Chương 27.
Edit: Leia
Bác sĩ Mao rất muốn phản kháng, nhưng làm sao địch lại được sức lực Chu Cẩm Uyên. Anh gần như là kéo bác sĩ Mao qua ghế bên cạnh, còn mình thì chiếm cứ vị trí vốn có của ông.
Thao tác gì ảo diệu thế này?
Trông thấy hai vị bác sĩ đã đổi chỗ, trước mặt tự nhiên biến thành cậu bác sĩ trẻ tuổi, những người phía sau sửng sốt, sau đó dịch vội sang bên cạnh như sóng thủy triều, cũng chính là phần bàn của bác sĩ Mao.
Trong đó có cả người phụ nữ trung niên chuẩn bị đến lượt khám.
Nhưng dụng ý của Chu Cẩm Uyên vốn là bắt được người nào hay người nấy, mấy người xếp hàng đầu đã bị khóa vào tầm ngắm hết rồi. Anh lập tức túm chặt tay người phụ nữ, “Ngồi đi ngồi đi, chị có chỗ nào không thoải mái?”
Người phụ nữ: “…”
Bà ta rất xấu hổ, tính cách lại không giỏi từ chối nên bị cậu bác sĩ trẻ nhiệt tình túm lại cũng không biết nên làm sao.
Nếu muốn nói Chu Cẩm Uyên tới Bệnh viện số 3 có tiến bộ lớn nhất chỗ nào, thì đó hẳn là rất giỏi việc đẩy mạnh quảng bá bản thân. Trước kia ở Doanh Châu cũng nhiều người không tin anh, nhưng vì là quê nhà nên bằng chứng nhân chứng khá nhiều. Ở Hải Châu thì khác, giống như Lưu Kỳ nói, nhiều khi muốn có bệnh nhân phải biết xông lên cướp. Nghe nói Lưu Kỳ thường xuyên đi học hỏi giúp đỡ đồng nghiệp cũng là vì muốn qua lại nhiều cho bệnh nhân quen mặt.
Tay Chu Cẩm Uyên đặt sẵn lên mạch người phụ nữ, không chờ bà ta mở miệng, chỉ nhìn sắc mặt, nghe tiếng thở anh liền nói: “Chị bị viêm phế quản à?”
“?” Người phụ nữ chậm rãi ngồi vững trên ghế, “Phải.”
Mấy người chuẩn bị nhấc chân di chuyển ở khoảng cách gần nghe họ nói chuyện cũng trầm trồ, bác sĩ này… hình như có tay nghề đấy.
Chu Cẩm Uyên cẩn thận bắt mạch, “Viêm phế quản mãn tính nhiều năm rồi nhỉ, gần đây trời lạnh sợ là trở nặng, trong đờm có lẫn máu không?”
“Có!” Người phụ nữ liên tục gật đầu, “Tôi bị sắp được mười năm rồi, thỉnh thoảng ho ra đờm thấy lẫn cả máu.”
“Có đau ngực không?” Chu Cẩm Uyên hỏi lại.
Người phụ nữ lại gật đầu, bà ta không ngờ đau ngực cũng liên quan đến bệnh này.
“Phân đại tiện có bị khô không?” Chu Cẩm Uyên tiếp tục hỏi.
“… Khô.” Bà ta không còn gì để nói nữa, phán câu nào chuẩn câu nấy.
“Tôi sẽ kê đơn thuốc, chị về uống khoảng ba liều là khỏi. Nếu chị cần tái khám thì cứ tới Bệnh viện số 3, vào khoa Y học cổ truyền đăng ký khám chỗ tôi, tên tôi là Chu Cẩm Uyên.” Chu Cẩm Uyên đã viết xong đơn thuốc, “Hôm nay chúng tôi có phát thuốc nhưng không phát thuốc Đông y, không thể bốc cho chị được, nhưng mấy cái này không phải dược liệu đắt tiền gì đâu.”
Chu Cẩm Uyên nói nhiều như vậy, câu cuối cùng vẫn khiến bà ta vui vẻ nhất, đối phương liền nhận lấy đơn thuốc, “Vâng vâng, cảm ơn!”
