Hai người hì hục cả một đêm, rõ là chẳng hề làm đến bước cuối cùng nhưng so với việc làm đến bước cuối cùng thì cái biện pháp giải quyết kia còn muốn mệt gấp đôi.
Thư Uyển ngủ một giấc đến mười giờ, khi cô tỉnh dậy thì đã thấy Giang Yến đang ngồi ở mép giường lau khô mái tóc ướt.
Anh để trần nửa người trên, chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm màu trắng quanh hông để che đi nửa người dưới, trông anh hơi gầy nhưng cánh tay lại rất rắn chắc, đường cong cơ bắp nhấp nhô rõ ràng, đường gân xanh trên tay như dây đằng bám lên làn da trắng trẻo khiến anh trông có vẻ gợi cảm và quyến rũ không thôi.
Người con gái uể oải trở mình, ánh mắt đối diện với tấm lưng rắn rỏi như núi của anh.
Giang Yến nghe thấy tiếng chăn ma sát sột soạt nên quay lại nhìn, vài lọn tóc ướt trên trán rủ xuống che khuất tầm nhìn của anh, mặc dù tầm nhìn bị che mờ nhưng anh vẫn lờ mờ thấy nụ cười nhạt trên gương mặt trắng trẻo của cô.
“Em dậy rồi à?” Anh hỏi.
Thư Uyển lẩm bẩm vâng một tiếng, vì cổ họng hơi khàn nên giọng nói cũng nhiễm chút biếng nhác.
“Bữa trưa em muốn ăn gì nào?”
“Em không biết nữa.” Thư Uyển nhỏ nhẹ trả lời, cô xoa xoa huyệt thái dương, hơi tò mò hỏi anh: “Hôm nay anh không đến công ty à?”
“Hôm qua có người làm anh “mệt” quá nên hôm nay anh không còn sức để đến công ty gặp mặt mấy ông cụ kia nữa.”
“Thì ra là vậy.” Người con gái kéo dài giọng, ánh mắt của cô hơi nheo lại nhìn chăm chú vết đỏ trên xương quai xanh của anh, cười khẽ, “Em còn tưởng anh xấu hổ nên không muốn đi ấy chứ.”
Đôi môi mỏng của Giang Yến hơi cong lên, anh vừa mỉm cười vừa cúi người nâng cằm người con gái đang nằm ì trên giường, ánh mắt lia xuống phía dưới thốt qua một câu tràn ngập sự mập mờ: “Vậy Uyển Uyển của anh có dám đi ra ngoài không đây? Anh thấy mấy dấu trên người em còn nhiều hơn của anh nữa đó.”
Hình như nhiều hơn thật này?
Thư Uyển cụp mắt nhìn theo hướng ánh mắt của Giang Yến, vừa thấy b** ng*c mình thì vành tai cô hơi đỏ lên.
Người con gái ngẩng đầu lườm anh một cái, mặt hơi nhăn lại như thể đang trách sao hôm qua anh xuống tay mạnh quá, nhưng lúc mở miệng ra thì cô lại nói là: “Em muốn dậy.”
Ồ, giấu đầu lòi đuôi này.
Khóe môi Giang Yến hơi cong lên: “Anh ôm em nhé?”
“Không cần đâu.”
“Em tự đứng lên được không?”
Thư Uyển vâng một tiếng, bảo là dù sao cũng chưa làm thật mà, sao mà không đứng dậy được chứ?
Người con gái vừa nói vừa chống tay lên giường muốn ngồi dậy.
Chiếc chăn lướt qua làn da trắng nõn mịn màng của cô, cánh tay nhỏ nhắn của cô thò ra khỏi chăn lấy đồ.
Thư Uyển giơ tay muốn lấy chiếc váy ngủ mà Giang Yến đưa cho, nhưng anh chợt nảy sinh ý xấu vô cảm rụt tay lại.
Cô vẫn chưa biết suy nghĩ xấu xa của anh, vẫn nghiêng người về phía trước muốn với lấy chiếc váy ngủ trong tay anh. Bởi vì cô nghiêng người nhanh quá nên chiếc chăn vốn dĩ chỉ đắp hờ trên người của cô chớp mắt trượt xuống dưới, cô chưa kịp chụp nó lại thì nó đã tuột thẳng xuống eo của cô.
Người con gái sững sờ một hồi.
Giang Yến mỉm cười, chòng ghẹo: “Uyển Uyển vừa mới dậy mà đã muốn quyến rũ anh nữa rồi à? Là ai dạy hư em thế?”
Thư Uyển giật cái váy ngủ trong tay anh, không chịu thua kém vén hẳn chăn ra rồi liếc anh một cái: “Đã cho hai con mắt của anh “ăn no” như vậy rồi, anh còn không biết cảm ơn em à?”
