lúc. Cô gái không nhịn được thỏ thẻ mấy câu bên tai chàng trai, rồi cười chỉ vào dòng blind box đó.
Nhân viên thu ngân thấy khách tới cũng định mua hàng, thì vội vào kho lấy thêm 5 set mới toanh, xếp hết chồng hộp rỗng của Tiêu Chẩm Vân về một chỗ, rồi bỏ thêm hàng vào khoảng trống.
Tiêu Chẩm Vân cứ tưởng chỉ cần khui hết 7 set trước mặt là sẽ ra, chợt lặng người đi.
Còn có trò bổ sung hàng này nữa…
Trong tiểu thuyết không viết chính xác thời gian Tư Chử vào tiệm bốc blind box. Hiện thực vốn đã có chênh lệch với cốt truyện trong nguyên tác, Tiêu Chẩm Vân chỉ có thể đoán đại khái.
Anh đã tính tới khả năng có thể họ chậm chân vài phút, hộp chứa con tượng hiếm vừa bị khách khác mua mất rồi, và đã loại bỏ khả năng ấy.
Nhưng anh không ngờ đến chuyện mình có thể tới sớm vài phút, còn chưa có khách nào mua blind box. Còn hộp ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong sách chọn lại chính là hộp cửa hàng điền vào chỗ trống sau khi có khách tới mua.
“…”
Đương nhiên… Tiêu Chẩm Vân dừng động tác khui blind box lại, nhìn về phía đôi tình nhân thắm thiết. Họ chọn số may mắn, chòm sao, con giáp của hai bên, ngày gặp nhau ngày kỷ niệm các kiểu con đà điểu, tính toán cẩn thận để ra một trục tọa độ, lựa thấy ông bà mới ra một hộp blind box.
Đương nhiên, nếu mẫu hiếm vừa lọt vào tay cặp đôi ấy, thì Tiêu Chẩm Vân đếch thèm lên máy bay nữa, gọi luôn taxi đến trường tiểu học của Tiêu Niệm, gặm cả bìa lẫn giấy quyển tiểu thuyết kia luôn.
May sao hiện thực vẫn không quá tàn nhẫn với chàng trai số khổ thân tàn chí kiên này.
Đôi tình nhân khui được mẫu bình thường, ngọt ngào bỏ đi. Tiêu Chẩm Vân ngẩng đầu, nhìn về phía nhân viên thu ngân, nhân viên giật mình trước ánh mắt khát máu đáng sợ của anh: “Úi… Quý khách có bốc nữa không ạ?”
“Thêm hàng.” Tiêu Chẩm Vân chỉ chỗ trống duy nhất trên mặt bàn, chính là vị trí mà cặp đôi kia mới rút.
Nhân viên thu ngân đã được trải nghiệm nghi thức bốc hộp kỳ quái của vị khách này, không cà cưa hỏi khách vì sao nữa, mà đưa tay lấy bừa một hộp từ trong kho ra nhét vào chỗ trống.
Giây tiếp theo, Tiêu Chẩm Vân rút cái hộp kia ra một lần nữa, “Cho thanh toán.”
Nhân viên thu ngân: “…”
[CÒN TIẾP]

