Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 50: Vườn Hươu



1551 mở mắt ra, phát hiện mình đang được người ta ôm, còn đang gối lên cánh tay của người đó.

Sau một lúc mơ màng, đôi mắt ươn ướt buổi sớm mai phản chiếu đôi mày sắc bén của Cố Trầm Chu, cặp mắt luôn mang theo vẻ sắc lạnh kia lúc này đang nhắm nghiền.

Họ ở rất gần nhau, có thể thấy rõ cả đêm qua hai người đã ôm nhau ngủ bằng tư thế thân mật đến nhường nào.

Chậm chạp chớp chớp mắt, trên mặt 1551 dần dần hiện lên vệt hồng.

Cậu nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra dưới màn pháo hoa đêm qua.

Bộ não vốn đang choáng váng vì men rượu, bắt đầu từ sau câu tỏ tình kia đã trở nên tỉnh táo, rồi lại vì nụ hôn không mang theo d*c v*ng ấy mà trở nên say đắm.

Cậu chỉ nhớ, sau đó pháo hoa tiếp tục nở rộ, Cố Trầm Chu ôm cậu ngắm rất lâu.

Rồi cơn buồn ngủ kéo tới, sau khi uống rượu lại càng dễ chìm vào giấc ngủ sâu. Được bao bọc bởi mùi hương lạnh độc đáo trên người Cố Trầm Chu, cậu cảm thấy an tâm hơn bình thường.

Như thể đoán trúng tâm trạng của cậu, đúng lúc 1551 nhớ lại hết mọi việc, Cố Trầm Chu mới chậm rãi mở mắt, trong đáy mắt là sự tỉnh táo.

Hắn đã tỉnh từ sớm, chỉ là hệ thống nhỏ ngủ say sưa trong lòng khiến hắn cảm thấy quá đáng yêu, không nhịn được mà ôm thêm một lúc, không nỡ buông tay.

"Chào buổi sáng."

Giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn khi vừa tỉnh dậy, chỉ mỗi 1551 nghe được. Cậu cảm thấy màng nhĩ như rung lên, tai không chỉ ngứa mà còn nóng.

Cậu hít sâu một hơi rồi rất nhỏ giọng nói: "Chào buổi sáng."

Đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn hôn một cái.

Cảm giác được ánh mắt nóng rực của hắn rơi lên tai mình, 1551 vừa định ngơ ngác ngẩng đầu thì có hơi thở áp sát.

Sau đó là một nụ hôn nhẹ như lông vũ đáp xuống.

Sắc mặt 1551 lập tức đỏ bừng như một quả cà chua nhỏ, không chỉ vì bị hôn lên tai, mà còn vì cậu cảm nhận rất rõ ràng rằng từ lúc cậu tỉnh lại, một nơi nào đó trên người Cố Trầm Chu cũng từ từ... thức giấc.

Là một nhân vật chính đã thanh tâm quả dục lâu như vậy, buổi sáng có tình huống này xuất hiện thực sự rất bình thường.

Nhưng cậu cảm giác mình bị vật nguy hiểm ấy chạm vào, hoảng đến mức không dám động đậy, tròn mắt như một con thú nhỏ bị dọa sợ.

Cố Trầm Chu khẽ cười một tiếng: "Tiểu Dị, anh không phải người tốt."

Họ đã xác định quan hệ, sự thân mật thuộc về người yêu khiến hắn không cần phải cố ý đè nén phản ứng thành thật nhất của cơ thể mình nữa.

Những ý nghĩ tựa vực sâu địa ngục kia luôn thì thầm muốn kéo cậu xuống cùng hắn, vào lãnh địa thuộc về hắn, triệt để nhiễm lấy mùi hương của hắn.

Hắn vốn là một kẻ méo mó.

Những kẻ xuyên không hết lớp này đến lớp khác gục ngã trong tay hắn đã không nói sai, hắn chính là một kẻ điên.

Thậm chí những lời lẽ độc địa kia của họ, đối với hắn mà nói cũng chỉ là một hình thức khen ngợi khác mà thôi.

Tay Cố Trầm Chu khẽ v**t v* hàng mi đang không ngừng run rẩy của 1551, động tác rất nhẹ nhàng, nhưng tình yêu xen lẫn trong đó lại không hề đơn giản như bề ngoài.

