Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 26



Chương 26.

Edit: Leia

Đừng nói người ngoài viện, lần này đến đồng nghiệp trong viện cũng phải âm thầm chửi bới. Hai người chẩn đoán giống nhau, lời của cậu rốt cuộc là đang khen người khác hay tự khen bản thân vậy. Tóm lại Đông y mấy người là minh y, còn bọn tôi là trứng thối hết à.

Có biết nói đạo lý không, gà gáy tự lành cũng gọi là chẩn bệnh hả?

“Khụ khụ, giáo sư Mạc là bác sĩ có tiếng bên khoa Y học cổ truyền bệnh viện Hải Bắc, ông ấy cũng từng nói không có vấn đề gì, gà gáy bệnh sẽ tự lành!” Viện trưởng Tiêu giải thích hộ Chu Cẩm Uyên một câu. 

Từ góc độ của mình ông ta lại có thêm cái nhìn mới về trình độ của Tiểu Chu, không cảm thấy anh ngạo mạn mà thậm chí thấy mừng thầm. Nếu Tiểu Chu chẩn bệnh giống với giáo sư Mạc thì có quyền ngạo mạn cũng đúng! Đây chính là nhân viên hợp đồng… khụ, nhân tài mà ngài viện trưởng tuyển về cho bệnh viện mà!

Chu Cẩm Uyên đến chậm một bước, biết đã có bác sĩ Đông y chẩn bệnh qua, hơn nữa kết luận còn tương tự mình chứng tỏ có hai người cùng một mạch biện chứng, người này chẳng những là minh y, mà có lẽ còn là tri âm.

Giám đốc Dương miễn cưỡng ú ớ mấy tiếng, vẫn là thư ký hiểu rõ, vội vàng hỏi: “Vị bác sĩ này, cậu có thể giải thích kỹ hơn không?”

Kết luận của giáo sư Mạc khiến bọn họ không dám làm theo, thiếu niên này bây giờ cũng đưa ra kết luận tương tự, dưới tình huống đó mọi người không thể không cẩn thận suy tính.

“Bệnh phát tác lúc hoàng hôn, đây đúng là khoảng thời gian âm khí thịnh hành, hàn tà nổi lên. Máu của bệnh nhân bị hàn khí cản trở gây ứ đọng, dẫn tới cứng hàm không mở được, nhưng cũng không đáng lo ngại. Chờ đến khi gà gáy mặt trời lên, dương khí lan tràn tự nhiên sẽ trợ dương đuổi hàn, tán phong thông kinh mạch, không cần thuốc thang vẫn tự khỏi. Nếu tiến hành điều trị chỉ tăng thêm sự khó chịu cho bệnh nhân, không cần thiết, chỉ cần về sau chú ý giữ ấm buổi tối, sẽ không dễ dàng tái phát nữa đâu.”

Chu Cẩm Uyên giải thích rành mạch từ góc độ chuyên nghiệp, tuy nghe vẫn khá mơ hồ huyền học, nhưng ít nhất vẫn có trước có sau hơn giáo sư Mạc nhiều. 

Hội chứng rối loạn khớp thái dương hàm có nhẹ có nặng, nguyên nhân bệnh mỗi người một khác, nhưng thật ra đại đa số trường hợp đều có tiên lượng tốt. Giám đốc Dương chỉ bị cứng khớp hàm không mở được, không xuất hiện triệu chứng váng đầu hay đau đớn ở vùng khác. Căn cứ theo kết quả bắt mạch, Chu Cẩm Uyên cũng kết luận không cần cố ý dùng thuốc điều trị.

Nghĩ đến giáo sư Mạc, Chu Cẩm Uyên vẫn tò mò, “Đúng rồi, vị minh y kia nói gà gáy tự lành, chẳng lẽ ông ấy không giải thích nguyên lý luôn sao?”

Đối với y bác sĩ, chuyện quan trọng nhất là phải giải thích rõ ràng bệnh tình cho bệnh nhân để tránh xuất hiện khả năng người bệnh suy nghĩ nhiều, gia tăng gánh nặng tâm lý.

