Cái đầu nhỏ của 1551 dần trở nên mơ màng, cậu nhìn những ly rượu kia, dần dần quên mất lời dặn của Cố Trầm Chu.
Từng ly rượu trái cây màu sắc rực rỡ cứ thế trôi xuống bụng, tuy nồng độ không cao nhưng khổ nỗi đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc với cồn, thoắt cái đã uống quá nhiều, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên trông cực kỳ rõ ràng.
Cậu ôm chai bia mang vị đắng lúc ban đầu vào lòng, cuối cùng ngay cả chai đó cũng uống cạn.
"Tiểu Dị..." Cố Trầm Chu lại bước vào ban công, khi nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt hắn khẽ khựng lại.
1551 mờ mịt ngẩng đầu lên, sau khi nghe thấy giọng nói của hắn thì theo bản năng để lộ lúm đồng tiền ngọt ngào: "Chào anh, Trầm Chu."
Cậu còn đưa tay ra vẫy vẫy.
Không phải Cố tổng, là Trầm Chu.
Ý cười nơi đáy mắt người đàn ông không kìm được mà hiện lên.
Dưới ánh nhìn như thế, dường như bất kỳ hành động nào của cậu cũng đều được cho phép.
1551 bỗng cảm thấy một loại cảm xúc khó gọi tên, có chút giống tủi thân.
Đầu óc hoàn toàn bị rượu làm cho choáng váng. Đôi mắt phủ hơi nước yên lặng nhìn hắn.
Cậu nghe thấy hắn khẽ thở dài một tiếng, sau đó nhẹ nhàng lấy chai bia rỗng khỏi tay cậu: "Tôi chỉ đi gọi một cuộc điện thoại, sao em đã say rồi."
"Anh đi gọi điện thoại cho ai vậy?"
1551 nhìn về phía điện thoại của hắn, không vui mà nhíu mày.
Cố Trầm Chu: "Bí mật, lát nữa em sẽ biết."
Hắn ngồi xuống ngay bên cạnh 1551, một mùi hương thoang thoảng hòa quyện với mùi rượu trái cây ngọt ngào đột nhiên được khuếch đại lên.
Là hệ thống nhỏ đã sán lại gần.
Cố Trầm Chu đã nghĩ đến rất nhiều phản ứng có thể xảy ra sau khi hệ thống nhỏ say, duy chỉ có không ngờ tới cậu lại trở nên hoạt bát và bám người như thế này.
Nhưng hắn lại có cảm giác mơ hồ rằng, đây là một mặt khác mà hệ thống nhỏ chưa từng để ai thấy, cũng là mặt chân thật nhất.
Hắn nhìn 1551 dùng đôi mắt to lấp lánh nhìn mình chằm chằm, bên trong có sự tò mò rõ ràng.
Không đợi hắn mở lời, 1551 đã trực tiếp đưa tay ra: "Ể?"
Cậu véo má của Cố Trầm Chu.
Cố Trầm Chu: "..."
Dù có bị kéo ra ngoài một chút, vẻ đẹp trai trên khuôn mặt này cũng không vì thế mà giảm đi quá nhiều.
1551: "Tại sao chúng ta không giống nhau?"
Cố Trầm Chu bật cười.
Nhưng ý cười chưa kịp kéo dài thì đôi tay nghịch ngợm của cậu đã trượt xuống dưới.
1551 phát ra âm thanh sầu não chân thành: "Những chỗ khác cũng không giống, người anh cứng ngắc à."
Cậu còn định vén áo lên để véo thử phần thịt mềm bên hông mình, nhưng đã bị ngăn lại, một vệt trắng nhanh chóng lướt qua trong đêm, lại bị vạt áo được kéo xuống che đi.
Khoảng cách giữa hai người vì thế mà gần đến mức hoàn toàn dựa vào nhau.
1551 không tức giận, cũng không làm loạn khi say, cậu chỉ chân thành đặt câu hỏi một lần nữa: "Chúng ta không giống nhau."
Từ mọi phương diện đều là vậy.
"Ừm." Cố Trầm Chu xoa đầu cậu như trấn an, chỉ là giọng nói đã khàn đi vài phần.
Hoàn toàn không ý thức được mình đang khiêu chiến khả năng kiềm chế đáng sợ của nhân vật chính, 1551 vẫn tiếp tục tò mò: "Bí mật anh vừa nói là gì thế?"
Gió đêm vẫn thổi, nhưng không thể khiến hơi nóng hạ xuống. Giọng Cố Trầm Chu thấp hơn vài phần: "Lát nữa em sẽ biết."
"Ồ." 1551 nắm lấy bàn tay vừa xoa đỉnh đầu mình của hắn, "Tôi rất thích anh xoa đầu tôi."
Cậu nói từng chữ, toàn lời thật lòng mà bình thường tuyệt đối sẽ không nói ra.
"Hửm?" Ý cười hiện lên trong mắt Cố Trầm Chu, hắn trở tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ hơn mình một cỡ của thiếu niên.
Ngón tay của hắn rất dài, vừa hay có thể bao trọn lấy tay của 1551.
