Cảm giác chạm vào thứ nhầy nhụa đó khiến cậu buồn nôn.
1551 cố nén cảm giác muốn ói, tiếp tục leo lên trên. Cuối cùng cậu cũng vượt qua được những sợi dây rốn ấy, chạm đến thứ sinh vật khổng lồ màu đỏ thẫm không rõ nguồn gốc này.
Cảm giác phập phồng như đang hô hấp, giống hệt một vật sống nào đó.
Nhưng ngoài nỗi sợ dâng lên từ sâu trong lòng, 1551 nhìn khối thịt đỏ lớn trước mắt mà chỉ thấy ghê tởm.
Không chỉ vì vẻ ngoài xấu xí, mà còn là sự bài xích theo bản năng, một loại chán ghét tự nhiên khiến cậu muốn tránh thật xa.
1551 vỗ vỗ ngực mình, sau khi ổn định tâm trạng rồi mới siết chặt nắm đấm nhỏ, đấm vào nó.
Tiếng nắm đấm chạm vào thịt vang lên từng tiếng một.
Trong không gian khổng lồ quá mức trống trải này, tiếng vang thậm chí còn vọng lại.
Nhưng dù đánh đến mức xương ngón tay đỏ lên, da tróc rướm máu, khối thịt khổng lồ kia vẫn không hề bị tổn hại gì.
Giống như đấm vào một tảng mỡ béo sẽ đàn hồi lại, cảm giác đau đớn truyền đến cho chính mình, còn nó thì lập tức hồi phục lại như cũ.
1551 không ngây thơ nghĩ chỉ dùng nắm đấm là có thể phá hủy thứ này. Cậu dần trượt xuống, trở lại mặt đất ban đầu, rồi quay đầu tìm kiếm khắp nơi xem có gì hữu dụng không.
Cậu chợt nghĩ đến những chiếc lọ mà mình không thể chạm tới.
Nơi này chẳng phải có thứ giúp cậu "cao lên" rồi sao?
1551 không màng nghỉ ngơi, lau đi mồ hôi trên trán rồi tiếp tục chạy về hướng cũ.
Khác với tâm trạng thấp thỏm không yên lúc đến, lúc này cơn phẫn nộ khi chứng kiến sự thật xấu xí đã lấn át mọi cảm xúc khác.
Nếu là những hệ thống khác chưa từng có sự chuẩn bị tâm lý, lúc nhìn thấy tất cả những điều này, e rằng đã sụp đổ niềm tin, tam quan vỡ nát, lý trí không sao duy trì nổi.
1551 tiếp nhận nhanh một cách lạ thường, thời gian quá cấp bách, cậu không có dư dả cho đau buồn hay bi thương.
Cậu không biết lúc nào Chủ Thần sẽ tìm được mình, nhưng không cần nghĩ cũng biết, bây giờ Hắn nhất định vô cùng căm hận cậu, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho cậu.
Nếu không phải vì Cố Trầm Chu, có lẽ bây giờ cậu đã bị bắt lại vào không gian trắng tinh của Chủ Thần rồi.
Nhưng việc Hắn chưa xuất hiện ngay, chứng tỏ có điều gì đó giữ chân Hắn lại, hoặc Hắn đã tạm thời mất dấu cậu rồi.
Đây là cơ hội duy nhất để cậu lật đổ Chủ Thần.
Chắc chắn Chủ Thần không ngờ được rằng chính Hắn lại là người tự tay vén tấm màn sự thật đẫm máu ra trước mắt cậu.
Khi đã nhìn thấy tất cả, 1551 không thể nào giả vờ không biết được.
Dù cái giá của việc phá hủy tất cả có là mạng sống của bản thân, cậu cũng chấp nhận.
Ánh mắt 1551 càng lúc càng kiên định, khuôn mặt vốn được nuôi dưỡng vô cùng trắng nõn hồng hào, giờ đã bị mồ hôi và bụi bẩn làm lấm lem, trên chóp mũi còn có vệt đỏ trông đầy đáng thương.
Dù có hơi nhếch nhác, nhưng cũng không làm tổn hại đến ngoại hình vốn tinh xảo của cậu, thậm chí còn mang theo nét mong manh dễ khiến người khác xót xa.
Nhưng ẩn dưới sự mong manh đó là sức sống mãnh liệt đến mức khiến Chủ Thần cũng phải chịu thiệt.
1551 thì thầm xin lỗi người nằm gần cánh cửa nhất, ôm anh ta từ chiếc giường nhỏ đặt xuống đất.
Người hôn mê không thể dùng sức, nặng chẳng khác nào mấy bao xi măng cộng lại.
1551 vốn đã kiệt sức từ lúc trước, nhưng cậu vẫn nghiến răng chống đỡ, không để người đó va đập vào đâu, nhẹ nhàng đặt anh ta xuống.
Sau đó cậu kéo chiếc giường kia đi, cổ tay đau nhói nhưng cậu không còn sức quan tâm, chỉ dựa vào cảm giác mà đoán chắc đã bong gân rồi.
