Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 37: Làm thế nào để nắm bắt



Xe chạy rất lâu, trong thời gian đó Trần Tầm Huấn thường xuyên quay đầu lại. Sự lo lắng của anh ta đều bị Trợ lý Trần thu hết vào mắt.

Trợ lý Trần lên tiếng, giọng điệu có ý trấn an: "Yên tâm đi, Cố tổng không phải là người xấu."

Trần Tầm Huấn lộ ra vẻ mặt rõ ràng không tin, xoay đầu nhìn chằm chằm vào anh ta.

Trợ lý Trần hiếm khi cảm thấy chột dạ, nhận ra câu nói vừa rồi của mình quả thực không có tính thuyết phục.

Dù sao thì ngay cả anh ta cũng không hiểu nổi, tại sao cấp trên của mình lại đột nhiên để tâm đến một người như vậy.

Cố Trầm Chu vốn không phải kiểu người sẽ vì ai mà đặc biệt tổ chức du thuyền.  Cách giao tiếp xã giao này thực ra không hiếm trong giới thượng lưu.

Nhưng chuyện như vậy lại xảy ra trên người Cố Trầm Chu, thì lại có vẻ vô cùng kỳ lạ.

Hắn không những không thích tổ chức tiệc tùng, mà ngay cả việc đi tham gia tiệc do người khác tổ chức cũng rất ít, cho dù là lời mời của đối tác cũng hiếm khi lộ diện.

Vậy mà lần này lại dùng danh nghĩa của mình để đích thân tổ chức một chuyến du lịch bằng du thuyền, điểm đến của chuyến du lịch này còn là hòn đảo tư nhân của hắn.

Phải biết rằng, nếu lần này không nhắc tới, trợ lý Trần còn tưởng Cố Trầm Chu đã quên mất hòn đảo mà năm đó hắn tiện tay mua về.

Trần Tầm Huấn hít sâu một hơi: "Tôi nhận tiền làm việc, nhưng nếu các người muốn làm điều gì đó không tốt với hàng xóm của tôi, tôi nhất định sẽ ngăn cản."

Nói xong anh ta đột nhiên cảm thấy có chút khó xử.

Dù sao thì Cố Trầm Chu trông thực sự quá có quyền thế, nếu thật sự bắt nạt người khác, anh ta ngoài việc báo cảnh sát ra thì còn có thể làm được gì chứ.

Trợ lý Trần nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh ta, chỉ có thể thầm thở dài trong lòng, không nói thêm nữa.

Thế là Trần Tầm Huấn tiếp tục duy trì tư thế căng thẳng vừa rồi, muốn nghe rõ chuyện gì đã xảy ra ở hàng ghế sau.

Nhưng dù anh ta có cố gắng thế nào thì ngoài một số âm thanh ồn ào bên ngoài xe, anh ta cũng không nghe thấy được gì khác.

...

Đợi đến khi xe dừng lại, 1551 mới mở mắt.

Cậu dụi dụi mắt, phát ra một chút âm thanh mơ hồ: "Ưm?"

Sợi tóc ngốc trên đỉnh đầu lại dựng lên.

Đợi đến khi tầm nhìn dần khôi phục sự tỉnh táo, 1551 mới phát hiện ra mình không cẩn thận ngủ thiếp đi, lại còn nửa dựa vào vai nam chính.

Cậu trợn to mắt: "Xin lỗi!"

Cố Trầm Chu đặt cuốn sách trong tay xuống: "Không sao."

1551 không biết rằng sau khi cậu nhắm mắt ngủ, vốn là tựa về phía cửa sổ, nhưng người đàn ông bên cạnh đã đưa tay đỡ, khẽ kéo cậu nghiêng về phía mình.

Mà khí chất trầm ổn của Cố Trầm Chu lúc này, hoàn toàn không nhìn ra được hắn vừa làm một hành động ấu trĩ như thế nào.

1551 ngây thơ cho rằng là do mình quá thả lỏng, nên mới ngủ gục lên người người ta.

