Sau một lúc im lặng, 1551 mới từ trong con hẻm nhỏ có phần tối tăm chui ra.
Giống như một chú mèo hoang nhỏ đầy cảnh giác, cậu mở to đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.
Hạ Tự nhìn khuôn mặt lấm lem chút bụi nhưng không hề giảm đi vẻ xinh đẹp của cậu, hắn im lặng một hồi rồi mở miệng đầy châm chọc: "Không phải cậu sắp trở thành hệ thống cao cấp rồi sao? Sao giờ lại ra nông nỗi bị Chủ Thần truy nã toàn thế giới thế này?"
Từ sau lần gặp mặt ở Trung giới và bị vả mặt lần trước, thỉnh thoảng hắn lại nhớ đến 1551.
1551 không nói gì, cậu nhìn Hạ Tự, không biết người này có đáng tin hay không.
Bí mật mà cậu phát hiện thật sự quá lớn, cậu sợ nếu nói cho người khác biết trước khi mọi chuyện ngã ngũ sẽ gây ra nhiều vấn đề hơn.
Ít nhất hiện tại cậu vẫn chưa có ý định tự thú ngay lập tức.
1551 nói: "Chỉ là có chút hiểu lầm cần giải quyết, anh có thể đừng nói với người khác là đã gặp tôi không?"
Việc cậu cần làm bây giờ là tìm cách kiếm được thứ gì đó có thể gây nổ, ở Trung giới có thể mua được bom và các vật phẩm tương tự, dùng để phá hủy công xưởng gia công hệ thống kia là tốt nhất.
Cậu muốn giải phóng tình cảm trong những chiếc lọ kia, trong đó cũng bao gồm cả tình cảm của chính cậu.
Hạ Tự nhìn đôi mắt rõ ràng đang suy tính đến chuyện khác, nhưng lại sáng một cách lạ thường của cậu, ngón tay đặt bên người co giật một hồi, cuối cùng vẫn đồng ý: "Cậu đi theo tôi về chỗ ở, tôi có thể tạm thời cung cấp cho cậu một nơi tá túc."
1551 có hơi bất ngờ nhìn anh ta: "Cảm ơn."
Rất nhanh, Hạ Tự không biết tìm đâu ra một chiếc nón lá tre đen lớn đội lên cho 1551.
Nếu để 1551 một mình đội nón che che đậy đậy đi trên phố, chắc chắn sẽ bị người khác nhắm tới, nhưng có một con người đi bên cạnh thì lại khác.
Hạ Tự đưa cậu về nhà mình.
Tại đó, 1551 nhìn thấy một hệ thống hoàn toàn xa lạ, cậu ta có vóc dáng tương đương cậu, mái tóc đen mềm mại và đôi mắt đen có đường nét hơi tròn
Ngay cả những bộ phận máy móc cũng là trang bị gắn ngoài giống cậu, có điều trên đầu cậu ta là đôi tai chó trắng muốt, sau lưng là chiếc đuôi chó trắng hơi cuộn lại, bông xù giống như chó Samoyed.
Nếu là người ngoài nhìn vào, e rằng sẽ cảm thấy có vài phần giống cậu.
Nhưng 1551 lúc này có chút lơ đãng nên không phát hiện ra điều đó, cậu đưa tay ra chào hỏi hệ thống này.
Từ cuộc trò chuyện của hai người công lược đi ngang qua lúc nãy có thể biết được, Chủ Thần không yêu cầu các hệ thống tiến hành tìm kiếm cậu, vì vậy bị các hệ thống khác nhìn thấy cũng không sao.
Điểm này cậu ngược lại phải cảm ơn sự đa nghi của Chủ Thần, đã cho cậu một đường sống.
Hệ thống này chỉ lạnh lùng nhìn cậu một cái, giữ phép lịch sự gật đầu nhẹ, sau đó bưng ly nước đi vào căn phòng nhỏ của mình.
Lúc Hạ Tự nhìn thấy họ gặp nhau, trong lòng mơ hồ có chút chột dạ.