Thư ký cười khổ, “Giáo sư Mạc vội vàng đi xử lý một ca cấp cứu, có lẽ cảm thấy bên này không có gì đáng ngại nên chỉ nhắn một câu rồi đi luôn.”

Lúc này Chu Cẩm Uyên mới hiểu rõ, thì ra là thế.

Viện trưởng Tiêu cảm giác lưng đã thẳng hơn ngày thường, thong thả nhướn mày hỏi: “Tiểu Chu, cậu nói không cần tạo thêm khó chịu cho bệnh nhân, có phải ý là nếu muốn khôi phục ngay lập tức vẫn có thể châm cứu hoặc uống thuốc sao?”

Chu Cẩm Uyên gật đầu, bệnh tình không phức tạp, nếu muốn mau chóng bình phục thì châm cứu là được. Có điều cảm giác châm sẽ rất mạnh, lại châm kim lên vùng mặt nên bệnh nhân khó tránh khỏi khó chịu. Anh mào đầu trước cũng chính vì suy xét đến điểm này.

Viện trưởng Tiêu liếc nhìn giám đốc Dương, nhận được ánh mắt khẳng định liền nói: “Không dám giấu cậu, bệnh nhân này sáng sớm mai có việc rất gấp, cho nên mới không yên tâm nghe theo lời chẩn bệnh của giáo sư Mạc, sợ thời gian lành bệnh không kịp gây hỏng việc. Ông ấy lo lắng mãi, sợ là cũng khó nghỉ ngơi.”

“Hóa ra là thế! Không thành vấn đề, nếu bệnh nhân đã đồng ý thì để tôi châm, hai mươi phút sau khỏi hẳn. Chỉ là cảm giác châm mạnh, có lẽ không thoải mái lắm đâu.” Không phải Chu Cẩm Uyên cố ý phối hợp với viện trưởng Tiêu, anh chỉ nghĩ nếu không cần châm kim uống thuốc sẽ không làm làm gì. Nhưng nếu bệnh nhân có nhu cầu đặc biệt, tự nguyện chịu đau thì cứ làm thôi, trước đó giải thích quá trình điều trị rõ ràng là được.

Giám đốc Dương nghe vậy quả nhiên mừng ra mặt, ông ta khoa tay múa chân tỏ vẻ có thể làm ngay lập tức. Nếu dùng mấy thứ như tần số trung bình hay sóng điện gì đó hẳn cũng không thoải mái hơn làm bao, chưa kể thời gian lại kéo dài.

Chu Cẩm Uyên lập tức xé mở một túi kim châm, lấy các huyệt Phong Trì, Địa Thương, Giáp Xa, và Hợp Cốc, đều là các huyệt vị giúp thanh nhiệt bổ khí, thông lợi khớp xương.

Cảm giác tê nhói lan tràn khắp mặt làm giám đốc Dương chịu k*ch th*ch trào nước mắt nước mũi, đó hoàn toàn là phản ứng sinh lý, hàm răng càng giống như vừa cắn phải một quả chanh cực kỳ chua. Nháy mắt sau nước mắt ông ta chảy ào ào nhưng không dám kêu không dám cử động, chỉ có thể cố chịu đựng.

Lúc Chu Cẩm Uyên châm vào huyệt vị cuối cùng, anh châm kim theo phương pháp dẫn lưu, đồng thời hô một tiếng ngắn gọn: “Khai cấm!”

Giám đốc Dương giật mình vô thức há hốc miệng, khớp hàm nguyên bản khép chặt trước đó giờ đã mở lớn đến hai ngón tay!

“Mở thật rồi ——” Thư ký kinh ngạc hô lên.

Chu Cẩm Uyên nói với bệnh nhân: “Mở to thêm đi.”

Nhưng lúc này giám đốc Dương cảm thấy mình đã dùng hết sức rồi, sợ mở thêm sẽ đau. Chuyện đến nước này không nghe theo bác sĩ cũng không được, ông ta lại cố mở lớn một chút nữa, chợt nghe thấy tiếng khớp hàm kêu rắc một tiếng. Bất ngờ là cảm giác đau đớn không hề xuất hiện mà giống như phá vỡ rào chắn vô hình nào đó. Khớp hàm ông ta cử động nhẹ nhàng, tiếp tục mở ra đóng vào mấy lần không thấy vấn đề gì nữa, hoàn toàn khôi phục!

