Chương 45: Lời nhắc update nhiệm vụ
Tiêu Chẩm Vân phải cảm tạ đám người biến dị này vì không đứa nào có Hình thái tinh thần ngựa giống Tiêu Kinh Phong. Mấy động vật như báo beo chạy rất nhanh, nhưng eo yếu, không chở được người. Bằng không ông hổ ông báo lại thêm hai ông Lính gác trên lưng thì anh đã bị ấn dúi dụi dưới đất lâu rồi.
Đương nhiên, mục đích Tiêu Chẩm Vân chạy đi chỉ là để rời khỏi căn nhà gỗ ngập mùi mốc còn rụng bụi ào ào kia thôi, chứ không phải anh muốn trốn thật xa. Thiên Lộc chạy một lúc là bắt đầu giảm tốc độ. Không bao lâu sau khi nhảy lên một ngọn đồi, nó đã bị đám Linh thú truy đuổi quây ở giữa.
Đám học viên dù gì cũng chỉ là học sinh, không rành kiềm chế cảm xúc và sức lực, đây cũng là lý do Địch Lê và Nhạc Tân khuyên Tiêu Chẩm Vân nên ngoan ngoãn ở trong nhà gỗ. Linh thú Báo rõ ràng đã thể hiện thú tính quá đà khi truy đuổi Thiên Lộc, chủ của nó có vẻ cũng hưng phấn quá cỡ, chưa nhận ra mình phải đổi thái độ từ kẻ đi săn thành người bảo vệ. Bản năng săn mồi mách bảo con báo chồm lên, giương vuốt nhào vào lưng hươu.
Nhưng ngay khoảnh khắc nó sắp cắn ngập răng vào cái mông tròn mẩy của Thiên Lộc, một tiếng đại bàng rung trời xua mây chợt vang vọng khắp tầng không. Một con đại bàng đầu mào xám khổng lồ lao xuống, dùng vuốt chim sắc lẻm cào lên mũi và tai con báo. Báo ta đành phải lùi về, biến mất đánh phụp.
Chú thỏ cảnh giác đứng lên từ đầu hổ, mũi không ngừng giật giật hửi hửi.
Một Lính gác mặc đồ ngụy trang màu mè cầm súng tự động đứng dậy, lông vũ xám đậm mọc sau tai. Con đại bàng đầu mào to lớn bay vòng trên đầu cậu ta, phát ra tiếng kêu bén nhọn đáng sợ, chậm rãi khép cánh đậu lên vai Lính gác.
Tuy không thấy rõ mặt, nhưng nhìn Linh thú thì không khó đoán, cậu này là Tiêu Gia Lễ.
Ngoài đại bàng, còn có một con báo đựng cạnh cậu ta. Nhưng nó là báo đốm, Linh thú của Lính gác ngồi cạnh cậu ta trong đại hội tổng động viên.
“Thầy Tiêu, là thầy thật ạ!” Tiêu Gia Lễ hưng phấn nói, “Bạn con vừa thấy hai chữ ‘xinh tươi’ là hỏi ngay có phải thầy không, con còn cãi không phải đâu, nào ngờ đúng thầy thật!”
Lính gác Báo đốm cũng hớn hở phấn khởi, hô lớn: “Người đẹp đừng sợ, mau qua đây, tụi này bảo vệ cưng!”
Tiêu Gia Lễ hoảng sợ ngoái lại: “…”
“Trợ giảng Tiêu!” Một giọng khác cũng vang lên từ đầu kia. Dẫn đường mọc tai thỏ thận trọng ló đầu ra từ nơi xa, “Thầy còn nhớ em không! Em là Cát Miểu, học viên trong lớp 5-1 của thầy đây. Em ngồi ở hàng cuối gần cửa sổ đó, các bạn cùng lớp đều gọi em là Thuỷ Thuỷ, thầy cũng gọi em vậy mà! Trợ giảng Tiêu, thầy qua đội em tốt hơn á. Em là học viên của thầy, Dẫn đường cấp A, hiểu thầy tường tận, chắc chắn sẽ bảo vệ thầy chu toàn ạ.”
(Tên của Cát Miểu 吉淼, từ Cát là điềm lành, từ Miểu là vùng nước mênh mông, nên bạn bè dùng nickname Thuỷ Thuỷ là nước.)
