Người con gái không hỏi anh muốn đưa mình đi đâu, nhưng hình như hành trình này rất xa. Trong lúc Giang Yến chạy vào trạm xăng đổ xăng thì Thư Uyển dựa vào ghế phụ nhìn tuyết bay đầy trời bên ngoài cửa sổ xe, cuối cùng cô mơ màng ngủ mất.
Đợi tới lúc Thư Uyển tỉnh lại thì không thấy bóng dáng Giang Yến đâu nữa.
Trong xe có mở máy ấm và bật một cái đèn nhỏ, trên người cô khoác áo khoác của anh.
Lông mi người con gái hơi run run, đầu óc vẫn còn mơ màng.
Cô chậm rãi ngồi thẳng dậy xoay xoay cái cổ cứng đờ của mình, lúc ánh mắt vô tình nhìn thoáng qua cảnh vật bên ngoài cửa sổ kia cô cảm thấy thời gian như ngừng lại.
Cửa sổ xe bị lớp sương mỏng phủ kín.
Giang Yến đứng bên ngoài trong làn gió tuyết vờn quanh, bóng lưng ấy thẳng tắp như cây trúc, đầu ngón tay của anh kẹp điếu thuốc đang cháy dở. Gió đêm phất phơ thổi qua mái tóc của anh, bóng hình như nhiễm sương giá ấy trông lẻ loi quá đỗi.
Thư Uyển hơi hé cửa sổ xe, gió lạnh tràn vào trong chớp mắt khiến đầu óc cô tỉnh táo lại.
Giang Yến vừa nghe tiếng thì quay lại nhìn cô, anh sợ cô sặc khói thuốc nên đưa điếu thuốc trong tay ra xa: “Em dậy rồi à?”
Thư Uyển vâng một tiếng: “Đến hồi nào thế, sao anh không gọi tôi dậy?”
Giang Yến: “Vừa tới thôi, để em ngủ thêm một lát cũng không được à?”
Cơn gió lạnh từ đâu thổi đến khiến Thư Uyển rùng mình một cái, cô chớp chớp mắt nhìn Giang Yến chỉ mặc một cái áo lông đen cổ lọ, thấy ngón tay đang kẹp điếu thuốc của anh cũng đỏ nên tò mò hỏi: “Anh mặc như thế đứng ở ngoài không thấy lạnh à?”
“Đang đứng gác cho công chúa của chúng ta đó.” Giang Yến nhướng mày cười với cô, nhẹ nhàng trêu chọc một câu, giọng nói ấy nghe vừa trầm vừa dịu dàng.
“Ồ?” Thư Uyển cong môi, không như lần trước chỉ vì Giang Yến trêu đùa gọi một tiếng công chúa đã đỏ mặt, lúc này trái lại còn phối hợp với anh: “Tiểu Giang Tử đừng hút thuốc nữa, mau vào đây đi.”
Giang Yến chậc lưỡi: “Cái tên Tiểu Giang Tử này nghe thế nào cũng giống thái giám hết.”
Người con gái chớp mắt, ngây thơ vô tội nói với anh: “Thế gọi là bảo vệ Giang nhé.”
Đôi mắt Giang Yến phản ánh sự khó hiểu: “Sao không gọi là hoàng tử?”
Thư Uyển cong môi cười: “Hoàng tử mau lên xe đi, không lại cảm đó.”
Mặt mày anh rạng rỡ gật đầu, anh dập tắt nửa điếu thuốc còn lại trong tay rồi mở cửa xe chui vào trong.
Giang Yến mang theo gió lạnh và mùi thuốc lá thoang thoảng đi vào xe.
Thư Uyển hít hít mũi, cô quan sát khung cảnh xung quanh bên ngoài cửa sổ xe, thắc mắc hỏi anh: “Đây là đâu vậy?”
Giang Yến không trả lời mà giơ tay mở đèn ở đầu xe lên.
Khung cảnh tối tăm phút chốc bừng sáng, Thư Uyển vừa nhìn thấy cảnh đằng trước thì giật mình mở to hai mắt.
Cô ra chiều khó tin: “Đây là biển ư?”
Giang Yến ừ một tiếng.
Chắc do cô ngủ sâu quá nên không nghe thấy tiếng sóng vỗ, dù tiếng sóng này cũng chẳng nhỏ gì cho cam.
Người con gái khựng lại một lát rồi tiếp tục chăm chú nhìn ra ngoài.
Cơn sóng tối đen liên tục vỗ ầm ầm vào những tảng đá ngầm, những bông tuyết trên cao được gió thổi chao lượn trên mặt biển ấy nhìn từ xa tạo cho người ta cảm giác không chân thật lắm, cảm giác như đang ở trong ngày tận thế vậy.
Giang Yến quay đầu nhìn cô: “Sao nào, ngắm tuyết đầu mùa ở bờ biển này phải gọi là lãng mạn không sao tả xiết đúng không em.”
Trong giọng nói cất chứa ý muốn được khen ngợi, muốn cô đồng tình với suy nghĩ của mình.
Thư Uyển mím môi, cố ý không theo ý anh: “Ai lại đi ngắm biển vào buổi tối chứ?”
