May mà thiếu niên ấy hoàn toàn không để ý đến anh ta.
Toàn bộ sự chú ý của 1551 đều đặt trên hai con cá voi sát thủ, lại còn bị Cố Trầm Chu che mất tầm mắt. Cậu chỉ lo đưa tay gỡ tay người đàn ông ra, sốt ruột đến mức hai má phồng lên.
Giống hệt một con cá nóc nhỏ xíu.
Lý Ly Tâm nhìn cảnh đó, trong lòng càng thêm chua chát hơn.
Cho dù ba người chỉ gặp mặt thoáng qua một lát, nhưng anh ta vẫn có thể thấy rõ bầu không khí hòa hợp mà người khác khó lòng xen vào giữa hai người họ.
Tuyệt đối không phải mối quan hệ đơn thuần giữa sếp và trợ lý.
Ít nhất thì Cố Trầm Chu chắc chắn đang có mưu đồ gì đó.
Anh ta quá hiểu thằng bạn thân từ nhỏ này của mình rồi.
Từ trước đến giờ chưa từng thấy hắn bộc lộ vẻ dịu dàng như vậy trước một ai khác, như thể cố ý giấu đi tất cả sắc bén, dè dặt đến mức muốn giữ cho riêng mình món bảo vật quý khó có được.
Ý nghĩ này đột ngột xuất hiện, khiến ngay cả việc đứng ở đây cũng làm anh ta cảm thấy gượng gạo.
Nhưng anh ta lại không cam tâm.
Lý Ly Tâm nhìn đôi mắt trong veo, đen trắng rõ ràng của 1551, biết cậu vẫn chưa nhận ra tình yêu sâu đậm gần như tràn ra ngoài mà người bên cạnh đang dành cho mình.
Như vậy phải chăng anh ta vẫn còn cơ hội?
Lý Ly Tâm liếc nhìn Cố Trầm Chu, lặng lẽ dùng ánh mắt nói lời xin lỗi.
Anh ta vẫn muốn thử tranh giành thêm một lần nữa.
Cố Trầm Chu không đáp lại.
Trong mắt hắn, trong tim hắn chỉ có hệ thống nhỏ mà hắn khó khăn lắm mới dụ dỗ được.
Đợi đến khi hai con cá heo sát thủ xấu hổ kia bơi xa ra một chút, Cố Trầm Chu mới bỏ tay xuống, chuyển sang chọc vào vị trí má lúm đồng tiền của 1551: "Được rồi"
1551 hơi nhón chân lên nhìn, hai chú cá voi sát thủ vui vẻ rời đi, có lẽ là để tránh xa loài người để làm những chuyện khác.
Cậu có hơi không vui: "Hết rồi".
Bị chọc vào má cũng chẳng giận, cậu chỉ tiếc là mình vẫn chưa được nhìn cá voi sát thủ đủ.
Ngoan ngoãn vô cùng, ngay cả chút tính khí nhỏ cũng không có.
Không biết một hệ thống như vậy, sao lại có người không biết trân trọng.
Nghĩ đến đây, đáy mắt Cố Trầm Chu lóe lên một tia lạnh lẽo.
Chỉ là khi cúi đầu dỗ dành 1551, những cảm xúc tối tăm vì người khác ấy lại hoàn toàn biến mất.
Cố Trầm Chu: "Tối nay chúng ta lên đảo rồi."
Má lúm đồng tiền vừa nãy còn giấu đi không cho xem giờ lại hiện ra, mơ hồ thấp thoáng ở hai bên má.
Cực kỳ dễ dỗ.
Chỉ nhìn thôi cũng biết cậu đang nghĩ gì.
Cố Trầm Chu cũng mỉm cười theo, tiếp tục nói: "Trên đảo có rất nhiều động vật nhỏ, cách đây không lâu tôi còn bảo người nuôi thêm mấy con công trắng."
