Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 16



Chương 16.

Edit: Leia

Chu Cẩm Uyên chặn đường người bệnh, cầm lấy tờ giấy khám của anh ta quả nhiên thấy là số 5!

“Tôi biết ngay anh là bệnh nhân của tôi mà!”

Bệnh nhân số 5: “……”

“Chú không cần mua bùa đâu, nhưng đừng để mình kích động mà dùng giọng quá nhiều.” Chu Cẩm Uyên nói với Đôn Tử, một tay vẫn túm chặt Số 5. Người nọ cảm thấy thiếu niên này thoạt nhìn thư sinh mà sức lực lớn không thể tưởng, muốn liều mạng bỏ chạy mà chạy không xong, chỉ đành ngoan ngoãn bị ấn xuống ghế ngồi.

—— Sức lực đều nhờ xoa bóp luyện ra cả đấy.

Chu Cẩm Uyên vẫn âm thầm tiếc hận. Ôi, nếu là khám tự do như ngày xưa chỉ cần bệnh nhân yêu cầu anh sẽ tặng ngay một tấm bùa bình an, nhưng hiện giờ chủ nhiệm cứ canh chừng mãi, đến bệnh nhân khác cũng bị dọa suýt chạy mất.

Đôn Tử lưu luyến rời đi, “Được, hẹn lần sau gặp lại nhé bác sĩ Chu.”

Chu Cẩm Uyên tiễn Đôn Tử đi, sau đó thuận tay ấn người bệnh nhân cơ hội muốn đứng dậy xuống, nói ra câu kinh điển đầy ma thuật: “Đến cũng đến rồi…”

Lời này thế mà có tác dụng, bệnh nhân ngoan ngoãn ngồi im.

Chủ yếu là vì anh ta tới được đây cũng không dễ dàng. Thân là một kỹ sư đang phiền não vì rụng tóc, một ngày nọ ăn cơm xong anh ta bắt gặp một vị đồng nghiệp cũ khoe tóc mới trong vòng bạn bè đồng thời đăng ảnh thể hiện kết quả trước và sau khi dùng sản phẩm nào đó. Ban đầu người nọ cứ tưởng là spam quảng cáo, về sau mới nhanh chóng nhận ra không phải, vị đồng nghiệp cũ cũng xác thực đó chính là kết quả mình đạt được.

Qua hai ngày nữa, đến ông sếp công ty cũ cũng đăng ảnh lên mạng. Ông này vốn có quả đầu Địa Trung Hải đặc trưng, đi cấy tóc hai lần vẫn rụng sạch. Thế mà hiện giờ đỉnh đầu đã mọc ra tóc mới, gương mặt trong ảnh tươi cười cực kỳ tự tin.

Lúc ấy bệnh nhân số 5 liền tức tốc hỏi thăm xem có phải công ty cũ phá sản không, nhưng sự thật là người ta vẫn làm ăn phát đạt như thường, bấy giờ mới dám tin không phải mọi người túng thiếu đến mức phải đổi nghề đi bán sản phẩm đa cấp ba không.

Chẳng những không phải sản phẩm ba không, mà còn là thuốc do bác sĩ bệnh viện chính quy kê đơn.

Vậy là anh ta liền ngồi tàu cao tốc hết một tiếng rưỡi chạy đến thành phố Hải Châu mà mình từng làm việc để đi khám bác sĩ. Nếu cứ thế tay không ra về thì quả là rất tiếc nuối, được Chu Cẩm Uyên lôi kéo, anh ta cũng thuận thế ngồi xuống luôn.

Không ngờ bây giờ đã có cả bệnh nhân từ tỉnh khác nghe danh tới khám rồi, Chu Cẩm Uyên thầm nghĩ, xem ra cái danh Khoa Hói đầu của đơn vị đã sắp chết tên.

“Anh bị quỷ thế đầu à…” Chu Cẩm Uyên nhìn từng mảng tóc rụng trên đầu bệnh nhân.

