Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 29



Chương 29.

Edit: Leia

Đây vốn là cơ hội gần nhất để Chu Cẩm Uyên tóm được thủ phạm chuyên đi đồn trong truyền thuyết, đáng tiếc anh không nhận ra, sau đó tiếp tục công việc trông chừng rồi ngủ thiếp đi trên chiếc giường trống bên cạnh.

Ngày hôm sau, anh từ bên khu Cấp cứu đi thẳng về văn phòng khoa. Thừa dịp sáng sớm chưa đến giờ làm, Chu Cẩm Uyên còn tranh thủ vào phòng vệ sinh tắm qua một cái.

Bác sĩ trực ban khoa Y học cổ truyền lên tiếng trêu chọc thiện ý: “Đại thần, nghe nói tối hôm qua cậu bộc lộ thần uy bên khoa Cấp cứu, ngự kiếm dạy dỗ mấy gã lưu manh say rượu hả? Thật hay đùa vậy, cậu mang theo pháp khí tùy thân luôn?”

Trên dưới Chu Cẩm Uyên không đeo bất cứ món trang sức nào làm bọn họ rất thắc mắc, chẳng lẽ anh có không gian thứ nguyên gì sao?

Chu Cẩm Uyên: “…”

Thật sự không rõ là ai đồn và đồn như thế nào mà nhanh vậy. Áp lực bên khoa cấp cứu mỗi ngày hẳn là lớn lắm, cho nên phải lấy việc biên chuyện về anh ra để giải tỏa.

“Mấy người nói cây kiếm gỗ đào hả, tôi mượn của sư huynh đấy.” Chu Cẩm Uyên rầu rĩ nói, “Nhưng làm sao mọi người biết nhanh thế, bây giờ tôi ở tu vi gì rồi?”

“Cụ thể đã đột phá Nguyên Anh chưa thì tôi không biết, nhưng người ta nói hóa ra cậu là kiếm tu.”

Chu Cẩm Uyên: “…”

“Thôi không tán gẫu nữa, hôm nay chủ nhiệm sẽ đi kiểm tra phòng.” Chu Cẩm Uyên lười nhác nói, sau đó đi thẳng qua khu phòng bệnh của Khúc Quan Phượng.

Khúc Quan Phượng là bệnh nhân chủ chốt của khoa Y học cổ truyền, trước mắt chấn thương cũng thuộc hàng nghiêm trọng nhất trong số các bệnh nhân nội trú. Hơn nữa, người khác có thể không rõ tình huống cụ thể, nhưng Tạ Mẫn thì biết rằng cậu ta đã từng được các cơ sở y tế uy tín kết luận không thể hoàn toàn hồi phục. Nếu ca bệnh này thật sự được Chu Cẩm Uyên và khoa bọn họ chữa khỏi, nó chắc chắn sẽ mang lại vinh dự và nâng cao uy tín của cả khoa.

Hiện giờ danh tiếng bệnh viện chuyên khoa chữa hói đã truyền xa, Chu Cẩm Uyên là đầu tàu ngược lại ẩn nấp càng kỹ, không phải ai cũng biết đến. Tạ Mẫn rất hy vọng sau ca bệnh của Khúc Quan Phượng, tên tuổi anh sẽ chân chính vang dội, thậm chí trở thành danh y!

Về phần Tạ Mẫn, từ lúc Khúc Quan Phượng còn chưa nhập viện bà đã chú ý quan sát từng bước khôi phục của cậu ta, kết hợp với phác đồ điều trị của Chu Cẩm Uyên để phân tích ý tưởng trị liệu, cuối cùng biến chúng thành kinh nghiệm của chính mình.

Bể học vô biên, đối với bà, đây cũng là một quá trình học hỏi.

“Hôm qua cậu đã làm những gì?” Tạ Mẫn vừa bước vào phòng bệnh liền thấy Chu Cẩm Uyên đang trao đổi gì đó với Khúc Quan Phượng, bèn thuận miệng hỏi một câu.

Chu Cẩm Uyên thấy bà thì rụt rè hẳn, “Chủ nhiệm Tạ, hôm qua sau giờ làm em có đi làm lễ cúng chữa cháy hộ sư huynh bị thương đầu, chỉ giúp thôi cũng không được sao.”