Giám đốc Dương sảng khoái ngoác miệng cười ha ha.

Những người chứng kiến đến lúc này mới nhận ra nãy giờ mình đã vô thức nín thở theo, sau đó thở phào vỗ tay tán thưởng, kỹ năng dùng châm quả là thiện nghệ.

Trong thực hành lâm sàng, nếu chọn trị liệu bằng châm cứu thường cũng đòi hỏi một liệu trình dài ngày, đâu ai gặp qua người như Chu Cẩm Uyên, hành châm xong bệnh nhân lập tức mở miệng được.

Chu Cẩm Uyên rút châm ra, lại nhờ giám đốc Dương cử động hàm theo nhiều góc xem có chỗ nào bất thường không.

Giám đốc Dương xác nhận hoàn toàn khôi phục, “Tốt, chỗ nào cũng tốt rồi!”

Ông ta buông được lo lắng xuống, mỉm cười nhìn Chu Cẩm Uyên và viện trưởng Tiêu, “Tiểu Chu đúng không? Tá Minh, viện của anh nhiều nhân tài thật đấy, xem ra sau này tôi phải chú ý nhiều hơn, nếu không cũng không biết lúc nào Bệnh viện số 3 sẽ xuất hiện cao thủ Đông y không thua gì giáo sư Mạc!”

Trải qua một lần gặp sự cố, giám đốc Dương ngoài khâm phục tài năng danh bất hư truyền của giáo sư Mạc ra thì càng dành sự tôn sùng gấp đôi cho cậu thần y trẻ Chu Cẩm Uyên. Ông ta khen ngợi xong Chu Cẩm Uyên và viện trưởng Tiêu mới quay sang cảm ơn mấy vị chuyên gia phải về không một chuyến. Bọn họ chỉ đành tỏ vẻ hào phóng không dám nhận.

“Tôi đã nói mà, Tiểu Chu là cao thủ số một khoa Y học cổ truyền, đừng thấy bề ngoài cậu ấy non nớt mà hiểu lầm, nếu không gọi người tới tôi cũng không thấy yên tâm đâu!” Viện trưởng Tiêu tươi cười rạng rỡ, ngữ khí tự tin hơn hẳn trước đây.

Ha ha, lần này xem như bảo vệ được thể diện của cái ghế viện trưởng mới ngồi rồi —— Không, đâu chỉ giữ thể diện, còn được một phen lên mặt với các vị chuyên gia viện ngoài nữa chứ.

Ông ta liếc nhìn Chu Cẩm Uyên, nghĩ thầm người này vừa có tài vừa có năng lực trảm quan đoạt cờ, thật sự là đại phúc tinh, mai kia nên lên Hương Lộc Quán thắp nén nhang cảm tạ mới được.

.

Chu Cẩm Uyên mới vào khoa Y học cổ truyền được mấy tháng nhưng đã thể hiện tài năng ấn tượng, tu vi thăng cấp nhanh chóng (…), viện trưởng Tiêu đã sớm nghĩ đến chuyện thay đổi chức danh nhân viên hợp đồng cho anh, thậm chí có đề cập qua với đương sự. Đặc biệt là sau khi được ngài giám đốc sở khen ngợi trước mặt các chuyên gia viện ngoài, nói Bệnh viện số 3 có bác sĩ lành nghề không thua giáo sư Mạc. Với cái trình độ đó, nếu vẫn để nguyên vị trí nhân viên hợp đồng thì có phải quá đáng không?

Có điều muốn chuyển một nhân viên y tế vào biên chế chính thức không dễ dàng, mà phải trải qua kỳ thi sát hạch. Lúc trước Chu Cẩm Uyên bận rộn nhiều việc, hiện giờ viện trưởng Tiêu lại cảm thấy dù bận mấy cũng nên giải quyết việc càng sớm càng tốt. Trước mắt phải tìm thời gian mở kỳ thi cho anh dự tuyển. Với trình độ hiểu biết của Chu Cẩm Uyên thì bài thi này chỉ đáng là trò cưỡi ngựa xem hoa, tùy tiện chuẩn bị mấy ngày là qua được rồi.