Cậu áy náy nói: "Lần sau anh cứ đẩy tôi ra là được."

Khóe môi Cố Trầm Chu khẽ cong: "Em chỉ mệt quá thôi."

Nam chính thật là thấu hiểu lòng người.

1551 chớp chớp mắt, nghĩ tới chuyện mình đang phải "công lược" hắn, trong lòng càng thêm áy náy.

Tiếp cận người ta mang theo mục đích, đúng là quá xấu xa...

1551 âm thầm tự trách, rồi mới theo hắn xuống xe.

Vừa xuống xe nhìn thấy cảnh trước mắt, 1551 không nhịn được mà thốt lên: "Wow, du thuyền sang trọng thật."

Gió biển nhẹ nhàng thổi tung vạt áo cậu, lộ ra một đoạn eo thon thả trắng nõn.

Cố Trầm Chu đứng sau lưng cậu, sự chênh lệch về vóc dáng đã vừa vặn che đi tầm mắt của những người khác, chỉ để mình hắn nhìn thấy được.

Hành động chiếm hữu rõ ràng như vậy, đáng tiếc người trong cuộc lại hoàn toàn không nhận ra.

"Thích không?"

Nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên từ phía sau, 1551 cong mắt quay đầu: "Thích."

Nụ cười của thiếu niên trong trẻo, bên má còn thấp thoáng lúm đồng tiền nhỏ, như một ngụm nước ngọt lành, hoàn toàn không có chút giả dối lấy lòng, sáng đến mức làm người ta không thể dời mắt.

Khiến người ta rất dễ sinh ra ý muốn cất giấu làm của riêng.

Những suy nghĩ tối tăm như bùn lầy kia, chỉ cần là ánh mắt cậu không chạm tới, chúng sẽ lẳng lặng sinh sôi trong góc khuất rồi lan tràn không kiểm soát.

Cố Trầm Chu: "Lên đi, tranh thủ bây giờ còn ít người."

1551 còn nhớ mình đang đóng vai trợ lý, chủ động nói: "Tôi giúp anh cầm hành lý nha."

Cố Trầm Chu quay đầu nhìn người phía sau.

Lập tức có nhân viên của du thuyền đến giúp mang đồ, ngay cả hành lý của 1551 cũng được lấy đi cùng.

1551 hơi ngượng ngùng.

Mà những nhân viên này nhìn 1551, hoàn toàn không liên tưởng cậu đến thân phận trợ lý. Một thiếu niên mảnh mai, khí chất thanh nhã, lại thân thiết với Tổng giám đốc Cố như vậy, tất nhiên bọn họ đều nghĩ cậu là cậu ấm nhà nào đó tới đây nghỉ dưỡng.

Tiễn hai người lên du thuyền, trợ lý Trần đứng lại phía sau, mỉm cười nhìn theo.

1551 chú ý thấy, thế là quay đầu lại cười vẫy tay với anh ta một cái.

Từ khẩu hình có thể phân biệt được, cậu đã nói một câu tạm biệt.

Sau lớp kính vàng nhạt, ánh mắt trợ lý Trần vốn chỉ có nụ cười xa cách, trong thoáng chốc lại trở nên chân thật vài phần.

...

Theo nhân viên trên du thuyền, 1551 phát hiện ra phòng của mình và Trần Tầm Huấn không ở cùng một tầng.

Du thuyền này quá lớn, chỉ tính phòng ở đã có thể chia làm mấy tầng.

Phòng của Trần Tầm Huấn và tất cả nhân viên đều ở cùng một tầng, còn cậu lại được phân riêng một phòng ở tầng cao nhất.

Tầng này ngoài họ ra, dường như không có ai ở.

Không biết là trùng hợp hay có người cố ý sắp đặt, phòng của Cố Trầm Chu lại nằm ngay cạnh phòng cậu.