Tạ Mẫn: “Còn làm cả lễ cúng? Tôi đang hỏi cậu vụ dạy dỗ đám lưu manh phá rối phòng cấp cứu mà.”

Chu Cẩm Uyên: “… Chủ nhiệm, chị nghe em nói đã.”

Tạ Mẫn chỉ vào anh, “Chưa đánh đã khai, lát nữa tôi nói chuyện sau.”

Chu Cẩm Uyên: “…”

“Tuần này khôi phục thế nào rồi?” Tạ Mẫn đi đến trước giường Khúc Quan Phượng vừa xem bệnh án vừa hỏi, cơ bản khoảng mỗi tuần bà đều đi kiểm tra một lần.

“Đã có thể tự đứng lên, giai đoạn kế tiếp sẽ chống nạng tập đi.” Chu Cẩm Uyên nói rồi ra hiệu cho Khúc Quan Phượng đứng lên để Tạ Mẫn xem rõ tình hình hồi phục.

Khúc Quan Phượng nhấc hai cẳng chân thả xuống mép giường, sau đó nắm lấy thanh vịn từ từ, từ từ đứng lên.

Phán đoán của Chu Cẩm Uyên có xác suất sai lệch rất nhỏ, sau khi phục hồi cảm giác đau, quả nhiên cậu ta đã tiến vào giai đoạn tự đứng thẳng, cũng chính là tình trạng khôi phục tốt nhất mà các bác sĩ khác có thể dự đoán.

Bước tiếp theo chính là tập đi lại ——

Tạ Mẫn cẩn thận xem xét rồi thảo luận với Chu Cẩm Uyên, vui sướng nói: “Tốc độ hồi phục tích cực quá.”

Khóe môi Khúc Quan Phượng nhẹ nhàng nhếch lên.

Cậu ta đã từng cực kỳ suy sụp, nhưng dần dần lấy lại hy vọng dưới sự giúp đỡ của Chu Cẩm Uyên. Thế nên mấy ngày nay cậu ta rất tự giác tập luyện, chỉ muốn mình thoát khỏi tình cảnh này càng sớm càng tốt.

Điện thoại của Khúc Quan Phượng vang lên tiếng chuông báo tin nhắn, cậu ta chỉ nhìn thoáng qua mà không bấm mở. Sau đó chuông báo lại vang thêm hai tiếng nữa nhưng vẫn không được chủ nhân để ý.

“Sao không xem tin nhắn?” Chu Cẩm Uyên hỏi.

“Không có gì hay.” Khúc Quan Phượng đáp nhàn nhạt, đó là tin nhắn do cha gửi, muốn cậu ta về nhà mừng sinh nhật bà nội.

Từ ngày dọn đến nhà mới Khúc Quan Phượng rất ít khi về nhà cũ, chỉ có ngài Khúc là chạy qua chạy lại hai đầu. Bà nội cũng đối xử rất tốt với Khúc Quan Phượng, nhưng từ sau khi cậu ta xảy ra chuyện thì cứ khóc mãi, cậu ta không chịu đựng nổi bầu không khí ngột ngạt đó nên vô thức tránh xa.

Chu Cẩm Uyên không tiếp tục truy vấn việc cá nhân của bệnh nhân, Tạ Mẫn đứng bên cạnh thì cổ vũ thêm vài câu, “Nên ra khỏi phòng bệnh đi dạo quanh mấy vòng, hít thở không khí trong lành.”

Phòng bệnh của Khúc Quan Phượng chỉ có một giường, hoàn cảnh tốt thì tốt thật, nhưng mọi người đều cho rằng cậu ta nên giao lưu với bên ngoài nhiều hơn.

So với vẻ u ám trước đây, hiện giờ thái độ Khúc Quan Phượng tốt lên một ít, cũng tình nguyện tiếp thu những lời Tạ Mẫn khuyên nhủ.

“Cùng nhau xuống lầu đi, sáng nay tôi có buổi hội chẩn, Tiểu Chu đi với tôi luôn.” Tạ Mẫn nói.

Khúc Quan Phượng tự nắm lấy tay vịn ngồi xuống xe lăn, cùng bọn họ đi vào thang máy.