Tổng cộng chỉ mất chưa đến năm phút, nơi này là sân lộ thiên, những người đứng gần đều nghe thấy Chu Cẩm Uyên chẩn bệnh, lập tức có thêm vài người chủ động chạy tới xếp hàng chỗ anh.
Chu Cẩm Uyên mỉm cười với bác sĩ Mao, “Thầy Mao, cảm ơn thầy ạ.”
Bác sĩ Mao: “…”
Ông nghiến mấy chữ qua kẽ răng: Đừng khách sáo.
Đừng so đo với người trẻ tuổi, đừng so đo với người trẻ tuổi, Mao Chính Nghĩa, mày chính là lão thần của khoa Y học cổ truyền!
“Nào, mời người tiếp theo.” Chu Cẩm Uyên liếc thấy phía sau là một người phụ nữ dẫn theo con nhỏ, “Bị bệnh gì đây ạ?”
Đã lộ được tay nghề, tiếp theo có thể bắt đầu hỏi khám theo kiểu bình thường rồi.
“Con tôi năm nay lên lớp 2, mấy tháng nay nó bị sâu ngủ bám vào người!” Người mẹ nói rất nghiêm túc.
Chu Cẩm Uyên nhìn đứa bé trai nhỏ gầy bên cạnh vài lần, “Ý chị là bé thích ngủ?”
“Cũng gần như thế, cứ đi học một lát là ngủ gật, lấy dầu gió xức lên thái dương cũng không có tác dụng. Ở nhà nó học bài cũng vậy nên thành tích giảm sút ghê lắm.” Người mẹ vừa nói vừa sờ vào bả vai con trai.
Từ khi thấy con mắc bệnh lạ, chị ta đã suy nghĩ rất nhiều cách, trừ dầu gió ra còn có đủ loại phương thuốc dân gian giúp tập trung tinh thần, nhưng đứa con ngày nào cũng mơ mơ màng màng. Đưa con đi trạm y tế khám không tìm ra nguyên nhân, người dưới quê lại nói có thể là bị sâu ngủ bám vào người. Cũng có người khuyên chị ta đưa con lên bệnh viện thành phố khám nhưng đường xa lại ngại, đành ở nhà uống mấy liều thuốc chữa mẹo, mãi đến khi thành tích con trai rơi rớt thảm hại mới bắt đầu sốt ruột.
Đương lúc chuẩn bị đưa con lên thành phố thì có Bệnh viện số 3 xuống chữa miễn phí, chị ta vội vàng đưa con đến xem sao. Mấy khoa như cơ xương khớp, khoa sản gì đó hình như không thích hợp lắm, cuối cùng đành lựa chọn khoa Y học cổ truyền.
Chu Cẩm Uyên hơi nhoài người dậy quan sát lưỡi đứa trẻ, sau đó khám mạch, “Đờm ẩm tỳ hư, thiếu sức lực. Ban ngày thuần dương nhưng thích ngủ, tức là dương hư. Tôi kê năm ngày thuốc, nhớ kỹ phải uống vào ban ngày nhé.”
Anh nhoay nhoáy viết đơn thuốc, tốc độ khám cực kỳ nhanh, không giống với mấy lang trung tác phong làm việc chậm rì rì mà mọi người hay đi khám nhưng lại chính xác bất ngờ. Bên này anh đã khám cho hai người bệnh, bác sĩ ngồi hai bên vẫn đang hỏi khám chưa xong.
Ngay cả bác sĩ cùng khoa cũng phải hâm mộ, phong cách làm nghề của Chu Cẩm Uyên rất cổ điển, đặc biệt am hiểu biện chứng, tinh thông mạch pháp, trung bình một ngày có thể chẩn trị cho nhiều người hơn bác sĩ thường, trong lúc ngồi khám thường xuyên bổ sung thêm số khám.
Một người đàn ông đứng phía sau trầm trồ, “Bác sĩ, con tôi cũng bị sâu ngủ bám, hay là cậu viết cho tôi một đơn thuốc giống thế đi, tôi về sắc cho thằng bé uống.”