“Em không thích ư?” Giang Yến hỏi tiếp: “Sao tôi nhớ ai đó từng ngồi ngắm biển cả một đêm vậy cà?”
Người con gái ngớ ra.
Cô ngỡ ngàng nhìn anh: “Sao anh biết?”
Giang Yến cong môi cười, gương mặt tỏ vẻ: “Em đoán xem?”
Chuyện Giang Yến vừa nói là chuyện xảy ra một năm trước.
Kỳ nghỉ hè năm đó Thư Uyển không về nhà mà đi tìm một công việc làm thêm tại phòng vẽ tranh ở thành phố Bắc Thanh, lúc ấy khó lắm mới có dịp nghỉ ngơi nên cô bèn theo các thầy cô khác tới bờ biển vẽ tranh.
Vì không ngủ được nên đi ra biển, ngồi một lát thì muốn đợi mặt trời mọc.
Nhưng cô không biết rằng khi mình đang ngắm vùng biển mênh mông thì sau lưng có một Giang Yến đang ngắm cô.
“Lúc đó anh cũng ở gần bờ biển à?” Thư Uyển bất chợt nói.
“Ừ.” Giang Yến nhìn cô, dịu dàng trả lời: “Tôi không chỉ ở đó mà tôi còn trả lời câu hỏi với em nữa.”
Lúc ấy anh trả lời gì nhỉ?
Ánh mắt Giang Yến hơi sáng lên, nhớ đến tình huống khi ấy thì chợt thấy hơi buồn cười.
Lúc ấy anh thấy Thư Uyển ngồi suốt một đêm thì nghĩ rằng tâm trạng cô không tốt nên đi mua một ly nước trái cây.
Kết quả vừa mới bước tới, vẫn chưa kịp mở miệng nói gì thì Thư Uyển đang ngồi trên bờ cát đã ném thẳng tới một câu: “Cảm ơn, không cần chào hàng cho tôi đâu.”
Giang Yến nghe vậy thì sững sờ.
Từ lúc nghe tiếng chân sau lưng Thư Uyển cũng không ngẩng đầu lên, thậm chí lát sau cô còn bực mình nói thêm một câu: “Thay vì ở đây mất thời gian với tôi thì chẳng thà anh đi chào hàng cho người khác đi.”
Giang Yến mở miệng giải thích, ai ngờ mới thốt ra ba chữ “tôi không phải” thì đã thấy Thư Uyển đứng dậy bỏ đi.
…
“Trả lời tôi?” Thư Uyển nhíu mày không nhớ ra nổi: “Sao tôi không nhớ….”
“Không cần nhớ chuyện này làm gì đâu.” Giang Yến hoàn hồn, nhìn cô cười khẽ: “Nhớ rõ mỗi khoảnh khắc sau này là được.”
Nhớ rõ mỗi khoảnh khắc sau này là được.
Giang Yến nói mấy câu âu yếm cũng trơn tru ghê ấy.
Người con gái nhìn vào đôi mắt say đắm lòng người trong ánh đèn mờ mờ ấy, thầm nghĩ rõ chỉ là lời dỗ dành nhưng sao lúc thốt ra từ môi anh thì lại nghe chân thành như vậy?
Lông mi Thư Uyển run run, cô nhìn nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt của anh, mãi hồi sau vẫn không nói thêm gì nữa.
Khoảnh khắc hai đôi mắt nhìn vào nhau không khí trong xe đột nhiên nóng lên.
Giang Yến đợi một hồi lâu cũng đã bắt đầu nôn nóng.
Mỗi lần ở cùng cô lúc nào anh cũng nghĩ xem phải làm sao mới trở thành người duy nhất trong lòng cô.
Trái cổ của anh trượt lên trượt xuống, sau khi suy xét một hồi thì cuối cùng trầm giọng cất tiếng: “Thư Uyển.”
“Ơi?”
“Lần trước em nói, đợt trái tim em rung động lần nữa thì sẽ thử với tôi.” Anh tạm dừng một lát rồi nói tiếp: “Thế mấy hôm nay em đã rung động lại chưa?”
“Anh đoán xem.” Thư Uyển cười nhạt, đôi mắt đẹp lấp lánh không cho anh đáp án cụ thể: “Đoán được tôi sẽ nói cho anh biết.”
Giang Yến trầm ngâm.
Cô đã rung động lại chưa?
Giang Yến không chắc lắm.
“Không đoán được à?” Người con gái chớp mắt khẽ nghiêng người về phía anh.
Trong không gian chật chội, tiếng quần áo của cả hai ma sát vào nhau nghe mới mập mờ làm sao.
Lúc đôi mắt cả hai nhìn thẳng vào nhau thì ánh mắt của anh không dằn nổi lướt xuống đôi môi đỏ thắm của người con gái trước mặt mình.
Cô đang cười, nụ cười tươi tắn khoa trương khiến con tim anh loạn nhịp.
“Làm sao đây….” Trái cổ Giang Yến trượt lên trượt xuống, anh khàn khàn lẩm bẩm, lúc sau không kìm nổi nữa hổn hển đáp, “Chưa đoán ra được nhưng tôi sắp không nhịn nổi nữa rồi.”