Viện trưởng Tiêu muốn tìm Chu Cẩm Uyên thương lượng thời gian, đánh điện thoại về khoa Y học cổ truyền mới biết anh đã theo mọi người đi tham gia hoạt động chữa bệnh từ thiện.

Bệnh viện số 3 định kỳ mỗi năm đều tổ chức khám chữa bệnh miễn phí, thường là tuyên truyền kiến thức y khoa ở trung tâm thành phố và đưa y bác sĩ về vùng nông thôn. Lần này xem ra bên đó đưa cả Chu Cẩm Uyên đi, đành phải chờ cả bọn trở về rồi nói chuyện tiếp.

Đúng vào lúc này, viện trưởng Tiêu vừa quay đầu liền nghe có nhân viên thông báo, nói có phóng viên muốn thực hiện quay phim bệnh viện. Chuyện này vốn không có gì to tát, thỉnh thoảng Bệnh viện số 3 cũng có các cơ quan truyền thông tới đưa tin, ngài viện trưởng liền quan tâm một chút đến công tác dư luận, “Có chuyện gì vậy?”

Nhân viên tỏ vẻ bối rối, cố ý thông báo chuyện này cũng là vì nội dung đưa tin có hơi…

“Nghe nói có vài du khách nước ngoài đi du lịch tự do, nghe danh tìm đến bệnh viện chuyên khoa chữa hói Hải Châu. Họ không chỉ không tìm được mà còn đi lạc, đành chạy vào cục cảnh sát nhờ giúp đỡ. Tìm xong mới phát hiện rằng bệnh viện chuyên khoa chữa hói không phải tên chính thức, mà là… là…”

Viện trưởng Tiêu: “…………”

Đừng nói nữa, là bệnh viện chúng ta! Có ai lại không biết bệnh viện chuyên khoa chữa hói là cái tên mới của Bệnh viện số 3 bọn họ đâu!

Nhân viên hành chính cũng ngầm thừa nhận: “Ừm… Sau đó tin này truyền đến tai phóng viên đài truyền hình thành phố. Bọn họ cảm thấy rất thú vị nên nhận trách nhiệm đưa các du khách cùng đến một chuyến.”

Viện trưởng Tiêu nhịn hết nổi: “Cái này tôi hiểu, nhưng mấy người đó làm sao biết mà tới, chúng ta có tuyên truyền quảng cáo ra nước ngoài đâu!”

Từ khi hoạt động phòng chữa hói của khoa Y học cổ truyền nổi danh, trong viện quả thật có lấy hạng mục này ra làm điểm nhấn tuyên truyền, nhưng đến quảng cáo ngoại tỉnh bọn họ còn không làm, hoàn toàn dựa vào danh tiếng truyền miệng mà thu hút vài bệnh nhân tỉnh khác tới điều trị, làm sao du khách nước ngoài “nghe danh” tới được?

Nhân viên hành chính cũng không biết rõ, mấy người kia không có nói kỹ càng.

Để thỏa mãn lòng hiếu kỳ, càng là vì muốn hiểu thêm về danh tiếng bệnh viện, viện trưởng Tiêu đồng ý cho quay chụp đồng thời phải thân chinh đi một chuyến tìm hiểu. Sau khi gặp được ba du khách ngoại quốc kia, ông mới biết đến tiền căn hậu quả.

……

Câu chuyện bắt đầu từ khi Chu Cẩm Uyên chữa bệnh cho một du khách tên James, anh ta nhờ công ty du lịch tặng cờ thưởng, về nước còn tiếp tục sáng tác một bài viết blog siêu dài. Trong bài tường thuật chuyến đi Trung Quốc của mình, phần nội dung lớn nhất chính là mô tả hành trình đi khám bệnh ở bệnh viện chuyên khoa chữa hói Hải Châu.

Bác sĩ thiếu niên, bắt mạch chẩn đoán, kỹ năng châm cứu và công phu không hề phù hợp với hình thể… Tất cả đều được James diễn tả bằng lời văn ngoạn mục hấp dẫn, bên trong còn đăng kèm ảnh Bệnh viện số 3 tự chụp, ảnh châm cứu, đơn thuốc của Chu Cẩm Uyên, đương nhiên có cả ảnh chụp bản thân trước và sau khi dùng thuốc.