“Phương thuốc không thể đưa tùy tiện, tình trạng sức khỏe của mỗi người không giống nhau.” Chu Cẩm Uyên thấy người nọ kéo con trai chuẩn bị chen lên, vốn định nhắc nhở anh ta xếp hàng thì chợt nhìn kỹ sắc mặt đứa bé, sau đó buồn cười giải thích, “Thứ nhất, không có sâu ngủ gì hết; thứ hai, con anh không cần uống thuốc.”
Người đàn ông: “Hả? Thế tôi phải làm gì? Nó đi học cũng không tỉnh ngủ được!”
Chu Cẩm Uyên: “… Con anh chắc chắn buổi tối thường xuyên chơi điện thoại hoặc máy tính, cái này không gọi là thích ngủ, mà là giờ sinh hoạt bị đảo lộn!”
Người đàn ông: “…………”
Những người xung quanh cười vang, người đàn ông ngẩn người một lát rồi chọc chọc trán con trai: “Còn dám nói với bố là mày mơ thấy sâu ngủ! Bố thấy mày giỏi rồi đấy!”
Từ thái độ có thể nhìn ra, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy phút mà bọn họ đã không còn hoài nghi năng lực của Chu Cẩm Uyên nữa.
Sau khi có mấy bệnh nhân này, người tình nguyện đến chỗ Chu Cẩm Uyên bắt mạch tự nhiên càng nhiều lên.
.
Bữa trưa mọi người giải quyết tại căn tin ủy ban thị xã, buổi chiều tiếp tục ngồi khám. Dưới quê hay có thôn dân nhà xa, chưa chắc buổi sáng đã đến kịp.
“Phong hàn ẩm thấp xâm nhập kinh mạch, khí huyết ứ trệ gây ra đau khớp, cũng chính là viêm khớp. Mấy lần trước dùng liệu pháp k*ch th*ch không thấy hiệu quả đúng không?” Chu Cẩm Uyên đang tiếp khám chợt nghe thấy tiếng ồn ào, hóa ra có một đám người cãi cọ ầm ĩ đi về hướng này.
“Chuyện gì thế, đứng nói có người tới gây sự chứ?” Bác sĩ Mao cảnh giác.
“Thầy Mao, em sẽ bảo vệ thầy!” Chu Cẩm Uyên lập tức bước lên phía trước.
Bác sĩ Mao lập tức có cảm giác vô cùng an toàn, nhưng vẫn nghiêm mặt nói: “Tôi cần cậu bảo vệ làm gì, chúng ta làm bác sĩ biết rõ kết cấu cơ thể người, chuyên tấn công chỗ hiểm, một mình tôi hạ ba người vẫn được.”
“Ừm…” Chu Cẩm Uyên nhớ lại ngày đó bác sĩ Mao bị bệnh nhân động kinh phát tác đấm một quyền thành gấu trúc, nhưng vẫn im lặng không dám nói.
Cán bộ thôn đứng gần cũng tiến lên ngăn cản, lớn tiếng hỏi mấy người kia ở đây ồn ào chuyện gì.
Một người phụ nữ trẻ lập tức đáp: “Tới khám bệnh!”
“Khám bệnh? Đến khám mà thái độ thế đấy à.” Cán bộ thôn cau mày nói, “Còn cãi cọ ầm ĩ.”
“Tại bà chị dâu họ của tôi không chịu đi khám, khăng khăng nói mình bị ma ám trúng tà. Chị ta tình nguyện quỳ trước bài vị tổ tiên một ngày cũng không chịu đi bác sĩ, đang mang thai đấy, đỏ chót rồi!” Người này lôi kéo theo một thiếu phụ khác, “đỏ chót” nghĩa là đối phương đang ra máu vùng kín.
Thiếu phụ kia chỉ khoảng hai lăm hai sáu tuổi, bụng vẫn chưa hiện rõ, tóc dài xõa trên vai, mặt đầm đìa nước mắt. Bên cạnh cô ta tụ tập đủ cả người nhà chồng, người nhà mẹ đẻ và hàng xóm.
“Mày thì biết cái gì, trúng tà thật đấy, thầy nói phải quỳ xin ông bà tha thứ, nếu không sẽ không giữ được đứa bé này!” Mẹ chồng của thiếu phụ nói.
“Bác gái ơi bác đừng mê tín nữa, chị dâu, chị đi học đi hành đủ cả mà vẫn tin à?” Cô gái kia lên tiếng chỉ trích.
