Chương 46: Chú ý chút đi, đang thi đấy
Tiêu Chẩm Vân cảm giác được Tư Đệ đang dẫn mình đi rất xa. Tư thế khiêng bao tải ban đầu đã biến thành bế ngang, sau đấy lại chuyển qua kiểu cõng nhẹ nhàng nhất. Thể lực của Lính gác đúng là đáng gờm, Thiên Lộc chạy hết nổi đành chui vào lãnh địa tinh thần, vậy mà Tư Đệ vẫn dư sức cõng một người đàn ông nhảy nhót lung tung.
Nói thật, Tiêu Chẩm Vân đang ôm một lô phụ khoa trong lòng muốn xả. Nhưng miệng nhét vải nên anh đành phải nín, nín muốn khùng luôn. Không biết có phải Tư Đệ phát hiện lửa giận lan tỏa từ người đằng sau không, mà cái tay giữ chân anh lại vỗ nhè nhẹ như an ủi, “Sắp tới rồi…”
Vì chân Tiêu Chẩm Vân không còn cảm giác, nên hắn để tay rõ cao, vô tình chạm phải một thứ lông lá. Xúc cảm mềm mại mượt mà cọ qua đầu ngón tay Tư Đệ. Hắn nảy số, túm ngay chiếc đuôi hươu ngắn tủn vênh vểnh to vừa bằng bàn tay, bóp nắn một trận đã đời.

(Đuôi hươu con siêu vểnh, tuy nhiên mấy con hươu đực to đuôi sẽ dài hơn với rũ xuống)
“!” Đôi mắt như triền núi xanh của Tiêu Chẩm Vân đột nhiên trợn to, anh bực bội lồng lên: “Ưm… a a ư ư ưm!”
Anh thề là anh chửi siêu tục, mỗi tội chẳng ai hiểu cả.
“Đừng giãy nữa, sắp ngã đây này.” Tư Đệ rõ ràng cố ý chọc anh, lại nắm cái đuôi nhung hình chiếc lá, năm ngón tay khum lại chà xát, xong xuôi mới lưu luyến thả ra, lại đỡ chân Tiêu Chẩm Vân.
“Ư ưm!”
Cảm nhận được cơn giận bất lực của Tiêu Chẩm Vân, Tư Đệ bật cười, cặp tai sói trên đỉnh đầu ve vẩy, nhưng lại cứng mỏ nói lý: “Sờ tí thì làm sao? Chú bóp đuôi tôi bao lần, sao tôi không được sờ đuôi chú?”
Lời còn chưa dứt, hắn chợt cảm thấy như có một cây roi xuyên qua màn sương, điên cuồng quất lên hàng rào tinh thần của hắn. Nhưng nếu sức mạnh tinh thần của Tiêu Kinh Phong tựa như búa tạ ngàn cân, quật một cú là Lính gác cấp nào cũng có thể ngất xỉu mất trí, thì sức mạnh tinh thần của Tiêu Chẩm Vân giống búa bóng hơi bán ngoài cửa siêu thị, đập không đau mà còn thấy ngứa ngáy gân cốt.
Nhưng để giữ tự trọng cho Dẫn đường, Tư Đệ vẫn vờ vịt kêu, “Ui, đau thế đau quá…”
Không diễn bằng kỹ thuật, chỉ diễn bằng tình cảm.
Tiêu Chẩm Vân đương nhiên nhận ra hắn chỉ kêu cho có, anh lặng đi mấy giây rồi cáu gắt chửi: “%* (*%¥##¥Gf)!!”
Chữa trị tinh thần? Chữa cái con k*c, chuyến này về ông chuyển sang học tấn công!
Không biết bao lâu nữa trôi qua, anh cảm thấy bước chân Tư Đệ chậm dần. Do không nhìn được, nên thính giác và khứu giác của Tiêu Chẩm Vân trở nên nhanh nhạy hơn hẳn. Anh nghe thấy tiếng đế giày giẫm lên đất bùn và cỏ cây, còn ngửi được một mùi không biết phải mô tả thế nào. Như mùi nhựa chảy ra từ nhành hoa gãy, tươi non mát mũi.
Tư Đệ chậm rãi thả anh xuống. Cảm giác không thể kiểm soát hành vi của bản thân này cực kỳ khó chịu, nhưng Tiêu Chẩm Vân không muốn để lộ yếu điểm. Anh hơi chau mày, im lặng nắm chặt quần áo Tư Đệ, cho đến khi chắc chắn mình được đặt tử tế lên mặt đất phẳng phiu, anh mới thầm thở phào, chậm rãi thả lỏng.
