1551 kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, cậu nhịn không được mà nhéo một cái vào đùi mình, cảm giác đau khiến mắt cậu lập tức ngấn nước, cũng khiến cơ thể vốn cảm thấy bị áp bức không thể động đậy tiếp tục có thể cử động được.
Cậu vứt đồ trên tay, chạy ra ban công, khi nhận thấy vẻ mặt bình thường của những người đi bộ bên dưới, cậu mới nhận ra có lẽ chỉ có mình cậu thấy được cảnh này
Những người bên dưới vừa đi vừa nói cười, hoàn toàn không hề hay biết cả thế giới đã xảy ra sự vặn vẹo.
Đối mặt với tình cảnh tận thế như vậy, 1551 ngoài việc ngẩng đầu ngơ ngẩn nhìn lên, thì không thể làm gì khác.
Ngay khi cậu nghĩ rằng thế giới này cũng sắp bắt đầu sụp đổ như những thế giới đã hóa tro tàn kia, thì những đám mây đen phía trên đột nhiên bắt đầu biến mất từng chút một, thay vào đó là bầu trời lại trở về màu xanh ban đầu.
Chỉ trong vòng nửa phút, cả thế giới lại khôi phục như cũ.
1551 chớp chớp mắt, nếu không phải nơi trái tim bị cảm giác áp bức đè nén khó chịu vẫn còn sót lại cảm giác đau, cậu gần như sẽ nghĩ vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Một giấc mơ mà cậu vẫn chưa tỉnh hẳn.
Mà chỗ bị nhéo đỏ trên đùi, cũng nhắc nhở cậu chuyện vừa xảy ra.
Một con chim c* gáy bay từ cái cây khác đến, có chút nghi hoặc nhìn tên nhân loại này qua hàng rào.
Đợi đến khi 1551 giơ tay ra, con chim béo này lại vỗ cánh bay đi.
Nhưng tâm trạng bất an ban đầu đã vì thế mà tốt hơn một chút, 1551 đóng cửa ban công lại trở về phòng khách.
Cậu không chú ý đến, sau khi cậu rời khỏi ban công, người vốn túc trực ở dưới lầu đã cầm điện thoại di động lên một lần nữa, báo cáo với người ở đầu dây bên kia.
"Mục tiêu đã vào trong."
Họ là những chuyên gia được phái đến để tìm tung tích của Tô Hòa, nhưng không tìm thấy Tô Hòa, mà lại phát hiện sau khi Tô Hòa biến mất, có người khác tiến vào chỗ ở của hắn.
Anh ta lập tức chụp trộm một tấm ảnh gửi cho người thuê.
Mặc dù tấm ảnh đó có chút mờ, chỉ có thể nhìn rõ một người có vẻ ngoài là thiếu niên đang đứng trên ban công nhìn trời, ngũ quan đều không thấy rõ, nhưng Cố Trầm Chu vẫn nhận ra ngay lập tức, đó chính là hệ thống nhỏ mà hắn vốn ngày đêm mong muốn tìm kiếm.
Nhìn chằm chằm vào bức ảnh được gửi đến qua tin nhắn hồi lâu, cho đến khi có động thái mới từ đầu dây bên kia, Cố Trầm Chu mới chậm rãi mở lời: "Bảo vệ cậu ấy."
Điện thoại lại tắt màn hình, văn phòng trở nên u ám hơn.
Người đàn ông trong bóng tối không thấy rõ sắc mặt, khí tràng đáng sợ ban đầu đã lặng lẽ thu lại, giống như một con mãnh thú khổng lồ bị quấy rầy lại nhắm mắt.
Không biết đã qua bao lâu, mới truyền đến một tiếng cười khẽ.
Ánh mắt của Cố Trầm Chu thâm trầm, thở dài một tiếng: "Sao lại lạc đường rồi."
...
1551 ngủ một giấc ngon lành cho đến khi trời sáng ngày hôm sau, là lần hiếm hoi tự nhiên tỉnh giấc.