Giống như mối tình thầm kín vẫn luôn không dám nói ra thành lời, không dám nắm chặt, sợ làm đau đối phương.
Nhưng dưới tình yêu thầm kín đó, ẩn giấu sự h*m m**n chiếm hữu đáng sợ, bàn tay người đàn ông trông như nắm hờ, nhưng lại kiềm chế đến mức nổi cả gân xanh.
1551: "Thật ra tôi cũng có bí mật."
Cậu bỗng cảm thấy hơi khó thở, vì thế theo bản năng co ngón tay lại.
"Em muốn nói cho tôi biết sao?"
Cậu nghe thấy giọng nói dịu dàng của Cố Trầm Chu vang lên bên tai, nỗi tủi thân trong lòng bỗng chốc tan biến.
1551 trước tiên lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Trông có vẻ là sự ngây ngô sau khi say, nhưng thực tế lại là suy nghĩ trong tiềm thức.
Không cho hắn cơ hội trả lời, 1551 tự mình tiếp tục lẩm bẩm: "Anh xoa đầu tôi đi."
Cậu cọ tới như một loài động vật nhỏ.
Yết hầu của Cố Trầm Chu trượt lên xuống trong giây lát, hắn đưa tay còn lại ra nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
1551 cười: "Sao tim anh đập nhanh giống như lúc chơi trò thử thách lớn vậy?"
Cậu bất ngờ nói ra điều gây giật mình.
Đôi mắt trong suốt như mắt mèo, sạch sẽ đến mức tựa như có thể nhìn xuyên qua lòng người. Bên trong không hề có tạp chất, chỉ có sự tò mò đơn thuần.
1551 đặt tay lên tim mình: "Của tôi cũng vậy."
Ánh mắt Cố Trầm Chu từ đôi mắt trong veo ấy dời xuống, như thể xuyên qua lớp da thịt mà nhìn thấy trái tim đang đập cuồng nhiệt kia.
Và chủ nhân của trái tim đó lại đang dùng thứ ngôn từ ngây thơ chân thành nhất để nói ra vì ai mà nó đập, không chút phòng bị, tràn đầy tin tưởng.
Đây gần như là một liều thuốc độc chí mạng, ngọt đến tận xương.
Không ai có thể từ chối chiếm lấy vị ngọt đó.
Ánh mắt Cố Trầm Chu dần tối xuống. Trong một khoảnh khắc, hắn gần như muốn thả con thú hoang bị giam trong lòng mình ra, để mặc h*m m**n nuốt chửng hệ thống nhỏ mơ hồ này, cho đến khi đối phương hoàn toàn rơi vào lãnh địa của hắn, không bao giờ rời đi nữa.
Nhưng so với những ý nghĩ b*nh h**n méo mó đó, hắn càng muốn nhìn thấy chú chim nhỏ linh động này, cam tâm tình nguyện đậu trên tim hắn, tự do tự tại tiếp tục xinh đẹp.
Vị Chủ Thần kia đã trói buộc cậu lâu như vậy, bẻ gãy "đôi cánh" của cậu, để lại những vết thương sâu dưới lớp lông rực rỡ.
Hắn sao nỡ nhìn chú chim nhỏ mất đi tự do lần nữa.
Thấy nhân vật chính mãi không nói gì, vẻ mặt chìm trong bóng tối không nhìn rõ, 1551 nghiêng đầu: "Anh vẫn chưa trả lời tôi tại sao đâu."
Hệ thống nhỏ sau khi say rượu lộ ra dáng vẻ tự cho là hung dữ, chút kiêu căng ấy đáng yêu đến mức đủ để hâm nóng mọi trái tim băng giá trở nên mềm mại.
Cố Trầm Chu chăm chú nhìn cậu, giọng điệu chậm lại, nhưng từng chữ đều rõ ràng rành mạch "Bởi vì tôi thật sự muốn hôn em."
Tim lại đập nhanh hơn một chút.
Hình như sắp nhảy ra ngoài rồi.
1551 kinh ngạc đến mức mắt lại tròn thêm một chút, cậu sờ tim mình, rồi lại sờ tim của Cố Trầm Chu.
Sau đó phát hiện là cả hai người đều đập rất nhanh.
Cậu còn nhìn thấy yết hầu của nam chính khẽ run.
Cố Trầm Chu cụp mắt nhìn bàn tay đang đặt trên ngực mình, khóe môi cong lên nhiều hơn, mang theo sự cưng chiều dịu dàng: "Nó đập vì em."
Câu nói này hoàn toàn không có chút giả dối nào, không chỉ đơn thuần là một lời nói tình tứ.
1551 gắng sức suy nghĩ một lúc: "Vậy tại sao anh không hôn?"
Câu nói này có tính sát thương.
Cố Trầm Chu gần như cảm thấy trái tim mình ngừng đập một lúc.
"Bởi vì chỉ có người thích nhau mới có thể hôn môi."
1551 ngơ ngác, nhưng vẫn gật đầu: "Ồ."
"Nếu là thích nhau thì được."