“……” Số 5 lại muốn đứng lên bỏ của chạy lấy người, hoảng hốt giải thích, “Không, không có, tôi chỉ rụng tóc thôi.”

Anh ta sợ giây tiếp theo Chu Cẩm Uyên sẽ dụ mình mua nước bùa gì đó, còn các đồng nghiệp cũ hẳn không phải đi bán hàng do túng thiếu, mà bị một tổ chức tà giáo kỳ quặc giật dây?

“Ý tôi chính là rụng tóc đấy!” Chu Cẩm Uyên giữ chặt cánh tay làm người bệnh lại lần nữa than thầm bác sĩ thoạt nhìn trắng trắng mềm mềm thế này mà sức còn lớn hơn trâu.

“Ở chỗ chúng tôi gọi tên dân gian của chứng rụng tóc là quỷ l**m đầu, quỷ thế đầu hoặc du phong.”

Nghe Chu Cẩm Uyên giải thích bệnh nhân mới hơi yên tâm một chút, hóa ra chỉ là tên dân gian.

Chu Cẩm Uyên lập tức bắt mạch, “Để tôi kê thuốc bôi cho anh.”

“Không phải uống cái gì mà Vô địch sinh phát linh sao? Cái loại uống nửa tháng hết bệnh ấy?” Người bệnh vẫn chưa buông tâm đề phòng, hơn nữa anh ta cũng không biết rõ lai lịch của phương thuốc Vô địch sinh phát linh kia.

“Phương thuốc đó không phải áp dụng đại trà ai cũng uống được. Anh xem, đến lông mày của anh cũng rụng hết rồi, với lại…” Chu Cẩm Uyên nhìn thoáng qua th*n d*** bệnh nhân.

“…” Số 5 xấu hổ kẹp chặt đùi.

Lông mày không giấu được thì thôi, nhưng anh ta vẫn chưa cho bác sĩ xem chỗ đó, tại sao người ta biết hết vậy!

Không, không sai, bệnh rụng tóc của anh ta không chỉ phát tác mỗi trên đầu và mặt…

“Tỳ thận hư nặng rồi. Cho nên thời gian dùng thuốc của anh cũng phải dài hơn, khoảng chừng một tháng.” Chu Cẩm Uyên dùng lá nhân sâm và lá trắc bá làm vị thuốc chính, kê đơn đồng thời hướng dẫn anh ta cách pha chế, mỗi ngày bôi ngoài da hai lần.

Sau khi bị Chu Cẩm Uyên chỉ ra chỗ nào đó trên người cũng rụng trụi, bệnh nhân số 5 không dám nghi ngờ nữa, im lặng nộp tiền mua thuốc.

……

Bởi vì gần đây lượng bệnh nhân của Chu Cẩm Uyên tăng cao, bệnh nhân của Lưu Kỳ cũng nhiều, hai người dùng chung một phòng khám không tiện nên anh muốn tìm cơ hội nói chuyện với Tạ Mẫn xin một phòng khám mới rộng hơn.

Kết quả vừa đến văn phòng chủ nhiệm Tạ thì bắt gặp bác sĩ Mao và một nữ bác sĩ nội trú cũng có mặt.

Bác sĩ Mao đang giảng bài cho bác sĩ nội trú: “Trương Trọng Cảnh* là thủy tổ của các bài thuốc trong lịch sử. Nếu đã học y học cổ truyền, đặc biệt là người trẻ tuổi, biết nghiên cứu các bài thuốc luôn là chuyện tốt, sẽ nhanh chóng lĩnh hội được tinh túy. Tổng kết mạch tượng bệnh trạng của bệnh nhân xong, phương thuốc đối ứng cũng tìm ra ngay. Đơn cử như chứng ‘tình chí’ mà em nói có thể linh hoạt dùng chung hai bài thuốc trong《 Thương Hàn Luận 》…”

*Trương Trọng Cảnh 张仲景: Danh y sống cuối thời Đông Hán, ông được coi là một trong những nhân vật quan trọng nhất của lịch sử Đông y, là một trong Mười vị y thánh trong lịch sử Trung Quốc vì những đóng góp mang tính hệ thống về cả lý luận và thực nghiệm.

