Trên biển lại trôi qua thêm một ngày yên bình.
1551 dần quen với cuộc sống lênh đênh. Cậu bưng một ly nước cam ra boong tàu để tắm nắng.
Ly nước cam này cũng là Cố Trầm Chu ép rồi mang tới cho cậu.
Hắn còn chuẩn bị cả bánh ngọt nhỏ, làm xong tất cả những việc này còn như đang dỗ trẻ con bảo cậu đi chơi.
Còn bản thân hắn thì đi gọi video để mở một cuộc họp quốc tế.
Khi gió biển mát mẻ thổi tới, 1551 tò mò ngẩng đầu nhìn những con hải âu trên bầu trời.
Bản năng gần gũi động vật lại phát huy tác dụng, vài con hải âu bay thấp dần, cuối cùng đậu luôn lên lan can, nghiêng đầu dùng đôi mắt tròn xoe nhìn cậu.
1551 bật cười, lục trong túi thật lâu mới tìm được nửa miếng bánh quy đã ăn dở.
Cậu đưa cho hải âu.
Hải âu nhìn một lúc, sau khi xác định là đồ ăn, liền há mỏ đớp lấy.
Vài con bên cạnh còn tranh nhau, cuối cùng bị con gan lì nhất nuốt trọn.
1551 vẫn chưa thấy đã, lại đưa tay lục túi lần nữa, muốn tìm thêm cái gì đó.
Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nam.
"Thì ra cậu ở đây."
Đàn hải âu giật mình bay vút lên.
Nhưng chúng vẫn lượn quanh gần đó, ở một nơi không xa không gần nhìn con người bên dưới.
1551 quay đầu lại, nhìn thấy một đôi mắt hoa đào quen thuộc, bên trong chứa đầy ý cười.
Lý Ly Tâm: "Xin lỗi, có phải đã làm phiền cậu không."
Miệng nói xin lỗi, nhưng người vẫn bước tới.
Gió biển thổi bay tóc mái của anh ta, khuôn mặt trời sinh đã hợp với màn ảnh rộng và đứng dưới ánh đèn sân khấu, trông lại càng tuấn tú hơn vài phần.
Anh ta cười với 1551, biết rõ mình cười như thế nào là đẹp trai nhất.
Cho dù không phải là fan, cũng rất khó chống lại việc không có cảm tình với nụ cười của anh ta.
Chỉ có điều 1551 đã quen nhìn khuôn mặt không thể chê vào đâu được của Cố Trầm Chu, hoàn toàn miễn nhiễm với nụ cười của Lý Ly Tâm.
Cậu chỉ hơi khó hiểu: "Anh tìm tôi?"
Lý Ly Tâm lộ ra vẻ mặt có chút đau lòng: "Đúng vậy. Tìm cậu mãi ở buổi tiệc tối mà không thấy, tôi lo cho cậu lắm."
Nói xong, anh ta nhìn 1551 với ánh mắt chờ mong.
1551: "Bữa tiệc tối hôm đó, ông chủ của tôi đến tìm, nên tôi đi cùng anh ấy luôn."
Lý Ly Tâm khẽ nheo mắt, ra vẻ vô tình mở lời: "Ông chủ của cậu đúng là biết bóc lột nhân viên. Cậu chỉ đi dự tiệc một lát mà đã lập tức tới kéo cậu đi rồi."
Bóc lột nhân viên?
Nhưng Cố Trầm Chu còn nấu cho cậu bát mì hải sản ngon lắm cơ mà.
1551 ngơ ngác lắc đầu: "Ông chủ của tôi là người rất tốt."
Cậu chưa từng gặp ai tốt như Cố Trầm Chu.
Còn cho cậu nước trái cây và bánh ngọt nhỏ để ăn nữa.
1551 bưng ly nước trái cây lên uống một ngụm.
Nhìn dáng vẻ ngây thơ không lo nghĩ của cậu, Lý Ly Tâm càng khó chịu với cái người cấp trên chưa từng gặp mặt kia của cậu.
Cậu còn không biết mình đang bị đối xử tệ.
Làm gì có trợ lý nào phải túc trực 24 giờ, ngay cả buổi tối đến bữa tiệc chơi một lúc cũng bị gọi về.
Nếu... nếu người thuê cậu là mình, thì anh ta tuyệt đối sẽ không để cậu vất vả như vậy.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã bén rễ trong lòng anh ta, Lý Ly Tâm nhìn 1551, giọng điệu có chút thăm dò: "Cậu có từng nghĩ đến chuyện, đổi một ông chủ khác không?"
1551 kinh ngạc nhìn anh ta, cậu vừa đặt ly nước xuống, vừa lắc đầu: "Chưa từng nghĩ đến."
Mục tiêu công lược của cậu là Cố Trầm Chu, đổi thế nào được.
Lý Ly Tâm: "..."
