Chương 44: Dân thường tự trốn thoát rồi!!
Tiêu Chẩm Vân chắc chắn lời nhắc nhiệm vụ ban đầu chỉ là “Dân thường vô tội”. Vì anh gia nhập nên kẻ lập quy tắc nhiệm vụ cố tình thêm một tính từ miêu tả vào để trêu anh, biến thành “Dân thường vô tội xinh tươi”.
Dám xách mé anh như thế, Tiêu Chẩm Vân nghiến răng nghiến lợi nghĩ thầm, ngoài Tiêu Kinh Phong thì còn ai trồng khoai đất này.
Đồng thời, điểm nhiệm vụ cũng được thiết kế theo một kiểu rất là ngứa đòn, rốt cuộc là “Giải cứu (để đoạt) 250 (điểm)” hay là “Giải cứu (cái đứa) 250 (ngu đần này)”? Anh dám khẳng định con số lấp lửng này là do Tiêu Kinh Phong cố tình.
(250: Từ lóng của Tàu, giống slang 2B, nghĩa là đồ ngu, đồ ngốc.)
Phó chủ tịch Tiêu có thù tất báo tỏ vẻ con lừa già trắng hếu chết tiệt kia, cứ đợi đấy cho anh.
Trước giờ ăn trưa, Tiêu Chẩm Vân bị Lính gác Bò Tây Tạng khiêng đi, tra tấn nhau tới lúc thông báo nhiệm vụ vào 1 rưỡi, ba người mới tới địa điểm lẩn trốn đã được chỉ định, dọc đường chẳng được uống giọt nước nào. Tiêu Chẩm Vân bị bịt mắt ngửi thấy mùi nhà gỗ ẩm mốc, anh đợi một lúc, nhận thấy mình đã được đặt tử tế lên giường mềm, nghe thấy tiếng kéo ghế và mở ngăn. Chẳng mấy chốc, mùi đồ ăn lan tỏa, có người đến gần tháo khăn bịt mắt cho Tiêu Chẩm Vân, rồi lại cởi dây trói tay. Sau đó Lính gác Cá sấu nước mặn đưa anh một bát mì xào thơm nức mũi, “Thời gian bắt đầu nhiệm vụ hơi dở, chắc phó chủ tịch chưa ăn gì đúng không ạ, mong ngài chịu khó ăn tạm vậy.”
Lính gác Bò Tây Tạng ngồi trên ghế, đang ăn uống thỏa thuê nhiệt tình: “Anh Lê nấu ngon đáo để!”
Tiêu Chẩm Vân từng bị sang chấn vì món trứng xào lựu, nhận đũa bắt đầu ăn. Món này cũng được phết. Anh ngẩng đầu lên, chợt thấy Lính gác Cá sấu nước mặn lấy ba chai sữa dừa ra từ ngăn tủ gỗ bên dưới, đưa Tiêu Chẩm Vân một chai, lại hỏi: “Phó chủ tịch, hay là sếp muốn uống nước ấm ạ? Để tôi tìm thử xem có lá trà không…”
“Không sao đâu, uống cái này được rồi.” Tiêu Chẩm Vân quệt tay lau giọt nước sốt bắn lên cằm, “Có khăn giấy không?”
“Em mang nè.” Lính gác Bò Tây Tạng lấy một bọc giấy ăn ra khỏi túi, còn là loại hương quế, “Chỉ có một bọc thôi, phó chủ tịch dùng tiết kiệm nha, kẻo lát hết cả giấy chùi đít.”
“Đang ăn đấy!” Lính gác Cá sấu nước mặn đạp cái ghế dưới mông bò Tây Tạng.
“Sao chỗ này tiện nghi bất ngờ thế?” Tiêu Chẩm Vân nghi hoặc.
“Vì theo giả thiết của nhiệm vụ, đây là chỗ ẩn thân mà chúng tôi đã tìm ra, chuẩn bị đầy đủ đồ đạc trước khi bắt cóc tù nhân.” Lính gác Cá sấu nước mặn nghiêm trang giảng giải, “Tuyệt đối không phải vì tù nhân đang từ Dẫn đường vô tội bình thường bỗng thành ‘Dẫn đường vô tội xinh tươi’, nên ban tổ chức phải bổ sung vật tư khẩn cấp trong nửa giờ đâu.”
Tiêu Chẩm Vân không nhịn nổi, bật cười: “Nhưng vẫn quên chuẩn bị giấy vệ sinh?”