*
Bởi vì trong nhà không có nguyên liệu nấu ăn nên buổi trưa Giang Yến đã đặt đồ ăn ở một nhà hàng tư nhân gần đó.
Mà cũng khéo thật, lúc đang ăn trưa thì Thư Uyển phát hiện “bà dì” của mình đã ghé thăm.
Bởi vì trước giờ cô không phải vật vã trong vấn đề đau bụng kinh nên cô chưa bao giờ để ý khi nào mình sẽ đến ngày hành kinh, không ngờ là tối qua Giang Yến nói đúng như vậy.
Sau khi ăn uống xong, Thư Uyển tựa vào trong lòng Giang Yến cùng nhau ngồi trên ghế sô pha.
Vốn dĩ hôm nay anh không cần phải đến công ty nhưng hồi sau bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.
Hình như đang có việc gấp nên dù Giang Yến đã cúp máy mấy lần nhưng đầu dây bên kia vẫn kiên trì gọi lại cho anh. Thư Uyển cũng loáng thoáng nghe được người kia nói gì, có vẻ như hôm nay có dự án mới nào đó nên bắt buộc Giang Yến phải có mặt.
Anh nhíu mày khó chịu.
Người con gái nhìn anh chăm chú, vô thức giơ tay lên v**t v* giữa hai hàng lông mày của anh.
Anh nắm tay cô, kề mặt mình vào tay cô dịu dàng cọ cọ như con chó nhỏ.
Người con gái cười khẽ, lúc này Giang Yến ừ với bên kia một tiếng, sau đó nhanh chóng cúp máy.
“Anh phải tới công ty à?” Cô hỏi.
Giang Yến ừm một tiếng, nghiêng đầu đối diện với ánh mắt của cô, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc cô: “Anh sẽ về ngay.”
Thư Uyển gật đầu bảo vâng, sau đó chui ra khỏi vòng tay của anh dựa người vào gối ôm trên ghế sofa.
Giang Yến vào phòng ngủ thay một bộ vest, trước khi đi anh còn chu đáo pha cho cô một ly nước đường đỏ.
Sau khi Giang Yến đi thì chỉ còn lại một mình Thư Uyển trong căn phòng rộng lớn này.
Thư Uyển cảm thấy hơi chán, cô cầm ly nước đường đỏ mà Giang Yến rót cho mình rồi tựa người vào ghế sofa bấm điều khiển mở TV lên tìm vài bộ phim, muốn dùng nó để giết thời gian.
Nhưng chưa tìm được bộ phim nào thì đột nhiên điện thoại tinh tinh lên không ngừng.
Thư Uyển cúi xuống xem thì thấy là Hạ Mãn Nguyện gửi tin nhắn đến.
[Uyển Uyển! Tin hot! Tin hot!]
[Tối qua lúc giao thừa ý! Lúc ấy tớ đang làm thêm ở cửa hàng thì gặp một anh chàng siêu cấp đẹp trai luôn! Ahhhhhhhhhhhhhhh, chết mất thôiiii!]
[Cậu rảnh không? Trả lời nhanh đi! Tớ muốn gọi điện cho cậu!]
Đối với Hạ Mãn Nguyện thì tình yêu mà cứ một, hai tháng diễn ra một lần thì đều được coi là “yêu từ cái nhìn đầu tiên” hết.
Trông tuổi tác của đối phương xấp xỉ mấy cậu trai tràn trề sức sống vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường, nhưng nhìn lại thì cũng giống mấy ông chú đi giày da mặc vest nghiêm túc tinh anh lọc lõi trên thương trường.
Miễn là diện mạo lẫn khí chất hợp mắt cô nàng thì cô nàng đều xếp họ vào danh mục “yêu từ cái nhìn đầu tiên”.
Có lẽ là vì tình yêu của Hạ Mãn Nguyện đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh nên Thư Uyển cũng không quá quan tâm đến lắm, cô chỉ như mọi lần ngồi đó yên lặng lắng nghe Hạ Mãn Nguyện vui vẻ chia sẻ về câu chuyện tình cờ gặp mặt đêm qua của cô nàng.
Tóm lại là tối qua lúc Hạ Mãn Nguyện đang chuẩn bị đóng cửa để kết thúc một ngày làm thêm ở cửa hàng bánh ngọt, thì có một chàng trai cao gầy đột nhiên xông vào quán.
Chàng trai ấy có mái tóc nâu hơi xoăn, đôi mắt đen sáng trong, sống mũi rất cao, môi hồng như phấn má của con gái nhưng tổng quan rất tự nhiên.
Chàng trai đó mặc một chiếc áo khoác đen mỏng vội vã chạy vào trong quán, mang theo hơi lạnh ngày đông đi thẳng đến quầy hỏi cô nàng: “Còn bánh kem vị vải không?”
