Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 33



Thư Uyển cũng không biết vì sao phải đổi tư thế, cô và Giang Yến từ ghế trước di chuyển đến ghế sau của xe, đợi đến khi cô phản ứng lại thì đã thấy mình được anh ôm vào lòng rồi.

Thư Uyển ngồi trên đùi của Giang Yến, cánh tay thon dài choàng qua cổ anh, lòng bàn tay áp vào đôi tai nóng rực ấy của anh. 

Giang Yến ngẩng đầu hôn cô, một tay thì giữ cổ của cô, tay còn lại thì ôm lấy vòng eo của cô.

Ngoài cửa sổ là cơn bão tuyết dữ dội. 

Trong xe là tiếng m*t hôn và tiếng nhịp tim đập thình thịch của hai người họ, hơi thở nồng cháy bùng lên khuếch đại khắp không gian xe. 

Hôm nay Thư Uyển mặc một chiếc áo len dệt kim màu sáng, kiểu dáng cổ chữ V bó sát người. 

Dáng người thướt tha của cô được phác họa rõ nét, trông quyến rũ khôn xiết nhưng từ đầu đến cuối anh không hề nảy sinh ý định quá trớn nào, mà anh chỉ một lòng ôm lấy eo cô hưởng thụ nụ hôn nồng nàn cháy bỏng nhưng cũng quá đỗi vụng về kia.

Chẳng biết đã hôn bao lâu, Thư Uyển cảm thấy hơi mệt. 

Người con gái buông môi anh ra, ngửa đầu ra sau. 

Mái tóc được vén gọn giờ lại rơi ra, vài sợi tóc dính bên mặt Thư Uyển che khuất tầm nhìn của cô. 

Cô nhíu mày, lắc lắc đầu. 

Giang Yến vừa thấy đã hiểu ý, đôi mắt anh thấm đượm ý cười dịu dàng vươn tay vén tóc ra sau tai giúp cô. 

Đèn trong xe tỏa ra ánh sáng lập lòe, dưới ánh sáng mờ ảo, đôi mắt mơ màng mập mờ của đôi trai gái lại lần nữa nhìn nhau đắm đuối.

Sau một hồi nồng nàn say đắm, trên khuôn mặt cả hai đã bị sắc đỏ nhuộm màu.

“Mệt à?” Giang Yến thủ thỉ, dịu dàng nhìn người con gái trong lòng mình.

“Dạ.” Thư Uyển gật đầu, cô l**m đôi môi đã hơi sưng của mình. 

“Vậy nghỉ ngơi một lát rồi hôn tiếp.” Giang Yến khàn khàn nói, trái cổ trượt lên trượt xuống, mặc dù cảm thấy chưa đã thèm nhưng vẫn nghe theo cảm nhận của cô.

“Vậy anh thả em xuống đi.” Thư Uyển buông tay không ôm cổ anh nữa, vỗ nhẹ vào bờ vai của anh. 

“Cứ ôm ấp như vậy không được hả em?” Giang Yến bĩu môi ôm lấy vòng eo của cô tựa cằm lên vai cô, không muốn cô rời khỏi vòng ôm của mình. 

“Cứ ôm vậy à?” Thư Uyển ngẫm nghĩ, hàng mi dài run run như cánh ve, hồi sau cô nhướng mày cười nhạt, nhỏ nhẹ thốt ra một câu: “Em sợ anh có phản ứng sinh lý.”

“…” Giang Yến ngạc nhiên.

“Không có à?” Thư Uyển tò mò. 

“…” Giang Yến im lặng không đáp. 

“Hay là có rồi?” Thư Uyển cúi đầu nhìn xuống. 

Giang Yến vội nâng cằm cô lên không cho cô nhìn xuống: “Sao em hư thế hả.”

“Sao bảo em hư?” Người con gái mím môi tỏ vẻ mình ngây thơ không có ý gì đâu, cô vừa nói vừa giấu đầu lòi đuôi điều chỉnh tư thế ngồi của mình. 

Cặp mông căng tròn kề sát đùi Giang Yến, cách một lớp quần áo tạo nên cảm giác hơi mơ màng.

Nhưng chính sự mơ màng ấy lại khiến người ta suy nghĩ miên man.

“Em cố ý đúng không?” Giang Yến nhíu mày. 

“Vâng, em cố ý đó.” Thư Uyển thẳng thắn thừa nhận, nhìn cứ như người phụ nữ bỉ ổi vậy.

