Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 46: Tô Hòa



Sau khi tận mắt chứng kiến hai người bạn nối khố vốn là "con cưng của trời" tranh giành một cái cánh gà cháy đen, Lữ Diên lập tức hiểu ra tất cả.

Hóa ra đi lòng vòng nửa ngày, cuối cùng người bọn họ thích lại là cùng một người.

Lữ Diên lặng lẽ nhìn hai người bạn thân, trên mặt đã mất đi khả năng kiểm soát biểu cảm.

Cái cánh gà cháy đen kia bị Cố Trầm Chu mang đi, không biết giấu ở đâu.

Sau đó hắn lại cầm lấy cái cánh gà do chính mình nướng chín vừa tới đưa cho 1551.

Bề mặt cánh gà còn được quét một lớp mật ong nhạt, rắc thêm một lớp vừng trắng, trông vô cùng k*ch th*ch vị giác.

1551 vừa gặm cánh gà, vừa ngắm nhìn mọi người nhảy múa bên đống lửa trại.

Lý Ly Tâm cũng cầm lấy một xiên đồ ăn, đi tới giữ khoảng cách chừng mực rồi hỏi: "Tôi cũng có thể nướng giúp cậu."

Miệng 1551 vẫn còn phồng lên, nghi hoặc ngoảnh đầu nhìn anh ta một cái.

Dù Ảnh đế đã thay đồ thường phục, nhưng vẫn nhìn ra đó là đồ hiệu do hãng gửi, không thể mặc quá đơn giản; họa tiết chìm trên áo cũng toát lên khí chất cao quý.

Dáng vẻ lịch sự nhã nhặn đó lại càng khiến thứ anh ta đang cầm trên tay trở nên... không hề ăn nhập.

1551: "Không cần đâu, đã có người nướng giúp tôi rồi."

Nói xong cậu quay sang nhìn Cố Trầm Chu bằng ánh mắt hoàn toàn tin tưởng.

Người đó là ai, không cần nói cũng hiểu.

Từ góc nhìn của Lý Ly Tâm, anh ta thậm chí còn nhìn thấy được sự ỷ lại thuần túy, tự nhiên hiện ra trong mắt 1551, không hề qua diễn.

Anh ta há miệng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì, đặt đồ xuống rồi lùi ra xa.

Lữ Diên nhân cơ hội chen vào: "Đừng buồn nữa anh, tôi muốn ăn, anh nướng cho tôi đi."

Đáp lại anh ta là một ánh mắt sắc như dao.

Lữ Diên gãi đầu, cảm thấy thật sự khó tin, có người dám nhìn vào khuôn mặt yêu nghiệt và đôi mắt đào hoa trời sinh chứa đầy tình ý của Lý Ly Tâm, mà từ chối dứt khoát như vậy.

Chẳng chút dây dưa, không chừa lại chút cơ hội nào.

Nhưng khi anh ta nhìn Cố Trầm Chu vừa nướng thịt vừa dịu dàng nhắc 1551 cẩn thận tránh xa ngọn lửa, lại cảm thấy Lý Ly Tâm thua cũng chẳng có gì lạ.

Chẳng vì lý do gì khác, chỉ đơn giản là vì hai người họ quá hợp nhau.

Từ cử chỉ đến hành động, đều toát lên sự thân mật tự nhiên.

Lữ Diên chua chát lên tiếng: "Nhìn mà tôi cũng muốn yêu đương."

Lý Ly Tâm tỏa ra khí lạnh nhìn anh ta, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ bước tới quấy rầy thêm.

Sự yên bình của đêm lửa trại không kéo dài được bao lâu.

Tiếng ồn ào từ xa truyền đến.

"Nghe như từ phía bờ biển." Lữ Diên là kiểu tính cách sôi nổi không ngồi yên được, vừa nghe có chuyện liền quên luôn nỗi chua chát khi bị cho đầy miệng "cơm chó", lập tức chạy đi hóng.

1551 thì chuyên tâm ăn đồ nướng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng; thỉnh thoảng còn uống một ngụm đồ uống do Cố Trầm Chu đưa sang.

Lúc này, càng lúc càng có nhiều người rời khỏi tiệc lửa trại, những người ở lại đều là mấy người trẻ tuổi năng động, thuộc cùng một vòng xã hội, tụ tập lại dễ dàng giao lưu hơn.

Không còn ai nhảy nữa, mọi người tụm ba tụm bảy thì thầm trò chuyện.

Gió biển mát rượi thổi qua, 1551 thoải mái đến mức nheo mắt lại. Nhưng khóe mắt lại chú ý đến một ly cocktail màu sắc rực rỡ.

Bàn đồ uống trước mặt bày rất nhiều loại, tất nhiên có cả đồ có cồn.

1551 nhìn chằm chằm ly cocktail xanh hồng hòa vào nhau, tò mò hỏi: "Tôi nếm thử được không?"