Bọn họ cứ liên tục mồm năm miệng mười làm cán bộ thôn cũng nhức đầu theo, “Dừng, không được nói nữa!”
“Đến cũng đến rồi, lại còn khám miễn phí, xem một chút thì có sao đâu?” Cô gái trẻ cứng đầu lớn tiếng.
Bà mẹ chồng tiếp tục lẩm bẩm, “Hàng xóm láng giềng ai chẳng biết…”
Cán bộ thôn vốn không hiếm thấy cảnh này, lập tức đứng ra bảo đảm: “Đây là bác sĩ từ thành phố về khám chữa bệnh miễn phí, ngồi xuống khám là xem như có lời rồi, bớt nói mấy việc ma quỷ trúng tà lại đi.”
Thiếu phụ được người ta đẩy lên hàng đầu, bởi vì có không ít người biết chuyện của nhà cô nên đều nhường cho cô đi khám trước.
Hôm nay khoa phụ sản cũng đi, chỉ là không đủ dụng cụ máy móc, chủ yếu chẩn bệnh bước đầu và tư vấn. Bọn họ hỏi ra mới biết thiếu phụ này đã mang thai lần thứ ba, hai lần trước bị sảy, lần nào cũng mang thai được khoảng ba tháng là ra máu. Hiện giờ cô đã có thai hơn hai tháng, cảm thấy cực kỳ không khỏe nên hoài nghi sắp không giữ được.
“Quả thật có dấu hiệu sảy thai, cô mau đi bệnh viện giữ thai đi!” Bác sĩ nghiêm túc nói.
“Đi có ích lợi gì, lần thứ hai chúng tôi cũng đi bệnh viện, không giữ được.” Bà mẹ chồng chen lên trước, cất giọng oán trách, “Hơn nữa tất cả đều có dự triệu sẵn, đi bệnh viện vô ích thôi.”
Các bác sĩ nghĩ bà ta đang nhắc đến triệu chứng ra máu, như vậy càng nên đi bệnh viện mới phải. Bọn họ không biết tình huống cụ thể trước đó như thế nào, có thể là tình trạng quá xấu, hoặc bệnh viện không đủ trình độ điều trị, thậm chí có khi do chính thai phụ không chú ý. Cuối cùng cả bọn chỉ phải liên tục khuyên nhủ người nhà bệnh nhân nhìn nhận bệnh tật theo góc độ khoa học.
Nhưng người nhà làm gì có tinh thần để ý, họ cứ nói năng lung tung, còn nhất quyết hỏi bác sĩ rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra.
Không có máy móc dụng cụ kiểm tra gì, làm sao bác sĩ có thể phán đoán chuẩn xác được, chỉ có thể nói thai phụ có dấu hiệu sảy thai, thế là hai bên lại rơi vào vòng xoáy cãi cọ.
Lúc này Chu Cẩm Uyên chen lại gần, “Chuyện gì thế, không chịu đi bệnh viện à?”
“Ủa, bác sĩ Chu,” Người bên khoa Sản trông thấy anh thì vui vẻ nói, “Cậu bắt mạch cho cô ấy đi, chúng tôi không có máy móc gì, còn bà này cứ nói con dâu sảy thai do trúng tà. Tình huống thế này rồi mà vẫn nghe lời thầy bà mê tín, kêu thai phụ đi quỳ bài vị tổ tiên.”
Đông y vốn thần bí, đại thần lại giỏi bắt mạch, lúc này không có dụng cụ hỗ trợ, chẳng phải anh chính là người trị mấy người kia tốt nhất sao.
Sắc mặt Chu Cẩm Uyên lập tức sầm xuống, “Rốt cuộc mấy người còn muốn giữ con không, lại để thai phụ phải chịu đựng những chuyện này à?”
Tuổi tác anh không lớn, đám người nhà vốn dĩ không quá coi trọng, nhưng đến khi anh tỏ vẻ phẫn nộ thì tất cả đều bị dọa.