Quả thực hắn đã tìm một hệ thống mới theo hình mẫu của 1551, nhưng hắn không bao giờ tìm được một hệ thống có tính cách tương tự như 1551 nữa.
1551: "Tôi nhớ lần trước gặp anh, hệ thống của anh là một cô gái mà."
Hạ Tự cảm thấy hơi bực bội, không biết là giận bản thân hay vì điều gì khác, giọng điệu cũng trầm xuống: "Tôi lại đổi cái khác rồi, dù sao các cậu cũng chỉ là hệ thống, đều là công cụ không có tình cảm mà thôi."
Bị vứt bỏ tự nhiên cũng sẽ không buồn, đối với họ mà nói, người sử dụng mình là ai thì có gì khác biệt đâu.
Không phải.
Có một khoảnh khắc, 1551 muốn mở miệng phản bác, may mà cậu phản ứng kịp thời ngậm miệng lại.
Hạ Tự: "Tôi không biết tại sao Chủ Thần lại truy nã cậu, cũng không muốn rước họa vào thân, cậu tự ở lại một lát rồi đi đi."
1551 gật đầu, một lần nữa nói lời cảm ơn.
Đợi sau khi Hạ Tự đi khỏi, dây thần kinh luôn căng thẳng của cậu cuối cùng cũng giãn ra vài phần, 1551 ngồi trên chiếc ghế sofa êm ái, rốt cuộc cũng có thể bắt đầu suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
Cậu không thể mở bảng điều khiển hệ thống của mình để mua sắm, một khi mở ra, Chủ Thần có thể sẽ giám sát được động thái của cậu.
Không thể mạo hiểm như vậy.
Nhưng ngoài cửa hàng hệ thống ra, cậu làm sao có thể kiếm được đủ lượng thuốc nổ đây.
1551 bất giác đứng dậy khỏi ghế sofa, bắt đầu đi đi lại lại liên tục.
Có lẽ tiếng bước chân hơi ồn, hệ thống đuôi chó vừa rời đi lại xuất hiện, mặt không cảm xúc nhìn cậu: "Sao cậu không đi rửa mặt đi, trông bẩn thỉu quá."
1551 cười với cậu ta một cái: "Cảm ơn cậu đã nhắc nhở tôi."
Thật là một hệ thống hơi kỳ lạ.
Đuôi chó không nhịn được mà lắc lắc.
Ánh mắt của 1551 đột nhiên bị chiếc đuôi chó của cậu ta thu hút, trong đầu lóe lên một tia quen thuộc.
Cậu đã từng thấy loại hệ thống có đuôi chó gắn ngoài này ở nơi khác... là ở cổng chợ đen đó.
Lúc đó cậu đi cùng 999, đã chứng kiến một hệ thống đuôi chó bị đồng bạn lấy cớ là nhiễm virus, đưa đến chợ đen làm phẫu thuật, xóa sạch những tàn dư tình cảm còn sót lại.
Hóa ra mọi thứ đã sớm có điềm báo, với sự kiểm soát mạnh mẽ của Chủ Thần, làm sao Hắn có thể cho phép chợ đen dành cho hệ thống tồn tại ở Trung giới chứ.
Lý do nhắm mắt làm ngơ là để đảm bảo tất cả các hệ thống đều không có tình cảm dư thừa, cho dù có nảy sinh cảm xúc, các hệ thống cũng sẽ chỉ cho rằng đó là virus, từ đó chủ động đi "bảo trì".
Họ sở hữu trái tim ấm áp của con người, nhưng vẫn luôn lầm tưởng đó là nhịp đập do Chủ Thần ban tặng.
Chợ đen... chợ đen!
Đôi mắt 1551 chợt sáng lên.
Tuy nơi đó được Chủ Thần ngầm cho phép tồn tại, nhưng để che giấu suy nghĩ thực sự của mình, Chủ Thần chưa bao giờ giám sát nơi đó, có phần mang ý "giấu đầu hở đuôi".
