Chương 28.
Edit: Leia
Sư thúc??
Thôn dân nhìn Chu Cẩm Uyên thay lễ phục chuẩn bị đi chủ trì lễ khai quang mà không khỏi trợn mắt há mồm. Bọn họ chưa từng gặp qua tình huống nào ảo diệu như vậy, bác sĩ lại có thể thế chỗ của đạo sĩ à?
“Mọi người về trước tiện đường đưa sư huynh tôi về cùng với. Lát nữa tôi sẽ về cùng người của đạo quán.” Chu Cẩm Uyên quay sang nói với các đồng nghiệp trong bệnh viện.
“… Được, bác sĩ Chu đúng là đa tài đa nghệ.” Các đồng nghiệp đơ cả mặt, tuy họ biết rõ Chu Cẩm Uyên là đạo sĩ tu tại gia, nhưng tận mắt nhìn anh thay lễ phục vẫn là sự kiện quá chấn động.
Rất muốn trách móc mấy câu, nhưng bây giờ đã là giờ tan làm, người ta lại đi “cứu viện” nên chẳng thể nói gì được…
Chỉ có thể vỗ tay cho đại thần!
Thành phần chấn động hơn các bác sĩ chính là nhóm thôn dân, vừa rồi cậu còn khuyên chúng tôi đừng mê tín mà, bây giờ sao đã chuẩn bị đi khai quang rồi! Rốt cuộc cậu là thầy thuốc hay thầy pháp!
Hơn nữa nghe nói nhóm đạo sĩ này được mời về từ Hương Lộc Quán, chẳng trách cái vị không biết nên xưng là bác sĩ hay cao nhân đó lại chê bai thẳng thừng ông thầy pháp nông thôn như vậy. Người ta là dân chính quy đấy!
Hương Lộc Quán là đạo quán nổi danh nhất toàn tỉnh Hải Châu, nếu ông thầy quê dám đi gây sự thật, chưa bàn đến chuyện có giấy phép chứng chỉ gì không, chẳng lẽ ông ta có thể cãi lại từng này đạo sĩ sao.
Người vừa rồi gọi điện báo cho ông thầy pháp lúc này tiếp tục gọi điện thoại dặn bên kia tốt nhất đừng nên lộ diện, mau trở về đi, bên này là cao nhân thật…
Đạo trưởng Triệu được đỡ lên xe của bệnh viện cùng một đạo sĩ đi theo xem tình hình, rời khỏi thôn trấn cùng đội bác sĩ.
Chu Cẩm Uyên đã sửa soạn quần áo xong, đeo cây kiếm gỗ đào của đạo trưởng Triệu ra sau lưng đi theo các đạo sĩ về nhà máy, phía sau còn có một đám đông thôn dân tò mò bám đuôi.
Có người lớn tiếng hỏi, “Rốt cuộc cậu là bác sĩ hay đạo sĩ?”
“Nói nhảm, đương nhiên là đạo sĩ rồi, lúc nãy xem bệnh cho tôi chuẩn như thế chắc chắn có bấm độn tính ra!”
“Má, hóa ra có thể tính ra bị bệnh gì thật sao?”
Chu Cẩm Uyên vừa đi vừa giải thích: “Tôi có hai nghề giống như nông dân các vị thừa dịp nông nhàn ra ngoài làm thuê việc khác ấy. Việc nào ra việc đó, khám bệnh không phải nhờ tính ra, đoán mệnh cũng không phải việc toàn thời gian.”
Anh còn thuận tiện phổ cập khoa học, nói tất cả tà ma điên cuồng trên đời đều là bệnh.
Nếu Chu Cẩm Uyên dùng thân phận bác sĩ đi tuyên truyền kiến thức bệnh tật cho các thôn dân mê tín nghe, chưa chắc bọn họ đã nghe vào. Nhưng hiện giờ anh đã mang vai trò chủ tế một buổi lễ, kiên nhẫn giải thích lúc nào nên lên đạo quán, lúc nào nên đi bệnh viện lại khiến họ tin tưởng không nghi ngờ, tôn sùng làm khuôn mẫu dù họ có tín ngưỡng thật hay không.
—— May mà Hương Lộc Quán cũng là đạo quán lớn nức tiếng gần xa.
Ông chủ nhà máy vốn dĩ đang rất bất mãn, hôm nay ông ta tốn công mời đại sư địa vị cao về làm lễ, ai ngờ đại sư bị thương phải thay thế một thằng nhóc mặt búng ra sữa. Thế nhưng bây giờ trông thấy nhiều người vây quanh đối phương, thái độ lại rất tôn kính nên ông chủ vui vẻ lên hẳn, giống như đã tìm lại chút thể diện cho mình.
Chu Cẩm Uyên cũng không làm chủ nhà thất vọng, giơ tay nhấc chân cực kỳ có phong thái. Dù cùng là người trẻ tuổi nhưng cử chỉ hành động của anh có khác biệt rất lớn so với các sư điệt đứng bên cạnh.