“Cát Miểu, cậu mặt dày gớm!” Một Dẫn đường đầu mọc sừng linh dương đen nhảy ra từ đối diện Dẫn đường Thỏ. Cô nàng tức giận gào lên, “Trợ giảng Tiêu, em là học viên lớp 3 khối 9, có lẽ thầy không nhớ em, nhưng em luôn rất ngưỡng mộ thầy. Ở canteen thầy từng nhắc em là em để quên thẻ học viên trên bàn, em nhớ mãi tới giờ. Cát Miểu nói nó cấp A, nhưng thật ra chỉ A- thôi, em là Dẫn đường A+, đội em còn có một Lính gác cấp A+ và rất nhiều học viên xuất sắc của các trường quân đội, thầy Tiêu, vào team em đi!”
Dân thường vô tội đáng lý chỉ ngồi không chờ kẻ mạnh tới cứu lại tự thân vận động cứu vớt bản thân. Cuộc chiến ai nhanh cướp trước giờ trở thành tranh giành tình cảm.
Tiêu Gia Lễ, Thỏ và Linh dương đen có dây mơ rễ má, mấy đội người dưng nước lã còn lại tức nổ đom đóm mắt.
Cô gái bị gọi là chị Lily mê tai thú lặng lẽ ngồi trong góc nghe rõ lâu, thì thầm hỏi chàng trai bên cạnh: “Đội trưởng, làm sao giờ? Tụi mình dùng ưu thế gì để lấy lòng anh ta đây?… Tớ không ngờ đội mình lại yếu thế vì thiếu người biến dị như này?”
“Anh ta sẽ qua đội của Lính gác có Linh thú đại bàng.” Chàng trai lãnh đạm mở miệng, “Linh thú của anh ta cứ nhìn con đại bàng mãi, anh ta thiên vị rồi.”
“Giờ sao, bắn bỏ con tin hả?” Lily xách khẩu súng ngắm sau lưng lên, sẵn sàng bắn theo mệnh lệnh, “Nhưng nói thật tớ nghiêng về hướng cướp hàng hơn, tớ thật sự rất muốn làm quen với Dẫn đường đó.”
Chàng trai không nói gì, yên lặng quan sát tình hình: “… Vậy cướp thôi. Lily, cậu dẫn 2 tiểu đội đi hướng 6 giờ, đừng đến gần quá. Nã bừa mấy phát súng vào đội phía Bắc, để hai đội lớn nhất bên Đông bên Bắc choảng nhau.”
Lily không tin lắm: “Cậu chắc nước cờ ly gián vụng về này sẽ thành công chứ?”
Chàng trai không đáp, chỉ lạnh lùng nói: “Đi mau đi.”
“Xin hứa hoàn thành nhiệm vụ!”
Đội này phân tích quả không sai, đúng là lòng Tiêu Chẩm Vân đã nghiêng về một hướng. Tiêu Gia Lễ dù sao cũng là “con nhà mình”. Anh mang tâm lý “phù sa không chảy ruộng ngoài”, mong rằng nhóm của “con” sẽ được 2500 điểm. Nhưng anh cũng biết, ở đời khó mà theo ý mình, hơn nữa dù anh có cố tình qua bên Tiêu Gia Lễ, thì còn một ngày một đêm nữa cuộc thi mới kết thúc, đội đầu tiên giành được anh chưa chắc đã có ưu thế.
Trước khi chắc chắn phe mình hết hi vọng, chẳng ai dại nổ súng bắn chết Tiêu Chẩm Vân.
2500 điểm tuy ngon, nhưng không mang tính chất quyết định. Vả lại giờ có cướp được người cũng vô dụng, quan trọng nhất là phải sở hữu được dân thường tới khi cuộc thi kết thúc. Cướp rồi còn phải hao tâm phí sức bảo vệ. Một số đội nhỏ quan sát một lúc rồi bỏ đi, lãng phí thời gian ở đây chẳng thà làm thêm vài nhiệm vụ nữa.
Cuối cùng quanh đó chỉ còn bốn đội, trùng hợp thay lại thuộc bốn phe Đông Tây Nam Bắc.