……

Trên đường đi, Tạ Mẫn giải thích sơ về tình hình hội chẩn cho Chu Cẩm Uyên nắm. Bệnh viện vừa tiếp nhận ba bệnh nhân bị tai nạn giao thông, chấn thương sọ não nghiêm trọng; trong đó bệnh nhân chấn thương nặng nhất bị bầm tím và rách não, đã rơi vào hôn mê sâu, hơn nữa còn có dấu hiệu dương tính Babinski* chứng tỏ đã bị tổn thương thần kinh vận động trên. Hai bệnh nhân còn lại có tiên lượng tốt hơn một chút nhưng cũng đang hôn mê.

*Phản ứng Babinski hay dấu hiệu Babinski một phản xạ được tạo ra khi lòng bàn chân bị k*ch th*ch bằng một vật cùn. Ở những người trưởng thành khỏe mạnh, phản xạ da gan bàn chân khi bị k*ch th*ch sẽ làm cụp các ngón chân xuống. Nếu ngón cái duỗi lên từ từ, các ngón khác xòe ra như nan quạt (dương tính) nghĩa là có dấu hiệu tổn thương thần kinh hoặc tủy sống. 

Các dấu hiệu sinh tồn của bệnh nhân đã ổn định sau phẫu thuật nhưng qua ba ngày rồi vẫn chưa tỉnh, vì thế bọn họ mời khoa Y học cổ truyền qua hội chẩn, hy vọng có thể dùng châm cứu phối hợp với thuốc Đông y để đốc thúc tốc độ thức tỉnh.

“Bệnh nhân trẻ nhất mới mười lăm tuổi, xem như là người chấn thương nhẹ nhất, không có tổn thương đáng kể nào trong thân não và đồi thị. Lúc xảy ra tại nạn mẹ cậu bé cũng ở trong xe, bởi vì dùng thân mình bảo vệ cho con mà chính bà ấy đã không qua khỏi.” Tạ Mẫn nhẹ nhàng nói.

Chu Cẩm Uyên sững sờ mất một lát, sau đó làm thủ ấn âm dương, thấp giọng thì thầm: “Thái thượng sắc lệnh, siêu nhữ vong hồn.”

Âm điệu trầm thấp mang theo tiết tấu êm dịu lạ thường, ngữ khí tràn đầy thành kính.

Tuy đang trong giờ làm việc nhưng lần này Tạ Mẫn không lên tiếng bắt bẻ gì Chu Cẩm Uyên.

Khúc Quan Phượng ngồi trong góc thang máy nghe vậy ngẩng đầu lên. Cậu ta cũng từng gặp tai nạn giao thông dẫn đến liệt hai chân, mà mẹ cậu thì đã qua đời từ sớm, người mẹ đó hẳn cũng từng là người không màng tất cả che mưa chắn gió cho con trai mình.

Thang máy dừng ở lầu một, Chu Cẩm Uyên và Tạ Mẫn đi ra trước, từ đoạn này hai người không đi cùng hướng với Khúc Quan Phượng nữa.

Chu Cẩm Uyên quay đầu lại nói với cậu ta: “Tốc độ phục hồi của cậu khá tốt, xét tổng thể không khác gì phục hồi sau cảm sốt, chỉ là tốn thời gian dài hơn bình thường, nhưng cuối cùng sẽ bình phục thôi.”

Lông mi Khúc Quan Phượng giật giật, trong lúc đó Chu Cẩm Uyên đã xoay người rời đi.

……

“Sau phẫu thuật, tuy chấn thương ban đầu không còn nguy hiểm đến tính mạng nhưng bệnh nhân liên tục hôn mê, rất có khả năng dẫn đến tàn tật và tử vong, hy vọng các vị có thể giúp họ tỉnh lại.” Bác sĩ điều trị đưa hai người vào phòng bệnh.

Sau khi nghe giải thích về tình trạng của từng bệnh nhân, Chu Cẩm Uyên và Tạ Mẫn lần lượt bắt mạch rồi thảo luận với nhau về các phương thuốc và huyệt vị châm cứu.

Phương thuốc chủ yếu do Tạ Mẫn chịu trách nhiệm, bà ở bệnh viện thường xuyên phải hội chẩn những ca bệnh hỗ trợ hôn mê tương tự, trong tay đã có sẵn vài phương thuốc được chứng minh công hiệu. Mục đích gọi Chu Cẩm Uyên tới hôm nay là vì bà nể trọng bản lĩnh châm cứu của anh, chúng sẽ giúp bệnh nhân khai thông mạch não, thúc đẩy lưu thông khí huyết nhanh hơn.