Cô bác sĩ nội trú này tuy vẫn còn trong thời gian học việc nhưng đã cầm chứng chỉ hành nghề trong tay, cũng có quyền kê đơn thuốc và tiếp khám bệnh nhân độc lập. Có điều hôm nay cô nàng gặp phải một ca bệnh khó nên đến chỗ các tiền bối xin chỉ dạy.

Giống như các bác sĩ trẻ tuổi khác, bệnh nhân của cô không nhiều lắm, gần đây nhờ phúc của khoa mới khởi sắc một chút. Vì thế nên cô rất để tâm, nếu thấy chỗ nào lấn cấn là lập tức đi tìm người có kinh nghiệm học hỏi.

Bác sĩ Mao là một y giả điển hình của Kinh Phương Phái. Thuật ngữ Kinh phương có thể giải thích theo nhiều cách, ví dụ như “Kinh nghiệm chi phương”. Theo góc độ của bác sĩ Mao thì đang ám chỉ các phương thuốc của y thánh Trương Trọng Cảnh, cũng chính là “Y kinh chi phương”.

Ông làm nghề y chủ yếu biện chứng theo lục kinh, phán đoán xong bệnh trạng của bệnh nhân sẽ dùng các bài thuốc tương ứng trong《 Thương Hàn Luận 》 và《 Kim Quỹ Yếu Lược 》của Trương Trọng Cảnh, lại căn cứ theo tình trạng cụ thể mà gia giảm liều lượng.

—— Đương nhiên, trong lâm sàng không thể lúc nào cũng chỉ dùng toàn bài thuốc kinh điển, nhưng bác sĩ Mao rất tự hào là mình đã nghiên cứu rất sâu về chúng.

Bác sĩ theo Kinh Phương Phái ưu tú còn có một đặc điểm, đó là biện chứng chuẩn, hiệu quả nhanh.

Nếu xét về điểm này thì Chu Cẩm Uyên có chỗ khá giống với bọn họ. Nhưng y thuật của Chu Cẩm Uyên là kiến thức gia truyền, có thể nói là rẽ hẳn sang một con đường riêng. Từ lúc tới làm việc ở khoa Y học cổ truyền đến nay, anh cơ bản toàn dùng những phương thuốc mình tự nghĩ hoặc mấy bài thuốc gia truyền tổ tiên để lại.

Bác sĩ nội trú nghe thì liên tục gật đầu, sau đó nói: “Em đã kê đơn thuốc cho bệnh nhân uống, dùng hết mấy liều vẫn không hiệu quả, để em viết bài thuốc khác theo lời thầy xem sao.”

Bác sĩ Mao thấy Chu Cẩm Uyên bước vào liền ho một tiếng, rất tự tin nói: “Ừ, trong vòng ba liều sẽ thấy hiệu quả.”

Chu Cẩm Uyên nổi tiếng cả khoa với biệt tài dùng thuốc hiệu quả nhanh, tuy bác sĩ Mao nói không muốn cạnh tranh với người trẻ tuổi nhưng cũng không muốn làm thui chột tên tuổi Kinh Phương Phái… Ha ha, không dám nói chắc một liều, nhưng trong vòng ba liều vẫn dư sức.

“Bác sĩ Chu cũng đến xem thử ca bệnh này đi.” Tạ Mẫn cười nói.

Cô bác sĩ nội trú vốn tới tìm Tạ Mẫn, đúng lúc bác sĩ Mao có mặt nên bà nhường cho đối phương nói mấy tiếng. Hiện giờ nhìn thấy Chu Cẩm Uyên, bà lại muốn xem thử anh sẽ có suy nghĩ thế nào.

