Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 45



Vào giữa tháng Giêng, đêm trước Tết Nguyên Đán thì Thư Uyển mới biết được chuyện này.

Thư Uyển không có ý định về thành phố Gia Nam ăn Tết với Thư Lương và Thẩm Chân nên vào một buổi tối nọ, sau khi Giang Yến biết được việc cô sẽ không về quê ăn tết thì anh đã bất ngờ đưa cho cô cuốn hộ chiếu.

Người con gái ngơ ngác, chớp chớp mắt nhìn món đồ mà anh đưa đến.

Giang Yến cong môi, nhướng mày dịu dàng nói với cô: “Đây là quà năm mới dành cho em.”

“Quà năm mới ạ?”

“Nếu em đã không về quê thì cùng anh đến Pháp đón năm mới nhé.”

Ấy là câu hỏi, nhưng vào miệng của Giang Yến thì không còn là câu hỏi nữa vì anh đã chuẩn bị sẵn sàng hết mọi thứ rồi.

Thư Uyển nhìn anh, giây phút ấy cô chợt nhớ đến đêm giao thừa ngày đó, lúc đó anh ôm lấy eo cô tựa cằm lên vai cô dịu dàng hỏi cô rằng: “Uyển Uyển ơi, năm mới đến rồi, em có nguyện vọng gì không?”

Khi ấy cô đã suy nghĩ một hồi lâu, nhưng sau đó cô vẫn lắc đầu nói không có nguyện vọng gì hết.

Giang Yến cũng không chịu bỏ cuộc, anh bảo cô suy nghĩ lại lần nữa đi.

Cuối cùng Thư Uyển v**t v* xương quai xanh của anh, đáp rằng: “Vậy hy vọng sang năm mới em có thể chinh phục được mọi ngọn núi mà em muốn chinh phục, vượt qua mọi con sông em muốn vượt qua, cho dù trước mặt là cả một rừng chông gai, hay sau lưng là vực sâu thăm thẳm đi chăng nữa thì cũng không thể ngăn cản được bước chân của em.”

Giang Yến mỉm cười dịu dàng, nắm chặt tay lấy tay cô thủ thỉ: “Vậy chúc cho Uyển Uyển của anh được như mong muốn.”

Được như mong muốn.

Người con gái ngước lên nhìn anh, dưới ánh trăng mờ ảo ấy, trong đôi mắt đượm tình kia chỉ có duy nhất một hình bóng của cô.

“Còn anh thì sao?” Lần đầu tiên cô muốn biết nhiều hơn về anh.

“Anh đương nhiên sẽ đồng hành cùng em rồi, cùng em chinh phục mọi ngọn núi, cùng em vượt ngàn con sông, cùng em bước qua rừng chông gai và thậm chí cùng em rơi xuống vực sâu thăm thẳm.” Giọng nói của anh trầm ấm thắm đượm sự yêu thương vô vàn, nghiêm túc thủ thỉ với cô.

Cuối cùng vầng trán của họ kề vào nhau, anh dịu dàng hôn lên gò má cô.

Đêm hôm đó Thư Uyển chìm đắm trong vòng tay ấm áp của Giang Yến.

Đến độ cô không hề suy nghĩ lại xem những lời âu yếm tình tứ đó của anh là thật hay là giả? Trong khoảnh khắc bình yên ấy đột nhiên cô muốn buông xuôi hết tất thảy, muốn tin tưởng anh vô điều kiện.

Nhưng có một số thứ chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc mà thôi.

Sau đêm hôm đó, chưa được bao lâu mà Thư Uyển đã quên béng đi dáng vẻ dịu dàng tình tứ của Giang Yến luôn rồi.

Nhưng cô không bao giờ ngờ rằng hôm nay anh lại tặng cô một món quà năm mới thế này.

Khi nghe tin anh muốn đưa mình đi Pháp, ánh mắt người con gái đã sáng rỡ lên: “Anh không về nhà ăn Tết ư, làm thế có sao không anh?”