“…” Giang Yến thật sự bó tay với cô, anh hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, buông eo của cô ra: “Mau xuống đi.”

Người con gái mỉm cười xuống khỏi đùi anh, cảm nhận được niềm vui của chiến thắng.

Cô ngồi vào ghế trống bên cạnh, dựa lưng vào ghế cười vui vẻ một hồi rồi thở hắt ra. 

Hơi thở của Giang Yến như vẫn quẩn quanh nơi chóp mũi của cô, ấy là cảm giác mập mờ cô chưa từng trải nghiệm qua bao giờ.

Thư Uyển chầm chậm thở đều, điều chỉnh nhịp tim đang đập thình thịch thình thịch của mình lại, lát sau tò mò quay sang nhìn anh: “Giang Yến, trước kia anh từng hôn môi rồi ư?”

“Anh chưa.” Giang Yến lời ít ý nhiều trả lời, nói xong thì thấy không đủ ý nên bổ sung thêm: “Hôm nay là lần đầu tiên.”

Thư Uyển sững sờ, không ngờ anh lại giống mình. I’m tired of lovin’ from afar

Nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại, ghẹo anh: “Anh hôn giỏi ghê ấy chứ.”

Giang Yến cười khẽ dịu dàng nhìn cô, nhướng mày nói đùa: “Uyển Uyển của chúng ta cũng đâu kém.”

Thư Uyển bĩu môi, suy tư một lát rồi hỏi anh: “Vậy anh muốn hôn nữa không?”

Anh cong môi cười đầy ẩn ý: “Em thích hôn đến vậy ư?” 

Thư Uyển nghiêm túc gật đầu: “Chưa hôn bao giờ nên còn thấy mới mẻ lắm.”

Giang Yến nghe cô nói vậy thì cẩn thận suy ngẫm, cảm thấy có chỗ nào đó không ổn lắm: “Lát nữa nếu cho em hôn thỏa thì sau này em không hôn nữa à?”

Người con gái chớp chớp mắt: “Tận hưởng giây phút tuyệt vời mà ta đang có thôi mà, không được ạ?” 

Có lẽ lúc ấy đang vui quá nên Giang Yến không nghĩ sâu xa về hàm ý của câu “tận hưởng giây phút tuyệt vời mà ta đang có” mà cô nói, chỉ cười cười chòng ghẹo cô. 

Sau đó họ lại hôn nhau thêm một chốc nữa. 

Thư Uyển không có cảm giác buồn ngủ, cô và Giang Yến ngồi trong xe nghe tiếng gió tuyết và tiếng sóng vỗ ầm ầm bên ngoài, cùng anh xem một bộ phim điện ảnh Hongkong. 

Trong lúc ấy Giang Yến vẫn luôn nắm tay cô, thi thoảng anh lại v**t v* cổ tay trắng nõn của cô, trong quá trình xem phim lúc nào anh cũng thò lại gần hôn lên trán cô mãi như thể hôn thế nào cũng không thấy đủ, hôn lên trán đã lại hôn đến đôi môi của cô, trong mắt anh đong đầy sự yêu chiều.

Bộ phim điện ảnh kia nội dung ra sao, tên là gì Thư Uyển cũng không nhớ rõ, cô chỉ nhớ sau khi gió tuyết ngừng lại, bộ phim chiếu tới hồi kết thì cô lại bị anh ôm vào lòng. 

Đôi mắt đào hoa ấy thắm đượm sự nuông chiều, anh nghiêng đầu thì thầm bên tai cô: “Hôm nay là ngày đầu tiên của chúng ta, anh vui lắm.”

*

Vì buổi chiều có tiết học nên Thư Uyển không về Xuyên Lan nghỉ ngơi mà bảo Giang Yến đưa cô về trường. 

Giang Yến sợ cô cả đêm không ngủ khiến cơ thể mệt mỏi không chịu nổi nên luôn miệng khuyên cô về nhà nghỉ ngơi nhưng cô cứ lắc đầu nói không về, vậy nên anh chỉ đành đi mua cho cô một ly cà phê đá rồi đưa cô tới thư viện. 

Lúc tạm biệt Giang Yến còn đến gần hôn lên trán cô một cái, anh nói rằng hôm nay có chút chuyện cần giải quyết, có lẽ sẽ đón cô hơi muộn một chút, bảo cô tan học thì nán lại phòng học đợi anh đến rước. 