Vừa đẩy vừa kéo, cuối cùng cậu cũng đưa chiếc giường trở lại không gian nửa hình cầu kia. 1551 ngẩng đầu nhìn vô số những chiếc bình trong suốt treo phía trên.
Tìm cái nào trước? Hay là đập vỡ tất cả?
Mồ hôi to bằng hạt đậu liên tục rơi xuống. Cơn choáng ập tới khiến 1551 nheo mắt, thậm chí nhìn những chiếc bình cứ chồng lên nhau.
Mỗi chiếc bình đều có vật thể phát sáng bên trong, nhìn qua thì thấy ngàn cái như một, nhưng thực tế mỗi cái đều có sự khác biệt nhỏ.
Người không tinh ý rất khó phát hiện ra những điểm khác biệt này.
Ngay khi 1551 gần như muốn buông xuôi làm liều, cậu đột nhiên nhìn thấy một chiếc lọ có tần suất phát sáng và tốc độ khác hẳn những cái còn lại.
Giữa muôn vàn chiếc lọ như thế, không biết tại sao cậu lại nhìn thấy chiếc lọ "đặc biệt" này ngay từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí còn cảm thấy có chút quen thuộc.
Thực tế cũng có thể là do ảo giác của cậu. Là sự hoang tưởng sinh ra khi đầu óc không còn tỉnh táo. Thật ra chiếc bình này cũng chẳng khác gì những chiếc bình khác.
Nhưng vậy thì đã sao, trực giác của cậu chưa bao giờ sai lầm.
1551 lại đẩy chiếc giường kia đến dưới chiếc lọ đó, sau khi đứng lên rồi vươn tay ra, cuối cùng cũng vừa vặn nắm được cái lọ. Cậu dùng sức giật mạnh!
Sợi dây rốn kia lập tức bắt đầu run rẩy, siết chặt sự trói buộc đối với chiếc lọ.
Khi sức lực 1551 bỏ ra ngày càng lớn, dây rốn run rẩy cũng ngày càng nhanh, cuối cùng thế mà kéo theo cả những dây rốn khác cũng bắt đầu rung động.
"Thả ra!" 1551 hít sâu một hơi, dùng toàn bộ sức lực của cơ thể đu người xuống.
Cậu ngã từ trên giường bệnh xuống đất, cơn đau tức thì lan ra khắp toàn thân, hốc mắt đỏ bừng ngay lập tức.
Buông tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc lọ nhỏ.
Rất đau nhưng cậu vẫn mỉm cười: "Tôi lấy được rồi."
Miệng lọ đã được mở, sau khi không còn sự trói buộc của dây rốn, ánh sáng bên trong lập tức chạy ra, giống như một tiểu tinh linh phát sáng lơ lửng lên xuống bên cạnh cậu.
Và giống như trong tưởng tượng, thứ nhỏ bé này rất ấm áp.
Khi nó cọ vào người mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu, vết thương dường như cũng không còn đau đến thế nữa.
Khối ánh sáng nhỏ được giải cứu từ trong chiếc lọ này có vẻ vô cùng vui vẻ và quyến luyến, nó liên tục bay vòng quanh cọ vào 1551.
1551 bị cọ nhột không kìm được bật cười khẽ, âm thanh ấy mang theo chút nhẹ nhàng, hoàn toàn trái ngược với sự ngột ngạt ở nơi này, thế mà lại gây ra sự cộng hưởng với những chiếc lọ phía trên. Thế là những khối cầu ánh sáng nhỏ đó đều tạo ra những xao động khác nhau bên trong, va chạm vào thành lọ, tạo nên những âm thanh leng keng vui tai.
Nhưng rất nhanh, sợi dây rốn bị đứt kia bắt đầu co lại, nó muốn quay về bên trong vật thể hình buồng trứng khổng lồ màu đỏ.
Không biết sau khi nó quay về sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt.
1551 trở nên căng thẳng, nén đau đứng dậy. Cậu biết mình không thể giải cứu những chiếc lọ còn lại nữa.
Những chiếc lọ ở đây thực sự quá nhiều, cậu cũng đã sớm kiệt sức, vừa rồi giật xuống chiếc lọ này đã dùng hết chút sức lực cuối cùng của cậu, hàng nghìn hàng vạn chiếc lọ, một không gian nhìn không thấy đỉnh, khiến người ta cảm thấy có chút ngột ngạt.
Phải chạy trốn thôi.
Thầm lẩm bẩm trong lòng một câu, 1551 chờ mong vươn tay về phía khối cầu ánh sáng nhỏ kia: "Đi cùng tôi không?"
Khối ánh sáng nhỏ chỉ nhảy nhót tinh nghịch lên xuống trong lòng bàn tay cậu, rồi bay về phía bên ngoài.
Tốc độ di chuyển của nó thực sự quá nhanh, giống như một ngôi sao băng nhỏ, chớp mắt đã không thấy đâu.
Hóa ra nó không phải là tình cảm của cậu.
1551 có chút thất vọng nho nhỏ, nhưng lại nhanh chóng vực dậy tinh thần.
Nghĩ đến việc tiếp theo đây, sẽ có một hệ thống nhờ hành động này của cậu mà khôi phục lại tình cảm thuộc về chính mình, cậu liền cảm thấy một chút thỏa mãn.
