Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 15



Chương 15.

Edit: Leia

Thị trấn Kim Dương thuộc thành phố Hải Châu.

“Tôi đã nói rồi, ông cũng đi Bệnh viện số 3 đi, đảm bảo hết bệnh. Lần trước mọi người cũng nói tôi bị ma ám, uống hết ba cân nước bùa của bà đồng mà không đỡ. Về sau đi khám ở khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3, bên đó có một cậu bác sĩ cầm kim châm vào mu bàn tay mấy cái, qua một lát hết luôn!”

Một người đàn ông trung niên đứng dưới tán cây múa may loạn xạ, hăng say kể chuyện, “Ông biết mất bao nhiêu tiền không? Mười mấy tệ thôi, còn không bằng tiền xe lên thành phố. Đôn Tử, nhà ông cúng cho bà đồng hết bao nhiêu tiền rồi?”

Người tên “Đôn Tử” vẫn luôn im lặng, hoặc nên nói là người này không thể phát ra tiếng.

Bà vợ Đôn Tử ở bên cạnh nói: “Ít tiền thế mà chữa khỏi à? Nhưng Đôn Tử nhà chúng tôi gặp ma thật, có phải ông không biết chuyện nhà tôi đâu…”

Những người rảnh rỗi xem náo nhiệt gần đó cũng xì xầm bàn tán với nhau. Thị trấn Kim Dương không lớn, hầu như tất cả mọi người đều biết đến tình hình trong nhà Đôn Tử.

Bà mẹ của Đôn Tử vốn có tính tình cay nghiệt, thời còn sống rất hay tranh cãi với các con, lại thiên vị đứa con nhỏ dẫn đến việc người con lớn là Đôn Tử chịu không ít ấm ức. Bà ta còn đi tranh chấp hơn thua với người ngoài, trước khi đi Lão Điếu Lĩnh thắt cổ thì tức giận mắng mấy thằng con trai bất hiếu, không đi trút giận thay mẹ nên cũng là hung thủ tiếp tay giết mình, dù bà ta có chết rồi cũng sẽ không bỏ qua cho ai cả.

Ai cũng nói mẹ Đôn Tử là người nhỏ nhen, oán khí nặng. Đến lúc hạ táng, cậu của Đôn Tử mắng mỏ oán trách các cháu trai cháu gái ngay giữa lễ tang, người bị mắng nặng nhất là Đôn Tử. Lúc ấy ông ta xông ra cãi cọ với ông cậu, sau đó đột nhiên bị tắt tiếng không nói được nữa.

Cả nhà trên dưới đều kinh hãi, nhận định đây chắc là mẹ Đôn Tử hiện về trả thù. Thế là tất cả gia đình con cháu đồng lòng hiếu thuận hẳn, đốt rất nhiều tiền giấy vàng mã cho mẹ để hy vọng bà ta buông tha cho nhà mình.

Cuối cùng chỉ có mình Đôn Tử xui xẻo trúng chiêu. Các ông thầy bà cốt khắp làng trên xóm dưới đều đến xem xét nhưng không ai xem ra được gì, Đôn Tử đến bây giờ vẫn chưa thể nói chuyện lại. Vợ ông ta giận đến mức khóc lóc, chửi rủa mẹ chồng ngay trước cửa nhà cũ đến nửa đêm, chết rồi cũng chỉ biết bắt nạt người thành thật.

Không giống như ông chú bị bệnh điếu khách có đầu lưỡi thè ra không thu vào được, Đôn Tử là bị mất khả năng nói, lưỡi cũng không thể duỗi thẳng ra ngoài miệng. Thế nên mọi người đều nói lưỡi ông ta đã bị bà mẹ hiện hồn về nắm chặt rồi.

Lời đồn đãi càng truyền càng chi tiết, thậm chí mô tả ra dáng ra hình, có người còn thề là loáng thoáng nhìn thấy bà mẹ Đôn Tử cưỡi trên cổ ông ta, một tay nắm chặt đầu lưỡi.

Đôn Tử tiếp tục im lặng há mồm, ông ta rất muốn hỏi thật sự thần kỳ như vậy sao, chỉ châm có mấy nhát là khỏi bệnh điếu khách, không chừng tôi châm cứu cũng khỏe lên thì sao, dù gì uống no nước bùa cũng không có tác dụng gì sất. 