1551 "oa" một tiếng, ngay lập tức mong chờ buổi tối nay.
...
Dự đoán của Cố Trầm Chu không sai, sau khi chạy một đoạn trên mặt biển êm đềm, quả nhiên trước khi mặt trời lặn bọn họ đã cập bờ.
Lý Ly Tâm vẫn chưa rời đi, lúc xuống thuyền còn đứng ở phía bên kia của 1551.
Nhưng có Cố Trầm Chu đứng cạnh nói chuyện suốt, 1551 cũng chẳng để ý đến anh ta lắm.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành Ảnh đế, Lý Ly Tâm bị người ta phớt lờ thê thảm như vậy. Anh ta có phần bất lực.
Dù là hòn đảo riêng tư đã lâu không có ai đến chơi, nhưng cơ sở vật chất trên đảo lại hoàn thiện một cách bất ngờ.
Trông như vừa được tu sửa gần đây.
Những ngôi nhà có thể ở trên đảo đều là mấy biệt thự, mỗi người đều được phân một chìa khóa riêng.
Không có gì bất ngờ khi 1551 lại được phân ở cạnh Cố Trầm Chu.
Nhờ kinh nghiệm trên tàu trước đó, 1551 chẳng thấy lạ lẫm gì.
Nhà họ ở không phải biệt thự nhiều tầng như người khác, mà là tòa nhà nhỏ hai tầng, chỉ có đúng hai phòng ngủ.
Lý Ly Tâm vốn định đi theo, nhưng bị từ chối thẳng thừng với lý do... không còn phòng.
Trong phòng khách, TV đang phát chương trình Thế giới động vật, lập tức thu hút ánh nhìn của 1551.
Trên màn hình đang chiếu cảnh cây nắp ấm bắt mồi.
Giọng nam trầm khàn của người thuyết minh chậm rãi nói về cách nắp ấm tiết ra chất ngọt, tự biến mình thành mồi nhử, từ từ làm tê liệt và mê hoặc con mồi.
Đến cuối cùng, một kích kết liễu, nhốt chặt con mồi để nó không thể giãy giụa, rồi chậm rãi nuốt trọn.
Đúng lúc ấy Cố Trầm Chu bưng đến một đĩa nho không hạt đến, để cậu có thể vừa ăn vừa xem.
Trái cây mát lạnh kết hợp với nước ép mát lạnh, khiến 1551 vô cùng thư thái.
Cậu vừa ăn nho vừa ngước mắt nhìn Cố Trầm Chu: "Cảm ơn anh."
Chủ nhà này tốt thật đấy.
Trên màn hình lớn, cảnh cây nắp ấm dùng mật ngọt để dụ con mồi vẫn tiếp tục chiếu. Cố Trầm Chu cúi đầu, đôi mắt sâu lắng chỉ nhìn một mình cậu, giọng thấp và trầm: "Không cần khách sáo."
Tai 1551 hơi nóng lên một cách khó hiểu, câu vươn tay ra xoa xoa, có phần ngẩn ngơ.
Cảm giác giọng nói của nam chính hay quá, hơn nữa khi hắn ghé sát vào, còn khiến tim cậu hơi tê tê.
1551 lơ đễnh một chút, khiến nước nho dính lên má.
Cố Trầm Chu đưa tay lau giúp cậu.
1551 giật mình ngồi thẳng dậy, đôi mắt mở to tròn xoe.
Cậu cứ thấy có gì đó không ổn.
Tim lại đập rất nhanh.
Cố Trầm Chu nhìn cậu, yết hầu vô thức lăn lên xuống, chiếc cúc áo sơ mi không biết từ khi nào đã được mở ra, trông đặc biệt quyến rũ, hormone không hề kiềm chế mà phóng thích hết về phía cậu hệ thống nhỏ vẫn còn ngây thơ đang ăn nho.
"Anh Cố!!"
Cho đến khi một tiếng hét lớn đột ngột xông vào.