Ngay cả các đồng nghiệp trong bệnh viện cũng xôn xao. Ngày thường Chu Cẩm Uyên trông rất dễ tính, bị bọn họ trêu đùa cũng không tức giận, dáng vẻ lúc nào cũng bình dị gần gũi. Không ngờ lúc này anh nóng giận lại đáng sợ như vậy, hiện trường nhờ thế mà yên tĩnh cực kỳ.
“Ngồi xuống!” Chu Cẩm Uyên để thai phụ ngồi xuống ghế, bắt mạch ngay tại chỗ.
Thai phụ không dám cự tuyệt, đành ngoan ngoãn ngồi.
Mạch tượng cho thấy thận âm không đủ, tâm can hỏa lại quá thừa sinh ra động thai. Thai khí yếu chẳng trách bị ra máu. Chu Cẩm Uyên quan sát thai phụ, cố ý ra vẻ cao thâm khó đoán: “Tâm thận bất hòa, quấy nhiễu mộng đẹp, cô cứ hồn vía lên mây rốt cuộc là mơ thấy chuyện gì?”
Toàn thân thiếu phụ chấn động, người nhà cũng giật mình theo.
Thai phụ này trong thời gian mang thai không chỉ có mình triệu chứng ra máu mà còn nhiều triệu chứng khác, nhưng Chu Cẩn Uyên chỉ nói ra một mình chuyện đó, cũng là chuyện quan trọng nhất, bọn họ không chấn động mà được sao.
Chu Cẩm Uyên chẳng những học y nhiều năm mà còn là đạo sĩ tu tại gia, trong lòng vốn nắm rất chắc tâm lý của tín đồ bản phái lẫn người mê tín dân gian. Với mạch tượng của thiếu phụ, khả năng cao chính cô ta cũng rất tin vào chuyện mình trúng tà. Triệu chứng khả dĩ nhất là nằm mơ, suốt trăm ngàn năm nay giấc mơ đã được ban cho sức mạnh diễn giải nhân sinh.
Làm bác sĩ đôi khi phải biết đưa ra những giả định táo bạo, sau đó cẩn thận chứng thực.
Anh còn cố ý diễn ra dáng vẻ thâm trầm khó đoán, mấy ông đồng bà cốt chuyên dọa người à? Anh xuất thân chuyên nghiệp, chẳng lẽ tư thái có thể kém hơn mấy ông thầy dỏm kia sao?
Quả nhiên, thiếu phụ bị anh đoán trúng, liền đỏ mặt nói: “Tôi có thể trao đổi một mình với bác được không ạ?”
Đến xưng hô cũng đổi thành “Bác” rồi, thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ, các đồng nghiệp nhủ thầm, gọi đại thần tới quả là quyết định đúng đắn!
Chu Cẩm Uyên nhìn chung quanh một vòng, đoạn đứng dậy nói: “Qua đây đi.”
Nơi này nhiều người tụ tập, đối phương cảm thấy không dễ chịu, anh liền đưa người vào xe của bệnh viện, chồng và mẹ chồng của bệnh nhân muốn đi theo nhưng bị anh cản lại.
“Cô nói đi.” Chu Cẩm Uyên kéo cửa xe rồi nói.
Tuy Chu Cẩm Uyên là bác sĩ nhưng dù sao cũng là người khác phái, ban đầu thiếu phụ cảm thấy hơi ngượng ngùng, sau một lúc lâu mới củng cố tâm lý xong: “Mỗi lần tôi mang thai, cứ đến khoảng hai ba tháng là mơ thấy quỷ thần trong âm miếu tới tìm mình, sau đó…”
Âm miếu chính là miếu thờ những vị quỷ thần không được chính thức sách phong, không tính là chính thống, thường là tín ngưỡng dân gian, phần lớn truyền thuyết về họ cũng rất hung tà đáng sợ. Ở Hải Châu đã có một nơi kỳ quặc như Lão Điếu Lĩnh chứng tỏ thị trường mê tín dị đoan khá rộng lớn, chỉ là môi trường trên thành phố phổ cập kiến thức tốt hơn nông thôn. Đây cũng không phải lần đầu Chu Cẩm Uyên gặp người đổ hết bệnh tật cho quỷ thần tà ma.
Thiếu phụ chưa nói xong mà Chu Cẩm Uyên đã hiểu hết, chợt tiếp một câu: “Mơ thấy mình quan hệ với quỷ thần.”