Chu Cẩm Uyên nhận lấy bệnh án, bệnh nhân này mắc phải bệnh Tình chí, nôm na là chứng rối loạn cảm xúc hình thành từ bảy dạng tình cảm vui, giận, lo, nghĩ, buồn, sợ và sốc —— Bệnh mất ngủ của Ngô Trầm Ngọc thực ra cũng là một dạng tình chí, chị ta lo buồn vì chứng rụng tóc của chồng mà biến thành bệnh.

Triệu chứng của bệnh nhân lần này là hay bồn chồn tim đập nhanh, dễ choáng đầu, kinh nguyệt không đều. Cả công việc lẫn sinh hoạt hàng ngày đều không thuận lợi, chướng ngại cảm xúc dẫn đến sức khỏe cũng không đảm bảo.

Bên trên có viết phương thuốc bệnh nhân từng dùng nhưng không hiệu quả, phía dưới cũng ghi chép cả bài thuốc mà bác sĩ Mao vừa gợi ý. Chu Cẩm Uyên xem xong im lặng rất lâu, trái ngược hoàn toàn với thái độ nhanh nhẹn ngày thường.

Anh im lặng làm bác sĩ Mao hơi mất kiên nhẫn: Cậu ta không nói gì, tại sao lại không nói gì? Chẳng lẽ hai bài thuốc của mình có chỗ nào không đúng? Nhưng mình thấy mình phối thuốc chuẩn lắm rồi mà, cậu ta im lặng có phải đã nhìn ra vấn đề gì rồi không??

Nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết là sai chỗ nào! Tại sao bộ dạng Tiểu Chu như khó mở miệng lắm vậy. Không được, chẳng lẽ mình thật sự nhìn nhầm!

“Này, cái đó, Tiểu Chu, cậu nghĩ gì thì cứ nói đi!” Bác sĩ Mao không khỏi thúc giục.

“À…” Chu Cẩm Uyên hoàn hồn, nói, “Chỉ là theo ý em, chắc em sẽ dùng Chúc do thuật trước đã.”

Lúc này đến lượt mọi người im lặng, cái đó à…

Chúc do thuật được xếp vào dạng vu thuật, trước đây cũng là một nhánh của y học Đạo giáo, sử dụng các phương tiện tâm linh như bùa chú cầu nguyện để chữa bệnh, còn từng được Thái Y viện đưa vào hoàng cung. Hiện giờ thuật này đã bị giới y học cổ truyền bác bỏ, mọi người cho rằng nó đơn thuần chỉ là một dạng tà thuật vô căn cứ.

Các nghiên cứu hiện đại lại chứng minh Chúc do thuật thật ra là một dạng chữa bệnh bằng liệu pháp tâm lý, đích xác có hiệu quả trong các trường hợp bệnh nhân mắc các chứng bệnh về thần kinh.

Tâm bệnh cần đến tâm dược, ví dụ nếu tinh thần bệnh nhân yếu, không có đủ ý chí vượt qua thì sẽ nhờ Chúc do thuật mượn danh nghĩa quỷ thần cổ vũ tinh thần cho người bệnh.

Chu Cẩm Uyên biết dùng Chúc do thuật không có gì đáng ngạc nhiên, dù sao anh cũng là một Đạo Y.

Tạ Mẫn đỡ trán: “Không được, bệnh nhân không nhất định là tín đồ, cậu muốn cúng bái vẽ bùa gì đó cũng vô ích, huống chi chúng ta không thể thật sự…”

Không thể làm một cách quang minh chính đại được, các bác sĩ có thể cúng bái thần ca đêm, hoặc có tín ngưỡng của riêng mình, nhưng không có cái nào khoa trương dễ gây hiểu lầm như Chúc do thuật.