Thế nhưng dù gấp gáp đến đâu, ông ta chỉ có thể há hốc miệng như cá mắc cạn chứ không phát ra được nửa chữ.

“Ui, hay để tôi đưa Đôn Tử đi Hương Lộc Quán trên thành phố xem thử, nơi đó cũng có danh tiếng lắm mà?” Vợ Đôn Tử ngẫm nghĩ rồi nói, “Tôi dẫn ông ấy đi đốt giấy thắp hương, tranh thủ cầu nguyện có lẽ sẽ hữu dụng đấy.”

Đôn Tử không há miệng nữa, tuy mang tiếng sống ở thành phố Hải Châu nhưng ông ta chưa đi Hương Lộc Quán bao giờ. Dù sao nó cũng là đạo quán bản địa, thờ phụng Chân Võ Đại Đế*. Chân Võ Đại Đế là vị thần chuyên môn hàng yêu phục ma, không chừng sẽ có tác dụng thật.

*Chân Võ Đại Đếcòn gọi là Trấn Vũ Đại Đế, Huyền Thiên Trấn Vũ, Huyền Vũ hay Bắc đế Chân Võ đế quân, là một vị thần quan trọng của Đạo giáo, một trong tứ tượng của Thiên văn học Trung Quốc và cũng là một khái niệm rộng trong phong thủy, thuyết âm dương và triết học phương Đông. Hình dáng thần là một vị mặc áo bào đen, tay cầm bảo kiếm, chân đạp lên rùa và rắn. 

Người đàn ông đề nghị ban đầu tiếc nuối nói: “Sao lại không nghe lời tôi… Thật sự chỉ cần châm mấy châm. Nếu mấy người muốn đi thì nhớ đăng ký cậu bác sĩ trẻ tên Chu Cẩm Uyên, mà phải đăng ký sớm đấy, lần trước tôi đi thấy lịch của cậu ấy bị xếp kín rồi!”

Ông ta chỉ không nói những người tới khám sau đó chủ yếu là tới chữa rụng tóc.

Hai vợ chồng Đôn Tử rời đi, những người khác cũng giải tán theo, không ai nghe ông ta lải nhải nữa. Mọi người đều đã nghe qua truyền kỳ này nhiều đến mức tai mọc kén, hơn nữa người kia ngày thường vốn quen thói khoác lác, nói châm hai châm đã khỏi bệnh không phải quá khoa trương rồi sao?

……

Vợ chồng Đôn Tử ngồi xe buýt mất một tiếng đồng hồ lên thành phố Hải Châu, sau đó lên núi Hương Lộc. Bên trong gian điện thờ đầu tiên thờ phụng một vị thần tướng tóc đỏ trừng mắt, tay cầm roi vàng.

“Thắp hương ở đây đi!” Vợ Đôn Tử quyết đoán đề nghị, “Chưa từng nghe à, có lên núi hay không cũng phải bái Vương Linh Quan* một cái, đây cũng là thần tiên chuyên trừ ma đấy.”

*Vương Linh Quan – 王灵官: vị Hộ pháp Chủ tướng chuyên bảo vệ Đạo pháp. Tại các Đạo quán, tín chúng muốn tiến nhập bên trong đầu tiên phải đi qua Linh Quan điện cung phụng Vương Linh Quan trước tiên.

Trong lòng bà, bà mẹ chồng chết vì giận lẫy cũng không khác gì yêu ma quỷ quái, làm gì có ai sống thì gây chuyện nhức đầu, đến lúc chết rồi vẫn hành hạ con cái giống thế đâu.

Đôn Tử ngoan ngoãn quỳ xuống thắp hương dập đầu, lại lén sờ lên roi vàng của Linh Quan lão gia một cái để xin ít chính khí, cũng không biết có công hiệu thật hay không.

Tiếp theo bọn họ tiến vào chính điện thắp nhang cầu nguyện Chân Võ Đại Đế, hứa hẹn nếu khỏi bệnh sẽ lập tức quay lại cúng lễ tạ thần.

Hai vợ chồng thành kính bái thần xong, vợ Đôn Tử lại nhìn quanh một vòng, sau đó bỏ ra hai mươi tệ rút một quẻ xăm rồi xếp hàng nhờ đạo trưởng giải xăm.