—— Chính là kiểu quan hệ không tiện miêu tả cho lắm.
“… Ừm, đúng, sau đó tôi bắt đầu đau bụng, chảy máu, rồi mất con.” Thiếu phụ nói mà vành mắt đỏ hoe, đây đã là lần mang thai thứ ba của cô, “Mẹ chồng tôi đi hỏi thầy, thầy nói tôi bị người trong âm miếu để ý, không cho phép mang thai, chỉ ông bà tổ tiên mới bảo vệ được. Nhưng mà âm thần lợi hại quá, cần phải quỳ hết một ngày cầu bái ông bà…”
Chu Cẩm Uyên nghe vậy không khỏi cảm thán, mấy bệnh viện lớn nên thường xuyên tổ chức hoạt động khám chữa bệnh miễn phí, đưa y học hiện đại xuống nông thôn nhiều hơn. Trọng điểm vấn đề không phải bác sĩ, cũng không nằm ở trang thiết bị, mà là để mọi người được phổ cập kiến thức khoa học, cho bọn họ nắm rõ đối tượng có thể thật sự giúp đỡ mình là ai.
Chu Cẩm Uyên lắc đầu, nói: “Trước khi cô lập gia đình hẳn luôn đau bụng kinh, gan thận không tốt. Đồng thời mong muốn mang thai của cô quá mạnh, chất lượng giấc ngủ kém gây ra ác mộng, khát nước và cáu gắt. Những điều này càng khiến thai nhi yếu đi, sao có thể giữ được?”
Tuy hôm nay anh mới gặp thiếu phụ lần đầu nhưng đã phỏng đoán được tình hình đến tám chín phần mười.
Thiếu phụ ngơ ngác nói: “Nhưng lần nào tôi cũng mơ thấy chuyện đó…”
Thậm chí đã đi bệnh viện cũng không giữ được thai, nếu không làm sao cô ta bị dao động, từ từ cho rằng thật sự có quỷ thần quấy phá.
“Ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ thấy cái đó, cô mơ thấy âm miếu và quỷ thần nghĩa là đã từng đi qua nơi đó, hoặc nghe người ngoài nhắc tới và có ấn tượng quá sâu.” Chu Cẩm Uyên am hiểu dùng Chúc do thuật, cho nên rất rõ ràng nguyên lý. Chúc do thuật có lẽ đã bị loại bỏ khỏi hệ thống điều trị hiện đại, nhưng thực tế nó vốn không phân thiện ác, thiện hay ác đều phụ thuộc vào người sử dụng.
Thấy thiếu phụ vẫn còn đôi chút do dự, Chu Cẩm Uyên lại nói: “Cô thử thoát ra khỏi hoàn cảnh mà suy nghĩ thử xem, quỳ cả ngày không dậy nổi thật sự có thể cứu con cô sao? Nếu lần này vẫn mất, ông thầy kia sẽ nói cô không đủ thành tâm, liệu cô có chấp nhận được không?”
Đang mang thai, thai đã yếu đến sắp mất rồi vẫn muốn quỳ?
Thiếu phụ run rẩy nói: “Nhưng tôi, tôi đã quỳ nửa ngày rồi, làm sao bây giờ?”
“Vừa rồi tôi mới bắt mạch cho cô, chưa quá muộn đâu. Ra ngoài tôi sẽ kê đơn thuốc, uống ba liều an thai trước, hoặc cô lên khoa Sản bệnh viện chúng tôi khám cũng được.” Thái độ bình tĩnh của Chu Cẩm Uyên khiến thiếu phụ như được tiếp thêm sức mạnh, cô lập tức gật đầu.
“… Chưa quá muộn phải không?” Cô lẩm bẩm.
Chu Cẩm Uyên biết cô sẽ cân nhắc kỹ, nhưng vẫn sợ không bảo đảm nên xuống xe tiếp tục kéo anh cán bộ thôn lại phó thác một lượt, nói nhất định phải giám sát kỹ lưỡng đừng để thiếu phụ và người nhà bị người ta lừa dối.