Trong mắt những người không quen thuộc với văn hóa phương đông, bài viết này rất có cảm giác truyền kỳ.

James không tiếc lời khen ngợi, từ trước đến giờ anh ta chỉ quen đăng vài tấm ảnh minh họa, càng cố gắng duy trì thói quen không quay chụp video mà lần này phải tiếc nuối thở dài, hối hận vì mình không quay kịp màn đánh võ của cậu bác sĩ kia.

Anh ta cảm nhận sâu sắc rằng lời văn của mình không thể miêu tả hoàn toàn ấn tượng tương phản kinh người trong giây phút đó, bản thân tận mắt chứng kiến, James hy vọng mọi người cũng được nhìn đến.

[ Hơn nữa, bệnh đau dạ dày của tôi cho đến lúc này cũng chưa tái phát một lần nào! Tôi muốn xin Thượng Đế phù hộ cậu ấy, nhưng tiếc là cậu ấy có nói mình không thuộc phạm vi quản lý của Thượng Đế, cho nên chỉ đành chúc cậu ấy phi thăng thành công (Chính tôi cũng không biết nó có nghĩa gì đâu, hướng dẫn viên du lịch giải thích câu đấy tương tương đương với nghĩa sẽ được lên thiên đường). ]

Không lâu sau đó, nhật ký du lịch của James còn được xuất bản thành sách.

Bài blog mà anh ta dùng nhiều tâm huyết viết ra khiến các độc giả trên internet lẫn ngoài đời hứng thú, ai cũng nói nếu có dịp đi Trung Quốc du lịch nhất định sẽ tham khảo các địa danh trong nhật ký, đặc biệt không thể bỏ qua bệnh viện chuyên chữa hói ở Hải Châu.

Ba vị khách du lịch tự do này trước khi xuất phát đã tham khảo cuốn du ký của James, bởi vì một người trong số đó cũng đang khổ sở vì chứng rụng tóc nên không nghi ngờ gì xếp luôn thành phố Hải Châu vào hành trình, cũng cố ý chừa hẳn một ngày để đi bệnh viện khám.

Đáng tiếc, vì hạn chế ngôn ngữ nên James đã hiểu sai một vài chỗ, làm ba người này thật sự đi khắp nơi hỏi thăm về nơi vừa chữa hói đầu vừa dạy võ thuật Trung Hoa, dân địa phương nghe xong còn tưởng đang nói đến chùa Phật giáo…

Cuối cùng họ phải xin cảnh sát địa phương giúp đỡ mới tìm được vị trí chính xác.

Đương nhiên, câu chuyện này đã kéo theo sự tò mò của cánh truyền thông bản địa.

—— Bệnh viện chuyên khoa chữa hói thành phố Hải Châu chúng ta đã vang danh ra tận nước ngoài! Đây chính là sức mạnh của truyền thông truyền miệng!

Viện trưởng Tiêu tỏ vẻ không biết nên nói gì, cần nhanh chóng chuyển người lên chính thức thôi, cứ làm nhân viên thời vụ mãi thì không thể nói nổi.

“Viện trưởng Tiêu, bệnh viện các vị thật sự có bác sĩ mới mười mấy tuổi sao?” Phóng viên tò mò hỏi, theo lý thuyết, các y sinh sau khi tốt nghiệp đều đã qua hai mươi, tiếp tục học lên thạc lên tiến thì càng lớn tuổi hơn nữa, mười mấy tuổi rốt cuộc là thiên tài phương nào vậy.

“À, chắc họ đang nhắc tới bác sĩ Chu của viện chúng tôi đấy. Cậu ấy đúng là tuổi trẻ tài cao, năm nay hai mươi mốt, không phải mười mấy đâu, chắc họ hiểu lầm. Bác sĩ Chu là nhân viên nòng cốt của khoa Y học cổ truyền, cũng là người tiên phong trong nghiên cứu các chứng rụng tóc hói đầu nên mới có được thành quả vang danh hải ngoại như hôm nay. Chúng tôi tin rằng sau này có thể phục vụ càng nhiều bệnh nhân trong và ngoài nước, đóng góp chút công sức cho sự phát triển của lĩnh vực này.” Viện trưởng Tiêu trình bày rất tiêu chuẩn, hơn nữa không thể lộ ra việc toàn bộ thành quả ngày hôm nay  đều bắt đầu từ một sự tình cờ.

