Đương nhiên Trần Tầm Huấn sẽ không nhận được bất kỳ câu trả lời nào từ người đàn ông có vẻ mặt lạnh như băng kia.
Anh ta mang theo tâm trạng thấp thỏm chờ đợi 1551 đến vào ngày hôm sau.
Theo yêu cầu công việc trước đó, 1551 chỉ mang theo một số vật dụng cần thiết.
May mà thân hình của Tô Hòa với cậu cũng xấp xỉ nhau, trong tủ vẫn còn vài bộ quần áo sạch chưa mặc đến, có thể tạm thời dùng để thay đổi.
Từ xa, cậu đã nhìn thấy Trần Tầm Huấn đang đứng đợi bên cạnh xe, liền vui vẻ vẫy tay: "Tôi đến rồi đây!"
Cậu bước từng bước nhỏ đầy phấn khởi đến gần, khuôn mặt trắng trẻo bị ánh nắng chiếu đến ửng hồng, sau một ngày nghỉ ngơi, trông cả người cậu lại càng thêm tinh thần.
Mặc dù ăn mặc rất đơn giản, nhưng trên người cậu vẫn toát ra khí chất tao nhã, hoàn toàn không giống một người làm thuê khổ cực, mà như một thiếu gia nhà giàu đang "trải nghiệm cuộc sống" thì đúng hơn.
Trần Tầm Huấn thấy người hàng xóm nhỏ đang nhiệt tình vẫy tay với mình, khuôn mặt rám nắng của anh ta lập tức ửng đỏ, chỉ là không dễ nhận ra.
1551 liếc qua vai anh ta nhìn về phía sau, hạ giọng hỏi: "Người phía sau đó là ông chủ của chúng ta sao?"
Đôi mắt cậu tròn xoe, trong đó còn chứa vài phần tò mò.
Trần Tầm Huấn bị cậu hỏi đến giật mình, nhớ ra giờ mình đang chịu sự hạn chế của người khác, đành phải thu lại ánh mắt hơi nóng rực của mình, quay sang gật đầu: "Ừm."
Hôm nay người đàn ông kia đã đổi chiếc Maybach thành một chiếc Rolls-Royce, biểu tượng người vàng nhỏ nổi bật trước đầu xe khiến người ta khó mà làm ngơ.
Lòng Trần Tầm Huấn có chút chua xót, nhưng lại không thấy kỳ lạ.
Dù sao, một người có thể sở hữu cả một chiếc du thuyền lớn, còn bao trọn chuyến du lịch trên du thuyền, chắc chắn là người rất giàu có.
Theo ánh mắt tò mò của 1551, cửa xe đã được mở ra.
Một gương mặt mà cậu vô cùng quen thuộc hiện ra trước mắt.
Giống như chú thỏ đang đi trên đường đột nhiên nhìn thấy thiên địch của mình vậy, 1551 trợn tròn mắt, cái miệng nhỏ hơi hé mở trông có vẻ rất dễ bị bắt nạt.
Nếu lúc này cậu vẫn còn đôi tai mèo máy kia, thì chắc chắn đã cụp xuống thành hai cái tai máy bay mất rồi.
Chẳng lẽ mình vẫn còn đang mơ sao?
Nếu không thì sao cậu lại nhìn thấy trợ lý Trần bước xuống xe chứ.
Trợ lý Trần hơi nghi hoặc, gương mặt vốn luôn mang nụ cười khách sáo vừa phải, giờ cũng hiện lên chút biến hóa.
Vẻ mặt kinh ngạc của chàng trai trước mắt thật sự quá rõ ràng, đến nỗi khiến anh ta không nhịn được phải nhớ lại xem liệu họ có quen biết nhau không.
Nhưng dù cố lục lọi trong ký ức thế nào anh ta vẫn chắc chắn chưa từng gặp qua người này.
Dù sao thì thiếu niên có vẻ ngoài trong trẻo ưu việt như vậy, gặp một lần rất khó quên được.