Hắn như đang v**t v* một món bảo vật, lại như đang đối xử với vị thần của riêng mình vô cùng cẩn trọng.

Hắn trông đợi vị thần đó đáp lại mình.

Mà phản ứng của 1551 lại đáng yêu hơn trăm lần so với tưởng tượng của hắn.

Cậu giống như một chú chó con cụng cụng vào người hắn, mái tóc nhỏ dựng lên, rồi bất thình lình ngồi bật dậy, vì quá xấu hổ mà vô thức muốn né ra xa. Nhưng rất nhanh cậu phát hiện cánh tay hắn vẫn đang ôm lấy mình.

1551 lắp bắp: "Anh... anh lưu manh."

Cố Trầm Chu không nhịn được nữa, hắn thực sự quá thích hệ thống nhỏ rồi, đáng yêu đến mức muốn hòa cậu hoàn toàn vào xương máu của mình.

Ý cười trong mắt hắn tràn ra, bật ra tiếng cười có chút sảng khoái, cánh tay dùng lực nhẹ, 1551 liền mất thăng bằng ngã xuống lần nữa.

Không hề đau, vì nơi cậu ngã xuống là lồng ngực Cố Trầm Chu.

Cậu lấy nam chính làm tấm đệm luôn rồi.

Rõ ràng đang là không khí mập mờ, vậy mà 1551 và Cố Trầm Chu lại trợn mắt nhìn nhau, rồi cả hai cùng bật cười.

"Ha ha ha ha."

1551 cảm thấy như vậy thật thú vị.

Cố Trầm Chu nhìn cậu bằng ánh mắt đầy cưng chiều, để mặc cậu cười đến mức hai lúm đồng tiền ngập sâu.

Cười đủ rồi, 1551 cũng bớt ngại. Ở cạnh Cố Trầm Chu lâu, tính cách vốn bị kìm nén của cậu được thả lỏng dần, cậu có hơi kiêu ngạo tùy hứng đưa tay ra vỗ vỗ cơ ngực của người đàn ông: "Em đói rồi."

Cố Trầm Chu: "Anh đi làm cơm cho em."

"Không phải trên hòn đảo tư nhân này có nhiều đầu bếp lắm sao?" Trên mặt 1551 có chút tò mò.

Cố Trầm Chu: "Tiểu Dị không muốn ăn cơm anh làm à?"

h*m m**n chiếm hữu đang phình to lên từng chút một, thậm chí hắn còn hy vọng trọng trách ăn uống sinh hoạt của 1551 đều có thể đặt trên người mình.

Nhưng những lời như vậy hắn sẽ không nói thẳng ra.

1551 đơn thuần nghiêng đầu: "Muốn."

"Em muốn ăn gì, anh đều có thể làm." Cố Trầm Chu nhẹ nhàng dỗ dành. "Không biết thì anh học."

Hắn vốn rất có năng khiếu trong chuyện bếp núc.

1551 không hề khách sáo với hắn, cậu đọc một hơi rất nhiều tên món ăn.

Cố Trầm Chu xoa xoa chiếc bụng phẳng lì của cậu, không hỏi cậu có ăn hết được không, chỉ gật đầu tỏ ý mình đã ghi nhớ.

Họ cùng nhau thức dậy đánh răng rửa mặt, còn đùa nghịch trong phòng tắm một lúc, giống y như mọi cặp đôi đang yêu ngọt ngào khác.

Cuối cùng, 1551 không đấu lại được Cố Trầm Chu, bị hắn bế thẳng ra phòng khách.

Người đàn ông như đang đối xử với một món bảo vật vô cùng quý giá, hắn đặt cậu lên ghế sofa, rót cho cậu một ly nước ấm có pha chút mật ong.

Nếu thời tiết lạnh hơn, 1551 cảm giác chắc hắn sẽ còn lấy cả tấm chăn lông bao lên chân cho mình.

1551 bưng ly nước mật ong hơi ấm ấm uống một ngụm, vừa xem phim hoạt hình đang chiếu trên ti vi, vừa nghe thấy tiếng động của Cố Trầm Chu trong nhà bếp truyền đến.

Đặc biệt có hơi thở của cuộc sống.