Lời cậu vừa nói khiến cảm giác kỳ lạ trong lòng càng lan rộng.
1551 muốn rút tay về, nhưng cơ thể lại như đi ngược lại suy nghĩ mà không động đậy, dưới lòng bàn tay chính là nhịp tim không thể giả dối lừa gạt.
Bịch, bịch, bịch...
Con người sẽ tăng nhịp tim khi nào?
1551 hít sâu, bộ não vốn đang say khướt bỗng tỉnh táo hơn nhiều, lại hiện lên một vài giải thích khách quan, cậu muốn tìm ra một nguyên nhân trong số đó để giải thích tốc độ tim đập của Cố Trầm Chu lúc này.
Hưng phấn, căng thẳng, ngại ngùng...
Rất nhiều yếu tố trộn lẫn vào nhau, nhưng lúc này khi cậu ngước mắt lên, chỉ có thể nhìn thấy một loại cảm xúc trong mắt đối phương — Tình yêu.
Cố Trầm Chu: "Tôi thích em."
BÙM——
Tiếng pháo hoa khổng lồ đột nhiên vang lên, như thể đã căn chuẩn thời gian, nhấn chìm giọng nói của hắn.
Trên bầu trời nổ tung những đóa pháo hoa, màu sắc lộng lẫy chói mắt đến mức khiến người ta khó có thể rời mắt.
Có thể thấy, người sắp xếp màn pháo hoa này chắc chắn đã chuẩn bị bất ngờ này từ rất lâu.
Những chùm pháo hoa lớn đến mức đủ để che khuất nửa bầu trời, sau khi nổ tung lại như mưa sao băng rơi xuống, tạo thành từng dải ngân hà.
1551 rất thích pháo hoa.
Màn pháo hoa hoành tráng thế này khiến cậu nhớ đến pháo hoa điện tử mà trước kia mình rất muốn bắn cho ký chủ xem.
Nhưng không có ký chủ nào thích, chẳng ai chịu xem cùng cậu.
Nhưng bây giờ thì khác, màn pháo hoa này là do Cố Trầm Chu đặc biệt bắn cho cậu.
Là pháo hoa thuộc về cậu.
Bởi vì trong mắt người đàn ông lúc này đang chứa chan ý cười, trong tiếng nổ của pháo hoa hỏi cậu có thích bất ngờ này không.
Hóa ra cuộc điện thoại vừa rồi là để xác nhận thời điểm bắn pháo hoa.
Lúc này 1551 đã hoàn toàn tỉnh táo, tác dụng của cồn lưu lại trong não cậu giảm xuống còn rất ít.
Đến mức dù tiếng pháo hoa lấn át lời tỏ tình vừa rồi, cậu vẫn có thể từ khẩu hình của Cố Trầm Chu mà biết hắn đã nói gì.
Pháo hoa tiếp tục nổ tung trên bầu trời, lớn nhỏ đan xen vào nhau, thỏa sức phô diễn sự lãng mạn trên hòn đảo tư nhân này.
Dưới ánh sao ấy, khoảnh khắc họ nhìn nhau dường như khiến thời gian trôi chậm lại.
Ngay cả hơi thở của 1551 cũng chậm dần.
Bộ não hoạt động trở lại, tua đi tua lại cuộc đối thoại vừa rồi. Nam chính tỏ tình với cậu.
Cố Trầm Chu đã tỏ tình với cậu!
"Muốn hôn, cần phải có sự đồng ý của cả hai bên."
Khi tiếng pháo hoa nhỏ lại, Cố Trầm Chu mới mở miệng. Hắn hơi nghiêng người về phía trước.
Bóng hình rộng lớn đổ xuống người 1551, nhưng không hề khiến cậu thấy khó chịu.
1551 nghe thấy hắn hỏi một cách rất lịch sự.
"Vậy nên bây giờ tôi có thể hôn em được không?"
Sau khi con người tỏ tình, đều cần một lời hồi đáp.
Vậy câu trả lời của cậu là gì... nên là cảm nhận thật sự của chính mình.
Không phải với tư cách là hệ thống, không phải từ góc độ công lược, không có bất kỳ ngoại lực nào xen vào.
Mà là suy nghĩ thật sự thuộc về cậu, của Lâm Dị Thủy.
Một ý niệm nóng bỏng bật lên gần như không thể kiềm chế, thôi thúc, mạnh mẽ và thẳng thắn.
Người yêu nhau mới có thể hôn nhau.
Ngay khoảnh khắc ấy, cậu hoàn toàn tỉnh rượu.
1551 nhìn hắn, chậm rãi nhưng kiên định gật đầu.
Cậu không quay đầu đi xem pháo hoa, mà nhìn người đàn ông dưới pháo hoa ấy, đối phương cũng đang nhìn cậu, trong đôi mắt đen thăm thẳm kia chỉ có bóng hình cậu.
Khi hơi thở lạnh dịu kia lại gần, cậu vô thức nhắm mắt.
Một khung cảnh có phần tương tự.
Nhưng lần này, cảm giác lạnh mềm ấy đã chính xác không sai lệch mà đáp xuống môi cậu.