Trợ lý Trần đẩy kính mắt, lấy lại vẻ điềm tĩnh, rồi mở miệng nói: "Nội dung công việc chắc các cậu đều đã tìm hiểu trước rồi, hợp đồng cũng đã ký xong, vậy hai người lên xe đi."
Vừa nghe đến hai chữ "hợp đồng", 1551 liền thấy chột dạ.
Cậu vốn nghĩ mình là kẻ mạo danh người khác đến nhận việc, nên ngẩn ra một lúc rồi cũng ngoan ngoãn theo Trần trợ lý mở cửa xe ngồi vào trong.
Việc này khác gì dê vào miệng cọp chứ!
Trần Tầm Huấn sốt ruột cũng muốn ngồi vào, nhưng cửa xe đã bị trợ lý Trần đóng lại trước một bước.
Trợ lý Trần đưa tay ra ra hiệu cho anh ta ngồi lên ghế phụ: "Xin lỗi, sếp tôi không thích hàng ghế sau quá chật."
Ít nhất vẫn còn ở trong cùng một chiếc xe, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì.
Mặt Trần Tầm Huấn đen lại, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi về phía trước.
Bên trong chiếc xe đã được cải tạo một chút. Sau khi 1551 ngồi vào, người đàn ông ở hàng ghế sau dường như vô tình nâng tấm ngăn lên, lập tức chia cắt hàng ghế trước và sau, tạo thành một không gian riêng tư tương đối cách âm.
1551 chớp chớp mắt, còn chưa kịp nhìn rõ người thì đã ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Đương nhiên là cậu nhớ rõ mùi hương tựa như mang theo sự lạnh lẽo này, ngày đó ở hòn non bộ, Cố Trầm Chu từng ôm chặt cậu như thế.
Chưa từng có ai ôm cậu như vậy.
Không ngờ ông chủ của cậu lại thật sự là Cố Trầm Chu, đối tượng... công lược của cậu.
Nghĩ đến bốn chữ "đối tượng công lược", không biết có phải vì vô thức nhớ lại cái ôm đó hay không, mà tai cậu lập tức nhuộm một tầng hồng nhạt, cả người ngẩn ngơ như chú chim cánh cụt nhỏ bị dọa.
Sợi dây lý trí trong đầu như đứt phựt một tiếng, chỉ còn lại từng đợt hơi nóng cuộn trào.
Một chú chim nhỏ đáng yêu.
Cố Trầm Chu khẽ cười một tiếng, nét giữa đôi mày cũng dịu xuống, vì nhìn thấy 1551 nên trong mắt hắn hiện lên chút vui vẻ khó giấu.
Nghe thấy tiếng cười này, 1551 mới cẩn thận ngẩng đầu quan sát Cố Trầm Chu.
Cố Trầm Chu sợ dọa đến cậu, nên cố hạ giọng xuống thật bình thản: "Còn nhớ tôi không?"
Trên thực tế bàn tay đặt ở phía dưới đã nổi gân xanh, nhưng hắn vẫn cố kìm nén không để lộ ra chút nào.
Hắn trông thực sự rất dễ nói chuyện.
Giống như một con mèo hoang nhỏ bị dụ dỗ từng bước vào bẫy của con người, rõ ràng rất nhát gan, nhưng chỉ cần dỗ dành một chút lại không nhịn được dựng cả lông lên mà tiến lại gần.
Chú mèo nhỏ như vậy, dễ bị dụ dỗ nhất.
Vẻ mặt Cố Trầm Chu hơi nghiêm lại vài phần.
Nhưng nếu dụ về nhà mình, thì không cần phải lo lắng nữa.
Thế là biểu cảm của người đàn ông lại lần nữa có chút hòa hoãn.
1551 không biết Cố Trầm Chu đang nghĩ gì, sau khi nhận ra mình thực sự không gặp nguy hiểm, cậu dần thả lỏng: "Đương nhiên là nhớ anh rồi."