“Nếu ưu tiên tỉnh thần khai khiếu thì em sẽ châm vào các huyệt Nội Quan, Thủy Câu, Bách Hội, Tủy Hải.” Chu Cẩm Uyên bàn bạc kỹ với Tạ Mẫn về các huyệt đạo, chủ yếu là để đốc thúc bệnh nhân tỉnh lại. Hơn nữa chấn thương sọ não rất dễ gây tổn thương hệ tiêu hóa, cho nên cũng rất cần thúc đẩy phục hồi chức năng tiêu hóa của bệnh nhân.

Lúc này thuốc đã sắc xong, được truyền vào người qua ống thông dạ dày.

Chu Cẩm Uyên lần lượt châm cứu cho ba bệnh nhân, bọn họ vốn là người một nhà, thiếu niên bị thương nặng nhất là anh em bà con với hai người còn lại. Hôm nay cô cậu ta đưa ba đứa trẻ ra ngoài chơi, không ngờ trên đường gặp tai nạn thương tâm. Lúc này người nhà đều đang chờ đợi bên ngoài phòng bệnh, bọn họ đã được dặn dò kỹ, tuyệt đối không được làm phiền bác sĩ châm cứu nên vừa yên lặng vừa căng thẳng.

Chu Cẩm Uyên dùng thủ pháp k*ch th*ch cực mạnh châm cứu cho đứa bé đầu tiên, vừa xong được một bên thì tứ chi bệnh nhân bắt đầu động đậy, đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhưng khóe mắt có nước, tròng mắt cũng khẽ chuyển động bên trong.

“Có hiệu quả rồi!” Bác sĩ điều trị rất phấn chấn.

“Qua mười phút tôi sẽ châm thêm lần nữa!” Chu Cẩm Uyên cũng cười, tiếp tục thi châm cho bệnh nhân thứ hai.

Qua một giờ luân phiên châm cứu qua lại, hai trong số ba người bệnh đã tự chủ mở mắt, tuy vẫn chưa thể trả lời câu hỏi nhưng hiển nhiên thành công thoát khỏi tình trạng hôn mê sâu.

Tiếc là thiếu niên bị thương nặng nhất vẫn chưa tỉnh lại.

Bác sĩ điều trị lấy làm tiếc nuối nhưng dù sao cũng đoán được một phần. Thương tích của ba người nặng nhẹ khác nhau, hai bệnh nhân kia không bị tổn thương thân não hoặc vùng đồi thị nên xác suất tỉnh lại cũng cao hơn. 

Người nhà bệnh nhân thấy vậy thì vừa khóc vừa cười, hai đứa trẻ đã mở mắt nhưng một người sắp phải đối mặt với hung tin mất mẹ, lúc này họ thậm chí không dám thông báo tin tức bi thương vô hạn đó ra. Cha của thiếu niên bị thương nặng nhất vừa phải chịu đựng nỗi đau mất em gái vừa lo lắng không yên cho con trai chưa tỉnh, cả người như già đi mấy tuổi, phải cùng bà vợ nâng đỡ lấy nhau mới đứng thẳng nổi.

Chu Cẩm Uyên và Tạ Mẫn kết thúc đợt điều trị, còn chưa kịp ra ngoài đã bị người nhà bệnh nhân vây quanh. Vừa rồi trong lúc trị liệu họ không dám lên tiếng, đến giờ người cha mới cầm tay Chu Cẩm Uyên rưng rưng nói: “Bác sĩ, cảm ơn cậu đã cứu tỉnh hai đứa cháu tôi, nhưng con tôi, nó… Có phải rất khó không? Các vị có thể thử lại không? Biết đâu châm thêm mấy châm nữa nó sẽ tỉnh thì sao?”