Mà hiện tại tất cả các ký chủ đều đang truy bắt cậu, ngược lại khiến cho chợ đen chỉ có hệ thống mới có thể vào được trở thành nơi an toàn nhất.
Cậu còn có thể mua bom ở đó!
1551 nói cảm ơn với hệ thống mô phỏng chó Samoyed đang ngơ ngác kia, vui vẻ đi rửa mặt.
Mà lúc này ở trên lầu, Hạ Tự lại nhận được một bức thư mà chỉ có ký chủ mới có thể nhìn thấy.
Vẻ mặt hắn vốn lơ đãng, sau khi nhìn thấy nội dung trên đó lập tức xảy ra thay đổi.
Lại là một bức thư đến từ Chủ Thần.
Bên trên ghi rõ, chỉ cần có ký chủ nào tìm được hệ thống vi phạm quy tắc kia và kịp thời báo cáo, sẽ trực tiếp được thăng cấp thành ký chủ cao cấp, được cấp một hệ thống cao cấp riêng biệt, đồng thời Chủ Thần còn thưởng thêm mười đạo cụ cấp S và một lượng lớn đạo cụ cấp A, v.v...
Phần thưởng hậu hĩnh như vậy, là điều mà Hạ Tự chưa bao giờ thấy qua.
Không có người công lược nào không muốn trở thành người công lược cao cấp, đó chính là sự tồn tại có thể đối thoại riêng với Chủ Thần, đứng trên tất cả những người công lược và hệ thống khác, thậm chí có thể sai khiến cả hệ thống cao cấp.
Còn có thể lựa chọn thế giới công lược trước.
Không bao giờ phải bị phân công đến những Ngoại giới có thiết lập nhân vật không được ưa chuộng, hoặc là độ khó sinh tồn của thế giới quá lớn nữa.
Chưa nói đến phần sau, chỉ riêng điều khoản đầu tiên đã đủ khiến tất cả mọi người động lòng.
Đồng thời trong lòng hắn cũng xuất hiện sự bất an.
Hắn chưa từng thấy Chủ Thần nôn nóng muốn bắt một hệ thống như vậy.
Xem ra mức độ coi trọng của Ngài đối với chuyện này vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
Hắn chỉ nghĩ 1551 đã phạm lỗi, nhưng bây giờ xem ra, sai lầm này hoàn toàn không phải thứ hắn có thể bao che.
Nếu bị phát hiện, hắn nhất định cũng sẽ bị Chủ Thần coi là tòng phạm.
Vẻ mặt Hạ Tự thay đổi liên tục, cuối cùng dừng lại ở một biểu cảm khá khó coi.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Người đàn ông đang chìm đắm trong việc cân nhắc lợi hại bị dọa giật mình, giọng hắn có hơi không tự nhiên cất lên: "Vào đi."
1551 lịch sự cẩn thận đẩy cửa ra một khe hở, ló đầu vào: "Tôi còn một chuyện cuối cùng muốn nhờ anh được không?"
Trong căn phòng không bật đèn, khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt của Hạ Tự.
"Chuyện gì?"
"Tôi muốn anh đi cùng tôi đến chợ đen, chỉ cần đưa tôi đến lối vào là được." 1551 rung rung đôi tai mèo, "Đợi sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi nhất định sẽ trả thù lao!"
Cậu có thể trả được những gì chứ.
Chẳng qua cũng chỉ là một số đạo cụ và điểm thưởng cấp bậc bình thường.
Làm sao có thể so sánh được với điều kiện mà Chủ Thần đưa ra.
Sắc mặt Hạ Tự khẽ thay đổi, cuối cùng dưới ánh mắt mong chờ của 1551, hắn đứng dậy: "Đi thôi."
Cái đuôi mèo sau lưng 1551 vui vẻ lắc lư: "Cảm ơn anh."
Cậu không để ý rằng, khoảnh khắc Hạ Tự xoay người quay lưng về phía cậu, biểu cảm trên mặt hắn đã thay đổi.