Không cần phải thức dậy sớm để dùng đồ gia dụng thông minh chuẩn bị nước nóng cho Tô Hòa, cũng không cần nơm nớp lo sợ phục vụ ký chủ.
Cậu tự mình thức dậy từ chiếc giường mềm mại, chiếc gối êm ái còn thoang thoảng mùi nắng vừa phơi hôm qua.
Lại càng không có kẻ phiền phức nào đến quấy rầy.
1551 không biết liệu những người đòi nợ và người dưới trướng Chu Tần đã tìm ra tung tích mới của Tô Hòa hay chưa, liệu họ có đến nơi khác để bắt hắn không.
Nhưng ít nhất họ đã tạm thời từ bỏ việc đến căn nhà cũ này để tìm người.
1551 cảm thấy có chút may mắn.
Cậu thức dậy muốn tự làm chút bữa sáng cho mình.
Mặc dù Tô Hòa không để lại cho cậu bất cứ thứ gì, nhưng ít nhất đồ trong tủ lạnh vẫn còn.
Phải biết rằng cậu đã sớm vô cùng khao khát được tự tay chuẩn bị một bữa ăn ngon.
Hành vi gần gũi với cuộc sống như vậy khiến cậu cảm thấy mình giống như một người bình thường thực thụ, chứ không phải là một hệ thống sinh ra đã mang theo sứ mệnh.
Nửa giờ sau.
Lần đầu tiên 1551 ý thức được, thì ra việc nấu cơm này không chỉ cần kiến thức lý luận đầy đủ, mà còn cần một chút khả năng thực hành.
Cậu chớp mắt, nhìn khối đen thui trước mặt, khó mà tin được đây là "sandwich" do cậu làm ra.
Nếu thứ cháy khét dính chặt với trứng chiên đen sì không thể tách rời kia có thể được gọi là lát bánh mì, thì quả thực vẫn còn có thể nhìn ra một chút nguyên mẫu của sandwich.
Thứ duy nhất có thể ăn được chỉ còn lại một cốc sữa nóng.
1551 bưng cốc sữa vừa uống vừa có vẻ tủi thân.
Làm người còn có một điều rất phiền phức, đó là cần có một chút khả năng sinh tồn trong xã hội.
Rời khỏi không gian hệ thống, cậu cảm thấy đói, cũng sẽ bị bệnh và cảm thấy khó chịu giống như con người bình thường.
Mặc dù căn nhà này bây giờ có thể an tâm mà ở, không cần lo lắng vấn đề tiền thuê nhà, tiền điện cũng đã giao vào đầu tháng này rồi.
Nhưng chỉ qua vài ngày, cậu sẽ không còn thức ăn để ăn, trên người cũng không có một xu dính túi.
Lại còn phải công lược Cố Trầm Chu trong vòng bốn tháng, nếu có thể không chết đói trong khoảng thời gian này, không bị bắt vì vấn đề hộ khẩu đen (không có giấy tờ tùy thân) là đã là tốt lắm rồi.
1551 chán nản một lúc, liền nhanh chóng dùng chiếc máy tính xách tay Tô Hòa để lại để tìm kiếm một số tin tức tuyển dụng gần đó.
Trước đây Tô Hòa vẫn luôn phàn nàn rằng những người công lược từng tiến vào thế giới này quá nhiều, đến lượt hắn thì chẳng còn thân phận tốt nào nữa.
Còn bây giờ cậu lại càng thảm hơn, hoàn toàn là khởi đầu địa ngục, nếu không nghĩ cách chắc chắn sẽ chết đói trong thế giới này.
Chiếc máy tính xách tay này được coi là thứ duy nhất còn chút giá trị.
Có lẽ là vì nó quá nặng, Tô Hòa không nghĩ tới việc mang nó đi, nhưng đã lấy đi điện thoại di động và máy tính bảng.
Mà thiết bị điện tử không giữ giá như túi xách hàng hiệu và trang sức, một số mẫu cũ dù có bán lại cũng chỉ được một hai ngàn tệ, nên nhóm người đến đây cướp bóc cũng không lấy nó đi.
1551 còn nhớ mật khẩu, hoàn toàn không tốn sức đã mở trình duyệt ra.