“Trước mắt tạm thời chưa có phản ứng, nhưng dấu hiệu sinh tồn của cậu ấy đã ổn định, chịu đựng một giờ châm cứu k*ch th*ch là đủ rồi. Mấy ngày tiếp theo tôi sẽ tiếp tục sang châm cứu, lần này không có phản ứng là vì thương tích của cậu nhà nặng hơn, nhưng không phải hoàn toàn mất hết hy vọng. Ngược lại, tôi thấy xác suất tỉnh lại của cậu ấy khá lớn đấy.” Chu Cẩm Uyên nắm lấy tay người cha trấn an, “Bây giờ chú cứ về nghỉ ngơi đi, thời gian tới lúc nào con trai cũng có khả năng tỉnh lại, không có chú là không được đâu.”

Đối phương lau nước mắt, ra sức gật đầu, “Tôi biết rồi, biết rồi.”

Mấy ngày nay ông ta không có đêm nào ngủ ngon, thậm chí còn không dám ngủ. Mặc dù bác sĩ đã nói con trai không còn nguy hiểm đến tính mạng nhưng ông ta rất sợ một khi mình nhắm mắt, đứa bé sẽ lẳng lặng mất đi giống như em gái mình. Hiện giờ cuối cùng ông mới nhận ra rằng mình không thể ngã gục, vậy là đồng ý để người nhà dìu về nghỉ ngơi.

Chu Cẩm Uyên nhìn bóng dáng người cha rời đi, mặc dù làm bác sĩ thường xuyên phải chứng kiến cảnh người nhà đau đớn ngã gục, nhưng anh vẫn không quen nổi. Sau khi dừng lại một lát cho bình ổn cảm xúc, anh mới cùng Tạ Mẫn nhìn nhau, gật đầu với bác sĩ điều trị rồi rời đi.

Điều bọn họ chỉ có thể làm là mỗi ngày điều trị tích cực cho bệnh nhân, để họ nhanh chóng khôi phục.

.

“Tối nay cậu về nhà à?” Lúc Chu Cẩm Uyên sắp tan làm thì nhận được điện thoại của Khúc Quan Phượng.

Khúc Quan Phượng đã quyết định trở về dự tiệc sinh nhật bà nội, tối nay không ngủ lại phòng bệnh. Chu Cẩm Uyên cũng không hỏi lý do tại sao cậu ta “xin nghỉ” vào lúc này, chỉ nói cứ trở về đi, đừng để chậm trễ lịch trình điều trị ngày mai là được.

Chu Cẩm Uyên lại tiếp tục mỏi miệng giải thích với các đồng nghiệp vụ “khai quang” mất một lúc nữa mới đủng đỉnh xuống lầu. Vừa xuống đến cổng chính, một chiếc xe chợt dừng lại trước mặt anh, cửa sổ hạ dần, người ngồi băng ghế sau chính là Khúc Quan Phượng.

“Lên xe đi, tôi đưa anh về.” Khúc Quan Phượng nói với Chu Cẩm Uyên.

Khúc Quan Phượng từng có rất nhiều bác sĩ điều trị, bao gồm các bác sĩ gia đình, nhưng Chu Cẩm Uyên không thể nghi ngờ là người đặc biệt nhất, vì vậy đãi ngộ dành cho anh cũng khác biệt hẳn.

Chu Cẩm Uyên vốn muốn từ chối, nhưng thấy Khúc Quan Phượng trước giờ luôn tỏ vẻ nhạt nhẽo với mọi thứ, cũng không dễ dàng gì mới thay đổi được thế này nên đành gật đầu, “Vậy làm phiền mọi người nhé.”

Chu Cẩm Uyên báo địa chỉ, tài xế sẽ chạy về hướng nhà anh trước.

“Ủa, hóa ra xe lăn của cậu gấp lại được à?” Chu Cẩm Uyên thấy chiếc xe lăn điện của Khúc Quan Phượng được gấp lại cất vào cốp sau thì tò mò hỏi.

“Tôi đâu nói là không được.” Khúc Quan Phượng đáp.

“Tôi không biết đấy,” Chu Cẩm Uyên đùa giỡn, “Mỗi ngày cậu trơ mắt nhìn tôi đẩy cái xe cồng kềnh đó chạy tới chạy lui, lương tâm thối nát hết rồi, ngày mai phải đổi cây châm dài hơn.”

Khuôn mặt Khúc Quan Phượng cũng hiếm hoi hiện lên ý cười. Cậu ta đã từng suy sụp tinh thần đến mức không muốn quan tâm bất cứ thứ gì, huống chi là loại việc nhỏ “không liên quan gì mình” này, “Muốn gấp vào thì vặn hai chỗ bên kia.”

