Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 44: Cá voi sát thủ



"Tiểu Dị?"

Tên này nghe vừa giống chữ số đầu tiên trong dãy mã của cậu, lại giống như một biệt danh nhỏ, mang cảm giác thân mật đặc biệt.

1551 ngẩng đầu nhìn hắn, quên luôn chuyện phải trả lời tin nhắn. Gương mặt non mềm hơi ửng đỏ.

Cậu thật sự... khá thích cách gọi này.

Cố Trầm Chu che giấu hoàn toàn sát khí nhàn nhạt trong đáy mắt, trong đôi mắt đen thâm trầm chỉ phản chiếu hình dáng đáng yêu của thiếu niên.

Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên vài phần: "Tiểu Dị vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy."

Thái độ có vẻ hờ hững, nhưng thực tế trong lòng ghen tị đến mức muốn phát điên.

Hắn để mặc h*m m**n chiếm hữu đang méo mó ấy lan rộng, chiếm trọn phần tối tăm nhất trong tim.

Đúng lúc bên cạnh lại có nhân viên phục vụ lên thay thùng đá cho nước uống vô tình liếc thấy biểu cảm của Cố Trầm Chu, lập tức bị dọa đến mức không dám thở mạnh.

Dù không nhắm vào mình, nhưng vẫn mang theo áp lực khiến người khác rợn cả người.

Lúc này 1551 mới nhớ ra mình còn chưa trả lời tin nhắn. Cậu hơi phiền não, đưa điện thoại cho người trước mặt: "Đúng vậy, nhưng chiều nay tôi bận mất rồi."

Động tác đưa điện thoại ấy tự nhiên tới mức... giống như một người hoàn toàn tin tưởng người yêu của mình, giao quyền xử lý những kẻ quấy rầy cho đối phương.

Chỉ là một ảo tưởng trong đầu, nhưng từ hành động đó, Cố Trầm Chu được an ủi rất nhiều. Nụ cười nơi môi hắn trở nên chân thật hơn.

Hắn nhận lấy điện thoại, ngón tay thon dài gõ vài chữ rồi gửi đi.

Thế là, Lý Ly Tâm và Trần Tầm Huấn đồng thời nhận được hai tin nhắn, nội dung khác nhau nhưng ý tứ lại giống nhau đến kỳ lạ.

Ý là mình có việc bận, đừng gửi tin nhắn đến nữa.

Tiện thể còn từ chối lời mời của Lý Ly Tâm.

Ánh mắt của Cố Trầm Chu dừng lại vài giây trên phần chú thích "Lý Ly Tâm", cười khẩy một tiếng.

Mặc dù thần sắc của người đàn ông lúc này mang ý vị khó hiểu, nhưng luồng khí xung quanh dịu xuống, không còn sắc bén nữa, đã thể hiện rất tốt tâm trạng hiện tại của hắn.

Nhân viên phục vụ bên cạnh vốn dĩ chỉ chăm chú nhìn xuống, tranh thủ lúc này nhanh chóng lên thay thùng đá đã tan chảy một chút, đồng thời lén lút nhìn 1551 hai lần, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Cố tổng vừa rồi giống như một con sư tử đực được vuốt lông đúng chỗ. Ai mà không tò mò người có thể chỉ bằng một động tác đã kéo cảm xúc của hắn từ dữ dằn sang dịu dàng như nước trông sẽ như thế nào?

Bây giờ nhìn thấy gương mặt thật, anh ta cảm thấy tất cả đều hợp lý rồi.

Nếu người ngồi đối diện mình đẹp đến thế này, thì dù có chuyện gì cũng chẳng nỡ phát cáu nữa.

Nhưng đang định nhìn thêm vài lần thì sau gáy bỗng lạnh toát.

d*c v*ng chiếm hữu của người đàn ông thật sự quá mạnh mẽ, mặc dù hắn che giấu rất kỹ trước người mình thích, nhưng lại không ngừng thể hiện ra bên ngoài.

Nhân viên không dám ở lại thêm, vội vã xách đồ đi mất.

1551 không để ý những chi tiết ấy. Cậu cầm lon nước lạnh mới được đổi, uống một ngụm, nước mát lạnh trượt vào cổ họng, đặc biệt giải nhiệt.

Uống ngon đến nỗi mắt cậu nheo hết cả lại.

Bây giờ vẫn chưa đến mùa hè, gió biển thổi vừa đủ.

Cố Trầm Chu: "Uống nhiều coi chừng đau bụng đấy."

1551 ngoan ngoãn, mắt cũng sáng rỡ: "Vâng ạ."

Cậu không thèm nhìn điện thoại nữa, rất tin rằng Cố Trầm Chu đã giúp mình trả lời xong rồi.

...

Sự yên bình của họ đối lập hoàn toàn với tâm trạng hai người nhận tin nhắn.

Trần Tầm Huấn cũng là trợ lý của Cố Trầm Chu lên đây, nhưng nói cho cùng thì anh ta thực sự chẳng có việc gì để làm, cho nên chỉ có thể nhàn rỗi trên thuyền, thỉnh thoảng đứng xa xa nhìn đám người giàu có kia chơi đùa trong hồ bơi lộ thiên khổng lồ trên thuyền.