Lính gác Cá sấu nước mặn chớp chớp mắt, Lính gác Bò Tây Tạng thật như đếm lập tức cười lớn, cởi tấm lòng hộ đồng đội: “Trời ơi, phó chủ tịch cũng biết giỡn cơ đấy! Bọn em còn bảo nhau khéo ngài chả biết đi vệ sinh, ngày ngày chỉ uống sương sớm thôi.”
“…”
Chiếc ghế sứt sẹo lại bị đạp thêm một cú.
“Tội phạm bỏ trốn ác ôn độc địa” và “Dân thường vô tội xinh tươi”, đôi bên hoà thuận vui vẻ ngồi cùng nhau, ăn chung bữa trưa muộn màng… Hơn nữa vì tay nghề bếp núc của Lính gác Cá sấu nước mặn quá đỉnh, nên Tiêu Chẩm Vân còn hốc bát thứ hai, nhiệt tình hỏi thăm cách nấu ăn từ anh này.
Cá sấu nước mặn vinh hạnh liệt kê đầy đủ gia vị và tỷ lệ ra giấy, còn dặn anh phải dùng dầu olive, bước cuối có thể rải chút dầu ớt cho thơm. Tiêu Chẩm Vân tấm tắc bỏ vào túi rất đỗi trịnh trọng. Đương nhiên anh không định học để về tự nấu, mà muốn mang cho Tư Đệ tham khảo.
Cơm nước xong khoảng mười lăm phút, hai gã Lính gác đang ngồi bên cửa sổ phởn phơ tán dóc cười đùa bỗng nhiên im bặt. Lính gác Cá sấu nước mặn —— Địch Lê đột nhiên đứng lên, sải bước đến đến cửa sau của căn phòng nhỏ, vừa nghiêng người lắng nghe động tĩnh bên ngoài, vừa kéo khóa ở đít quần ra.
Khác với đuôi Linh thú thon gọn của những người biến dị khác, đuôi cá sấu của anh ta vừa to vừa dài, dây khóa chạy từ thẳng từ cạp đến háng quần. Cái đuôi cá sấu nặng trịch đập xuống đất, làm vẩn lên một lớp tro bụi.
Tiêu Chẩm Vân đương tựa giường lơ mơ sắp ngủ đột nhiên tỉnh táo lại vì tiếng đập này. Anh nghiêng người nhìn lên, Lính gác Bò Tây Tạng với cặp sừng nhọn nâu đen cong một góc 90 độ trên đỉnh đầu —— Nhạc Tân, đang cầm hai miếng vải trong tay. Miếng dài chính là chiếc khăn đã bịt mắt Tiêu Chẩm Vân lúc nãy, miếng kia thì hình vuông.
Bò hoang Tây Tạng Nhạc Tân ra chiều bất đắc dĩ: “Phó chủ tịch, đáng lý tụi em còn phải bịt miệng sếp bằng giẻ lau cơ. Khăn này chưa ai dùng, sạch lắm, mới cắt mác xong, sếp chịu khó…?”
Tiêu Chẩm Vân nhẹ nhàng bâng quơ: “Anh dám hả.”
“Ờ.” Bò hoang Tây Tạng nhanh chóng gấp miếng giẻ bỏ lại vào ngăn kéo, chỉ bịt mắt trói tay Tiêu Chẩm Vân, chữ “ngoan ngoãn” viết hoa trên người.
“Phó chủ tịch…” Cá sấu nước mặn Địch Lê thì thầm gọi anh, “Kêu cứu…”
Tiêu Chẩm Vân phản ứng mất một giây, mở miệng kêu thử: “Cứu… Với ——?”
Trước ánh mắt cổ vũ của Địch Lê và Nhạc Tân, Tiêu Chẩm Vân càng kêu càng bon mồm, càng gào càng tha thiết: “Cứu tôi với! Có ai không! XIN CỨU TÔI VỚI ——”
“Khặc khặc khặc.” Nhạc Tân cười gian móc khẩu súng lục giắt sau thắt lưng ra, “Gào đi! Có gào rách họng cũng không ai tới cứu tên ‘dân thường vô tội xinh tươi’ nhà ngươi đâu!”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Tiêu Chẩm Vân vô cùng đau đớn: “Thời buổi gì mà đến cả ‘dân thường vô tội xinh tươi’ cũng không có người tới cứu vậy!”
“Phụt…” Nhạc Tân nhịn cười mà người run bần bật.