“Chủ nhiệm, em nghĩ là bệnh ở trong tim, nếu chỉ dùng thuốc thì khó mà thấy hiệu quả nhanh chóng. Chúc do thuật không nhất thiết phải vẽ bùa niệm chú, tác dụng lớn nhất của nó vốn là di tình biến khí, mọi người biết di tình biến khí là gì chứ? Chính là thay đổi tâm thức của bệnh nhân. Tuy bệnh nhân không có tín ngưỡng, chúng ta cứ áp dụng theo nguyên lý đó cũng được mà!”

Chu Cẩm Uyên nói năng rất có lý lẽ. Bệnh tình chí sinh ra từ cảm xúc, điều trị từ tâm trí đúng là sẽ dễ phân tán khí của bệnh nhân hơn. Thuật thức dù sao cũng chỉ là phương tiện để đạt mục đích, còn bản chất như nhau, không cho niệm kinh chẳng lẽ không có phương pháp khác sao?

Bác sĩ Mao cười ha ha, “Thế cậu muốn vận dụng nguyên lý này kiểu gì?”

“Bác sĩ Kim, cô có hiểu biết về người này không? Bệnh nhân có yêu thích cái gì không, ví dụ như ngôi sao nổi tiếng hoặc tác phẩm nghệ thuật?” Chu Cẩm Uyên quay đầu hỏi cô bác sĩ nội trú.

Bác sĩ Kim nghe mà sửng sốt, nói một hồi nói sang cả Chúc do thuật luôn rồi. Cô ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Trên túi xách của cô ấy treo vài cái móc khóa Iron Man, bác sĩ Chu biết nhân vật này không. Màn hình chờ điện thoại cũng cài hình nền này, chắc là yêu thích lắm.”

Ánh mắt Chu Cẩm Uyên sáng lên, “Tốt quá! Vậy cô cứ dẫn cô ấy đi xem《 Avengers 4: Endgame 》.”

Mọi người: “????”

Chu Cẩm Uyên: “… Chờ cô ấy khóc xong một trận thì hướng dẫn bệnh nhân cách giải tỏa tâm trạng tiêu cực, sau đó đi xem mấy bộ phim hài. Bi thắng giận, hỉ thắng bi, lấy cảm xúc khống chế cảm xúc, tình chí cùng thắng, lúc đó khí trong người cũng được lưu thông!”

Mọi người: “………………”

Bác sĩ Kim run bần bật… Đại thần là ma quỷ đúng không, chữa bệnh bằng cách đưa bệnh nhân đi xem Endgame? Chắc chắn người ta đã xem một lần rồi, xem lần thứ hai hẳn sẽ nhân đôi cảm xúc!

Chu Cẩm Uyên nói nửa đoạn đầu Tạ Mẫn còn cười ra nước mắt, nhưng sau khi nghe đến đoạn tình chí cùng thắng mới nhận ra logic vấn đề không có chỗ nào sai cả…

Bảy loại cảm xúc tương quan lẫn nhau, lúc trước nỗi lo của Ngô Trầm Ngọc cũng đã được giải trừ nhờ niềm vui vì chồng hết bệnh.

Đặc biệt thường ngày bà cũng có xem phim hay lướt mạng xã hội, đại khái biết vì sao Chu Cẩm Uyên chọn bộ phim kia. Nếu tín ngưỡng của người trẻ tuổi không nằm ở Đạo giáo, Phật giáo hoặc tôn giáo khác mà nằm ở các nhân vật hư cấu, như vậy Chúc do thuật bản cải biên này chắc chắn sẽ có hiệu quả!

Chữ “Chúc” trong Chúc do thuật vốn mang ý nghĩa chúc phúc hoặc cầu nguyện. Ngày xưa người ta chúc trước quỷ thần trời đất, bây giờ có thể chúc trước các idol ảo…

Các y giả cổ đại lợi dụng quỷ thần chữa bệnh, Chu Cẩm Uyên gặp phải người không có tôn giáo liền lợi dụng nhân vật hư cấu mà người đó thích để chữa bệnh, có thể nói là liên hệ rất logic bài bản.