Đáng tiếc cho đến khi trời đã tối, cậu vẫn không tìm được một công việc nào có thể tạm thời giải quyết được vấn đề.
Công việc nào trên các trang web tuyển dụng đều cần chứng minh thư.
Ngay khi 1551 đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đầy lo lắng, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ.
Cậu mang theo một chút cảnh giác mà đứng dậy, từ từ đi qua, giống hệt như chú mèo con bị dọa sợ.
1551 lo lắng là những người đến tìm Tô Hòa tính sổ kia lại quay lại, ổ khóa này vừa bị cạy, hoàn toàn không chắc chắn.
Qua mắt mèo, 1551 nhìn thấy một khuôn mặt có chút quen thuộc.
Là anh chàng hàng xóm ở ngay bên cạnh.
Cảnh báo được giải trừ, 1551 mở cửa: "Anh tìm tôi có việc gì sao?"
Cậu chỉ ló đầu ra, ngọn tóc ngốc chưa được chải sau khi ngủ dậy lúc này đang lắc lư trên đỉnh đầu, rất bắt mắt.
Trần Tầm Huấn cười một cái: "Sắp đến trưa rồi, không biết cậu đã ăn cơm chưa, tôi lỡ gọi dư một phần đồ ăn ngoài, để tránh lãng phí nên muốn đưa cho cậu."
Trước đó khi nói chuyện anh ta luôn nhìn thẳng vào mặt 1551, nhưng giờ lại chỉ cúi đầu nhìn mũi chân mình.
Nói một hơi nhiều như vậy, nghe kỹ sẽ thấy một chút không tự nhiên.
Đồ ăn ngoài trên tay là bao bì của một khách sạn năm sao rất nổi tiếng.
Không đặt trước thì rất khó gọi được.
Nếu 1551 hiểu biết hơn một chút về con người, có lẽ đã nhìn ra điểm kỳ quái.
Nhưng cậu không cảm nhận được ác ý của Trần Tầm Huấn, thế là vui vẻ nhận lấy: "Cảm ơn anh, đợi đến khi tôi kiếm được tiền rồi sẽ trả anh!"
"Không, không cần đâu!" Trần Tầm Huấn vội vàng lắc đầu, sau đó lại thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta đang lo không biết phải mở lời thế nào với người hàng xóm mới có vẻ ngoài xinh xắn này, giờ lại có một cái cớ hoàn toàn tự nhiên xuất hiện.
Anh ta mở lời như thể thuận theo lời 1551: "Cậu đang rất thiếu tiền sao?"
1551 chớp mắt, đôi mắt to đen trắng rõ ràng chỉ có sự trong trẻo thuần khiết, không chút xấu hổ, thẳng thắn thừa nhận: "Ừ, nhưng tôi đang nghiêm túc tìm việc."
Trần Tầm Huấn khẽ ho khan một tiếng: "Thật ra gần đây tôi và bạn tôi có tìm được một công việc bán thời gian, trả lương theo ngày, nhưng cậu ấy có việc nên không thể đi cùng tôi được."
Thấy 1551 có vẻ không hiểu lắm, anh ta nhắm mắt lại, nói dối một cách lương tâm cắn rứt: "Chủ thuê đó cần hai người, chúng tôi còn ký hợp đồng có bồi thường vi phạm nữa, nếu cậu chịu đến thay thế bạn tôi thì tốt quá."
"Thật à?" Đôi mắt 1551 sáng lấp lánh: "Là công việc gì vậy?"
Trần Tầm Huấn nuốt nước bọt, trong khoảnh khắc này nội tâm của anh ta hối hận gần như đã đạt đến đỉnh điểm, suýt nữa đã muốn nói ra sự thật.
Nhưng trong đầu lại đột nhiên xuất hiện đôi mắt đen lạnh lẽo dường như không hề xen lẫn bất kỳ cảm xúc nào, giống như một gáo nước lạnh dội từ đầu đến chân anh ta.
Đợi đến khi anh ta phản ứng lại, thì đã nói ra hết nội dung công việc rồi.