Thư Uyển cười đồng ý, xuống xe đi đến cửa thư viện. 

Anh hơi quyến luyến cô nên không muốn đi, đỗ xe ở đó một hồi lâu, mãi đến khi không thấy bóng lưng của Thư Uyển nữa thì lúc này mới đánh tay lái chạy ra ngoài. 

Thư Uyển quẹt thẻ vào tầng một, vốn dĩ cô định lên phòng tự học trên tầng ba để làm đề Tiếng Anh CET 6 nhưng vừa bước vào thì thấy Hạ Mãn Nguyệt đang đứng đơ ra trước máy trả sách tự động. 

Người con gái đi đến vỗ bả vai bạn mình: “Hiếm lắm mới thấy cậu tới đây đó.”

Hạ Mãn Nguyệt nghe tiếng thì quay đầu lại, cô nàng vừa thấy Thư Uyển thì hai mắt sáng rực lên: “Uyển Uyển! Cậu tới đúng lúc lắm, mình không biết dùng cái loại máy này…”

Cô nàng lầm bẩm, định đưa sách trong tay cho Thư Uyển nhưng vừa thấy bộ dạng hiện tại của cô thì khựng lại: “Cậu…”

“Cậu cậu sao cậu không thay quần áo?” Hạ Mãn Nguyệt trừng mắt, ngạc nhiên hỏi. 

Quần áo?

Vì cả đêm không chợp mắt nên não hoạt động hơi chậm.

Thư Uyển vô thức cúi đầu nhìn xuống quần áo mình đang mặc, vừa thấy nếp nhăn trên áo thì cô chợt hối hận vì không nghe lời Giang Yến về nhà một chuyến. 

Người con gái giật mình, quyết định giả ngu: “Hôm qua mình cũng mặc bộ này hả?”

Hạ Mãn Nguyệt không mắc chiêu này của cô, cô nàng túm lấy cánh tay bạn mình kéo cô đến một góc không người, hỏi dồn dập: “Mau thành thật khai báo đi! Đêm qua cậu lêu lổng ở chốn nào hả?”

Thư Uyển không giấu nổi, đành nói thật: “Đi ngắm biển.”

Hạ Mãn Nguyệt: “Ngắm biển? Hôm qua tuyết rơi lớn như vậy mà đi ngắm biển? Cậu có ngắm được cái gì không?”

Thư Uyển mím môi: “Ngắm được.”

Hạ Mãn Nguyệt: “Ngắm với ai?”

Thư Uyển ngập ngừng một giây, cuối cùng vẫn đáp: “Ngắm với Giang Yến.”

“Xem cả một đêm hả?”

“Ừ.”

“Chỉ đơn giản ngồi xem một đêm?”

“Có hôn mấy cái.”

“Mấy cái á?” Cô nàng đánh giá bạn mình, tin mới lạ: “Mình thấy hôn cả đêm thì có.”

“…” Thư Uyển bị nói trúng tim đen cứng cả họng.

“Vậy hai người đã ở bên nhau rồi à?” Hạ Mãn Nguyệt hỏi. 

Thư Uyển khẽ ừ một tiếng. 

Trông cô thì có vẻ bình tĩnh nhưng đôi mắt lại đang thấp thoáng ý cười vui vẻ.

Hạ Mãn Nguyệt nhìn vẻ mặt của bạn mình, cuối cùng cô nàng tặc lưỡi, thở dài: “Quả nhiên cậu bị Giang Yến cua đứt rồi.”

“Sao cậu không nghĩ là mình cua đứt anh ấy?” Thư Uyển kiêu ngạo hỏi. 

“Rồi rồi rồi, cậu cua ảnh.” Hạ Mãn Nguyệt ôm cổ Thư Uyển, mặt mày hớn hở nhiều chuyện hỏi: “Mau kể mình nghe xem biểu hiện của Giang Yến hôm qua có tốt không đi?”

“Biểu hiện ấy hả?”

“Cậu nói nhanh coi.” 

Thư Uyển mím môi nhớ lại nụ hôn nồng nhiệt đêm qua, gương mặt vốn lạnh lùng của cô phút chốc đỏ ửng kì lạ.

Người con gái ho khan một tiếng, lí nhí: “Anh ấy hôn tốt hơn mình.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...