“Hai vị đến cầu gì?” Đạo trưởng liếc nhìn quẻ bói.

Vợ Đôn Tử chỉ vào chồng mình: “Chồng tôi bị ma ám, hiện giờ đang mất tiếng không nói được. Là bị bà già… bà mẹ ông ấy nắm đầu lưỡi nên chúng tôi đến cầu Chân Võ Đế Quân phù hộ.”

Đạo trưởng lập tức hỏi: “Tại sao hai người không đi bệnh viện?”

Vợ Đôn Tử cứng họng, “… Nhưng chồng tôi bị ma ám mà.”

Đạo trưởng mỉm cười ôn hòa nói: “Thôi thế này đi, tôi đề cử hai vị đến khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3, tìm một bác sĩ tên Chu Cẩm Uyên…”

Vợ chồng Đôn Tử ngơ ngác nhìn nhau. Lại là Chu Cẩm Uyên? Tại sao đến đạo sĩ cũng đề cử người này vậy!

.

Suất khám của Chu Cẩm Uyên hiện giờ không còn dễ kiếm như trước đây nữa, đặc biệt cuối tuần có thể sẽ full lịch, từ thứ hai đến thứ sáu tình hình khá hơn một chút.

Sáng nay bệnh nhân đến khám không nhiều lắm, Chu Cẩm Uyên khám cho một người bị rụng tóc xong tiếp tục kêu tên, không ngờ đôi vợ chồng bước vào lại là trường hợp hiếm hoi không đến vì bị hói. Người vợ dùng tiếng địa phương thao thao bất tuyệt suốt một hồi.

Chu Cẩm Uyên nghe được giọng Hải Châu, nhưng nếu là người nông thôn thì vẫn có chút khác biệt. Anh nửa hiểu nửa không liền nhìn về phía Lưu Kỳ cầu cứu.

Lưu Kỳ là người bản địa nên nghe hiểu giọng thị trấn Kim Dương, nhanh chóng phiên dịch hộ: “Hình như bà ấy nói đạo sĩ trên Hương Lộc Quán giới thiệu đến chỗ cậu…”

Không biết tại sao mà vừa nghe đến từ khóa quan trọng, Tạ Mẫn cũng xuất hiện ngay lập tức.

Chu Cẩm Uyên: “…”

Anh rất hoài nghi chủ nhiệm Tạ vì đề phòng nên gắn máy nghe lén trong phòng mình.

Tạ Mẫn: “Đạo sĩ kêu bọn họ tới đây làm gì?”

Vợ Đôn Tử lại líu lo nói mấy câu, Lưu Kỳ nghe xong thở phào, “Người này đột nhiên bị mất tiếng, nghi ngờ mình bị ma ám nhưng cuối cùng được người cùng trấn và đạo sĩ giới thiệu đến chỗ đại thần. Hình như người giới thiệu chính là bệnh nhân bị thè lưỡi đấy.”

Tạ Mẫn yên tâm, thế này thì hẳn là chữa bệnh thật rồi. Những người bị dạng bệnh này vào bệnh viện sẽ luôn ưu tiên đi khoa Tai Mũi Họng hoặc Nha khoa trước, nếu có thể vào khoa Y học cổ truyền lấy số thì chắc chắn là được bệnh nhân của Chu Cẩm Uyên giới thiệu.

Thế nhưng Tạ Mẫn cũng không vội vã rời đi, thậm chí còn gọi thêm đám y sinh đang rảnh việc vào phòng cùng quan sát  Chu Cẩm Uyên chữa bệnh.

Gần đây bệnh nhân đến khám phần lớn là chữa rụng tóc, gặp được ca bệnh hiếm có đương nhiên phải cho người trẻ tuổi đến học hỏi rồi. Bà nghe Lưu Kỳ nói rằng Chu Cẩm Uyên không giống một vài thành phần trong giới Y học cổ truyền thích che che giấu giấu, sợ bị học lóm nghề gia truyền nên cũng yên tâm tin tưởng để anh dẫn dắt.

“Rồi, các vị ngồi xuống để tôi xem thử.” Chu Cẩm Uyên nói.