Bỗng nhiên, tiếng cục đá đập vào cửa bỗng vang lên. Nhạc Tân vội vàng nghiêm mặt không cười đùa nữa, ngay cả Tiêu Chẩm Vân cũng bị lây bầu không khí nghiêm trọng này, sừng hươu và tai hươu mọc ra từ đầu.
“Ey, đàng trong ấy ơi!”
Một giọng nữ trong trẻo vọng vào, “Bọn này không tới giải cứu con tin! Mà là muốn xem thử ‘dân thường vô tội xinh tươi’ rốt cuộc tươi xinh cỡ nào!”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Nhạc Tân nhịn cười muốn khùng, cặp sừng bò ủn vào bức tường.
Địch Lê gắng giở giọng hung ác, quát: “Còn không mau cút đi!”
“Đừng ki bo vậy chứ.” Cô gái nọ không chùn tẹo nào, nghe giọng thì đã cách họ khá gần, “Tôi nghía rồi, quanh đây chỉ có mình tôi thôi. Đằng ấy cứ cho tôi ngắm tí đi ~ tôi bảo đảm ngắm xong đi liền, không dây dưa một phút.”
“Chị hai ơi, “chỉ mình chị” thôi á hả? Chị nói mà không thấy ngượng mồm à?” Nhạc Tân mồm loa không nhịn nổi, vặc lại, “Trong phòng có hai Linh gác, tổng là 8 cái tai ở trạng thái dung hợp, còn cả Linh thú nữa là mười hai tai, ngoài kia có mấy người bao vây chẳng lẽ tụi này không biết?”
“Hai người biến dị và 20 lính thường.” Địch Lê lời ít mà ý nhiều, “Bảo vệ lãnh địa tinh thần cẩn thận nhé.”
Tiêu Chẩm Vân bị hạn chế tầm nhìn, chỉ có thể nghe thấy những tiếng chân rầm rập bao vây căn chòi sau khi lời dối trá của cô gái bị vạch trần.
NPC hàng auth không được loại thí sinh, chỉ được can thiệp và cản trở, nên nhiệm vụ giải cứu dân thường này cũng chẳng khó. Cái khó là nhiệm vụ bảo vệ dân thường và giữ dân thường trong quyền sở hữu của mình tiếp theo. Địch Lê và Nhạc Tân đều giấu súng pháo hiệu trong người, mục đích là lập tức gửi tín hiệu báo vị trí khi Tiêu Chẩm Vân bị đội nào đó cướp đi. Nghe nói sau đấy họ sẽ theo sát hành tung của Tiêu Chẩm Vân, lấy danh nghĩa là “phạm nhân trốn trại trả thù”, không ngừng ngáng chân các thí sinh, bất chấp tất cả làm hết phận sự của kẻ phá thối.
Dù sao cũng là nhiệm vụ khủng trị giá 2500 điểm, làm sao dễ xơi thế được.
Đúng lúc 2 Lính gác Cá sấu nước mặn và Bò Tây Tạng dàn sẵn trận địa đón đầu quân địch, chuẩn bị ứng chiến, thì một tiếng súng đột ngột phá vỡ nhịp điệu xung trận của đội ngũ bên ngoài. Tiêu Chẩm Vân đoán chắc hẳn đội khác phe địch tới đánh phủ đầu đội đi trước đây.
Khác hẳn tổ giám khảo bị o ép hạn chế đủ đường, đám thí sinh thích đánh sao thì đánh vậy. Tiếng súng nổ liên hồi, “Dân thường vô tội xinh tươi” chỉ xứng thuộc về kẻ mạnh nhất.
Địch Lê và Nhạc Tân chớp thời cơ mở cửa dùng súng gây tê “thuyết phục hai bên ngừng chiến”, thành công chặn được đợt tấn công đầu.
Chẳng bao lâu, đội đến sau thất bại thảm hại, nhưng đội thắng cũng chẳng khá khẩm hơn. Vì đội thứ ba, thứ tư đã mai phục sẵn xung quanh, chỉ chờ hai bên đánh nhau te tua, mình làm ngư ông đắc lợi.
Xà nhà bằng gỗ không ngừng vẩn bụi vì tiếng ẩu đả bên ngoài. Đôi tai hươu của Tiêu Chẩm Vân vẫy phành phạch để xua bụi, dù vậy anh vẫn hít phải kha khá bụi vào mồm, làm anh hắt xì xoành xoạch. Tai Tiêu Chẩm Vân như có pháo ran, nhưng tay lại bị trói không che được. Anh nhịn mãi, cuối cùng không nhịn nổi, bực bội hỏi: “Nếu tôi đã là con tin, thì tôi trốn trước được không?”