Đôi mắt của thiếu niên sáng long lanh nhìn hắn.
Lòng bàn tay Cố Trầm Chu có chút nóng rực, hắn rất muốn đưa tay ra xoa đầu đối phương một cái.
Nhưng như vậy quá vội vàng rồi.
Hắn không thể để mất tung tích của hệ thống nhỏ này thêm một lần nào nữa.
Nếu không, hắn sẽ thật sự phát điên mất.
Trong mắt người đàn ông xẹt qua một tia sáng tối, 1551 không để ý đến.
Cố Trầm Chu chủ động mở lời giới thiệu ngắn gọn, rồi nói: "Lần trước chưa kịp hỏi tên em, lần này có thể nói cho tôi biết được không?"
Một câu hỏi vốn dĩ rất bình thường, nhưng khi được thốt ra bằng giọng nói trầm thấp pha chút khàn khàn đặc trưng của hắn, dường như lại vô cớ thêm vào một bầu không khí khiến người ta đỏ mặt, tim đập nhanh.
Thật sự khó mà từ chối được.
Trước khi đến, 1551 đã nghĩ kỹ sẽ dùng tên bạn của Trần Tầm Huấn làm tên giả. Nhưng khi Cố Trầm Chu hỏi câu đó, thế giới xung quanh như bỗng trở nên yên lặng
Chỉ còn lại tiếng hít thở hòa quyện giữa hai người, không còn âm thanh ồn ào nào khác.
Tim cậu bắt đầu đập với một nhịp điệu lạ lùng.
Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, cậu nhìn thấy khuôn mặt của chính mình phản chiếu lại.
Rõ ràng trong xe có bật điều hòa, vậy mà nhiệt độ như vẫn đang không ngừng tăng lên.
"Lâm d*ch th**."
1551 đột nhiên buột miệng nói ra một cái tên hoàn toàn xa lạ.
Không phải tên bạn của Trần Tầm Huấn, cũng chẳng phải người nào cậu từng biết.
Dưới cái nhìn của Cố Trầm Chu, ba chữ này đột nhiên thoát ra khỏi miệng cậu một cách rất tự nhiên, cứ như thể đó vốn dĩ là tên của cậu vậy.
Mà trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, tựa như hoa phù dung chớm nở, lại giống như một hòn đá nhỏ bị ném vào mặt hồ yên lặng, làm dấy lên từng đợt gợn sóng, rồi bất chợt lặng im, chìm sâu vào đáy nước.
1551 sững sờ một lát, sau đó khẽ lặp lại: "Lâm d*ch th**..."
Lúc này đại não lại trở nên trống rỗng, sự hồi hộp khi vừa thốt ra cái tên này cũng biến mất không thấy đâu nữa.
Cậu đưa tay che lấy trái tim, vẫn có thể nhớ rõ ràng rằng tim mình vừa rồi đã lỡ mất một nhịp.
Trên gương mặt xinh đẹp của cậu thoáng qua vẻ ngơ ngác, có chút bối rối, lộ ra một nét yếu đuối hiếm thấy.
Cố Trầm Chu không làm gián đoạn suy nghĩ của cậu, chỉ yên lặng nhìn cậu lấy lại bình tĩnh từng chút một.
Sau đó, hắn gật đầu, lấy điện thoại ra giả vờ kiểm tra tin nhắn đến, nhưng trên thực tế khóe mắt vẫn luôn dõi theo 1551.
Thật ra chỉ vài phút trôi qua, 1551 đã nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, len lén nhìn sang người đàn ông bên cạnh.
Thấy hắn không có vẻ gì khác thường, cậu mới khẽ thở phào.
Có vẻ Cố Trầm Chu không để ý đến chuyện ai là người ký hợp đồng tạm thời hôm trước, vì vậy hắn không phát hiện ra chuyện cậu là kẻ mạo danh.