Lại một lần nữa đội chiếc nón lá đen kịt, họ dùng cách tương tự để che mắt người khác đi trên con đường đến chợ đen.
Chỉ có 1551 biết đường đi chợ đen như thế nào, nên cậu đi trước dẫn đường.
Đồng thời cũng phát hiện ra sự thay đổi xung quanh.
Càng ngày càng có nhiều người công lược bắt đầu tìm kiếm, lúc đi trên đường thỉnh thoảng sẽ gặp phải cả một đội người công lược đi lùng sục.
Xem ra bên phía Chủ Thần càng vội vàng hơn rồi.
Lòng 1551 trầm xuống, dự cảm chẳng lành lại lan rộng.
Quả nhiên khi bọn họ đi qua một khúc quanh, mắt thấy sắp đến lối vào chợ đen, đột nhiên lại đụng phải một đội người, bọn họ là những người công lược sống ở một khu vực khác, không hề quen biết Hạ Tự.
Sau khi phát hiện 1551 ăn mặc đáng ngờ, bọn họ chặn đường hai người lại.
"Cho bọn tôi xem chút, tại sao lại phải che giấu mình?"
Ở Trung giới, những người công lược có tính cách quái đản lập dị nhiều vô kể, những kẻ không thích lộ mặt bình thường chưa bao giờ bị nghi ngờ, nhưng bây giờ là thời kỳ đặc biệt.
Cả Trung giới đều đang giới nghiêm, yêu cầu xem mặt cũng nằm trong phạm vi hợp lý.
1551 im lặng một lúc, ngay lúc cậu không biết phải làm sao, Hạ Tự đã lên tiếng.
Hạ Tự: "Bạn tôi vừa mới làm phẫu thuật laser, cần tránh ánh sáng, hay là các người cho rằng một con người như tôi sẽ đi bao che cho một hệ thống?"
Mấy người kia nhìn nhau, sự nghi ngờ dưới đáy mắt vẫn chưa tan biến.
Bọn họ cũng vừa mới biết được cơ hội một bước lên mây trở thành người công lược cao cấp, sao có thể sẵn lòng bỏ qua chút manh mối nào.
"Để chúng tôi xem xem." Người cầm đầu vừa nói vừa giơ tay định vén nón lên.
"Chạy!" Ánh mắt Hạ Tự thay đổi, "Chạy về phía trước!"
Sự việc đã đến nước này, 1551 chỉ có thể cắm đầu chạy về phía trước, gió thổi vạt áo cậu không ngừng phát ra tiếng động.
Khi lại đi ngang qua một con hẻm tối, cậu lại trốn vào trong đó lần nữa.
Lần này may mắn hơn, đám người kia bị Hạ Tự cầm chân, khi bọn họ đuổi tới thì cậu đã trốn kỹ, bọn họ bị đánh lạc hướng chạy tiếp về phía trước, hoàn toàn không nghĩ đến người đang trốn trong ngõ cụt.
Nghe thấy tiếng Hạ Tự gọi mình, 1551 mới từ chỗ trốn đi ra, cậu để lộ chút ý cười: "Tôi ở đây."
Bọn họ đã ở rất gần chợ đen rồi, rất nhanh sẽ mua được bom, giải phóng tình cảm cho tất cả các hệ thống.
Nghĩ đến đây, cho dù là người luôn cẩn thận dè dặt như cậu, cũng không nhịn được mà để lộ lúm đồng tiền nhỏ.
Hạ Tự nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp.
1551 không hiểu chuyện gì, cậu từ từ thu lại nụ cười: "Sao vậy?"
Hạ Tự: "...Xin lỗi."
Hắn đột nhiên tiến lên một bước, đưa tay ra đẩy 1551 về phía sau.
1551: !!!
Đôi mắt tròn xoe vì hoảng sợ trông như phủ một tầng sương nước, cậu bị lực đẩy bất ngờ này đẩy về phía sau, vào một lỗ hổng không gian màu trắng vừa xuất hiện.
Đây đâu phải là khe nứt không gian gì, là Chủ Thần!