Hạ Mãn Nguyện chỉ chỉ vào quầy hàng trống rỗng rồi xua xua tay nói với chàng trai ấy là hiện tại cửa hàng đã hết bánh rồi, nhưng không ngờ giây sau chàng trai đó đã móc cái ví trong túi của mình ra, lấy hết tiền mặt đặt xuống bàn rồi vỗ lên bàn một cái rất chi là ngông nghênh: “Phiền cô làm liền giúp tôi một cái bánh, cảm ơn.”
Hạ Mãn Nguyện nói rằng, lúc ấy khi thấy một xấp tiền mặt màu hồng trị giá gần một nghìn tệ kia thì cô nàng đã đứng hình một lúc lâu.
*1 nghìn tệ khoảng 3 triệu 5 VND
Chàng trai đó trầm giọng nói thêm một câu: “Trong nhà có người bị ốm, người ấy rất thích ăn bánh ở cửa hàng cô nên làm ơn hãy làm giúp tôi.”
Hạ Mãn Nguyện rơi vào thế khó xử: “Tôi chỉ là nhân viên thu ngân, mặc dù trong bếp vẫn còn có nguyên liệu nhưng tôi chỉ biết làm những món đơn giản thôi.”
Chàng trai xua tay: “Không sao đâu, đơn giản cũng được, làm phiền cô rồi.”
Sau đó Hạ Mãn Nguyện làm một chiếc bánh nhỏ đơn giản nhất.
Chàng trai đó một lòng ngồi ở ghế dành cho khách lặng lẽ chờ đợi, không hề thúc giục cô nàng dù chỉ một lần.
Vốn dĩ cô nàng không muốn lấy nhiều tiền của chàng trai đó như vậy nhưng người ta nhất quyết muốn đưa nên hai người cứ đẩy qua đẩy lại một lúc lâu, cuối cùng đối phương nhét thẳng tiền vào tay cô nàng rồi cao giọng nói một tiếng cảm ơn, xong xuôi chạy ra khỏi cửa hàng không hề quay đầu nhìn lại.
Lúc Hạ Mãn Nguyện đuổi theo ra ngoài thì chàng trai đó đã chạy đến con đường đối diện rồi.
Vào đêm giao thừa, dòng người đông đúc xô đẩy nhau, đèn đuốc rực rỡ khắp một vùng.
Ánh mắt của cô nàng vẫn luôn dõi theo chàng trai nhưng cuối cùng vẫn lạc mất dấu của người ta.
Nghĩ tới đây Hạ Mãn Nguyện thở dài một hơi: “Biết thế mình đã xin wechat rồi ảnh rồi.” Cô nàng im lặng một lát, lát sau vẫn cảm thấy tiếc nuối lắm, “Ời, chẳng nhẽ đây chỉ là một cuộc gặp mặt thoáng qua thôi ư.”
Thư Uyển trêu ghẹo: “Vậy lần này cậu thích mặt của người ta hay thích cái cách người ta ném tiền vào cậu đấy?”
Tiếng cười dịu dàng êm tai của Hạ Mãn Nguyệt nhanh chóng truyền vào ống nghe: “Ha ha ha, đương nhiên là thích hết rồi.”
Thư Uyển vốn tưởng rằng Hạ Mãn Nguyệt cũng chỉ đang tạm thời hứng thú với cuộc tình mới chớm này thôi.
Nhưng cô không ngờ rằng sau khi kết thúc kỳ nghỉ đông dài một tuần trời thì cô nàng vẫn còn nhắc mãi về anh chàng đẹp trai không hề biết tên này miết. Hôm trước cô nàng kể là chàng trai đó đã ghé qua cửa hàng lần nữa, và vẫn gọi bánh kem vị vải.
Bởi vì đây là món bán chạy nhất của cửa hàng nên số lượng bán ra mỗi ngày đều có hạn, mà chàng trai đó không được may mắn cho lắm, mỗi khi đến mua thì đều bị hụt, đến cái bánh cuối cùng cũng bị khách hàng đặt trước lấy đi mất, nhưng mà Hạ Mãn Nguyện cũng nhân cơ hội này để hỏi phương thức liên lạc của đối phương, cô nàng lấy lý do là lần sau muốn mua bánh thì có thể đặt trước với cô nàng.
Đây cũng là lần đầu tiên Thư Uyển thấy Hạ Mãn Nguyện chủ động như vậy.
Cô cảm thấy có vẻ anh chàng này có ưu thế gì đó rất đặc biệt nên khi Hạ Mãn Nguyện chia sẻ nỗi lòng của cô nàng thì Thư Uyễn cũng nhiệt tình động viên bạn mình.
Nhưng Thư Uyển không ngờ rằng người khiến trái tim Hạ Mãn Nguyện rung động lại là Kiều Thụy Dương.