“Thái cực phân cao hậu, khinh thanh thượng chúc thiên. Nhân năng tu chí đạo, thân nãi tố chân tiên. Hành dật tam thiên sổ, thì đinh tứ vạn niên. Đan đài khai bảo cấp…” Chu Cẩm Uyên đọc làu làu kinh văn nhịp nhàng ăn khớp với âm nhạc đạo tràng. Tuy chỉ xem qua nhưng anh vẫn nhớ rõ từng chữ của trường thiên kinh văn khai quang, tái hiện nghi thức càng hoàn hảo không để sơ sót gì.
Pháp sư chủ tế đôi khi phải dẫn nhịp cho các đạo sĩ bên dưới hòa giọng, có lúc phải tụng kinh một mình; phải nhớ từng cái nện bước, sau đó nhớ cả từng chỉ quyết, động tác tương ứng với mỗi một câu kinh văn, tóm lại là người gánh vác trọng trách quan trọng nhất trong cả buổi tế lễ.
Lễ khai quang kéo dài gần hai tiếng đồng hồ.
“… Đại đạo vô lượng bất khả tư nghị công đức.” Niệm ra câu cuối cùng để kết thúc buổi lễ, Chu Cẩm Uyên mới thả lỏng. Hôm nay anh đã ngồi khám cả ngày, sau đó phải thực hiện một buổi lễ lớn như vậy, thực sự có hơi mệt mỏi.
“Mời sư thúc uống nước!” Một đạo sĩ trẻ kính trọng dâng nước khoáng.
—— Dù là các vị pháp sư lão làng trong đạo quán có nhiều năm kinh nghiệm cúng tế, trước khi thực hiện một buổi lễ nào đó cũng phải chuẩn bị hoặc ôn tập kinh văn lại một chút. Nhưng Chu sư thúc này thì đến thời gian ôn tập cũng không có, vậy mà vẫn đọc hết bài kinh văn toàn từ khó không hề líu lưỡi, cứ như vậy đọc một mạch từ đầu chí cuối.
“Cảm ơn đạo trưởng, chúng ta cùng ra quán ăn bữa cơm xoàng nhé!” Gia chủ nhiệt tình mời mọc.
“Không sao, chúng tôi ăn cơm hộp được rồi, Triệu sư huynh còn ở bệnh viện.” Vốn dĩ sau buổi cúng tế mọi người ở lại ăn một bữa cơm uống chút rượu với gia chủ không có vấn đề gì, nhưng hôm nay Chu Cẩm Uyên nhớ kỹ Triệu sư huynh vừa vào bệnh viện, bọn họ ăn uống linh đình không tốt lắm, vẫn nên về sớm xem tình hình thì hơn.
Gia chủ không có vẻ gì bất mãn với lời giải thích đó, “Đúng đúng, đạo trưởng Triệu cũng vất cả, xin thay tôi cảm ơn ông ấy.”
Đạo trưởng Triệu dù sao cũng gặp chuyện ở nơi này, cho nên ông chủ cố ý tặng thêm một bao lì xì nữa.
……
Chu Cẩm Uyên ngồi lên xe, đầu tiên là cởi lễ phục ra gấp gọn gàng, đặt qua một bên cùng pháp khí, sau đó mới cùng các đạo sĩ ăn cơm hộp đóng gói sẵn. Chiều nay anh chưa được ăn gì đã trực tiếp đi làm lễ, lúc này đói sắp xỉu. Ăn no xong, Chu Cẩm Uyên mới nằm liệt trên ghế ngủ gà gật một giấc.
Lúc sắp về đến Bệnh viện số 3, một đạo sĩ đánh thức Chu Cẩm Uyên, “Sư thúc?”
“… Ừm, tới rồi sao?” Chu Cẩm Uyên dụi mắt bò dậy, “Đồng nghiệp mới nhắn tin cho tôi, nói người đang nằm bên khoa Cấp cứu, xác thật không có trở ngại gì. Nhưng mà vẫn nên để sư huynh ở lại bệnh viện một đêm, mọi người cùng tôi đi thăm anh ấy đi.”
Chu Cẩm Uyên dẫn mọi người tới khu Cấp cứu, lúc này trời đã hơi khuya.
Đêm nay khu Cấp cứu dường như bận rộn hơn ngày thường, vừa bước vào là có thể nhìn thấy mười mấy thanh niên người đầy mùi rượu thương tích lớn bé đủ cả, người thì truyền dịch, người khác đang tiến hành băng bó. Buổi tối muộn thường có người say rượu ẩu đả phải đi cấp cứu, dù sao có chút men vào người vẫn dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn hơn.
Vị bác sĩ khoa Cấp cứu mà Chu Cẩm Uyên quen đang giữ cánh tay bệnh nhân nói gì đó, thấy Chu Cẩm Uyên tới, anh ta ngẩng đầu chào hỏi, “Ở giường bên trong, không sao hết, mọi người có thể vào thăm.”