“Đương nhiên là được.” Địch Lê ngoái lại nhìn anh, “Nhưng sếp ngắm trốn nổi không?”
Lời còn chưa dứt, Địch Lê bỗng cảm thấy vai mình như bị đè nặng. Trong khoảnh khắc ngã quỵ, anh ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, nhưng chỉ thấy cái giò hươu cuồn cuộn. Nhạc Tân bất ngờ khi đồng bọn bị Linh thú của Tiêu Chẩm Vân giẫm chỏng vó. Gã định lùi lại phòng thủ, thì vai lại trúng đạn gây mê.
Tiêu Chẩm Vân một tay cầm súng, tay kia kéo miếng vải che nửa mặt xuống, “Đã trốn trại còn đi bắt cóc, đáng lý hai anh phải trói tôi chặt hơn, sau đó đừng bất cẩn để vũ khí trong tầm với của tôi như thế.”
“Phó chủ tịch à! Nếu sếp muốn chạy trốn thì thương lượng với bọn em trước là được mà,” Nhạc Tân nằm ngay đơ trên mặt đất, k** r*n, “Mắc gì bắn em? Đau lắm á!”
Địch Lê vô thức nghiêm mặt thả Linh thú Cá sấu nước mặn ra chuẩn bị đánh trả, nghe câu này thì vội kiềm thế đánh lại. Đúng rồi, mình có phải bọn cướp thật đâu, đả thương Linh thú của phó chủ tịch thì toi đời.
Vì thế đám bắt cóc ác ôn độc địa cứ đứng ngoài cửa trơ mắt nhìn, để mặc Thiên Lộc nhảy tới cạnh Tiêu Chẩm Vân, đợi chủ nhân nghiêng người trèo lên lưng nó.
“Em khuyên sếp chờ thêm lát nữa.” Địch Lê khuyên nhủ chân thành, “Chỗ này dù gì cũng đủ đồ ăn thức uống, chăn ấm đệm êm, còn có bọn em bảo vệ sếp. Lũ học viên ngoài kia phàm phu tục tử, dạo trước còn có mấy thằng hư đốn láo toét, không cướp được quyền sở hữu con tin thì ác ý đánh chết con tin, không cho đội khác giành điểm.”
“Ồn ào quá.” Tiêu Chẩm Vân nhíu mày phì ra một mớ bụi, ngẫm ngợi, “Hay là vầy đi, mình thương lượng chút. Năm phút nữa thuốc gây tê hết tác dụng với Nhạc Tân, hai người nổ súng yểm hộ cho tôi thoát nhé.”
Nhạc Tân, Địch Lê: “…”
Nhạc Tân: “Ý em thương lượng không phải là thương lượng kiểu này! Trong mắt sếp có còn hai thằng tù nhân sổng tụi em không?”
“Món nước dừa kia ngon đấy, lấy thêm mấy bình tôi mang đi uống nào.”
Nhạc Tân, Địch Lê: “…”
Địch Lê chịu thương chịu khó đi lấy nước dừa. Anh ta lo ngộ nhỡ Tiêu Chẩm Vân được tổ độ sống sót tới tối, lúc đấy đót rét lại phiền, nên đưa cả túi dụng cụ sinh tồn của mình cho Tiêu Chẩm Vân, “Trong này có lương khô và sô cô la, cả bật lửa nữa, thoát rồi sếp nhớ chạy thẳng về hướng Tây, bên đó có nhiều chỗ trú hơn.”
“Hai đứa đều là những tù nhân sổng tốt bụng.” Tiêu Chẩm Vân cảm động nói, “Dừng lại đi, A Địch A Nhạc.”
Địch Lê: “…”
Địch Lê: “Dạ vầng, ngày mai bọn em sẽ lên đồn tự thú, vô tù cải tạo tái hòa nhập cộng đồng.”
Chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi, bên ngoài đã có thêm bảy đội đến từ đủ mọi hướng. Trận chiến nảy lửa ban đầu dần hoá thành sát khí giấu trong gió êm sóng lặng. Không đội nào từ bỏ nhiệm vụ này, họ chỉ phát hiện càng rùm beng thì sẽ càng nhiều người kéo đến. Ai nấy đều ăn ý nghĩ tới việc phong toả tin tức về việc “thường dân” đang ở đây.