Giang Yến mỉm cười: “Hiện tại ba mẹ anh đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt, họ chỉ ước anh không có mặt ở đó ấy chứ. Còn về ông nội anh thì ông cũng không thiếu một đứa cháu như anh đâu.”

“Vậy nên em hãy yên tâm cùng anh tận hưởng thế giới của hai người thôi nào.”

*

Thư Uyển không biết tại sao Giang Yến có thể làm được hộ chiếu cho cô trong khi anh không hề có căn cước công dân của cô.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cảm thấy mấy chuyện đại loại như này có vẻ không làm khó anh được. 

Bởi vì chưa từng ra nước ngoài lần nào nên mấy ngày trước khi đi cô lên mạng xem qua một số hướng dẫn của người khác, sau đó còn hẹn Hạ Mãn Nguyện đi cùng mình đến trung tâm thương mại mua đồ.

Vốn dĩ cô chỉ định dạo quanh tầng một để mua một số đồ dùng cần thiết, nhưng Hạ Mãn Nguyện lại kéo cô lên tận tầng ba.

“Các cậu sắp đi du lịch nước ngoài rồi, vậy mà cậu không có ý định mua “chiến bào” hả?” Hạ Mãn Nguyện vừa khoác tay Thư Uyển vừa uống trà sữa, mặt mày cô nàng phản ánh rõ sự khinh bỉ.

“Chiến bào?” Thư Uyển không hiểu lắm.

“Ừ ừ.” Hạ Mãn Nguyện tủm tỉm nháy mắt với bạn mình, sau đó kéo cô đến cửa hàng bán đồ nội y gần đó, hất cằm ra hiệu, “Đấy, cậu nhìn bên kia xem, cái đó chính là chiến bào đó.”

Thư Uyển nhìn theo hướng mà Hạ Mãn Nguyện chỉ thì thấy con ma-nơ-canh đang đứng ở bên trong tiệm kia.

Trên người nó trưng bày một chiếc váy ngủ.

Vải thì mỏng dính, bên trên là ren trắng mỏng đến mức có thể nhìn xuyên thấu, hai bên hông được thiết kế khoét rỗng, váy ngắn đến mức chỉ chạm đến đùi, ngoài cái này ra thì bên cạnh nó còn có những kiểu dáng và màu sắc khác nhau, cái sau còn đặc biệt hơn cái trước.

Thư Uyển ngớ ra, mặc dù trước đây cô đã từng nhìn thấy những kiểu dáng tương tự như thế này trên mạng, và cô cũng chẳng phải kiểu người mà khi đề cập đến những vấn đề này thì sẽ im lặng lảng tránh hay cảm thấy xấu hổ gì.

Nhưng khi tận mắt nhìn thấy nó trong trung tâm thương mại thì cô vẫn thấy sốc lắm: “Mặc cái này với không mặc có gì khác nhau không?”

“Có chứ sao không.” Hạ Mãn Nguyện gật đầu cái rụp, “Chẳng phải tay ôm đàn che nửa mặt hoa sao*! Thoát ẩn thoát hiện thế này mới khiến người ta tò mò hơn đấy, còn nữa nhé, cậu cũng nên cho Giang Yến bất ngờ gì đi chứ!”

Cô nàng vừa nói vừa kéo bạn mình đi về phía cửa hàng.

Thư Uyển chẳng có tí hứng thú nào với mấy cái váy này, cô cũng không muốn cho Giang Yến bất ngờ gì nên liên tục xua tay: “Mình không đi, mình không muốn mua cái này đâu.”

Cô nàng vẫn kéo bạn mình vào trong: “Đi đi mà, vào lựa một lát thôi!”

Hai người đứng trước cửa hàng vừa lôi kéo nhau vừa cười nói vui vẻ, đùa nghịch một lúc thì không may Thư Uyển đứng không vững trượt chân ngã người ra phía sau, tấm lưng phút chốc va vào một b* ng*c rắn chắc.

“Xin lỗi ạ.” Thư Uyển vội vàng đứng vững lại rồi xin lỗi, nhưng vừa quay đầu lại ngước mắt lên thấy người sau lưng mình thì lấy làm ngạc nhiên: “Kiều Thụy Dương?”