Đôn Tử ngồi xuống liền vươn tay ra, ông ta biết khám Đông y là phải bắt mạch.

“Không vội, trước hết hãy kể chi tiết làm sao mà mất tiếng đi đã.” Chu Cẩm Uyên ra hiệu cho Lưu Kỳ phiên dịch.

Bởi vì Đôn Tử không nói được nên đành để bà vợ kể thay. Sau khi kể hết tiền căn hậu quả, bà ta tiếp tục kể thêm: “Về sau chúng tôi có đi tìm ông thầy ở trấn bên cạnh, ông ấy đưa cho mấy loại thảo dược về uống.”

Trong dân gian có vài ông đồng bà cốt thật sự biết dùng thảo dược chữa bệnh, nghe đến đó, Chu Cẩm Uyên lại hỏi tiếp đối phương đã dùng những thuốc gì.

Vợ Đôn Tử cố gắng nhớ nhưng chỉ nhớ được hai loại chính, “Uống không có tác dụng gì hết, sau đó ông ấy còn thực hiện nghi lễ nữa, đi qua đi lại vài bước, bắt ấn rồi phun nước bùa lên mặt Đôn Tử!”

Bà ta kể lại rất chi tiết quy trình cúng bái trừ tà của ông thầy kia một cách khó hiểu.

“Được rồi được rồi, cái này không cần kể đâu.” Lưu Kỳ nói.

Vợ Đôn Tử lại kể: “Ừ ừ, anh hỏi bác sĩ Chu xem ông thầy đó có bản lĩnh thật không? Ông ta cứ luôn miệng nói mình là truyền nhân phái gì đó, không biết có thật không nhỉ?”

Chu Cẩm Uyên liếc nhìn Tạ Mẫn: “…”

Tạ Mẫn vẫn giữ nụ cười trên mặt.

Vợ Đôn Tử: “Đạo trưởng ở Hương Lộc Quán còn nói cậu rất am hiểu làm lễ cúng…”

Nụ cười của Tạ Mẫn không giữ nổi nữa, lập tức ngắt lời: “Cái này thì không cần nói!”

Chu Cẩm Uyên thấy đám thực tập sinh đều buồn cười lắm rồi.

“Khụ khụ.” Chu Cẩm Uyên thản nhiên nói với người bệnh, “Mở miệng, để tôi nhìn lưỡi xem.”

Đầu lưỡi bệnh nhân căn bản không duỗi ra được, Chu Cẩm Uyên dùng đèn pin rọi vào, mặt lưỡi có một lớp màng mỏng màu trắng. Sau đó là bắt mạch, có thực tập sinh nhanh nhẹn rút sổ khám bệnh và bút ra ghi chép thay Chu Cẩm Uyên.

“Bệnh của anh, tôi châm cứu xong sẽ khỏi.” Chu Cẩm Uyên lấy châm ra rồi kêu thực tập sinh kéo đầu lưỡi cho bệnh nhân, anh sắp châm cứu vào huyệt đạo nằm trên lưỡi.

Đôn Tử hoảng hốt nhìn Chu Cẩm Uyên, thấy anh dùng bông sát trùng lưỡi cho mình mà run rẩy.

Ghim kim lên lưỡi sao lại không sợ cho được.

Động tác của Chu Cẩm Uyên rất nhanh, một bàn tay cố định người bệnh, tay kia châm vào hai huyệt Kim Tân, Ngọc Dịch. Lập tức có máu chảy ra từ lưỡi bệnh nhân trong khi anh xoay người loay hoay tìm thứ gì đó trong phòng khám.

Vợ Đôn Tử nhìn thấy máu thì xuýt xoa, nhưng đã có người nhanh chóng ấn một miếng bông lên huyệt vị.

“Có đau không? Cảm giác thế nào?” Vợ Đôn Tử vội hỏi, bà ta cảm thấy biểu cảm của chồng mình không đúng lắm.

Những người có mặt trong phòng khám cũng nhìn chằm chằm vào Đôn Tử. Chỉ thấy ông ta cau mày, yết hầu chuyển động liên tục rồi nhanh tay đẩy thực tập sinh đang ấn mình ta, há miệng nôn một phát!