Một tiếng cười khẽ vang bên tai, có vẻ động tác bất an của anh đã bị ai kia bắt trọn.
Tiêu Chẩm Vân cũng lười mắng hắn, lạnh lùng ngồi tại chỗ, tản ra khí lạnh.
Tư Đệ biết mình cứ được đằng chân lân đằng đầu giỡn quá lố thì sớm muộn cũng giỗ quá lớn, lập tức cọ nhẹ rọ mõm kim loại lên má Tiêu Chẩm Vân như một cái hôn an ủi, dịu dàng cất tiếng: “Khát không? Tôi lấy đồ uống cho chú nhé.”
“…”
“Quên mất…” Tư Đệ vội nhanh tay lấy miếng vải trong miệng Tiêu Chẩm Vân ra. Tiêu Chẩm Vân cảm thấy hàm dưới tê rần, anh cau mày l**m nước bọt nhễu ra cằm, chịu đựng cơn đau lạnh lùng nói: “Ném nó đi!”
Miếng vải thấm rất nhiều nước bọt của anh, không thể để tên Lính gác này nhặt của hời được.
“Ờ ờ.” Tư Đệ thỏa mãn ngửi mùi hương Pheromone ngào ngạt trên miếng vải. Nhân lúc Tiêu Chẩm Vân không nhìn được, hắn l**m tấm vải vuông ngay trước mặt anh. Pheromone của Dẫn đường tương thích nhất lập tức xoa dịu cơn khó chịu trong lòng hắn, tốc độ vòng cổ nhá đỏ cũng chậm đi nhiều. Sau đấy Tư Đệ hài lòng gập miếng vải lại hai lần, bỏ vào túi nhỏ ở ống tay áo.
Tiêu Chẩm Vân nghe được rõ ràng hành động của đối phương: “…”
Lính gác mấy người đúng là đẻ ra đã có tí b**n th**.
Có lẽ vì phép lịch sự, nên Tư Đệ rời đi một lúc, nhưng hắn không đi xa. Tiêu Chẩm Vân nghe thấy tiếng cắt gọt gần đó, hình như Tư Đệ đang cắt vỏ cây, mùi nhựa lập tức lan tỏa trong không khí.
Trong lúc ấy, Tiêu Chẩm Vân toan giở chiêu cũ. Anh gắng giằng dây thừng trói tay mình ra, nhưng dù anh cọ đỏ cả tay, sợi thừng vẫn siết rất chặt. Tiêu Chẩm Vân hăng máu đến độ còn định bẻ gãy ngón cái để giằng dây, mà nghĩ lại… mình cứ phải hơn thua thế làm gì?
Dù sao anh cũng chỉ là một dân thường xinh tươi đáng thương và vô tội mà thôi…
Chỉ lát sau, Tư Đệ đã quay lại, thong thả ung dung ngồi xuống cạnh anh, nhưng vẫn không có ý định cởi trói, chỉ kề thứ gì đó bên môi anh, nhẹ nhàng nói: “Cẩn thận… há mồm.”
Tiêu Chẩm Vân vô thức mím môi, nghiêng mặt tránh đi, tức giận hỏi: “Cậu còn tính chơi đến bao giờ?”
Tư Đệ không thèm đáp anh, chỉ diễn một mình: “Chú không chịu tự uống, thì tôi đành phải mớm cho chú vậy.”
“…” Tiêu Chẩm Vân lập tức sửa miệng: “Tôi uống.”
Tư Đệ: “…”
Tư Đệ: “Nếu chú cứ gàn bướng hồ đồ không chịu uống ——”
“…” Tiêu Chẩm Vân nghe thấy tiếng tháo rọ mõm, còn cả tiếng quần áo sột soạt. Chắc hẳn Tư Đệ đã đưa bát lá lên môi uống một ngụm. Tại sao loại rọ mõm này lại tự tháo được? Không khoa học!
Tiêu Chẩm Vân quả thực dở khóc dở cười: “Cậu muốn hôn thì hôn nhanh đi, đừng có lấy cớ khùng điên nữa…”
Anh đang nói dở, một đôi môi mềm nóng bỏng chợt dán lên, mang theo mùi hương mát lạnh ngọt lành của cỏ cây. Tiêu Chẩm Vân cố tình mím chặt môi, không chịu ngoan ngoãn cháo lưỡi với Tư Đệ. Ai ngờ con sói già gian ác này lại chơi đểu, đưa tay vòng qua eo Tiêu Chẩm Vân túm đuôi hươu của anh. Lòng bàn tay và các đốt ngón tay Tư Đệ có vết chai mỏng do thường xuyên cầm súng, hắn bóp mạnh cái đuôi hươu ngắn xù của anh. Cảm giác ấy như có dòng điện màu xanh trong suốt kèm theo tia lửa giật thẳng từ đuôi l*n đ*nh đầu.