“Thư Uyển?” Kiều Thụy Dương cũng ngạc nhiên, vừa nhìn sang người đứng bên cạnh Thư Uyển thì đôi mắt hơi lai của cậu chàng phút chốc mở to ra.

“Hai người quen nhau à!?”

“Hai người quen nhau à?!”

Kiều Thụy Dương và Hạ Mãn Nguyện nhìn nhau, cuối cùng đồng thanh hỏi Thư Uyển.

Tất nhiên Thư Uyển cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng so với bọn họ thì cô có vẻ thong dong và bình tĩnh hơn nhiều.

Khi hai người vẫn đang nhìn nhau bằng ánh mắt hết sức ngạc nhiên thì Thư Uyển đã nói với Kiều Thụy Dương rằng Hạ Mãn Nguyện là bạn thân của cô, sau đó cô quay sang nói với Hạ Mãn Nguyện: “Đây là bạn thân của Giang Yến, Kiều Thụy Dương.”

Nghe Thư Uyển giới thiệu như vậy thì Kiều Thụy Dương cười ha ha: “Trùng hợp vậy sao.”

Hạ Mãn Nguyện đứng ở bên cạnh nhìn góc nghiêng tuyệt đẹp của Kiều Thụy Dương, mở to đôi mắt long lanh hùa theo: “Đúng là trùng hợp thật đó, không ngờ anh cũng quen Uyển Uyển.”

Cậu chàng nhìn Hạ Mãn Nguyện, thân thiết nói đùa: “Nếu biết trước chúng ta quen nhau thì cô có làm thêm một phần bánh kem nữa cho tôi không?”

Hạ Mãn Nguyện gật đầu, cũng hùa theo cậu chàng: “Không chỉ một phần, muốn mười phần luôn cũng được.”

Kiều Thụy Dương cười tít mắt: “Mười phần nhiều lắm, chỉ cần để cho tôi một phần bánh kem vị vải là được rồi.”

Hạ Mãn Nguyện ra vẻ cứ yên tâm giao cho tôi, cười rạng rỡ với cậu chàng: “Được thôi.”

Lúc đang nói chuyện với nhau thì Kiều Thụy Dương bỗng cúi đầu nhìn đồng hồ, cậu chàng hơi nhíu mày nói rằng có việc gấp phải đi ngay, hẹn hôm khác gặp lại, nói xong thì vội vàng đi về phía thang máy đi xuống lầu.

Hạ Mãn Nguyện vẫy tay tạm biệt, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng dáng của Kiều Thụy Dương, mãi cho đến khi cậu chàng bước vào thang máy thì cô nàng mới lấy lại tinh thần phấn khởi ôm lấy cánh tay Thư Uyển: “Uyển Uyển! Cậu có biết không! Kiều Thụy Dương chính là người mà mình đã gặp vào đêm giao thừa đấy!”

Người con gái bình tĩnh ừ một tiếng, tỏ vẻ mình cũng đã đoán được qua cuộc trò chuyện của hai người rồi.

Nhưng mà nhắc tới chuyện này Thư Uyển vẫn cảm thấy rất bất ngờ.

Sau khi Kiều Thụy Dương đi thì tinh thần của Hạ Mãn Nguyện đột nhiên phấn chấn lên, đôi môi cứ cười tủm tỉm không ngớt. 

Cô nàng ôm cánh tay Thư Uyển kể tất cả những chuyện liên quan đến Kiều Thụy Dương, sẵn tiện còn hỏi cô là cảm thấy Kiều Thụy Dương là người như thế nào?

Thư Uyển suy nghĩ một lúc rồi nói rằng cô cũng mới gặp qua cậu chàng vài lần thôi, cũng không có tiếp xúc nhiều nên cũng không hiểu rõ, nói là hình như cô chưa bao giờ thấy Kiều Thụy Dương ở bên người phụ nữ nào cả.

“Những lúc tham gia tiệc rượu ảnh cũng chưa từng dẫn phụ nữ theo à?” Hạ Mãn Nguyện hỏi.