Tạ Mẫn nghĩ xong liền bật cười, “Cậu đi làm chuyên gia tâm lý cũng ổn lắm đấy.”

Chúc do thuật xét cho cùng chính là một liệu pháp tâm lý.

Bác sĩ Mao nghe xong cũng rơi vào trầm tư: Đáng ghét, mình vẫn chưa đi xem người sắt người thép kẻ báo thù gì đó, tại sao xem hết một bộ phim lại khóc được! Muốn bắt bài nhưng mà không biết đường bắt!

Bác sĩ Kim vội vàng lắp bắp: “Bác sĩ Chu ơi, tôi biết cô ấy thích Iron Man, nhưng không biết điểm cười nằm ở đâu! Lỡ xem không đúng phim chẳng phải xấu hổ lắm à!”

Chu Cẩm Uyên mỉm cười nhìn thẳng vào cô, “Cho thêm một cơ hội đấy, cô suy nghĩ cẩn thận xem?”

Bác sĩ Kim há hốc miệng sửng sốt một lát bỗng nhiên được thông suốt. Không, không nhất thiết phải là phim hài, chỉ cần có thể khiến bệnh nhân đạt được cảm giác sung sướng vui vẻ, phát huy hiệu quả tình chí là đủ rồi!

Cô nàng vỗ tay một cái, “Tôi biết rồi, trước hết có thể dẫn cô ấy đi xem《 Avengers: Endgame 》, sau đó tìm mấy quyển fanfic ngọt hoặc có H, tóm lại là truyện HE cho cô ấy đọc!”

Bác sĩ Mao: ?? Tiểu Kim cũng bắt đầu nói mấy thứ mình không hiểu!

Thật ra Chu Cẩm Uyên cũng không rõ mấy thuật ngữ mà bác sĩ Kim dùng nhưng đại khái biết cô đã hiểu rõ rồi. Anh gật đầu nói: “Ừ, cô cứ cân nhắc đi. Chờ người ta ổn định cảm xúc xong, lại dùng phương thuốc của bác sĩ Mao thì chỉ cần một liều là khỏi!”

Bác sĩ Mao nói thuốc sẽ hiệu quả trong ba liều, mà Chu Cẩm Uyên lại chủ trương khơi thông khí huyết, sau đó lại dùng thuốc hẳn sẽ có hiệu quả trong vòng một liều, thậm chí khỏi bệnh.

Với các truyền kỳ trong quá khứ của Chu Cẩm Uyên, bác sĩ Kim không nghi ngờ gì năng lực của anh cả.

Bác sĩ Kim xoa xoa tay, nhiệt huyết đối với nghề y của cô đã nhảy sang một trang mới, nghiễm nhiên bắt đầu chìm đắm trong vô vàn tưởng tượng đối với ca bệnh: “Úi chà, hy vọng truyện mà tôi giới thiệu không có lôi mìn, chắc phải lén đi tìm hiểu xem gu của bệnh nhân là gì. Tốt nhất là tìm mấy bộ cô ấy chưa từng đọc, chắc phải lên AO3 tìm truyện tự dịch thôi…”

Ba bác sĩ còn lại: Ừm, tuy không quá hiểu về phương án điều trị của bác sĩ Kim, nhưng lúc này chỉ cần giữ nụ cười là được.


Lời tác giả: 

Lý do chọn phim là vì nhân vật mà cô bệnh nhân yêu thích đã chết trong phần phim《 Avengers 4: Endgame 》. Nếu cô ấy chưa từng xem phim thì có thể lấy bất cứ tác phẩm nào khác thay vào cũng được, ví dụ như Anh em hồ lô hóa đá, Na Tra tự vẫn… Chỉ cần phim bi kịch là đủ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...