Tiếng người đến trước, nhưng chỉ giây sau, người cũng đã bước vào.
Sắc mặt Cố Trầm Chu thay đổi, lạnh lùng nhìn về phía người đến
Lữ Diên rùng mình một cái, cười ngây ngô: "Anh Cố à, mấy tháng không gặp khí chất của anh lại càng hung dữ hơn rồi".
Rõ ràng chỉ mới gặp lần đầu, nhưng 1551 đã nhanh chóng đoán ra anh ta là ai.
Trong nhóm bạn của nam chính, kẻ vô tư nhất e rằng chỉ có mỗi mình người này.
Quả nhiên, vừa trông thấy cậu, Lữ Diên lập tức làm ra vẻ mặt như bị sét đánh.
Cố Trầm Chu: "Có chuyện gì?"
Lữ Diên hét lớn không thể tin được: "Anh... anh đang hẹn hò sao!?".
1551 trợn tròn mắt.
Hẹn, hẹn hò?
Cậu nhìn về phía Cố Trầm Chu, trong mắt toàn là kinh ngạc
Cố Trầm Chu: "......"
Hắn bước tới và xách đối phương sang một bên như xách một con gà con
Không biết bọn họ nói gì với nhau, cậu chỉ thấy sau một lúc Lữ Diên đã tự mình rụt rè đến xin lỗi cậu.
Lữ Diên còn nghĩ mình chưa tỉnh ngủ, vì vậy vừa nãy anh ta đã tự nhéo mặt mình một cái, giờ vẫn còn hằn dấu đỏ trông hơi buồn cười.
Sau khi xin lỗi xong, Lữ Diên liếc nhìn sắc mặt Cố Trầm Chu mà sợ đến mức nổi da gà, thế là anh ta vội tiếp lời: "Tất cả đều hiểu lầm hết! Tôi nói bậy bạ thôi. Thật ra... thật ra tôi muốn nói là bạn khác của bọn tôi, Thành Quyền mới là đứa đang yêu!!"
Nghe nói nam chính không hẹn hò, 1551 đột nhiên ngây người trong giây lát.
Chỉ là chưa kịp nắm bắt cảm giác lạ lùng ấy, Lữ Diên đã tự nói tiếp.
Lữ Diên:"Thật mà! Thành Quyền nói muốn cho chúng tôi một bất ngờ, đã chuẩn bị đi chuyên cơ qua đây rồi. Hắn bảo nhân dịp này giới thiệu người yêu cho chúng tôi."
Nói đến đây, anh ta lộ ra vẻ mặt hơi phức tạp.
Xong rồi, trong nhóm anh em chỉ còn mình anh ta độc thân.
Dù Cố Trầm Chu vừa bảo họ chưa xác định quan hệ, nhưng nhìn ánh mắt và thái độ của anh Cố, Lữ Diên biết chỉ là vấn đề thời gian.
Hơn nữa hắn đâu phải mù, cái ánh mắt hai người nhìn nhau...
Lữ Diên càng nghĩ càng buồn: "Hình như gần đây Lý Ly Tâm cũng thích người nào rồi. Ảnh đế theo đuổi người ta chắc chắn sẽ thành công. Vậy là... chỉ còn mỗi tôi chưa có ai."
"Vậy sao?" Cố Trầm Chu lên tiếng, giọng điệu khó hiểu.
Lữ Diên nhạy bén ngửi thấy mùi nguy hiểm, anh ta nghi hoặc nhẩm lại những gì vừa nói, không biết chỗ nào có vấn đề.
Cố Trầm Chu không thèm nhìn anh ta nữa, quay sang hỏi 1551: "Ăn nho ít thôi, tối còn có nướng thịt."
Nghe có thịt nướng, 1551 lập tức đặt đĩa trái cây xuống, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ!"
Lữ Diên tự thấy mình bắt đầu phát sáng, còn rực rỡ hơn cả bóng đèn lớn ban đêm.