Đội của Dẫn đường Thỏ và Dẫn đường Linh dương đen vốn ở gần nhau nhất, theo màn đối thoại giữa hai bên thì hẳn đã có thù hằn từ trước. Tiêu Chẩm Vân còn đang lần lữa đứng chờ, hai đội bỗng lao vào choảng nhau. Tiêu Gia Lễ lập tức chớp loạn lạc chạy về phía Tiêu Chẩm Vân. Cùng lúc đó, một loạt đạn nã ngay trước chân cậu ta. Đội áp đảo về mặt quân số chạy ra từ đằng sau chướng ngại vật rất mực quy củ, nhanh chóng tiếp cận Tiêu Chẩm Vân.
Tiêu Gia Lễ giả vờ nhào lên trước, rồi xoay ngang người tại chỗ, tránh được loạt đạn tiếp theo.
Loại đạn huấn luyện này không trí mạng, nhưng bị bắn trúng chỗ hiểm là coi như loại, hơn nữa cũng khá thốn.
Báo đốm và Đại bàng đầu mào đều xông vào trận chiến, nhưng tới tận lúc đôi bên lăn xả, Tiêu Chẩm Vân mới phát hiện hoá ra Tiêu Gia Lễ và Lính gác Báo đốm đi riêng, đằng sau không có đồng đội nào theo cùng.
Đây cũng là tình huống thường thấy trong các cuộc tập trận liên hợp, lính thường ở các trường quân đội và người biến dị trong Tháp không chơi với nhau. Thậm chí còn tệ hơn, hai bên căm thù, khinh bỉ lẫn nhau. Người biến dị cảm thấy bọn người thường là lũ vượn tối cổ chưa tiến hoá. Người thường lại cho dân biến dị là một đám điên tiến hoá thất bại.
Tiêu Gia Lễ thân là Lính gác cấp S, tốc độ phản ứng và sức lực hơn người thường mấy lần, đánh solo thì chẳng ai chơi nổi cậu ta. Dù địch có là Lính gác, thì cũng phải Lính gác cấp S như Tư Đệ, hoặc Lính gác cấp A dạn dày kinh nghiệm chiến đấu hơn nhiều mới ăn thua.
Báo đốm và Đại bàng đầu mào đều hết mình trong trận chiến, tiếc thay sức thú vẫn không bì được súng ống đạn dược. Chẳng mấy chốc, Báo đốm bị đạp trúng phần bụng mềm yếu điểm, biến mất vào thế giới tinh thần. Đại bàng đầu mào kiên trì thêm một lát nhờ ưu thế bay lượn, làm quân địch phải đau đầu mấy bận. Nhưng đúng lúc Tiêu Gia Lễ chuẩn bị đột phá, một tiếng súng nổ bỗng vang lên ở bìa rừng. Lính gác Báo đốm nhạy bén nhận ra tình hình không ổn. Chủng người biến dị luôn rất nhạy cảm với tình hình của Linh thú, nhưng Tiêu Gia Lễ chỉ vừa thức tỉnh, còn đang rất thiếu cảnh giác. Tình thế quá khẩn cấp, Lính gác Báo đốm không kịp nhắc nhở cậu ta. Chỉ trong khoảnh, khắc đồng tử Tiêu Gia Lễ co rụt, con đại bàng đầu mào đang bay vòng trên trời bị trúng đạn vào bụng. Nó ré lên, lông vũ màu xám bay tứ tán. Linh thú biến mất bặt tăm.
Đây là lần đầu Linh thú của Tiêu Gia Lễ bị thương, cậu ta cảm thấy não như bị búa tạ ngàn cân giáng xuống, đầu trắng trơn, lảo đảo nửa bước suýt ngã vật ra đất.
Tiêu Chẩm Vân bị thành viên đội khác vây quanh. Anh sắm vai bóng hồng tai hoạ, nhiệt tình hóng hớt cuộc chiến bắt nguồn từ chính mình.
Linh dương đen và Thỏ đang quần thảo ác liệt, sống chết mặc bay, chỉ muốn dồn kẻ địch vào chỗ chết.
Hai c* cậu Tiêu Gia Lễ và Lính gác Báo đốm teamwork như hạch, đường đường là Lính gác cấp S mà thua một đám người thường thậm chí còn chẳng mang Dẫn đường. Lính gác Báo đốm tha thiết luyến lưu nhìn Tiêu Chẩm Vân, đoạn vác Tiêu Gia Lễ lên vai, nhanh chóng rút lui khỏi chiến trường.
Đánh thì không lại, nhưng lủi thì rõ nhanh.