Anh ta im lặng vài giây, trong lòng lại càng ghét tên cấp trên của 1551 hơn.
Xem ra không chỉ là một ông chủ lòng dạ đen tối, mà còn là một ông chủ biết thao túng tâm lý người khác.
1551 không biết người trước mặt đang tự tưởng tượng cái gì. Cậu chỉ nhìn đàn hải âu đứng xa không chịu lại gần, trong lòng nghĩ phải kiếm thêm bánh quy mới được.
Có lẽ như vậy chúng sẽ lại bằng lòng xuống chơi với cậu, không chừng còn có thể sờ vào mỏ và lông vũ đáng yêu của chúng.
Thấy 1551 sắp rời đi, Lý Ly Tâm vội vàng gọi cậu lại: "Đợi một chút, chúng ta có thể trao đổi phương thức liên lạc không?"
Anh ta cười cười giơ điện thoại lên lắc lắc.
Nghe nói con người trao đổi phương thức liên lạc chính là biểu tượng của việc trở thành bạn bè, 1551 rất vui, lấy điện thoại ra: "Được."
Bây giờ trong danh bạ của cậu lại có thêm một người bạn.
Ngoài Cố Trầm Chu đã được thêm vào ngay khi vừa nhận được điện thoại, bên trong chỉ có Lý Ly Tâm và Trần Tầm Huấn.
Nụ cười trên mặt Lý Ly Tâm rạng rỡ hơn mấy phần: "Sắp tới trưa rồi. Cậu có muốn cơm phần không?"
Cơm phần?
1551 chưa từng thấy thứ này. Từ lúc bước lên du thuyền, Cố Trầm Chu đã bao trọn chuyện ăn uống của cậu.
1551 nói thật: "Tôi phải dùng bữa với ông chủ của tôi."
Ngay cả thời gian ăn trưa cũng không tha cho người ta?
Quả nhiên là một ông chủ lòng dạ đen tối.
Lý Ly Tâm nghe vậy, mặt tối đi, nhưng giây sau đã che giấu: "Không sao."
Vẫn còn nhiều cơ hội, tiếp theo họ không chỉ cùng ở trên thuyền, mà sau khi đến hòn đảo tư nhân sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc hơn.
Nhất định có thể đào góc tường thành công.
1551 nhìn ngôi sao nổi danh đang không biết nghĩ gì này, hơi nghi ngờ nhưng vẫn lễ phép chào rồi rời đi.
...
Rời boong tàu, cậu chưa kịp vào phòng thì đã thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc đang đợi trước cửa.
Người đàn ông vốn mang chút khí tức lạnh lẽo, nhưng khoảnh khắc thấy cậu, khí chất toàn thân đều xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Còn hay thay đổi hơn cả bầu trời mùa mưa.
Trong mắt Cố Trầm Chu hiện lên vẻ dịu dàng nhàn nhạt: "Đi đâu chơi vậy?"
Hắn đưa tay xoa đầu 1551.
Động tác thân mật này, 1551 đã dần quen.
Chỉ là mặt cậu vẫn hơi đỏ đỏ, không biết do nắng hay do nguyên nhân khác...
1551 vui vẻ nheo mắt kể chuyện mình vừa cho hải âu ăn, còn giơ tay minh họa kích cỡ mấy con hải âu đáng yêu.
Vẻ mặt Cố Trầm Chu dần dần thả lỏng, nhưng khi mắt anh liếc qua cánh tay 1551 thì khựng lại: "Bị cháy nắng rồi."
Chỉ là mấy chữ đơn giản, nhưng lại chứa sự xót xa chính hắn mới hiểu.
Đến hơi thở cũng nặng hơn mấy phần.
1551 cúi đầu nhìn một cái, không mấy để tâm: "Lát nữa là hết thôi."
Cậu lúc nào cũng nhạy cảm như vậy, nên quen rồi.
Phơi nắng nhiều không đen nhưng lại đỏ.
Cố Trầm Chu: "Lần sau ra ngoài nhớ bôi kem chống nắng."
"Vâng ạ." 1551 gật đầu.
Nhưng từ biểu cảm, Cố Trầm Chu nhìn ra được nhóc con này chẳng mấy để tâm.
Chính là tính cách của một đứa trẻ, rất ham chơi, hắn chỉ có thể để mắt nhiều hơn một chút, nếu không sẽ bị thương mất.
Cố Trầm Chu không nhịn được, lại đưa tay ra xoa lọn tóc ngốc nghếch của hệ thống nhỏ.
"Buổi chiều qua hải vực này là có thể nhìn thấy cá voi. Muốn đi xem không?" Cố Trầm Chu cúi đầu hỏi.
Mặc dù là hỏi, nhưng hắn biết hệ thống nhỏ nhất định sẽ không từ chối.
Cậu luôn thích những sinh vật tràn đầy sức sống.
Đây là những thứ mà cậu không thể tiếp xúc được khi ở Trung giới.