“Rồi, chuyện này tôi đã giải thích rõ với bệnh nhân, ông thầy kia chỉ bịa chuyện lừa tiền mọi người thôi.” Chu Cẩm Uyên thấy người nhà bệnh nhân khá bất mãn vì mình “chê bai” thầy pháp, lập tức nói, “Nếu có gì bất mãn thì cứ kêu ông thầy ấy tới đây đối chất với tôi, xem thử phép thuật bên đó có lợi hại bằng tôi không?”
Người kia sợ là còn chưa có nổi giấy phép hoạt động tôn giáo, nếu dám ba hoa chích chòe thì cứ dẫn đi báo công an là xong.
Người của Bệnh viện số 3 suýt nữa thì cười sặc. Chuyện xảy ra quá buồn cười, thật sự rất muốn để chủ nhiệm Tạ đến đây chứng kiến. Bên khoa họ ngày nào cũng rình rập bắt quả tang đại thần hoạt động mê tín dị đoan, ai ngờ đại thần về đây lại biến thành người đánh hàng giả. Mấy ông thầy pháp dưới quê làm sao so được với đại thần có chứng chỉ “Tu sĩ Nguyên Anh” cơ chứ.
Bọn họ biết tình hình nội bộ, còn người ngoài đâu biết được, chỉ nghĩ ý của Chu Cẩm Uyên là muốn dùng lý lẽ khoa học chứng minh bệnh tật không phải tà phép. Thậm chí có người nghi ngờ lập tức gọi điện thoại cho ông thầy pháp kia mách rằng uy tín của ông ta đã bị đập vỡ tan tành rồi.
Chu Cẩm Uyên nhìn thấy hết, nhưng không quá để ý: “Nếu ông ấy tới không kịp thì cứ lên Bệnh viện số 3 Hải Châu tìm tôi, tên tôi là Chu Cẩm Uyên, nhớ phải đăng ký khám trước đấy.”
“Ha ha ha ha ha ha!” Tất cả cùng cười ầm lên.
Buổi sáng Chu Cẩm Uyên ngồi khám đã thu phục được lòng tin của một ít cư dân trong thôn, hơn nữa không phải ai cũng tin tưởng kính trọng quỷ thần. Bây giờ nghe Chu Cẩm Uyên nói vậy, bọn họ chẳng những cảm thấy có chuyện vui để xem mà còn muốn đứng về phe bảo vệ anh.
……
Bất tri bất giác đã đến giờ tan làm, buổi chữa bệnh từ thiện hôm nay đi đến hồi kết thúc.
Hiện trường chẳng những không vãn người mà ngược lại càng nhiều lên, vài người vì nghe chuyện của gia đình thiếu phụ mà cũng muốn tới xem náo nhiệt góp vui. Các bác sĩ tranh thủ thời gian khám lố kha khá giờ, lúc này mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.
Lúc này một chiếc Minibus vội vàng chạy tới cuốn theo hàng dài bụi bặm, tài xế mở cửa sổ xe hô to: “Các bác sĩ xin chờ một chút, ở đây có bệnh nhân!”
Cửa xe mở ra, vài người bước xuống ăn mặc đạo bào của đạo sĩ, trong đó có một người bị thương trên trán, nhắm nghiền mắt được những người khác khiêng đi.
Các bác sĩ vội vàng hỏi nguyên nhân bị thương, sau đó đo huyết áp kiểm tra mạch đập.
Chu Cẩm Uyên vừa nhìn đã nhận ra ngay đây là các đạo sĩ của Hương Lộc Quán, còn người bị thương chính là đạo trưởng Triệu khá thân với mình. Anh cũng nhanh chóng chạy lên giúp một tay, các đạo sĩ nhận ra Chu Cẩm Uyên, nhưng nhất thời không dám quấy rầy bác sĩ cấp cứu.
May mắn là đạo trưởng Triệu chỉ được chẩn đoán là chấn động não nhẹ, bọn họ vừa cho đạo trưởng Triệu uống thuốc vừa nghe một đạo sĩ trẻ khác giải thích. Hôm nay các đạo sĩ được người ta mời đi làm lễ cúng —— Dưới thôn này có một nhà máy vừa mua khá nhiều máy móc tân tiến đắt tiền, nên mới mời người của đạo quán về làm lễ khai quang.