"Không được." Cố Trầm Chu vươn tay lấy ly cocktail đó ra xa một chút, "Đây là rượu."

1551 không hiểu sao mình không được uống rượu: "Tôi đã trưởng thành từ lâu rồi."

Theo thiết lập hệ thống, cậu đã 22 tuổi rồi.

Cậu còn tưởng là vấn đề tuổi tác, nên đặc biệt nhấn mạnh lại.

Trước đây từng có vài hệ thống khác nhìn gương mặt cậu quá non nên nghi cậu chỉ mới 18.

Dễ thương quá.

Yết hầu người đàn ông khẽ trượt lên xuống, giọng hơi khàn: "Ở đây đông người quá. Lần sau không có ai, tôi sẽ pha rượu cho em nếm thử nhé."

Hắn không biết hệ thống uống rượu có say không, nhưng hắn không muốn người khác có bất kỳ cơ hội nào nhìn thấy dáng vẻ cậu hệ thống nhỏ say rượu.

Nếu hệ thống nhỏ say rồi, có lẽ sẽ ngoan ngoãn mở mắt nhìn hắn, không chạy lung tung, chỉ lộ ra má lúm đồng tiền, yên tĩnh ngẩn ngơ.

Chỉ nghĩ thôi, tim đã sắp mềm nhũn rồi.

Nghe câu sau này của hắn, 1551 lại vui lên, gật đầu: "Được."

Lữ Diên vừa rời đi nay lại quay về.

Vẫn là kiểu quen thuộc, chưa thấy người đã nghe tiếng.

"Anh Cố! Ly Tâm! Hai anh đoán xem ai tới!"

Lữ Diên chạy từ xa đến, mặt hớn hở: "Là Thành Quyền!"

"Không phải nói mai mới đến sao?" Không biết Lý Ly Tâm đã mở một chai rượu tự uống từ lúc nào.

Lữ Diên gãi đầu: "Hình như là người yêu hắn bảo chưa từng thấy đảo tư nhân bao giờ, muốn đến sớm một chút."

Lúc nãy trông thấy người yêu của Thành Quyền, đáng lẽ anh ta phải tò mò kinh ngạc, nhưng vì đã bị 1551 làm chấn động trước một lần, nên giờ nhìn người yêu của Thành Quyền cũng thấy bình thường.

Không cảm thấy có gì đặc biệt.

Giọng Thành Quyền vang lên từ phía sau, cắt ngang cuộc trò chuyện: "Không hoan nghênh tôi à?"

Thế là, tất cả bạn bè bên cạnh nam chính đều đã tụ họp đủ.

1551 ngẩng đầu nhìn, nhưng khi thấy rõ người bên cạnh Thành Quyền, cậu hoàn toàn sững lại. Bản năng muốn gọi tên hắn, nhưng nhận ra thân phận của mình, cậu lập tức mím chặt môi.

Để che đi cảm xúc, cậu chỉ có thể cúi đầu, trông như hơi sợ hãi.

Nhưng thực tế trong lòng chỉ toàn là kinh ngạc.

Tô Hòa!

Cậu lại nhìn thấy ký chủ của mình.

Chính xác hơn, là ký chủ cũ.

Tô Hòa đã sớm bị Chủ thần vứt bỏ, trở thành quân cờ bỏ đi.

Nhưng sao hắn lại xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ hắn vẫn muốn tiếp tục công lược nam chính?

Nghĩ đến khả năng này, 1551 bỗng cảm thấy hơi khó chịu, cậu nghi hoặc vươn tay sờ trái tim đang có cảm giác lạ lùng ấy.

Cậu cảm nhận được hai ánh mắt nhìn mình: một chỉ thuần túy hiếu kỳ, còn một... mang đầy ác ý.

Bị ánh mắt thứ hai đâm đến khó chịu, 1551 không thể tiếp tục vờ làm đà điểu nữa.

Vừa ngẩng đầu đã đối diện ngay với ánh mắt của Tô Hòa.

"......"

Đẳng cấp của đối phương vẫn cao như cũ, khi những người khác chú ý, hắn lập tức chuyển ánh mắt thành thân thiện. Nhìn 1551 với vẻ gần gũi: "Chào mọi người, em là bạn trai của Thành Quyền."

Chỉ cần hắn muốn, cô lập một người đơn giản như trở bàn tay, hoàn toàn không khiến người bên cạnh nhận ra có gì không ổn.

Mà giờ, Tô Hòa khá khó chịu với cậu thiếu niên không biết từ đâu chui ra này. Khi Lữ Diên vừa rồi cảnh báo trước, hắn đã bắt đầu có ác ý với cái người được cho là khiến Cố Trầm Chu và Lý Ly Tâm đều thích.

Bây giờ nhìn rõ gương mặt đối phương dưới đêm tối vẫn đẹp đến mức khiến người ta không dời mắt nổi, lòng ghen tức của hắn càng tăng thêm một bậc.