1551 cảm nhận được hơi thở âm u đáng sợ quen thuộc từ không gian đó.
Cậu không ngã ngay vào trong cái hố đó mà bị kẹt lại hơn nửa người, bàn tay vươn ra bám chặt lấy mép khe nứt không gian không dám buông, khó tin ngước mắt lên: "Tại sao?"
Hạ Tự quay đầu đi không dám nhìn thẳng vào mắt cậu: "Bao che cho cậu, cậu có nghĩ đến nếu bị phát hiện tôi sẽ có kết cục gì không?"
Đây chỉ là một cái cớ.
1551 nhìn hắn với vẻ thất vọng ê chề, trong ánh mắt né tránh của hắn, cậu đã có được câu trả lời.
"Nếu là sợ tội bao che, anh hoàn toàn có thể từ chối lời nhờ vả đưa tôi đến chợ đen, cũng có thể giao tôi cho đám người vừa rồi ngay lúc nãy."
Môi 1551 trắng bệch vì dùng sức quá nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lúc này đã sớm không còn chút máu, "Là Chủ Thần đã tăng thêm tiền đặt cược, anh động lòng rồi đúng không?"
Sắc mặt Hạ Tự trở nên rất khó coi: "Vậy thì đã sao, không phải lúc trước tôi đã giúp cậu rồi sao, dù sao cậu cũng chỉ là một hệ thống, cậu từng bị tôi vứt bỏ một lần, thế mà vẫn ngốc nghếch chọn tin tưởng tôi lần nữa, điều này chứng tỏ hệ thống các cậu vốn dĩ không hiểu tình cảm."
"Dù sao cũng chỉ là một hệ thống."
Không biết xuất phát từ tâm lý gì, Hạ Tự lại lặp lại câu nói này một lần nữa, nắm đấm siết chặt có thể nhìn thấy rõ gân xanh nổi lên.
Dường như chỉ có làm như vậy, cảm giác tội lỗi vô cớ xuất hiện trong lòng hắn mới tan biến.
Lực hút phía sau trở nên lớn hơn, dù 1551 gắng gượng chống đỡ chút sức lực cuối cùng, cũng không thể không buông tay.
Sau khi rơi xuống, có lẽ mình sẽ lập tức bị Chủ Thần tiêu hủy.
1551 đau đớn nhắm mắt lại.
Giây tiếp theo, cổ tay của cậu bị người ta nắm lấy.
Mùi hương lạnh lẽo quen thuộc lẫn với chút mùi máu tanh lập tức bao trùm lấy cậu.
Cho đến khi bị một thế lực không thể kháng cự khác kéo ra ngoài, 1551 mới đột ngột mở mắt, ngơ ngác nhìn người đàn ông xuất hiện trước mặt mình như một vị thần.
Ánh mắt u tối kia tràn ngập sự bạo ngược, sát khí không chút che giấu bao quanh người đàn ông, hoàn toàn giống như một lưỡi dao sắc bén đã tuốt vỏ thấy máu, nhưng khoảnh khắc chạm mắt với cậu, lập tức chuyển hóa thành một loại cảm xúc khác.
Đau lòng, yêu thương, tìm lại được sự cứu rỗi... Quá nhiều thứ phức tạp, giống như một tờ giấy trắng viết đầy công thức chỉ để tìm ra một đáp án, lại chẳng khác gì bầu trời xám xịt kia.
1551 buột miệng nói: "Cố Trầm Chu!?"
Xương cốt trên người đều đang âm ỉ đau nhức, đồng thời cảm giác đau đớn cũng đang rõ ràng nói cho cậu một sự thật, tất cả những điều này không phải là ảo giác.
Hắn thực sự đã xuất hiện trước mặt cậu.
Phá vỡ rào cản giữa Trung giới và Ngoại giới, thật sự đứng ở đây bảo vệ cậu.
1551 chớp chớp mắt, không chút do dự đưa tay về phía hắn.
Sau đó với một tư thế an toàn tuyệt đối, cậu được ôm vào lòng.