“Thứ này do cậu tự độ lại đúng không? Tôi cứ luôn cảm thấy nó hơi khác bình thường, tiện hơn một chút, lại chạy ổn định linh hoạt hơn.” Chu Cẩm Uyên nương theo đề tài này trò chuyện với Khúc Quan Phượng thêm vài câu. Anh tranh thủ quan sát sắc mặt Khúc Quan Phượng, phát hiện hình như cậu ta không còn tránh ngại nữa, không giống thái độ quá nhạy cảm trước kia.

Tài xế không khỏi nhìn trộm hai người qua gương chiếu hậu, giật mình ngạc nhiên vì hôm nay cậu chủ chịu bắt chuyện với bác sĩ, hơn nữa còn làm đủ lễ nghĩa đưa người ta về nhà. Dù sao cậu chủ này trước khi gặp tai nạn cũng không có tính tình tốt là bao, về sau còn đuổi cổ vài team phục hồi chức năng chuyên nghiệp. Nhưng nghĩ lại thì, nghe nói bác sĩ kia là đạo sĩ rất linh, đến ông chủ cũng tôn trọng, cho nên cấp bậc đối đãi khác biệt là đương nhiên…

Sau khi trò chuyện vài câu, Khúc Quan Phượng xác thật rất thản nhiên nói về chiếc xe lăn của mình, không chỉ không tránh né mà còn gần như thao thao bất tuyệt khoe khoang. Hiện giờ trở về nhà, hẳn là cậu ta không còn quá để ý đến ánh mắt hoặc hành vi người thân dành cho mình nữa.

Chu Cẩm Uyên cũng biết được chiếc xe lăn này đúng là sản phẩm độc nhất vô nhị, được đặt làm riêng, thậm chí chương trình điều khiển do chính Khúc Quan Phượng tự tay viết —— Ở thời điểm cậu ta chưa tuyệt vọng hoàn toàn.

Khúc Khánh Thụy coi trọng Khúc Quan Phượng đương nhiên không chỉ vì cậu ta là con một, mà vì tư chất hơn người, thiên phú cực cao, từ nhỏ đã là hình mẫu con nhà người ta lý tưởng. Sau này mẹ qua đời, Khúc Khánh Thụy lại càng quan tâm để ý đến con trai hơn.

“Kẹt xe rồi à?” Chu Cẩm Uyên liếc ra ngoài cửa sổ, còn một quãng nữa mới tới nhà anh, chiếc xe lại dừng giữa một dòng xe cộ dài dằng dặc, không biết sẽ dừng mất bao lâu nữa.

“Biết vậy đã cho anh ngồi tàu điện ngầm.” Khúc Quan Phượng nói.

Chu Cẩm Uyên nhìn cậu ta, lời này khống giống mỉa mai trào phúng mà ngược lại giống một câu bông đùa, cho nên anh cũng nói theo, “Chắc tại số tôi không hợp ngồi siêu xe, vừa ngồi vào là kẹt.”

Tình trạng tiếp diễn hơn mười phút vẫn không thấy suy chuyển bao nhiêu, vào lúc Chu Cẩm Uyên bắt đầu có ý định xuống xe đi bộ về nhà thì điện thoại chợt vang lên, anh thấy là dãy số của bệnh viện liền vội vàng tiếp máy.

“Bác sĩ Chu, cậu tan làm rồi nhỉ? Bây giờ có bận gì không?” Đầu bên kia là vị bác sĩ hôm nay đã mời Tạ Mẫn đi hội chẩn, ngữ khí anh ta cực kỳ hưng phấn, “Bệnh nhân ở giường số 53 mở mắt rồi. Nếu được, bây giờ cậu quay lại châm cứu cho cậu ấy được không?

“Tôi nghĩ lúc này tốt nhất nên thi châm một lần để đốc thúc trạng thái hồi phục, nhưng vừa rồi hỏi bác sĩ trực ban khoa Y học cổ truyền, anh ta nói mình không nắm chắc sẽ đạt được hiệu quả điều trị lý tưởng, bác sĩ Mao không có ở đây, chủ nhiệm Tạ cũng đi viện khác hội chẩm mất rồi!”