Là sự ấm áp mà cậu chưa từng cảm nhận được ở Trung giới.

Ít nhất vào khoảnh khắc này, cậu cảm thấy họ chính là một cặp tình nhân bình thường ngọt ngào.

Không có bất kỳ sự khác biệt nào về thân phận.

1551 thả lỏng đến mức như một cục bơ nhỏ, sắp tan ra.

Sau khi ăn cơm xong không lâu, Cố Trầm Chu lại ngồi chơi game với cậu.

Đây là lần đầu 1551 cầm tay cầm chơi game, thấy mấy nhân vật nhỏ nhảy nhót trong màn hình, cậu bị chọc cười đến lúm đồng tiền mãi không biến mất.

Trên màn hình có hai nhân vật nhỏ nhảy tưng tưng, một trong hai nhân vật còn có chút không quen thuộc với các phím bấm, nhưng nhân vật nhỏ còn lại vẫn luôn đồng hành cùng cậu, chờ đợi cậu từ từ tiến về phía trước.

Cố Trầm Chu làm mẫu cho cậu xem một lần, 1551 dần dần nắm được bí quyết, đến đoạn sau thậm chí không cần sự hướng dẫn của Cố Trầm Chu, tự mình cũng có thể bắt đầu vượt qua các màn.

Mãi đến một ải, 1551 là người tới đích trước.

Cậu cong mắt cười rất vui vẻ, đặt tay cầm xuống rồi nghiêng đầu hỏi: "Em có giỏi không?"

"Ừm." Cố Trầm Chu cúi đầu hôn lên trán cậu, "Rất giỏi."

"Ưm." 1551 lại đỏ mặt.

Cậu rụt rè quay đầu đi, để sau gáy đối diện hắn.

Ngày hôm đó hai người không rời khỏi căn nhà nhỏ, chỉ ở bên trong chơi game, ăn ngon, tận hưởng buổi hẹn hò đầu tiên một cách thư thái đến cực hạn.

Buổi tối trước khi ngủ, 1551 ôm theo gối xuất hiện trước cửa phòng Cố Trầm Chu.

Cậu mở to mắt hỏi: "Hôm nay... chúng ta vẫn ngủ chung được không?"

Cậu rất thích cảm giác được ôm ngủ như vậy.

Cố Trầm Chu cụp mắt: "Được chứ."

Bàn tay đặt sau cánh cửa của hắn vì phải nhịn cơn kích động mà nổi gân xanh, nhưng lại không hề trông dữ tợn, ngược lại còn mang chút gợi cảm.

Được ôm đi ngủ, mùi hương lạnh quen thuộc bao quanh, 1551 yên tâm nhắm mắt lại không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ say.

...

Vẫn là tỉnh dậy với tư thế như hôm qua, 1551 cọ cọ vào cơ ngực của Cố Trầm Chu, lần này cậu không còn kinh ngạc nữa, chỉ rất nhỏ giọng nói: "Em biết là anh tỉnh rồi."

Lồng ngực của người đàn ông khẽ rung.

Cố Trầm Chu mở mắt ra, cười: "Chào buổi sáng."

Hắn lại hôn lên trán 1551.

Đối với những tiếp xúc thân mật kiểu này, 1551 dần dần tiếp nhận tốt hơn. Cậu đã quen với những cái ôm và nụ hôn mà Cố Trầm Chu không kiềm được.

Cố Trầm Chu: "Em có muốn ra ngoài đi dạo trên đảo không?"

1551 lập tức sáng mắt: "Muốn ạ!"

"Trên đảo có một vườn hươu nhỏ, lát nữa chúng ta mang bánh đi cho hươu ăn nhé?" Cố Trầm Chu hạ giọng rất nhẹ nhàng.

Lúc nói chuyện với 1551, hắn luôn không nhịn được mà mang theo chút dỗ dành.

1551 rất vui vẻ: "Được, em muốn sờ hươu con."

Chỉ cần cậu nói một câu, còn chưa tới trưa, Cố Trầm Chu đã thông báo người chuẩn bị mở cửa vườn hươu.

Tiện cho họ lát nữa có thể qua đó chơi.

Sau khi ăn trưa xong, 1551 như đứa trẻ lần đầu được đi du xuân, hí hửng kéo Cố Trầm Chu ra ngoài.