Tiếng hít thở dồn dập của anh vang rõ trong không gian chật hẹp này, vừa nhìn đã biết anh đang cố gắng nhẫn nhịn.
Ánh mắt Thư Uyển thắm đượm ý cười, cô nhìn đôi mắt đào hoa của anh từ tốn tung ra đáp án: “Có lẽ anh không biết..”
Nhưng cô còn chưa nói hết thì bàn tay to rộng của Giang Yến đã vươn tới giữ cái gáy của cô dứt khoát cúi xuống hôn lên môi cô.
Nụ hôn này khác hẳn với con người của anh, chẳng có chút dịu dàng nào cả.
Khoảnh khắc đôi môi cả hai chạm vào nhau anh vươn lưỡi cạy hàm răng của cô ra m*t lấy đầu lưỡi của cô.
Dưới tuyết đêm, nơi sóng biển.
Tiếng gió gào thét, tiếng sóng vỗ ầm ầm vào những tảng đá ngầm như hòa làm một.
Giang Yến chiếm đoạt đôi môi thơm ngọt của người con gái trong lòng mình, liều mạng nuốt chửng từng hơi thở của cô, dáng vẻ hối hả bây giờ nào giống vẻ dịu dàng thắm thiết thường ngày.
Hơi thở nóng rực hoà quyện vào nhau trong không gian chật hẹp.
Giang Yến nhè nhẹ c*n m*t đôi môi của cô, tiếng m*t hôn và tiếng tim đập không ngừng vang lên khiến người ta ngại ngùng không thôi.
Hàng mi dài của Thư Uyển run run, cô cảm nhận rõ nhiệt độ trong xe đang không ngừng tăng lên, và nụ hôn ướt át nồng nàn kia khiến sống lưng cô tê rần một hồi, cuồng nhiệt đến độ sau gáy cũng rịn ra mồ hôi.
Không biết đã hôn được bao lâu, Thư Uyển cảm thấy không thở nổi nữa bèn chống tay lên ngực anh nhẹ nhàng đẩy anh.
Giang Yến vừa cảm nhận được hành động nhỏ này của cô thì phút chốc nhận ra mình quá hấp tấp, anh vội vàng buông đôi môi Thư Uyển ra.
“Sao vậy em?” Giang Yến khàn khàn hỏi.
“Sao anh gấp vậy?” Đôi mắt người con gái lấp lánh ánh nước, nhỏ nhẹ trách anh sao không cho cô thời gian chuẩn bị gì hết.
Khó lắm mới được thấy vẻ xinh tươi say lòng người của cô như thế, trong giây phút ấy trái tim của Giang Yến lại ngứa ngáy trở lại.
“Do anh sợ Uyển Uyển sẽ hối hận.” Giang Yến mỉm cười, giọng nói khàn khàn thắm đượm sự nồng nàn da diết, tình cảm bên trong hệt như một sợi dây vô hình chậm rãi quấn chặt Thư Uyển lại cạnh mình.
Hối hận ư?
Thư Uyển nhìn cặp mắt dịu dàng đượm tình kia.
Cô không biết mình có hối hận hay không, nhưng giờ phút này cô đã rung động thật rồi.
Cô từng nói rằng, lần sau khi cô rung động thì cô sẽ thử ở bên anh.
Cô không phải người tốt nhưng đã hứa thì phải làm chứ, đúng không nào?
Thư Uyển cong môi cười nhạt, choàng tay lên cổ anh như cố tình như vô ý cắn nhẹ môi dưới.
Môi cô lấp lánh ánh nước sau nụ hôn cuồng nhiệt của anh, Giang Yến nhìn cô cắn môi mà cổ họng căng thẳng.
Thư Uyển hơi hếch cằm, đôi mắt như làn thu thủy nhìn anh chăm chú, hỏi thẳng không vòng vo: “Nếu em hối hận thì anh không hôn em nữa sao?”
“Hối hận cũng hôn.” Giang Yến nâng bàn tay thô ráp v**t v* đôi môi anh vừa cắn ấy, đôi mắt cất chứa tia d*c v*ng, khe khẽ thủ thỉ với cô: “Hôn đến khi nào em không hối hận nữa thì mới thôi.”
Vừa dứt câu anh đã nâng cằm Thư Uyển lên lần nữa hôn lên đôi môi của cô.
Làm sao Thư Uyển có thể chấp nhận chuyện mình bị lép vế những hai lần liền được, lúc này đây cô nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh.
Người con gái ôm chặt cổ anh học theo hành vi vừa nãy của anh khẽ cắn môi anh, nuốt trọn hơi thở nóng như thiêu đốt của anh.
Nhưng mới hôn không được bao lâu thì Thư Uyển đã chịu thua.
“Giang Yến.” Thư Uyển thở hổn hển nhỏ nhẹ gọi anh.
“Hửm?” Mí mắt Giang Yến run run.
“Anh có mệt không?” Cô cắn môi anh, ỡm ờ hỏi: “Hay chúng ta đổi tư thế nhé?”