Anh ta lau đi giọt nước mắt không tồn tại, lủi ra ngoài.
Thôi vậy, mong chờ tiệc lửa trại tối nay vậy.
...
Tận đến khuya, tiệc lửa trại mới chính thức bắt đầu.
Số người tham gia cũng không tính là nhiều.
Có người vừa xuống tàu, vẫn cần thời gian để điều chỉnh.
1551 là hệ thống, thể chất tốt hơn con người bình thường rất nhiều.
Cậu hoàn toàn không mệt.
Vui vẻ theo Cố Trầm Chu đến tham gia, ánh lửa đỏ chiếu lên khuôn mặt khiến biểu cảm của cậu trở nên linh động, nghịch ngợm hơn.
1551 chưa từng nướng đồ ăn bao giờ, những hoạt động mang đậm hơi thở con người này khiến một hệ thống như cậu càng thêm mê mẩn.
1551 cầm xiên cánh gà đưa lên bếp nướng.
Có người bắt đầu nhảy múa.
1551 ngẩng đầu nhìn.
1551 ngửi thấy mùi khét.
1551 cúi đầu nhìn.
Một lúc sau, Cố Trầm Chu nói chuyện xong với người ta rồi nhanh chóng quay lại, trông thấy hệ thống nhỏ đang tội nghiệp cầm một... miếng than đen sì.
Cố Trầm Chu: "Sao vậy?"
Hắn vươn tay xoa xoa cậu hệ thống nhỏ.
1551 cúi mặt xuống, giọng nhỏ xíu: "Tôi làm hỏng rồi..."
Hóa ra cục than đen ấy là cánh gà.
Cố Trầm Chu im lặng một lúc, nhận lấy xiên cánh gà: "Để tôi làm."
Hắn lấy thêm một cái cánh gà chưa nướng, thoa dầu rồi đặt lên vỉ nướng.
1551 ở bên cầm cái đĩa nhỏ ngoan ngoãn chờ.
Một lúc sau, Lữ Diên bị mùi thơm thu hút mà mon men đến gần, hắn đã thay bộ quần áo khác, trông thư giãn hơn hẳn.
Lữ Diên quyết định thả lỏng đầu óc, thôi nghĩ mấy chuyện vớ vẩn. Anh ta mặt dày hỏi: "Có cái nào chín chưa?"
1551 lắc đầu, rồi như nhớ ra điều gì, cậu ngập ngừng liếc về phía "cánh gà than" bị để sang bên.
Theo ánh mắt cậu, Lữ Diên cũng nhìn sang miếng than ấy.
"......"
Trong khoảng lặng im, anh ta đột nhiên cảm thấy gáy lạnh toát. Ngẩng đầu lên thì thấy Cố Trầm Chu đang dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn mình.
Đủ rồi! Ai mà ăn cái thứ đó chứ!
Lữ Diên lộ ra vẻ mặt khó hiểu, cảm thấy hắn chắc chắn đã điên rồi.
Nhưng một lúc sau, Lý Ly Tâm cũng đến.
Lữ Diên tưởng đối phương không quen 1551, chắc chắn sẽ lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đang định lén quay lại khoảnh khắc ảnh đế hiếm hoi mất kiểm soát biểu cảm, thì phát hiện đối phương lại rất tự nhiên chào hỏi thiếu niên.
Thậm chí còn đứng cạnh cậu, chỉ vào cái cánh gà đen thui kia hỏi: "Là cậu nướng sao?"
1551 xấu hổ gật đầu.
Lý Ly Tâm cười một cái: "Tôi nếm thử một miếng được không?"
Cố Trầm Chu không ngẩng đầu lên, giọng điệu hết sức bình tĩnh: "Cái đó là cậu ấy nướng cho tôi."
Lữ Diên: ... Điên rồi, thế giới này cuối cùng cũng điên rồi.