Hắn không gặp mặt trực tiếp, càng không để ý đến tên của đối phương.
Nếu không, chuyện cậu mạo danh đã bị bại lộ rồi.
Xe bắt đầu chạy về phía đích đến, phong cảnh ngoài cửa sổ liên tục thay đổi.
1551 hơi bất an chớp mắt: "Cố tiên sinh..."
Cậu không biết nên gọi nhân vật chính thế nào, chỉ có thể bắt chước những người khác.
Cố Trầm Chu: "Không cần gọi tôi khách sáo như vậy, trước đây chúng ta còn cùng nhau ăn cơm mà."
Sinh ra và lớn lên giữa chốn quyền thế, dù hắn luôn chán ghét xã giao, nhưng khi thật sự muốn tiếp cận một ai đó, phong độ và sự khéo léo của hắn luôn vừa vặn đến mức khiến người ta không cách nào né tránh được.
Chỉ là, người duy nhất có thể thấy được dáng vẻ dịu dàng này của hắn, ngoài 1551 ra không còn ai khác.
1551 nghiêng đầu nghĩ ngợi, bỗng sáng mắt: "Ông chủ Cố!"
"..." Cố Trầm Chu nhướng mày, bật cười bất lực: "Đổi cái khác đi."
1551 nhớ lại cách Trần trợ lý và mọi người gọi hắn, bèn ngập ngừng: "Cố tổng?"
Đôi mắt trong veo nhìn hắn, trong đó ẩn chứa cả chút mong chờ.
Cố Trầm Chu vẫn lắc đầu: "Vẫn xa cách quá."
Hắn khẽ đưa nắm tay lên môi, cố che đi ý cười đang lan trên mặt.
Nhóc con đáng yêu quá, phải trêu một chút.
"Trầm Chu."
Vừa dứt lời, không khí trong khoang xe bỗng trở nên vi diệu hơn hẳn.
Khóe môi hắn cong lên, ánh mắt dịu dàng đến mức như chứa cả ý cười sủng nịnh: "Ừ."
Tâm trạng của hắn lúc này còn phức tạp hơn cả chính hắn tưởng.
Như thể trong lòng chợt có một mặt trời nhỏ được giấu kín, ấm áp đến bỏng rát, nhưng hắn lại không nỡ buông tay.
Nhưng 1551 lại không hề nhận ra người đàn ông trước mặt đã trở nên vui vẻ đến mức nào chỉ vì một cách xưng hô của cậu.
Cậu vẫn chưa hiểu những cảm xúc phức tạp này của con người.
1551 suy nghĩ một chút: "Vì chúng ta là bạn bè, nên mới phải gọi anh như vậy sao?"
Bạn bè?
Cố Trầm Chu suy nghĩ một lát, rồi từ tốn trả lời: "Đúng vậy."
Dĩ nhiên là còn hơn cả thế.
Nhưng đối với hệ thống nhỏ ngốc nghếch này, việc cậu có thể nhận ra sự khác biệt của mình đối với cậu đã là rất đáng quý rồi.
Một số thiên vị chỉ có thể chậm rãi chờ cậu tự mình phát hiện thôi.
Nam chính thật sự là một người tốt, bằng lòng làm bạn với cậu.
1551 có chút ngượng ngùng: "Nhưng những người khác không biết chuyện này, ở bên ngoài tôi vẫn sẽ gọi anh là Cố Tổng như những người khác nhé."
Dù chẳng hiểu gì về cảm xúc, hệ thống nhỏ vẫn biết trong xã hội loài người, công việc và chuyện riêng phải tách biệt.
Với tư cách là một hệ thống tận tâm tận trách, tư duy của cậu luôn có chút độc đáo.
Ánh mắt Cố Trầm Chu tối sầm.
Dường như... cũng là một lựa chọn không tồi.
Chim nhỏ đang từng bước bay vào chiếc tổ vàng lộng lẫy mà thợ săn đã chuẩn bị.