Đến cả đội thua liểng xiểng chỉ còn hai thành viên cũng đang chờ thời cơ. Chỉ cần cướp được quyền sở hữu dân thường, thì 2500 điểm là đủ để họ lội ngược dòng từ cõi chết.
Đúng giờ khắc này, cánh cửa đóng kín mít bỗng nhiên hé ra một khe nhỏ, sau đấy cửa gỗ mở tung. Một cặp gạc nâu nhạt sắc nhọn xuất hiện dưới ánh dương, sau đấy là cái đầu của chú hươu đực. Đôi mắt đen láy dịu dàng nhìn thẳng về phía trước, một bàn tay nam giới với những ngón thon dài, nhưng hơi tai tái vỗ nhẹ lên cần cổ mịn màng của nó.
Tiêu Chẩm Vân chỉ thấy vài người rải rác. Tất cả đều là lính thường của các trường quân đội. Họ túm năm tụm ba đứng thành từng cụm, nhưng anh cảm nhận được rất nhiều ánh mắt từ xa hơn thế đang nhắm thẳng vào mình trong khoảnh khắc anh bước ra.
Anh hất tóc như thể không hay biết, phủi bụi trên vai, rồi lại rút cái đuôi hươu bị đè dưới mông ra.
Đám thí sinh mới nãy còn rì rầm giờ hạ hết tay xuống, nhìn anh không chớp mắt. Ai nấy đều tỏ ra ngỡ ngàng hoặc ngây ngẩn, bỗng dưng chẳng ai cử động gì. Tiêu Chẩm Vân mỉm cười nhẹ với họ, sau đấy cúi người tựa vào lưng Thiên Lộc, phát nhẹ lên lưng nó. Thiên Lộc lập tức lồng lên như một con thú hoang thoát cương, lao về phía trước.
Bấy giờ Nhạc Tân mới nâng súng báo hiệu đi ra từ cửa nhà gỗ. Đạn tín hiệu màu đỏ bay vút lên trời, gã gào cật lực để gọi phần hồn ngơ ngẩn vì nhan sắc của Tiêu Chẩm Vân của đám lính quay về: “Ơ Giàng ơi! ‘Dân thường vô tội xinh tươi’ tự giằng dây trốn rồi! Còn không đuổi nữa là chẳng những mất 250 điểm, mà 2500 điểm cũng đi tong này!”
“Á đù!” Cô gái núp trong rừng ban đầu còn nói muốn xem thử dân thường xinh tươi rốt cuộc tươi xinh đến nhường nào bỏ kính viễn vọng xuống, kích động nói với người bên cạnh, “Thảo nào lại thêm từ “xinh tươi”. Đội trưởng mau nhìn kìa, đẹp đỉnh nóc! Đẹp kịch trần! Đẹp đến độ tớ không khép nổi chân, tớ muốn ném hoa tươi trái cây vào xe ảnh! Đội trưởng mau mau, không ngắm nhanh là lỡ đó, quan trọng là còn bonus gạc hươu và đuôi hươu nữa! Hình thái dung hợp của người biến dị vô đối quá! Người mê tai mèo như tớ cũng muốn đầu hàng quân địch.”
“Chị Lily, chị đâu chỉ mê tai mèo, chị còn mê cả tai thỏ tai chó tai gấu mà.”
“Cút cút cút.” Lily thấy đội trưởng cạnh mình vẫn không chịu phản ứng thì cả giận, “Tên chết toi này, thiên tài sánh ngang Lính gác gì chứ, cậu chỉ là cái đồ mặt liệt cổ hủ chán chết. Nếu không phải ông nội cậu nằng nặc bắt tớ chung đội với cậu, thì tớ đã mặc xác cậu rồi…”
“Đuổi theo đi.” Người bên cạnh chỉ thốt ra ba chữ, rồi nhanh chóng rời vị trí.
Lily khịt mũi, tuy mặt rất khó ở, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nghe lệnh đội trưởng.
Tốc độ chạy của hươu bỏ xa con người, nhưng nó cũng có khắc tinh. Một con báo đốm nhảy bổ xuống từ trên trời, thân hình hoàn hảo để bứt tốc giúp nó tiếp cận Thiên Lộc một cách nhanh chóng. Cùng lúc đó, một con hổ và một con linh dương đen đồng thời gia nhập đường đua. Trên đầu hổ là một con thỏ, như thể chúng đang phối hợp tác chiến với nhau.
Chẳng hiểu sao nhiệm vụ tên là giải cứu con tin lại biến thành đuổi giết con tin?
[HẾT CHƯƠNG 44]