Đại khái là nhìn ra sự nghi ngờ của cậu, Cố Trầm Chu mở miệng giải thích: "Tôi cảm thấy để một trợ lý ở phòng bên cạnh tôi sẽ tiện hơn một chút."

Nam chính mà biết cậu là người ôm mục đích tiếp cận hắn, chắc chắn hắn sẽ không để cậu ở gần thế này.

1551 ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Ánh mắt Cố Trầm Chu dừng trên lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện của cậu: "Em vào nghỉ trước đi, lát nữa đến giờ ăn tôi sẽ gọi."

Hắn rất muốn đưa tay chọc một cái, nhưng phải nhịn.

Mặc dù đã đi đường rất lâu, nhưng trên thực tế cậu đã ngủ suốt dọc đường, còn xem nam chính là gối dựa.

1551 tự thấy bản thân chẳng cần nghỉ ngơi gì cả.

Nghĩ lại chuyện trên xe, cậu lại thấy xấu hổ, đôi mắt tròn xuất hiện vẻ bối rối: "Vâng."

Cậu nhận lại túi xách từ tay nhân viên, ôm vào lòng, bước về phía cửa phòng mình. Trước khi đóng cửa, còn đặc biệt thò đầu ra vẫy tay: "Gặp lại anh sau."

Cố Trầm Chu cũng giơ tay lên đáp lại cậu, hành động ngây thơ như vậy trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn có lẽ đã không làm kể từ khi tốt nghiệp mẫu giáo.

Nhưng đối mặt với 1551, hắn lại cam tâm tình nguyện.

"Cậu ấy rất ngoan, rất đáng yêu đúng không?"

Đột nhiên nghe hắn hỏi, nhân viên du thuyền lập tức gật đầu, hơi hoảng hốt vì được một nhân vật lớn trò chuyện: "Vâng, vừa nhìn đã biết là kiểu thiếu gia không bao giờ làm mình làm mẩy."

Trước đó họ đều được dặn rằng Cố tổng là người lạnh nhạt, không thích giao tiếp. Thế mà giờ hắn chủ động nói chuyện, bọn họ liền hiểu ngay điều gì thật sự quan trọng.

Nhân viên nắm bắt cơ hội này, lại khen 1551 vài câu.

Khóe mắt Cố Trầm Chu hiện rõ sự vui vẻ: "Ừm."

Không phải tiểu thiếu gia, là hệ thống nhỏ của hắn.

1551 đã đóng cửa nên không nghe thấy cuộc đối thoại của họ, cậu vừa cất xong chút hành lý đã cảm nhận được điều gì đó.

Cậu lấy từ kho đạo cụ ra một cặp tai mèo máy đội lên đầu. Hai cái tai ấy vừa gắn vào liền tự động nhúc nhích, linh hoạt y như thật. Đồng thời trước mắt cậu hiện ra một giao diện ảo.

Chỉ có cậu mới có thể nhìn thấy bảng điều khiển này.

Trên đó hiển thị các chỉ số trạng thái. Trong mục tin nhắn riêng có một tin nhắn đang nhấp nháy.

1551 hơi hồi hộp nhấn vào.

Thấy người gửi là 999 chứ không phải Chủ Thần, cậu mới âm thầm thở phào.

Là liên lạc của 999 gửi tới.

Ngay khi cậu nhấp vào, trong đầu liền xuất hiện một sóng âm như tín hiệu điện tử.

Không lâu sau, giọng nói của 999 đã kỳ diệu xuất hiện trong đầu cậu.

999: [1551, là anh.]

Mắt của 1551 lấp lánh: [999!]

Trải nghiệm như vậy đối với cậu thật sự rất mới lạ, trước giờ chỉ có cậu ở góc nhìn của hệ thống nói chuyện với ký chủ, bây giờ lại đổi ngược lại.

Việc 999 có thể đến tìm cậu cũng đủ khiến người ta ngạc nhiên.

1551 có rất nhiều lời muốn hỏi, mà 999 cũng đoán được những thắc mắc của cậu, không đợi cậu hỏi đã chủ động giải thích.