Bệnh nhân giường số 53 chính là cậu thiếu niên bị tai nạn giao thông chấn thương sọ não hôn mê chưa tỉnh, sáng nay được Chu Cẩm Uyên châm cứu cũng không có phản ứng.

Ngoại trừ Chu Cẩm Uyên, các nhân vật có bản lĩnh châm cứu trong khoa chính là bác sĩ Mao, nhưng hôm nay ông không đi làm, và chủ nhiệm Tạ đã ra ngoài hội chẩn. Dưới tình huống bác sĩ trực ban không đạt đủ yêu cầu điều trị, bác sĩ bên kia đành gọi điện xin Chu Cẩm Uyên giúp đỡ.

Chu Cẩm Uyên nghe xong lập tức lên tinh thần, “Tôi đang bị kẹt xe ở đường Phi Hồng, sẽ cố gắng quay lại nhanh nhất có thể!”

Bác sĩ điều trị lên tiếng, “Được, được, cậu nhanh lên nhé.”

“Có người bệnh cần tôi châm cứu ngay, chính là người cậu nghe qua hồi sáng ấy. Tôi phải quay lại thôi.” Chu Cẩm Uyên giải thích mấy câu với Khúc Quan Phượng, sau đó dáo dác nhìn quanh một phen. Đáng tiếc đường phố vẫn tắc nghẽn, với trình độ này có lẽ sẽ không mau chóng cải thiện, Chu Cẩm Uyên xem mà chân mày nhíu chặt.

Tài xế cũng nghe được cuộc hội thoại: “Ôi, kiểu này không chạy về được ngay đâu, bác sĩ Chu đang gấp lắm à?”

“Bác sĩ điều trị nói càng nhanh càng tốt.” Chu Cẩm Uyên quá sốt ruột liền nhìn quanh xem có chiếc xe máy xe điện nào không, nhưng không thấy bóng dáng phương tiện giao thông loại nhỏ nào cả.

Chu Cẩm Uyên: “Má, không lẽ tôi phải chạy bộ về thật sao?”

Tài xế cũng sốt ruột theo, trong đầu đã biên cấp tốc ra kịch bản, “Cậu tìm xem có xe đạp công cộng không, chạy xe đạp cũng được! Nếu không thì chỉ có thể chạy bộ thôi, bác sĩ Chu cố lên!”

Vẻ mặt Khúc Quan Phượng như đang suy tư, cậu ta chậm rãi nói: “Còn một cách nữa, tôi có thể sửa lại chương trình ngay…”

Chương trình gì?

Chu Cẩm Uyên nhìn theo ánh mắt cậu ta, “?!!”

……

Đường Phi Hồng, thành phố Hải Châu.

Đương là giờ cao điểm buổi chiều, bởi vì có sự cố giao thông đột ngột gây ra kẹt xe mà rất nhiều người bị nhốt cứng trên đường, chỉ có thể ngơ ngẩn nhìn phía trước, hy vọng tốc độ thông đường sẽ nhanh hơn một ít để mau chóng trở về nhà.

Tài xế xe buýt không nhịn được chửi đổng, “Rốt cuộc còn kẹt mất bao lâu nữa hả giời!”

Các hành khách cũng đồng loạt oán thán, nếu xuống xe thì còn cách một quãng xa mới về đến nhà, không xuống lại không biết khi nào mới hết tắc đường.

Đúng lúc này, một một cái bóng chợt vụt qua trên phần lề đường vắng tanh, bởi vì tốc độ quá nổi bật giữa dòng xe cộ ùn tắc nên càng hấp dẫn sự chú ý. Tốc độ nhanh như điện xẹt đó khiến toàn bộ hành khách trên xe câm nín ít nhất là ba giây. Mãi đến khi cái bóng kia xẹt qua rồi, họ mới bắt đầu trầm trồ bàn tán.

“?????!”

“Tôi gặp ảo giác à? Người kia ngồi xe lăn đúng không? Thật không vậy trời??”

“Hình như tôi thoáng thấy cả dây đai an toàn nữa, bây giờ xe lăn điện ngoài thị trường đã bốc như thế rồi á?!”

“Có vượt quá tốc độ cho phép không?? Má ơi, tôi đã từng thấy người ta phóng xe quá tốc độ, nhưng mà chưa từng thấy xe lăn phóng…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...