Tất nhiên mục tiêu của cậu không chỉ đơn giản như vậy.
1551 chạy theo nơi mà khối ánh sáng nhỏ vừa biến mất, vào khoảnh khắc cuối cùng sắp rời khỏi đây, cậu quay đầu lại nhìn, trong lòng thầm thề rằng mình nhất định sẽ khiến tất cả các hệ thống đều khôi phục lại tình cảm.
...
Sau khi rời khỏi không gian chưa từng có hệ thống nào đặt chân tới, 1551 đi một mình rất lâu, đi đến mức lòng bàn chân đau nhức, cuối cùng mới nhìn thấy những kiến trúc bình thường của Trung giới.
Tin tốt là, suốt dọc đường vừa rồi không gặp người hay hệ thống nào khác, xem ra Chủ Thần đã tốn không ít công sức để che giấu nơi đó.
Tin xấu là, tiếp theo đây cậu sẽ gặp phải những người công lược hoặc các hệ thống khác.
1551 trốn trong một con hẻm nhỏ tối tăm, lén lút nhìn những người công lược đang qua lại.
Kỳ lạ là, cậu không nhìn thấy bóng dáng của các hệ thống.
"Bên này có không?"
"Không có."
"Này, cậu có thấy một hệ thống có tai mèo đuôi mèo nào không?"
"Cậu bị ngu à, chúng ta đều nhận được nhiệm vụ này, nếu tôi thấy thì đã báo cáo từ lâu rồi."
"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, tôi chưa bao giờ thấy nhiệm vụ bắt buộc có cảnh báo đỏ ở Trung giới, sắp có chuyện gì lớn xảy ra sao?"
Hai người công lược dừng lại trước con hẻm nơi cậu đang ở, tranh thủ lúc rảnh rỗi trò chuyện vài câu.
"Tại sao không để các hệ thống đi tìm, dù sao bọn chúng cũng không cần nghỉ ngơi, chỉ là máy móc thôi, để chúng làm việc suốt không tốt sao?"
"Đúng vậy, trước đây Trung giới có nhiệm vụ gì, không phải Chủ Thần đều để các hệ thống đi làm sao, thời gian ở Trung giới chính là thời gian nghỉ ngơi riêng của chúng ta mà."
Người công lược bên trái như nhớ ra điều gì, gã đột nhiên mở miệng với giọng điệu chế giễu: "Lần này Chủ Thần huy động toàn bộ người công lược chúng ta đi tìm, chắc chắn là chuyện rất quan trọng, Ngài không yên tâm giao cho hệ thống."
"Hệ thống làm sao đáng tin cậy như con người chúng ta được, suy cho cùng cũng chỉ là vật được tạo ra cao cấp hơn một chút thôi."
Không phải!
Trong mắt 1551 hiện lên một tia phẫn nộ, nhưng cậu không thể nói được, chỉ có thể lùi lại tìm cách rời khỏi đây.
Nhưng nữ thần may mắn không phải lúc nào cũng mỉm cười với cậu, cậu vừa lùi lại hai bước, bắp chân đột nhiên va vào một thùng rác bằng sắt, gây ra tiếng động không nhỏ.
"Ai ở trong đó?!"
Hai người công lược kia giật mình, đều do dự nhìn về phía này.
Ánh đèn mờ ảo khiến họ không nhìn thấy gì cả, nhưng càng như vậy, họ càng nghi ngờ có người trốn bên trong.
Họ nhấc chân định đi về phía này, 1551 không thể làm gì khác ngoài việc đưa tay bịt chặt miệng.
Cậu gần như nghĩ rằng mình sắp bị phát hiện rồi.
Hơi thở run rẩy không kiểm soát được.
"Này, sao các cậu vẫn còn ở đây?"
Một giọng nói có phần quen thuộc vang lên, 1551 và hai người công lược kia đồng loạt sững sờ.
"Sao vậy?"
Giọng điệu của người đến sau nghe có vẻ mất kiên nhẫn: "Sao trăng gì, khu vực này tổ A chúng tôi đã lục soát một vòng rồi, tổ B các cậu nên đi sang khu tiếp theo đi."
Hai người công lược kia nhìn nhau, cùng nhún vai: "Xin lỗi người anh em, bọn tôi chỉ muốn lười biếng một chút thôi, đi ngay đây."
Hai tiếng bước chân vang lên rồi xa dần.
1551 có hơi ngây người, cậu bỏ tay khỏi mặt mình, nhìn ra bên ngoài con hẻm.
Là Hạ Tự.
Ký chủ trước của cậu.
1551 không biết tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây, nhưng anh ta quả thực đã giúp cậu đánh lạc hướng sự chú ý của hai người kia.
Tiếng bước chân lại vang lên, 1551 hoảng hốt muốn tiếp tục bỏ chạy, nhưng cậu cuống cuồng xoay một vòng mới nhận ra đây là ngõ cụt.
Cậu nghe thấy giọng nói có phần phức tạp của Hạ Tự vang lên.
"Đừng trốn nữa, 1551."