[Anh đã làm một giao dịch với Chủ Thần, thế giới này đã không cho phép người công lược tiến vào nữa, chỉ có hệ thống mới được chấp nhận.]

[Hôm qua Chủ Thần muốn giám sát thế giới này thì phát hiện mình cũng bị chắn ở ngoài, vì thế Ngài để anh đến... xem có thể hỗ trợ em được không.]

Kỳ thực lời nói của Chủ Thần là muốn anh ta đến giám sát xem 1551 có đang nghiêm túc công lược không.

Thậm chí Ngài ấy cảm thấy dùng việc hủy bỏ sau 4 tháng để đe dọa là vẫn chưa đủ.

Mấy lời đó nếu nói thẳng ra sẽ dễ dọa 1551 quá, nên 999 âm thầm đổi cách diễn đạt.

Tuy nhiên, điều này đối với anh ta và 1551 mà nói thì cũng không phải là chuyện xấu, dù sao thì anh ta cũng thực sự không yên tâm để 1551 cô độc một mình tiến hành công lược trong thế giới này.

Chủ Thần không cho 1551 bất cứ thứ gì, nhưng lại yêu cầu cậu phải công lược một nhân vật chính mà vô số người công lược cao cấp đã thất bại.

Cho dù là anh ta, cũng đã hoàn toàn thất vọng về Chủ Thần trong chuyện lần này.

Nhưng anh ta chỉ là một hệ thống, dù là hệ thống cao cấp được trọng dụng cũng không thể thay đổi bất cứ điều gì đã được Chủ Thần quyết định.

Trong mắt Ngài, mất đi một hệ thống cao cấp cũng sẽ có vô số hệ thống mới được tạo ra.

99 hệ thống kia cũng không khiến Ngài dừng tay, 999 càng không thể tự đại cho rằng anh ta và 1551 có thể làm được gì cả.

Chỉ có thể hy vọng nhiệm vụ công lược của 1551 đừng thất bại.

999 không nói ra tiếng lòng của mình, nhưng cũng đã bày tỏ mục đích đến đây.

999: [Em còn chuyện gì muốn hỏi anh không?]

999 vốn cho rằng 1551 sẽ hỏi những chuyện liên quan đến Chủ Thần hoặc công lược, không ngờ rằng sau khi nghiêng đầu suy nghĩ một lát, cậu lại hỏi ra một câu hỏi hơi kỳ lạ.

1551: [Anh có quen Lâm d*ch th** không?]

999 hồi tưởng lại một chút: [Không biết.]

Anh ta là hệ thống cao cấp, cho dù chỉ là cái tên đã từng gặp qua một lần, cũng có thể lục ra từ trong ký ức.

1551 do dự một chút: [Cái tên này, hình như là của em.]

Giống như bộ não bị đơ máy, một lúc sau 999 mới tìm lại được giọng nói của mình: [Chúng ta là hệ thống, chỉ có mã số.]

Anh ta không thể hiểu được những lời mà 1551 đã nói, nhưng lại vô cùng hiểu rõ tính cách của hậu bối này.

Nếu không phải thực sự nghi ngờ, cậu ấy sẽ không đến hỏi mình.

1551 cũng không thể giải thích vì sao hôm nay lại đột nhiên sinh ra ý nghĩ kỳ lạ như vậy.

Thế là cậu chỉ đành tạm thời bỏ qua chủ đề này.

[999, làm thế nào để công lược nhân vật chính đây]

Những vấn đề khác có lẽ không thể đưa ra lời giải đáp, nhưng vấn đề này lại hoàn toàn nằm trong lĩnh vực chuyên môn của 999.

999 tung ra một tập tài liệu, vô cùng dứt khoát: [Đọc!]

1551 mở tài liệu ra xem, ngay trang bìa đã hiện lên mấy chữ lớn:

《Làm thế nào để nắm bắt một con người đúng cách》

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...