Tin nhắn bị từ chối khiến anh ta thoáng hiện vẻ bất bình.

Vì tiền phẫu thuật cho bà, anh ta đã bán rẻ lương tâm, dụ dỗ cậu bé hàng xóm ngây thơ lên du thuyền.

Nhưng vì lo cậu bé bị người giàu ức h**p, anh ta mới phải kiên quyết đi theo.

Sau khi phát hiện Cố Trầm Chu không làm điều gì xấu với hàng xóm nhỏ, thậm chí hai người còn hòa thuận tới mức khó tin. Anh ta chẳng những không yên lòng mà còn thấy chua xót hơn.

Cố Trầm Chu là người lăn lộn thương trường như cá gặp nước. Làm gì có chuyện thật lòng?

[Cậu hàng xóm kia mà yêu hắn thật, nhất định sẽ bị tổn thương mất.]

Nghĩ đến đây, anh ta lại cầm điện thoại lên, xóa xóa sửa sửa chữ trên khung chat, nhưng lại không dám gửi đi.

Lý Ly Tâm bên kia nhận tin còn khó chịu hơn.

Anh ta chưa từng gặp mặt cấp trên của 1551, nhưng bản năng lại bảo rằng tin nhắn ấy không phải do chính cậu nhóc gửi.

Cách phỏng đoán này rất vô lý, nhưng anh ta không thể khống chế mà cảm thấy, đây không phải là giọng điệu của thiếu niên.

Ngay cả khi có việc, cậu cũng sẽ nói dịu dàng hơn, đâu đời nào lạnh lùng gửi vài chữ cứng nhắc như vậy?

Lý Ly Tâm nhìn chằm chằm vào điện thoại, lần đầu nếm trải vị đắng chát.

Anh ta liếc xô cá nhỏ mang theo, đó là đồ để cho hải âu ăn.

Cảm xúc không cam lòng trào lên. Anh ta không cầm xô, nhưng chỉnh sửa mái tóc cho đẹp rồi rời khỏi phòng, đi về phía boong tàu.

Không nhiều người biết chuyện có thể có cá voi xuất hiện, nên trên boong chỉ có vài người đang ngắm biển xanh lấp lánh dưới nắng.

Trong số đó, có hai người đàn ông lại đặc biệt thu hút ánh nhìn.

Một thiếu niên ngẩng đầu nhìn hải âu lớt phớt bay qua, cười đến mức lúm đồng tiền hiện rõ. Người đi cùng lâu lâu lại gật đầu, vẻ mặt như đang nghe cậu kể chuyện, mỗi khi nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt toàn là cưng chiều.

Dù cả hai đều là đàn ông, nhưng sự khác biệt vóc dáng cùng bầu không khí hòa hợp khiến ai cũng thấy họ rất xứng đôi.

Ngoại trừ Lý Ly Tâm.

Anh ta chỉ cảm thấy cảnh tượng này vô cùng chói mắt.

Còn hơn cả ánh nắng mùa hè khiến người ta không muốn nhìn thẳng.

Là bạn thân bao năm, làm sao anh ta không nhận ra gương mặt nhìn nghiêng đó chứ?

Trong lòng anh ta như bị sét đánh, ngoài kinh ngạc còn có những cảm xúc phức tạp khác đang cuộn lên.

Anh ta không ngờ người mình chê bai biết bao lần lại chính là bạn thuở nhỏ, cũng là người chủ trì hoạt động lần này.

Khoảnh khắc đó, anh ta cảm thấy tất cả những suy nghĩ không phù hợp của mình đều buộc phải dừng lại, nhưng lại không thể ngăn những ý nghĩ đó tiếp tục xuất hiện.

Sao lại là Cố Trầm Chu chứ.

Một người ưu tú hơn anh ta quá nhiều, từ nhỏ đến lớn luôn vượt anh ta ở mọi mặt, cũng là người anh ta nghĩ rằng không bao giờ có khả năng xuất hiện ở đây.

Họ đang... hẹn hò sao?

Hắn có hiểu gì về tình yêu không chứ?

Những ý nghĩ tăm tối xuất hiện, Lý Ly Tâm giơ tay lên muốn tự đấm mình một cú.

Phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng ồn ào nhỏ.

1551 nhìn về phía trước, đôi mắt đột nhiên mở to ra vài phần: "Là cá voi sát thủ!"

Được mệnh danh là gấu trúc biển và kẻ săn mồi đỉnh cao đại dương, một con cá voi sát thủ trưởng thành từ từ tiến lại gần.

Có vẻ nó bị lạc đàn, tự bơi đến đây chơi, thấy chiếc du thuyền khổng thì tò mò tiến lại gần.

Cá voi sát thủ nhìn thấy con người tò mò đang thò người ra quan sát nó, liền nổi hứng, xoay người phô ra chiếc bụng tròn trắng.

1551 vô cùng hào hứng, liên tục thốt lên những tiếng trầm trồ.