Muốn hối hận cũng đã muộn.
Nghe Trần Tầm Huấn giới thiệu, 1551 tự động hình dung ra hình ảnh một nhà tài phiệt trong đầu.
Một thời gian nữa vị tài phiệt này sẽ phải đi du lịch bằng du thuyền, cần có hai trợ lý đi cùng.
Không cần làm việc nặng nhọc, trên du thuyền sẽ có nhân viên phục vụ chuyên môn, họ chỉ cần cung cấp một số dịch vụ tương tự như trợ lý cuộc sống là được.
Nghe có vẻ rất giống công việc trước đây của Tô Hòa, nhưng vì Tô Hòa tiêu cực lười biếng, nên ngoài việc pha cà phê và đưa tài liệu ra, hắn ta gần như chưa từng làm gì phù hợp với thân phận.
Vì vậy, trong suy nghĩ của 1551, đây dường như là một công việc rất nhẹ nhàng.
Nhà tài phiệt là người rất tốt, tiền lương trả cho một ngày có thể bằng tiền của người bình thường làm nửa tháng.
Lại còn có thể dùng chứng minh thư của bạn anh ta để tạm thời làm việc, đợi đến khi làm đủ thời gian, số tiền kiếm được cũng đủ đảm bảo cuộc sống tiếp theo cho cậu.
1551 không ngờ việc tốt như vậy lại đột nhiên đến với mình, thậm chí cậu còn cảm thấy hơi choáng váng, liền hỏi lại một lần nữa: "Tôi có được không?"
Đôi mắt tròn long lanh nhìn sang đầy mong đợi như một loài động vật nhỏ.
Lúc này ngay cả Trần Tầm Huấn có hối hận, cũng không nỡ nói ra sự thật, chỉ đành khó khăn gật đầu: "Đương nhiên được, ngày mai tôi sẽ đến tìm cậu đi cùng."
Nói xong câu này, anh ta sợ mình nói nhiều lại sai, liền quay người nhanh chóng bỏ đi.
Để lại 1551 vẫn còn hơi ngơ ngác, lễ phép giơ tay vẫy chào anh ta.
"Tuy hơi kỳ lạ, nhưng thực ra là một người tốt." 1551 lẩm bẩm nhìn theo bóng lưng anh ta rời đi.
...
Trần Tầm Huấn chạy một mạch xuống dưới lầu, làn da hơi đen đều không che giấu được sắc hồng, nhưng khi nhìn thấy người đang đợi ở dưới lầu, lại tập tức biến mất.
Trợ lý Trần bước đến với nụ cười lịch sự nhưng xa cách, đưa ra một tấm séc: "Anh đã làm rất tốt, đây là sự cảm ơn thêm của cấp trên tôi dành cho anh."
Trần Tầm Huấn nghiến răng, mặc dù cảm thấy số tiền mình có được nhờ lừa gạt người hàng xóm nhỏ đơn thuần kia rất vô sỉ, nhưng bây giờ anh ta quả thực đang thiếu tiền, sau khi do dự vài giây anh vẫn nhận lấy.
Anh ta không nhìn người trước mặt, mà nhìn về phía người đàn ông đang đứng cách đó không xa.
Anh ta biết đó mới là người ủy thác của sự kiện lần này.
Cảm nhận được ánh mắt đường đột đó, Cố Trầm Chu chậm rãi ngước mắt: "Chuyện gì?"
Rõ ràng chỉ là hai từ với giọng điệu bình tĩnh, nhưng Trần Tầm Huấn vẫn bị khí tràng không thể diễn tả này làm cho toát mồ hôi lạnh.
Cứ như thể dưới ánh mắt của người này, mọi suy nghĩ trong lòng mình đều không thể che giấu.
Chiếc Maybach màu đen phía sau người đàn ông dường như cũng đang cho thấy họ không phải là người cùng một tầng lớp.
Không biết đã qua bao lâu, Trần Tầm Huấn mới nghe thấy giọng mình hơi run mà mở lời: "Rốt cuộc tại sao ngài lại cố tình lừa cậu ấy?"