Ai ngờ đạo trưởng Triệu trong lúc luồn lách vào chỗ nào đó dán bùa thì bất cẩn vấp chân ngã đập đầu, ngất xỉu tại chỗ. Tài xế trong xưởng biết gần đó có buổi khám chữa bệnh từ thiện, vị trí gần hơn trạm y tế nên vội vàng chở người qua đây kiểm tra.
“Triệu sư thúc không sao chứ ạ?” Đạo sĩ trẻ hỏi.
Đạo trưởng Triệu bị váng đầu không thể nói chuyện nhưng tốt xấu đã mở mắt, đó là vì vừa rồi được Chu Cẩm Uyên châm cứu cho.
Có bác sĩ nói: “Không sao, trước mắt chỉ chấn động não nhẹ, uống thuốc vào sẽ giảm bớt triệu chứng khó chịu, nhưng phải để bệnh nhân nghỉ ngơi. Có điều ở đây trang thiết bị không đầy đủ, vẫn nên lên bệnh viện kiểm tra toàn diện, ở lại quan sát một ngày đi.”
Chu Cẩm Uyên bắt mạch cũng chỉ bắt ra bệnh chấn động não, tức là tổn thương kinh lạc trên não, nhưng anh không phản đối lời của bác sĩ kia, khẽ gật đầu.
Các đạo sĩ lúc này mới yên tâm, chấn động não là dạng tổn thương nhẹ nhất của não, nếu hệ thần kinh vẫn bình thường, không có chấn thương nào khác thì không sao. Bọn họ yên tâm chưa được bao lâu, thì thầm thảo luận với nhau vài câu xong lại hốt hoảng, “Đúng rồi, Triệu sư thúc không dậy được, tức là lát nữa không thể về nhà máy, nếu thế thì qua giờ lành mất.”
Bọn họ đến đây để làm việc, giờ lành khai quang máy móc cũng sắp tới rồi.
Dân chúng vây xem giãn ra một khoảng cách để người bệnh có không gian nghỉ ngơi, nhưng cũng đủ để nghe thấy bên này nói chuyện. Họ lập tức châu đầu ghé tai, dưới nông thôn này không có được bao nhiêu nhà máy xí nghiệp, nhà máy kia do người địa phương thành lập, ai cũng biết chuyện hôm nay nhà đó làm lễ cúng.
Một ông lão am hiểu nghi thức còn nói: “Đổi người lên làm chủ tế đi, đạo trưởng này chắc không dậy nổi đâu.”
Đạo sĩ trẻ lập tức nhăn nhó, không phải bọn họ nói đổi là đổi được, vì những người còn lại… không đủ khả năng. Các đạo sĩ mới đến kinh văn còn chưa thuộc hết, số năm tu luyện cũng không đủ, gia chủ thấy sợ là không muốn cho làm chủ tế. Hôm nay xem chừng phải chấp nhận số phận xui xẻo rồi.
Triệu sư thúc bị thương là chuyện bất khả kháng, nhưng nếu để máy móc của gia chủ chờ đến giờ lành ngày tốt tiếp theo mới khởi công, kiểu gì cũng sẽ ảnh hưởng đến các đơn đặt hàng.
Đạo trưởng Triệu nói không nên lời, ánh mắt lại hướng về phía Chu Cẩm Uyên.
Ngoại trừ ông ta, ở đây vẫn còn một người nữa thuộc làu làu kinh văn, số năm tu luyện dư dả, lại có thể thực hiện nghi lễ một cách hoàn chỉnh từ đầu chí cuối.
Dân chúng trong thôn chợt chứng kiến cảnh tượng vị bác sĩ trẻ tuổi giỏi giang từ từ cởi áo blouse trắng, mở rộng tay, khí thế phi phàm nói: “Cứu nguy như cứu hỏa, lễ phục!”
Thôn dân: “??”
Hả, cậu ta đang nói gì thế?
Giây tiếp theo, các đạo sĩ trẻ cũng có phản ứng bắt đầu mừng ra mặt. Họ giũ một bộ lễ phục màu sắc sặc sỡ ra, cung kính giúp Chu Cẩm Uyên mặc vào, “Vậy làm phiền sư thúc!”
Thôn dân: “………………”