Nghe người yêu mình tự nhiên giới thiệu, ý cười trong mắt Thành Quyền càng rõ rệt, hắn ôm eo Tô Hòa, nhấn mạnh lần nữa: "Đúng vậy, đây là người yêu của tôi."

Hắn vốn có vẻ ngoài rạng rỡ. Một khi cười, ai cũng cảm nhận được niềm vui trong đó.

Tô Hòa cũng hơi thẹn thùng cúi đầu, còn cố tình ghé tai hắn nói nhỏ điều gì đó.

Khiến bàn tay ôm eo hắn của người đàn ông lại siết chặt thêm vài phần.

Hai người cứ thế trêu chọc nhau trước mặt bao người, rất đúng kiểu một đôi đang yêu cuồng nhiệt.

Lữ Diên xoa xoa da gà nổi trên cánh tay, không hiểu sao cảm thấy không khí quái quái.

Đồng tử Cố Trầm Chu tối đi vài phần, nhìn Tô Hòa như nhìn con kiến dưới chân, thậm chí như nhìn một cục rác bốc mùi bên đường.

Hắn chỉ liếc chưa đến ba giây, ánh mắt đã quay lại đặt trên người 1551.

Lá gan của Tô Hòa quả thật rất lớn.

Cũng khó trách ban đầu hắn có thể trở thành người công lược được Chủ Thần ưu ái vài phần.

Hắn có phẩm chất mà những người công lược khác không có, dường như không biết thất bại là gì, tự tin đến hoang đường rằng bản thân có thể câu dẫn bất cứ ai, bao gồm cả nam chính.

Và đúng là có kẻ ngu mắc câu thật.

Xem ra hắn không chỉ lợi dụng quan hệ nhà Thành Quyền để thoát khỏi thế lực còn sót lại của Chu Tần trong tù, mà cả đống nợ trước đó cũng đã giải quyết sạch sẽ.

Hắn ngu ngốc nghĩ rằng chỉ cần trở thành người yêu của Thành Quyền, Cố Trầm Chu sẽ bỏ qua mà không vạch trần những việc xấu trước kia.

Trong mắt Cố Trầm Chu hiện lên chút giễu cợt nhàn nhạt.

Nhưng hiện tại, hắn đúng là không định vạch trần. Đơn giản vì tên này chẳng đáng để hắn làm vậy... nhất là khi có thể dọa sợ 1551.

Chờ sau chuyến du lịch này rồi xử lý cũng chưa muộn.

Thành Quyền: "Vị này không giới thiệu một chút sao?"

Bị gọi tên, 1551 ngơ ngác ngẩng đầu. Theo phản xạ muốn mở miệng, nhưng lại nhớ ra chỉ cần nghe giọng, Tô Hòa nhất định sẽ nhận ra cậu.

Tô Hòa chưa từng thấy diện mạo thật của cậu, nhận không ra là bình thường. Nhưng giọng nói thì chắc chắn sẽ lộ.

Cậu không dám tưởng tượng nếu bị lộ thân phận, mình sẽ bị Tô Hòa uy h**p thế nào.

Đến lúc đó cậu sẽ giống như viên bánh trôi nhỏ mặc hắn nhào nặn, buộc làm những việc xấu cậu không muốn làm.

Hoặc tệ hơn, Tô Hòa sẽ trực tiếp phơi bày cậu trước mặt nam chính.

Những hệ thống bị lộ thân phận kết cục ra sao, 99 ví dụ máu me đã bày ra trước mắt cậu.

Nghĩ đến đây, 1551 run đến mức gần như dựng cả lông tơ. Đôi mắt tròn xoe hiện rõ hoang mang.

Đúng lúc đó, bên tai cậu vang lên giọng nói vững chãi quen thuộc của người đàn ông.

"Lâm Dị Thủy, hiện tại là... trợ lý nhỏ của tôi." Cố Trầm Chu dừng một chút, ánh mắt nhìn 1551 đầy sự dịu dàng mà hắn chưa từng để lộ trước mặt ai khác.

"Hóa ra là trợ lý." Giọng Tô Hòa nghe không ra bất kỳ ý tứ gì, thậm chí biểu cảm vẫn thân thiện như cũ.

Nhưng trong lòng hắn lại đắc ý.

Hắn chắc chắn những gì Lữ Diên vừa nói là giả.

Làm sao có chuyện Lý Ly Tâm và nam chính đều theo đuổi một trợ lý nhỏ chứ.

Người này nhìn ngốc thế thì có thể lợi hại được bao nhiêu?

Bản thân hắn ngày trước đã dùng đủ mọi thủ đoạn cũng chẳng khiến nam chính rung động.

Nam chính là một con chó điên, sao có thể thích ai đó được.

Từ góc nhìn của Tô Hòa, hắn không thấy được ánh mắt của Cố Trầm Chu, chỉ biết đối phương không ngay lập tức phát ra ác ý với mình.

Nỗi bất an ban đầu trong lòng hắn lại bắt đầu ngọ nguậy...

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...