“Chào thầy, tôi tên là Đoạn Phi. Sinh viên năm 2 đại học Quốc phòng. Giờ thầy an toàn rồi.” Kết cục đã định, tổng chỉ huy của đội giành chiến thắng chung cuộc đứng dậy, rảo bước vững chãi tới trước mặt Tiêu Chẩm Vân.
Cậu này là một chàng trai tầm hai mươi tuổi, tóc đen mắt đen. Cậu ta quan sát Tiêu Chẩm Vân từ trên xuống dưới, dừng mắt lại ở đôi chân anh, sau đó cau mày rất khẽ. Có vẻ cậu ta cũng nhận ra hành vi của mình không được lịch sự cho lắm, bèn cúi đầu nói: “Xin lỗi… Mời thầy theo chúng tôi. Chúng tôi sẽ bảo vệ thầy.”
“Bảo vệ tôi không dễ đâu. Hai tên ‘tù trốn trại’ kia cứ cách một lúc sẽ thông báo vị trí của tôi một lần để các đội khác tới cướp tôi đi đấy.” Tiêu Chẩm Vân cười nói.
“Cảm ơn thầy đã nhắc.” Đoạn Phi bình tĩnh đáp, “Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để đón đầu quân địch.”
Ngông thật… Tiêu Chẩm Vân rất ưng cậu trai trẻ hừng hực khí phách này, anh cười càng tươi hơn: “Hơn nữa… Hươu của tôi sắp không chở được tôi nữa rồi, một thành viên đội cậu phải cõng tôi thôi.”
Lily hưng phấn xông lên, cô gái mét 58 điên cuồng nhảy nhót, “Để em để em, em cõng được.”
Tiêu Chẩm Vân cao mét 85 cảm thấy cổ không cõng được.
Cô nàng ngổ ngáo này nhìn mặt Tiêu Chẩm Vân chằm chằm không chút e dè, vui sướng nói: “Anh đẹp trai, em có thể sờ gạc hươu của anh được không? Mọi người không được tuỳ tiện sờ vào hình thái dung hợp của các anh phải không ạ? Em chỉ sờ một tẹo thôi, nhẹ lắm, được không anh?”
“Để tôi cõng thầy.” Đoạn Phi bất đắc dĩ đẩy Lily ra, đưa tay chuẩn bị đỡ Tiêu Chẩm Vân xuống. Tiêu Chẩm Vân cũng chống lưng Thiên Lộc, vươn tay về phía cậu ta.
Ngay một giây trước khi cậu ta chạm vào Tiêu Chẩm Vân, một viên đạn sượt qua khoảng trống giữa đầu ngón tay hai người, găm đánh phập vào đùi Lily. Lily kinh ngạc trợn tròn mắt, toàn thân tê cứng ngã xuống đất.
Thiên Lộc nhạy bén phát hiện điều gì đó, nó nâng vó chở Tiêu Chẩm Vân phá đảo đám đông ngáng đường, lập tức phi về một hướng. Đoạn Phi ra tay tàn nhẫn và quả quyết, lập tức rút súng gây tê chĩa vào lưng Tiêu Chẩm Vân.
“Đạn gây mê…” Lily sốt ruột nói, “Đừng nổ súng, giám khảo đấy!”
Nhưng ngay trước khi cô nàng kịp gian nan cất tiếng, một con sói đen khổng lồ mặt nửa trắng nửa đen đã tấn công Đoạn Phi từ đằng sau, cắn rớt khẩu súng gây tê, rồi biến mất vào thinh không.
Hai người lính nữa đang ngắm bắn cũng đồng thời trúng đạn, nằm im không thể cục cựa như Lily.
“Hình thái dung hợp với Linh thú của người biến dị quả thực không thể sờ lung tung.”
Một giọng nam vang lên ở khoảng cách rất gần. Đoạn Phi khiếp sợ xoay người. Tiếng bước chân di chuyển rất nhanh và tiếng gió sượt qua tai, cậu ta vội vàng quay đầu lại, rốt cuộc cũng thấy chính chủ sau khi Lính gác chủ động tháo bỏ lớp ngụy trang.
Người này chỉ để lộ cặp mắt bên ngoài, gần như cả mặt đều bị che dưới rọ mõm kim loại, vòng giật điện trên cổ đang nhá đỏ.