Tiêu Chẩm Vân phì hết nước nhựa cây lên mặt Tư Đệ, chịu đựng da gà da vịt nổi đầy thân, cả giận nói: “Chẳng phải chính cậu đã nói không được tự ý sờ vào hình thái dung hợp của người biến dị sao.”
Tư Đệ mặt ướt sũng nước nhỏ tí tách: “…”
Tiêu Chẩm Vân chơi chiêu đôi bên cùng thiệt, mặt cũng nhễ nhại nước nhưng tự cảm thấy kèo này mình trên cơ: “…”
Thái Cực lưu loát nhảy ra từ không trung, tiếng động rất rõ ràng, nhất là khi bốn cái móng nhọn nện xuống nền. Tuy không biết lý do Tư Đệ thả Thái Cực ra là gì, nhưng Tiêu Chẩm Vân vẫn lập tức thả Thiên Lộc ra theo. Anh nghĩ bụng, ngộ nhỡ Thái Cực hùa theo Tư Đệ bắt nạt anh, thì Thiên Lộc còn có thể đỡ giúp…
—— đương nhiên, sự thật chứng minh, anh nghĩ nhiều rồi.
Tư Đệ cúi xuống trước Thiên Lộc. Hắn còn chưa kịp nói gì, con hươu ngốc đã múa lưỡi rửa mặt cho hắn, rửa xong thấy chưa đủ đô, còn đòi gội đầu cho Tư Đệ.

Thái Cực lập tức ngộ ra nhiều điều, bắt chước con hươu đặt chân trước lên đầu gối Tiêu Chẩm Vân, thè cái lưỡi thô ráp l**m nước trên cằm anh. Nó nhấm thử, ô ngọt ghê, thế là bắt đầu rửa mặt cho Tiêu Chẩm Vân đến là lịch sự, động tác vừa dịu dàng mà lại có tí hoang dại, như thể giây tiếp theo sẽ ngoạm cả đầu Tiêu Chẩm Vân vào mồm.
Tiêu Chẩm Vân bị l**m tới độ ngã trái ngã phải: “…”

Năm phút sau, Thái Cực nằm bên cạnh Thiên Lộc, ngẩng đầu cho nó l**m phần lông dưới cằm, tai phe phẩy, thi thoảng lại đáp lễ l**m hươu ta mấy cái, đuôi sói cũng quật qua lại nhè nhẹ.
Tiêu Chẩm Vân khẽ cúi đầu uống mấy ngụm nước nhựa cây, “… Ngọt.”
“Ngon lắm đúng không?” Tư Đệ cười nói, “Lúc phát hiện ra chỗ này tôi đã nghĩ giá mà chú cũng ở đây. Không ngờ tới chiều lại thấy phần miêu tả thường dân trong nhiệm vụ mới có thêm hai chữ ‘xinh tươi’. Đang thi diễn tập quân sự mà lại bị mang ra đùa cợt thế này, ngoài chú tôi chẳng nghĩ ra ai được nữa.”
“Ừ… ngon lắm.” Tiêu Chẩm Vân gật đầu, “Nhắc mới nhớ, bao giờ cậu mới chịu cởi trói cho tôi?”
“Muốn uống thêm chút nữa không?”
“… Thì ít nhất cậu cũng phải tháo vải bịt mắt cho tôi chứ.”
“Không cần.” Tư Đệ cuối cùng cũng trả lời thẳng vấn đề. Hắn đứng trước Tiêu Chẩm Vân, nhìn xuống người đàn ông tóc dài. Dường như anh vẫn chưa hiểu ra tình cảnh của mình, khiến kẻ khác chỉ muốn làm chuyện xấu với anh.
“Chú có biết bây giờ trông chú thế nào không?… Gợi cảm chết đi được.”
Nói đoạn, Tư Đệ lại hôn Tiêu Chẩm Vân một cái, lần này nụ hôn đậu lên khóe môi anh. Gần gũi với Dẫn đường khi tinh thần bất ổn sẽ mang lại kh*** c*m cực lớn cho Lính gác. Tư Đệ không cầm lòng nổi xích lại gần Dẫn đường của hắn, thơm lên trán, thái dương, gò má… rải những cái hôn chớp nhoáng khắp người anh. Hắn giống một con thú đang quấn quýt đồng loại, cọ mặt mình lên mặt Tiêu Chẩm Vân như làm nũng.