Đúng vào lúc này, không biết Chu Cẩm Uyên đã quay lại từ bao giờ, thong thả duỗi tay đưa thùng rác ra trước mặt Đôn Tử vừa vặn tiếp được một cục đờm đã biến thành màu đen.

“Khụ, khụ!” Đôn Tử ho khan, ông ta há miệng giật giật đầu lưỡi, thử lên tiếng, “Tôi, hình như tôi… khỏi rồi! Tôi nói chuyện được rồi!”

Ngữ khí do dự biến thành cao vút kinh ngạc, nửa câu sau nói cực kỳ lưu loát!

Đám y sinh đồng loạt “Woa” một tiếng, hiệu quả điều trị quá nhanh chóng.

Hai vợ chồng Đôn Tử càng ngạc nhiên hơn, lại nhớ tới lời người đồng hương nói chỉ hai châm là chữa khỏi. Đây chẳng phải là châm hai châm khỏi bệnh thật sao, không nhiều không ít, giá cả cũng rẻ đến bất ngờ.

Hiện giờ nhớ lại số tiền mà mình đã bỏ ra vô ích, quả thật là đau không chịu nổi.

Tạ Mẫn đã nhìn ra điểm mấu chốt, mỉm cười nói: “Kim tắc không tiếng động, kim phá không âm thanh.”

Những lời này vốn là lời của vị danh y cổ đại Diệp Thiên Sĩ, Chu Cẩm Uyên có trí nhớ siêu phàm lập tức cười đáp: “Nếu muốn chữa Kim, cứ làm theo y án của ngài Diệp!”

Lưu Kỳ thử biện chứng: “Người bệnh thường xuyên tức giận khiến can khí ứ trệ, sau đó đờm xâm nhập vào phổi. Đại thần châm cứu giúp tiêu đờm, bệnh nhân nôn được đờm ra là hồi phục.”

—— Trong lý luận Đông y, phổi thuộc Kim. Cho nên Tạ Mẫn mới trích dẫn câu nói kia, kim tắc không tiếng động, kim phá không âm thanh, thật ra cũng đang nói đến nguyên nhân gây bệnh.

Các căn bệnh liên quan đến phổi như viêm phổi, lao phổi cũng có thể dẫn tới mất tiếng.

“Khá lắm.” Chu Cẩm Uyên gật đầu.

Các thực tập sinh nhìn nhau, cái tốc độ chẩn đoán, điều trị đạt hiệu quả này quả thực là…

Tạ Mẫn hài lòng gật đầu, “Tốt lắm, mọi người về vị trí đi.”

Bệnh nhân không nghe hiểu những lý luận này, chỉ biết mình vừa được châm cho hai cái liền khỏi bệnh. Chờ mấy người Tạ Mẫn đi rồi, Đôn Tử dùng bông lau vết máu rồi cùng vợ liên tục cảm ơn Chu Cẩm Uyên.

Tuy còn chưa được kêu tên những bệnh nhân tiếp theo đã nhìn thấy số thứ tự của mình hiện lên, sau khi vợ chồng Đôn Tử vào phòng cũng đi đến cửa thò đầu vào trong xem xét. Anh ta nghe danh mà đến, chỉ thấy vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bên trong rất trẻ tuổi, trong lòng liền trầm trồ tấm tắc.

Lúc này Đôn Tử đang dùng tiếng phổ thông bập bõm trò chuyện với Chu Cẩm Uyên: “Bác sĩ, cậu đúng là thần kỳ, chữa hết bệnh ma ám của tôi rồi. Tiền khám cũng ít làm tôi ngại quá… À, tôi nghe đạo trưởng Triệu nói cậu vẽ bùa giỏi lắm, hay là bán cho tôi một tấm đi?”

Bệnh nhân đứng ngoài: “??”

Chu Cẩm Uyên toan từ chối thì chợt trông thấy một người đang cầm số khám và sổ khám ngay ngoài cửa. Hai người cách một khoảng cách chạm mắt với nhau.

Chu Cẩm Uyên: “Số 5?”

Người bệnh lập tức nói: “Không phải không phải, quấy rầy rồi, tôi chỉ đến xem thử thôi!”

Chu Cẩm Uyên: “……………… Đừng đi!”

Nói linh ta linh tinh, đầu sắp trọc đến nơi rồi còn dám nói không đến chỉ định tôi khám!!

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...