Thư Uyển nghĩ đến cái hôm cô và Giang Yến tham gia tiệc rượu và hôm mừng thọ của Lý Thừa Dương, cuối cùng gật đầu khẳng định: “Không có.”

“Vậy có nghĩa là anh ấy không có bạn gái đó!” Hạ Mãn Nguyện càng lúc càng phấn khởi, nhưng ngay sau đó ánh mắt của cô nàng nhanh chóng trở nên buồn bã, cô nàng thở dài một hơi: “Nhưng mà nếu anh ấy là bạn thân của Giang Yến thì chắc chắn anh ấy cũng là người không phú cũng quý rồi.”

Đây là lần đầu tiên Thư Uyển thấy biểu cảm này trên mặt Hạ Mãn Nguyện.

Hối tiếc, không cam tâm, cùng với sự tự ti trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài tươi sáng như ánh mặt trời của cô nàng.

Thư Uyển thấy lo lắng, cô thì thầm hỏi cô nàng: “Mãn Nguyện, chẳng lẽ cậu rung động thật rồi ư?”

Hạ Mãn Nguyện lắc đầu: “Mình chưa từng nghiêm túc thích ai bao giờ cả, nên mình cũng không biết nữa.” Cô nàng im lặng một lát rồi nói tiếp: “Nhưng mình có thể khẳng định là lần này mình rung động hơn những lần trước rất rất nhiều.”

“Nhưng mà Uyển Uyển ơi, cậu cứ yên tâm đi! Mình hiểu bản thân mình mà!” Cô nàng mím môi nói tiếp: “Gia cảnh của mình quá bình thường, ngoại hình cũng không quá xinh đẹp, mình nghĩ cả đời này mình cũng không có khả năng hẹn hò với một công tử như Kiều Thụy Dương đâu. Hiện tại chỉ vì cái bánh kem nên bọn mình mới tình cờ gặp nhau, và anh ấy cũng chỉ để lại chút gia vị trong cuộc sống hàng ngày của mình mà thôi. Mình cũng không phải kiểu người mơ mộng hão huyền hay ảo tưởng mình với người không cùng thế giới của mình ở bên nhau. Than ôi, mình không xứng.”

Thư Uyển nhíu mày, không muốn cô nàng coi thường mình như thế: “Mãn Nguyện, cậu có nét độc đáo và sức hút của riêng cậu, cậu đừng vì người khác mà tự hạ thấp bản thân, cũng đừng cảm thấy việc rung động ai đó là mơ mộng hão huyền. Giữa hai người với nhau không nên đem thân phận hay địa vị gia đình ra để cân đo đong đếm xem có xứng đôi hay không.”

Nghe bạn mình nói thế thì Hạ Mãn Nguyện hơi ngớ ra.

Hình như chưa có ai nói điều này với cô nàng cả.

“Cậu có nét độc đáo và sức hút của riêng cậu, cậu đừng vì người khác mà tự hạ thấp bản thân, cũng đừng cảm thấy việc rung động ai đó là mơ mộng hão huyền.”

Hạ Mãn Nguyện lẩm bẩm trong lòng, cuối cùng cô nàng bình tĩnh lại nhìn bạn mình, cong môi cười rạng rỡ: “Mình biết rồi! Mình biết rồi! Mình sẽ không hạ thấp bản thân, mình là duy nhất, mình cực kỳ xinh đẹp! Mình là số một trên thế giới! “

*

Khi đó hai cô gái của chúng ta vẫn hơi ngây thơ.

Hai cô luôn cảm thấy rằng chỉ cần bản thân đủ tỉnh táo, đủ lý trí thì đã có thể dễ dàng nắm tình yêu trong lòng bàn tay, nhưng hai cô đâu biết rằng trên đời này sẽ luôn có một người có thể dễ dàng khiến hai cô rối bời không thôi.

Sẽ luôn có những người vì không được yêu mà dẫn đến kết quả thua một cách thảm hại.

Nhưng cũng có những người đạt được một cái kết viên mãn, ấy là giành được tình yêu của đời mình.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...