—— Nếu để ông ta biết sớm hơn, có lẽ đã không xuất hiện tình huống cái tên “Vô địch sinh phát linh” lưu truyền rộng rãi đến thế rồi.

“Ông nói rất đúng, Bệnh viện số 3 đúng là ngày càng phát triển mạnh mẽ, danh tiếng vang xa vạn dặm!” Phóng viên cười nói, “Không biết bác sĩ Chu có tiện nhận phỏng vấn không?”

“À phải, phát triển, phát triển…” Viện trưởng Tiêu tiếc nuối giải thích, “Tiếc quá, hôm nay bác sĩ Chu xuống nông thôn khám bệnh miễn phí rồi, mọi người không gặp được. Nhưng không sao, các bác sĩ khác của khoa Y học cổ truyền cũng có nghiên cứu rất sâu về lĩnh vực này!”

Không có cách nào, từ sau khi nổi tiếng, tập thể bác sĩ trong khoa đều bị bắt phải nghiên cứu liệu trình trị rụng tóc, cho nên trình độ chuyên môn thực sự là nâng cao đáng kể…

Vào những lúc thế này, chủ nhiệm khoa Tạ Mẫn đương nhiên phải ra mặt. Tuổi tác và vẻ ngoài của bà cũng khiến cho các vị khách nước ngoài phải kinh ngạc.

Có ai dám tin nữ bác sĩ này đã qua năm mươi tuổi? Mái tóc chưa từng dùng qua hóa chất đen nhánh sáng bóng, khuôn mặt gần như không có nếp nhăn, da căng bóng mịn màng, nói hơn ba mươi có lẽ bọn họ còn tin!

Tạ Mẫn chẩn trị cho bệnh nhân, tiếp tục dùng bài thuốc Vô địch sinh phát linh thêm giảm liều lượng, sau đó kêu Lưu Kỳ qua trình diễn châm pháp Thiêu Sơn Hỏa đã có kết quả bước đầu, trị liệu chứng nhức mỏi cổ vai gáy cho các vị khách thường xuyên cúi đầu chơi game thời gian dài.

Mấy cây câm mảnh đâm vào da sinh ra cảm giác ấm nóng thật sự, cuối cùng bọn họ đã được tự trải nghiệm nghệ thuật châm cứu ảo diệu đúng như lời James nói!

“Trước kia chúng tôi cũng từng đi châm cứu ở nơi mình sống, nhưng không có cảm giác giống thế này, phải cắm điện mới thấy cảm giác dòng điện chạy qua!” Một du khách buột miệng, đây cũng là lần đầu anh ta trải nghiệm bắt mạch. Châm cứu xem như một phương pháp ứng dụng rộng rãi ở phương Tây, anh ta đã từng trải nghiệm qua, nhưng hôm nay đến nơi khai sinh ra châm cứu mới phát hiện ra nó quá khác biệt những gì mình biết.

“Bởi vì đây là một trong số những châm pháp cổ điển nhất của Trung Hoa, không phải ai cũng biết làm.” Tạ Mẫn nói làm cho bọn họ âm thầm nhớ kỹ, hóa ra là châm pháp chính tông, cổ điển thần bí nhất, không phải ai ở Trung Quốc cũng làm được.

Lưu Kỳ cũng đúng lúc nói: “Cái này do bác sĩ Chu mà mấy người muốn gặp dạy tôi đấy. Nếu hôm nay cậu ấy có mặt, có lẽ sẽ châm cho các vị tháo mồ hôi như tắm!”

“Trời ơi… thật không?” Tuy hôm nay không được gặp bác sĩ Chu, nhưng các du khách đã hoàn toàn bị thuyết phục, thậm chí tiếc nuối càng khiến họ sùng bái đương sự nhiều hơn.