Tiêu Chẩm Vân chịu hết nổi trò dứ dứ của hắn, “Tư Đệ… Trên trời có cam theo dõi…”
Nói xong anh chợt nghe thấy tiếng súng giảm thanh, giọng nói khàn khàn đặc sệt của Tư Đệ vang lên bên tai: “Giờ thì hết rồi.”
“…”
Tuy đã giải quyết xong cam theo dõi, nhưng Tư Đệ cũng chưa b**n th** đến độ tòm tem giữa giời thế này. Hắn chống trán mình lên vai Tiêu Chẩm Vân, hít sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó thiếu thiếu. Tư Đệ bóp vòng hút từ trên cổ tay, lại ngẩng đầu cắn vành tai Tiêu Chẩm Vân: “Cho tôi tí Pheromone đi.”
Tai phải nhanh chóng sung huyết vì những cái cắn yêu trêu đùa của Lính gác, khoe sắc đỏ quyến rũ.
Nhưng trái ngược với vành tai đỏ thắm, nét mặt Tiêu Chẩm Vân quả thực buốt như băng giá, giọng cũng lạnh căm tựa sắt thép: “Cút.”
Tư Đệ: “…”
Rốt cuộc vẫn giỡn quá lố.
Lính gác tóc bạc lập tức ngoan ngoãn tháo mảnh vải che mắt Tiêu Chẩm Vân, rồi cởi cọng thừng trói tay anh. Cái đuôi đen dài sau lưng hắn quấn quanh eo anh, siết chặt như rắn. Hắn nắm phần cổ tay ứ đỏ vết thừng của Tiêu Chẩm Vân, xoa miết mát xa nhẹ nhàng để lấy lòng, “Tôi sai rồi tôi sai rồi, chú đừng nóng.”
Hoàng hôn chỉ còn rơi rớt ánh chiều tà, Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng thích ứng với ánh sáng. Anh mở mắt ra, lườm Tư Đệ bằng đôi mắt khói lam lạnh như băng: “Chơi đủ chưa?”
“Chơi đủ rồi.”
“Đến phiên tôi chơi đúng không?”
“…”
Tư Đệ thấy chết không sờn gật đầu.
Tiêu Chẩm Vân cất giọng chắc nịch: “Nói.”
“Có!”
“Sai rồi, nói lại.”
Tư Đệ ngẩn ra vài giây, lúc hiểu vấn đề thì mặt lộ vẻ kinh ngạc rõ ràng. Sau đấy hắn có vẻ đã hạ quyết tâm, đứng dậy lên đạn cho khẩu súng lục lần nữa, xử lý nốt hai chiếc drone mà người trần không thể phát hiện bằng mắt thịt, sau đấy lại quỳ xuống trước Tiêu Chẩm Vân, mở miệng kêu thử: “Gâu?”
Tiêu Chẩm Vân hơi bất ngờ nhướn mày, nhưng hiển nhiên vẫn chưa hài lòng: “Cậu là chó à?”
“…” Tư Đệ lại ngộ ra vấn đề, quay đầu nhìn về phía Thái Cực. Nó nhanh chóng đứng dậy làm mẫu cho anh: “À ú ——”
Tư Đệ yên lặng vài giây: “À ú ——”
Thiên Lộc hưng phấn đứng lên, quẫy đuôi gào theo: “Grú grú ——!”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Có nhiều lúc, vượt qua giới hạn là thả phanh không còn điểm dừng. Tiếng hú này có vẻ đã bật công tắc nào đó trên người Tư Đệ. Hắn đặt cổ tay in hằn dấu thừng của Tiêu Chẩm Vân lên môi mình, nhẹ nhàng hôn lên đó. Tiêu Chẩm Vân cụp mắt nhìn hắn, chạm vào đôi đồng tử màu cỏ. Giây tiếp theo, một cái hôn rơi xuống mí mắt anh, kèm theo tiếng r*n r* lấy lòng: “Ư ử ~”
Mẹ nó, không cáu nổi.
Dân thường vô tội xinh tươi chung quy vẫn mắc hội chứng Stockholm, cho tên Lính gác tội ác ngợp trời Pheromone Dẫn đường của mình.
Nhưng chỉ cho tí tẹo thôi, để hắn không đắc ý quá.
Tác giả có lời muốn nói:
Thiên Lộc: Eh eh
Thái Cực: … Check it out?
Thiên Lộc: Tổn thọ rồi! Sói đen biết nói tiếng người!!
[HẾT CHƯƠNG 46]