“Nên đừng bao giờ tự ý sờ vào sừng của họ.”
Ngay lập tức, vài họng súng đen ngòm nhắm về phía hắn.
Lily chật vật cử động ngón tay, nghiến răng nghiến lợi đến độ mặt mày vẹo vọ, muốn mau chóng lấy lại quyền làm chủ cơ thể, đứng lên khỏi mặt đất.
Dù bị đám đông chĩa súng vào người, nhưng kẻ vừa xuất hiện chỉ cười thản nhiên, đưa tay gãi cằm con hươu đực đứng cạnh mình, “Tôi không phải là phường tay mơ lớ ngớ như hai đứa Lính gác ban nãy, mấy người không địch được tôi đâu. Nếu không muốn bị kẻ khác nẫng tay trên, tốt nhất chúng bay nên tự biết khó mà lui.”
Con sói mặt âm dương xuất hiện đằng sau hắn, hơi cúi người, bàn chân lông lá màu đen to nặng ghìm xuống nền đất, ánh mắt sắc lẻm âm trầm nhìn thẳng vào bất cứ kẻ nào dám manh động.
Tiêu Chẩm Vân không ngờ mình lại có thể gặp được Tư Đệ ở đây. Anh đang định hỏi lãnh địa tinh thần của cậu sao rồi, có cần tìm chỗ nào kín đáo để chữa trị một lát không, thì cổ tay phải đã bị túm lấy, sau đấy anh bị Tư Đệ lôi tuột khỏi mình con hươu, chui tọt vào lòng Lính gác .
“Cậu ——”
Mảnh vải dài quen thuộc che khuất đôi mắt Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ khéo léo quấn nó hai vòng rồi thắt núi sau đầu anh, sau đấy nhanh tay nhét vải vào miệng Dẫn đường tóc dài trước khi anh kịp lên tiếng hỏi han, chặn họng anh hoàn toàn.
“Em hư lắm…” Tư Đệ mỉm cười nói, giọng điệu triền miên lâm li, nhưng lại toả ra sự lạnh lùng độc ác, rất giống một tên b**n th** giết người không chớp mắt, “Đã bảo bên ngoài rất nguy lắm mà, em xem, em mới rời nhà một thoáng là đã bị kẻ xấu tóm đi rồi? A Vân, em phải vĩnh viễn nhớ rằng… Vòng tay ta mới là nơi an toàn nhất của em…”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Chữa trị tinh thần cái cục kít, trông thằng cha này chơi vui quá chừng kìa.
Khỏi cần nói tiếp, bước kế hắn tàn nhẫn trói chặt cổ tay anh lại. Tiêu Chẩm Vân thậm chí còn cảm thấy hắn bó mình như chân giò bó thỏ, không chừa lại đường nào để mình thoát.
“Em mãi mãi không thoát khỏi ta đâu.” Tư Đệ khiêng Tiêu Chẩm Vân lên vai, quay người bước thẳng.
Đoạn Phi: “…”
Đoạn Phi: “???”
*
Ngày thi thứ hai, 17h01.
Lời nhắc update nhiệm vụ ——
Dân thường vô tội xinh tươi đã khôn khéo thoát khỏi đám tù nhân trốn trại hung tàn, nhưng xui thay tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, trên đường chạy trốn bị một tên sát nhân b**n th** bắt lại cầm tù.
Giải cứu dân thường, đồng thời bảo vệ dân thường tới khi cuộc thi kết thúc.
PS: Sát nhân b**n th** có sức mạnh phi thường, đã giết vô số người vô tội. Rất có thể dân thường sẽ nảy sinh hội chứng Stockholm với kẻ bắt cóc mình, giúp ngược lại sát nhân. Mong các thí sinh cẩn thận khi hoàn thành nhiệm vụ.
Điểm nhiệm vụ: Giải cứu: 250×2; Giữ dân thường thuộc quyền sở hữu cho tới hết cuộc thi: 2525
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Kinh Phong: Tôi phải thanh minh luôn, trong đợt tập trận này, ngoài những nhiệm vụ liên quan đến Tiêu Chẩm Vân thì phong cách của các phần thi khác đều bình thường… chỉ dính tới nó mới bất thường thôi.
Tiêu Chẩm Vân: Vâng con cảm ơn cậu quá
[HẾT CHƯƠNG 45]