Quả nhiên, vừa nghe có thể tận mắt nhìn thấy cá voi, 1551 lập tức vui đến mức lúm đồng tiền cũng hiện ra: "Muốn!"
Dễ dỗ vô cùng.
Khóe môi Cố Trầm Chu lại cong lên: "Đi thôi, ăn trưa trước đã."
Trên du thuyền có nhiều đầu bếp nổi tiếng được mời tới để đảm bảo khách có thể ăn ngon không thua gì trên đất liền.
Nhưng Cố Trầm Chu vẫn tự mình xuống bếp làm một bữa.
Chính xác hơn là... làm riêng cho 1551.
Toàn là những món mà 1551 thích.
Những thứ này, sớm đã được hắn ghi lại trong cuốn sổ tay nuôi dưỡng hệ thống của mình, từ lúc hắn bắt đầu quan sát hệ thống nhỏ này.
1551 thích ăn vị gì, cho dù có một số vẫn chưa hiểu rõ, nhưng hắn gần như cũng có thể suy ra được bảy tám phần.
Cậu lại không kén ăn, rất dễ nuôi.
Cố Trầm Chu cầm dao nĩa cắt một miếng bít tết, lúc chậm rãi nhai vẫn luôn nhìn chằm chằm 1551.
Cuối cùng hắn cũng hiểu "sắc đẹp có thể thay cơm" là thế nào.
Lúc này 1551 đang chiến đấu với một miếng cá phi lê mới, mặt còn dính tí sốt.
Nhìn ngốc không chịu được.
'Ting ting' Tiếng tin nhắn cắt ngang bầu không khí ấm áp.
1551 ngơ ngác nhìn xuống điện thoại, phát hiện tiếng ting này phát ra từ máy của cậu.
Cậu cầm lên xem, là Trần Tầm Huấn gửi tin nhắn.
Anh ta chụp phần ăn trưa, hỏi cậu đang ăn ở đâu.
Là một hệ thống lễ phép, thấy tin nhắn tất nhiên phải trả lời.
Thế là 1551 cầm điện thoại lên từ từ gõ chữ, không may là tiếng thông báo tin nhắn lại vang lên không đúng lúc lần nữa.
Lần này là người khác.
Lý Ly Tâm: [Dị Thủy, cậu ăn cơm chưa?]
[Nghe nhân viên nói, vùng biển chiều nay đi qua có thể nhìn thấy cá voi, có muốn tôi dẫn cậu đi xem không?]
[Bên ông chủ của cậu thì cậu không cần lo, tôi sẽ tìm cách xin nghỉ giúp cậu.]
Sau khi Lý Ly Tâm gửi liên tiếp ba tin nhắn văn bản còn gửi thêm một nhãn dán đáng yêu mà anh ta đã lựa chọn kỹ càng.
Là hình một chú mèo con vươn móng vuốt bắt cá.
Ngay lúc 1551 không biết nên trả lời ai trước, đột nhiên trên mặt truyền đến cảm giác ma sát có chút thô ráp, cậu ngơ ngác ngẩng đầu, đầu ngón tay đang giúp cậu lau sốt vô tình chạm lên môi cậu.
Ánh mắt Cố Trầm Chu tối lại: "Xin lỗi, tôi chỉ định lau giúp em một chút."
Miệng nói xin lỗi, nhưng ngón tay lại không lập tức rời khỏi đôi môi mềm mại kia.
Thậm chí còn khẽ ấn nhẹ một cái.
— Mềm như hắn tưởng.
Gân xanh trên cánh tay Cố Trầm Chu nổi lên, nhưng hắn vẫn nhẫn nhịn rút tay về.
1551 đỏ mặt, cảm thấy mình đúng là ngốc mới ăn đến mức dính sốt lên mặt.
Suy nghĩ của cậu bay tứ tán nên không nhận ra cảm xúc của người đàn ông đang không bình thường.
1551 lắc đầu định nói "không sao".
Điện thoại lại không đúng lúc truyền đến mấy tiếng ting ting.
Không nhận được hồi âm, Lý Ly Tâm không hề từ bỏ, lại gửi đến mấy tấm ảnh.
[Hình ảnh]
[Hình ảnh]
Là một xô nhỏ đầy cá tươi.
Cố Trầm Chu khẽ liếc điện thoại, giọng bình thản: "Bạn của Tiểu Dị à? Sao giờ ăn lại cứ làm phiền em vậy?"
Bề ngoài như không khác thường, nhưng ánh mắt hắn tối lại, như thể muốn xuyên thủng màn hình để lôi kẻ bên kia ra.
Lời vừa dứt, tin nhắn cuối cùng của Lý Ly Tâm cũng được gửi đến: [Tôi đi hỏi nhân viên xin ít cá nhỏ rồi, nếu cậu thích, chiều nay chúng ta còn có thể cùng đi cho hải âu ăn.]