……

Gần như cùng lúc, những tin tức liên quan đã xuất hiện trên đủ loại phương tiện truyền thông. Quần chúng hóng chuyện chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè: Có thể dự đoán rằng địa danh mang tính biểu tượng của thành phố Hải Châu chúng ta tương lai không phải núi Hương Lộc, Hương Lộc Quán hay nhân sâm… mà là bệnh viện chuyên khoa chữa hói quốc tế Hải Châu!

Trả lời: Chữa trọc đã lên tầm quốc tế hóa rồi??

.

Lúc này Chu Cẩm Uyên chưa hay biết gì đang ngồi khám tại thôn Long Nghĩa, thành phố Hải Châu.

Năm nay Bệnh viện số 3 phái các bác sĩ thuộc khoa Chỉnh hình, khoa Sản, Da liễu, Khám sức khỏe và Y học cổ truyền xếp thành từng nhóm, đi khắp các hương trấn quanh thành phố. Bọn họ sẽ khám và tư vấn, chẩn đoán bước đầu các loại bệnh thường gặp, phổ cập kiến thức sơ cấp cứu, kiểm tra sức khỏe và phát thuốc miễn phí.

Gần đây khoa Y học cổ truyền mở rộng quy mô, có thêm nhân viên y tế nhưng không phái bác sĩ mới đi khám bệnh từ thiện. Chu Cẩm Uyên tuy mới vào bệnh viện không lâu nhưng thực lực đã được kiểm chứng, lại nổi danh với phong cách khám chữa nhanh gọn, hoạt động này anh quả thực là ứng viên lý tưởng nhất.

Bệnh viện phái mấy chiếc xe chở bác sĩ và thiết bị y tế về thôn, chính quyền địa phương đã chuẩn bị sẵn mấy cái bàn, kéo băng rôn thông báo khắp nơi về buổi khám chữa miễn phí.

Bởi vì được thông báo từ hai ngày trước nên hôm nay có rất nhiều người kéo tới. Ngày thường lên thành phố bất tiện, hơn nữa vì quan niệm cổ hủ xưa nay mà phần lớn người dân đều không làm kiểm tra sức khỏe định kỳ, gặp bệnh nhẹ thì chịu đựng cho qua hoặc đến trạm y tế khám qua loa là xong. Lần này có nhân viên y tế từ bệnh viện lớn xuống chữa miễn phí, còn chờ gì nữa mà không nắm lấy cơ hội.

Các bác sĩ ngồi sau bàn dài, trước mặt dựng tấm bảng viết rõ tên khoa. Chu Cẩm Uyên ngồi ngay sau tấm bảng đề tên khoa Y học cổ truyền, bên cạnh chính là bác sĩ Mao.

Ở dưới quê hiện giờ vẫn tồn tại nhiều thầy lang biết xem bệnh bốc thuốc, cho nên người chịu đi khám Đông y cũng không ít. Chỉ một lát sau, bác sĩ Mao dựa vào ưu thế ngoại hình đã gom được một hàng dài bệnh nhân, nhưng người khác cũng khá khả quan, chỉ có mình Chu Cẩm Uyên là không có bệnh nhân nào ghé đến.

Đừng nhìn trong bệnh viện anh luôn kín lịch khám, về nơi này không ai biết tiếng, Chu Cẩm Uyên lại quay lại tình cảnh bị ghẻ lạnh. Anh nghĩ những người kia nói không chừng còn xem mình là trợ lý của bác sĩ Mao!

“Ai mà thất đức thế, đi xếp tôi ngồi cạnh bác sĩ Mao!” Chu Cẩm Uyên xoay người oán trách các đồng nghiệp.

Bác sĩ Mao “Ồ” một tiếng, rụt rè nói: “Tiểu Chu, dù cậu có ngồi cạnh người khác cũng không có bệnh nhân đâu!”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Một người phụ nữ trung niên chợt đi đến trước bàn khám bệnh, còn chưa kịp mở miệng thì Chu Cẩm Uyên đã túm cánh tay bác sĩ Mao, tươi cười thân thiết năn nỉ: “Thầy Mao, thầy đổi vị trí với em được không!”

Bác sĩ Mao: “???”

Bác sĩ Mao: “Này này, không đổi! Tôi không đổi chỗ đâu, cậu đừng có kéo!”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...