Cậu vui đến mức nhón chân lên một chút.

Thấy vậy, Cố Trầm Chu lập tức đưa tay giữ nhẹ eo cậu, như sợ cậu ngã.

Bàn tay đặt đúng mức lịch sự, không quá thân mật, nhưng ai cũng nhìn ra chỉ cần hắn muốn, có thể nắm trọn eo nhỏ kia chỉ bằng một tay.

Lúm đồng tiền của 1551 lại xuất hiện: "Không ngờ lại thấy cá voi thật, còn là cá voi sát thủ nữa."

Vẻ dịu dàng trong đáy mắt của Cố Trầm Chu gần như muốn tràn ra: "Ừm, thích không?"

"Thích!"

Không biết có phải là ảo giác không, sau khi 1551 gật đầu, Cố Trầm Chu lẳng lặng nhìn về phía mặt biển.

Rồi trong tầm nhìn của người đàn ông, lại dần dần xuất hiện một con cá voi sát thủ nữa.

Nếu 999 ở đây chắc da đầu cũng tê rần lên.

Người ngoài sẽ nghĩ đó là trùng hợp, nhưng một hệ thống biết chân tướng như anh ta sẽ chỉ thấy một sự thật duy nhất:

Cố Trầm Chu đã có thể ảnh hưởng đến thế giới này hoàn toàn rồi.

Dù nhân vật chính luôn được ý thức thế giới ưu ái, nhưng chưa từng có ai làm được đến mức này.

Con cá voi sát thủ mới đến dường như là bạn của con kia. Hai con bơi cạnh nhau, phát ra âm thanh chào hỏi đặc trưng.

1551: "Hai đứa nó thân nhau ghê."

Cố Trầm Chu: "Cả hai đều là cá voi đực, đang yêu nhau đấy."

Trong thế giới động vật, chuyện này không hiếm.

1551 rất tin tưởng Cố Trầm Chu, sau khi nghe xong thì nghiêng đầu: "Vậy chắc chúng rất thích nhau."

"Cố tổng đang đùa cậu đấy, hắn nói bậy bạ mà cậu cũng tin."

Giọng của Lý Ly Tâm đột nhiên vang lên từ phía sau.

Ngoài 1551 quay đầu lại với vẻ ngạc nhiên, biểu cảm trên mặt Cố Trầm Chu không có chút kinh ngạc nào.

Hắn đã sớm biết người bạn của mình đã nhìn họ từ phía sau rất lâu rồi.

Khi Lý Ly Tâm lên tiếng, bàn tay Cố Trầm Chu vốn chỉ đặt hờ trên eo 1551 lại dán xuống, lần này thực sự ôm lấy.

1551 không để ý, nhưng Lý Ly Tâm lại chết lặng, trong lòng chua như bị rót cả thùng giấm.

Anh ta đứng phía sau xem cả buổi, tự xây cả núi tâm lý, nhưng trong tích tắc đã sụp đổ hoàn toàn.

Anh ta biết mình đang làm gì, vô cùng tỉnh táo.

Nếu Tiểu Dị nói họ chỉ là quan hệ công việc, vậy anh ta vẫn còn cơ hội, có thể cạnh tranh công bằng.

Lý Ly Tâm nhìn về phía Cố Trầm Chu, cười: "Đã lâu không gặp."

Hắn không hề muốn thấy bạn của hệ thống nhà mình.

Cố Trầm Chu cười khẩy một tiếng: "Đúng là lâu thật."

1551 đọc kịch bản rồi, nên không bất ngờ chuyện họ quen nhau.

Cậu quay lại tiếp tục nhìn cá voi, chợt bật tiếng "hử?"

Chỉ thấy con cá voi sát thủ đến sau cứ dán sát vào con cá voi sát thủ đến trước, thực hiện một vài hành động hơi kỳ lạ.

Mặc dù cả hai đều là cá voi đực trưởng thành, nhưng con cá voi đến sau rõ ràng có kích thước lớn hơn.

Hai con cứ cọ qua cọ lại, sắp sửa làm gì đó quá mức thì 1551 bị Cố Trầm Chu kéo lại.

Cố Trầm Chu: "Chúng sắp làm những chuyện không tốt rồi."

Những chuyện không tốt?

1551 chớp mắt, phản ứng chậm hơn vài nhịp rồi đột nhiên hiểu ra. Mặt cậu đỏ bừng, lắp bắp: "Là... là vậy ạ?"

Cố Trầm Chu bình thản nói: "Ừ. Dù sao chúng đang yêu nhau mà."

Rồi hắn nhìn người bên cạnh, từ từ giơ tay lên che chắn cho 1551.

Rõ ràng không có bất kỳ sự ám chỉ nào, nhưng Lý Ly Tâm vừa mới nói rằng Cố Trầm Chu chỉ đang bịa chuyện, lại cảm thấy một sự lúng túng mạnh mẽ.

Anh ta có cảm giác ngượng nghịu mãnh liệt khi giả vờ hiểu biết trước mặt người mình thầm mến.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...