Trên đảo có xe điện để đưa đón, nhưng ngoài trục đường chính, những khu vực khác đều là rừng rậm chưa khai phá.

Cố Trầm Chu: "Trên đảo còn có những động vật nhỏ khác, có cả thỏ, cáo, còn có những loài gặm nhấm nhỏ như sóc."

1551 rất thích: "Chúng ta có thể gặp hết không?"

Cố Trầm Chu: "Có thể, nhưng em không được rời khỏi tầm mắt của anh, dễ bị lạc đường."

1551 liếc nhìn khu rừng không có đường đi, ngoan ngoãn trả lời: "Vâng ạ."

Vườn hươu nằm ở cuối trục đường chính.

Ngoài vườn hươu ra, trên đảo còn có rất nhiều hoạt động khác.

Vì vậy lượng người đến đây thật ra không nhiều.

Những khách được mời tới đảo phần lớn thích chơi du thuyền hoặc đi lặn biển hơn.

Người quản lý vườn hươu thấy họ thì lập tức chạy ra chào đón.

Trên tay 1551 cũng được nhét cho một túi bánh cho hươu sạch sẽ.

Cậu cầm lên ngửi ngửi, còn hơi thơm.

Nếu không phải tay nghề của Cố Trầm Chu quá tốt, khiến trưa nay cậu ăn đến bụng nhỏ tròn vo, thì chắc chắn lúc này đã cắn một miếng thử xem mùi vị thế nào rồi.

Dường như nhận ra suy nghĩ của cậu, Cố Trầm Chu không nhịn được bật cười.

Sau khi đi vào vườn hươu, những chú hươu lập tức chủ động chạy tới. 1551 còn chưa kịp di chuyển đã bị một đám lông mềm mềm vây quanh.

Cậu hoảng loạn lấy bánh hươu ra cho ăn, vui thì vui mà cũng không chống lại nổi sự nhiệt tình của chúng.

Hươu con nhiều quá, cậu vừa cho con này ăn thì mấy con nhỏ khác lại chạy tới cọ cọ, thậm chí có con còn cắn cả vạt áo của cậu.

Trên tay Cố Trầm Chu cũng cầm bánh cho hươu, nhưng không biết có phải liên quan đến khí chất không, sát khí trên người hắn có chút nặng, những con hươu kia đều không dám đến gần hắn.

Càng đừng nói đến việc đòi bánh ăn.

Ngược lại chúng đều thích quấn quýt chơi với 1551, như thể coi cậu là đồng loại mới.

Ở một lối vào khác của vườn hươu, có hai người cũng đang từ từ đến gần.

Bầu không khí giữa họ lại khác hẳn.

Người có vóc dáng thấp hơn lạnh mặt nói: "Không phải anh nói có hươu sao? Đi cả đoạn dài chẳng thấy con nào."

Thành Quyền là công tử nhà giàu, nhưng lại hoàn toàn không chiếm thế thượng phong trong mối quan hệ tình cảm này, ngược lại còn bị dắt mũi đi, sợ Tô Hòa không hài lòng với buổi hẹn hò hôm nay.

Hắn không biết vì sao, người yêu vốn dịu dàng của mình hai hôm nay lại trở nên kỳ lạ, chỉ đành vội vàng dỗ: "Có thể bọn chúng đều ở phía trước."

Lời vừa dứt, họ liền nhìn thấy 1551 đang bị hươu vây quanh, còn Cố Trầm Chu thì đứng bên cạnh chụp hình cho cậu bằng ánh mắt đầy cưng chiều.

Giọng nói quen thuộc truyền đến.

1551 cầm chiếc túi rỗng không vẫy vẫy với những chú hươu con: "Hết bánh rồi!"

Nhưng bầy hươu không vì thế mà dừng lại, vẫn tiếp tục cọ cọ vào người cậu. 1551 bị chúng chọc đến bật cười.

Mà nhìn khung cảnh như trong truyện cổ tích này, Tô Hòa lại đứng chết lặng.

Vào khoảnh khắc giọng nói của 1551 vang lên, sắc mặt của hắn đột nhiên trở nên âm u, tựa như một ác quỷ vừa chui từ địa ngục lên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...