“Cảm ơn.” Chu Cẩm Uyên liếc nhìn cánh tay bệnh nhân, chỉ thấy nó rũ xuống một cách bất thường. Người kia vừa mở miệng đã phả ra mùi rượu nồng nặc, líu lưỡi nói, “Bác sĩ, cái này… rốt cuộc là bị gì vậy…”
Bác sĩ trực ban nhức đầu đáp: “Tôi mới nói xong, là tại cậu uống rượu nên bị.”
Một thanh niên ngồi băng bó bên cạnh cũng lớn tiếng: “Vớ vẩn —— uống rượu xong tay không nhúc nhích được là sao, chẳng lẽ, bị người ta đánh gãy xương…”
Bác sĩ tiếp tục đấu khẩu với con ma men: “Không có, hơn nữa mấy người vừa nói hắn trốn mất rồi, không ra tay được.”
Chu Cẩm Uyên chỉ nhìn một cái liền dẫn các đạo sĩ vào trong. Đạo trưởng Triệu nằm thẳng trên giường, tinh thần tỉnh táo, bên cạnh có một đệ tử ngồi túc trực chăm sóc.
“Sư huynh chưa ngủ à? Ở chỗ này sợ là ngủ không ngon, hay là để em dẫn anh qua phòng bệnh khoa ngủ nhé.” Chu Cẩm Uyên hỏi một câu, phòng bệnh khoa Y học cổ truyền vẫn còn giường trống, hoàn cảnh khá hơn bên phòng Cấp cứu nhiều.
“Không cần, anh không muốn dậy. Cho dù nơi này ầm ĩ, trong lòng yên lặng là đủ rồi.” Đạo trưởng Triệu hỏi thăm vài câu về tình hình tế lễ hôm nay, nghe nói mọi chuyện đều thuận lợi ông ta mới thở phào một hơi.
“May mà có Chu sư đệ ở đó, nếu không chúng ta mang tiếng thất tín rồi. Hơn nữa muốn khởi công phải chờ đến giờ lành tiếp theo, sẽ làm chậm trễ công việc của gia chủ.”
Trong lòng đạo trưởng Triệu thầm nghĩ cũng may Chu Cẩm Uyên có trí nhớ siêu phàm, đổi lại là người khác ông ta không yên tâm nổi.
“Vừa khéo, hôm nay đỡ đần được mọi người một chút.” Chu Cẩm Uyên khách sáo với đạo trưởng Triệu vài câu nữa rồi kêu các đạo sĩ trở về cùng cậu đệ tử túc trực, tối nay anh sẽ ở lại bệnh viện.
“Anh không có việc gì, nghỉ ngơi là được, nếu có việc sẽ kêu hộ lý, không cần phiền đến Chu sư đệ.” Đạo trưởng Triệu vội nói. Chu Cẩm Uyên đã vất vả cả ngày, ông ta ngại để người ở lại săn sóc, đặc biệt bệnh tình cũng không có gì nghiêm trọng.
“Người một nhà ở lại vẫn tiện hơn, lỡ anh cần đi WC thì sao. Em lại học y, cứ để đám tiểu bối trở về nghỉ ngơi đi.” Tuổi tác Chu Cẩm Uyên không lớn nhưng ở địa vị cao, còn liên tiếp thể hiện bản lĩnh nên đã sớm thu phục hết đám đạo sĩ trẻ. Bọn họ nghe tiếng liền nói đạo trưởng Triệu mau nghỉ ngơi sớm, sau đó lục tục chuẩn bị ra về.
Đạo trưởng Triệu thấy thái độ anh kiêm quyết, ngượng ngùng nói: “Lại làm phiền sư đệ rồi, hay là cậu ngủ giường bên cạnh anh đi.”
“Đã nói đừng khách khí mà. Để em rót ít nước ấm cho anh.” Chu Cẩm Uyên cầm cốc đi ra ngoài, thuận tiện tiễn đám đạo sĩ trẻ trở về núi.
Chu Cẩm Uyên vừa bước ra thì bác sĩ trực ban cũng vừa vặn nhào tới, hai người suýt va vào nhau.
Bác sĩ trực ban vừa thoát thân, nói với Chu Cẩm Uyên: “Đại thần, vừa rồi quên chưa hỏi cậu, nghe nói hôm nay cậu đi chữa bệnh từ thiện xong còn thay đồ làm lễ cúng, battle trực tiếp với thầy pháp nông thôn hả?”
Ánh mắt anh ta lướt nhìn đám đạo sĩ trẻ cung kính đi theo sau Chu Cẩm Uyên, một bước cũng không dám vượt. Đây hẳn là các đàn em của đại thần trong môn phái…
“Đâu đến mức đó, ông thầy pháp nông thôn còn không thèm xuất hiện.” Chu Cẩm Uyên cạn lời nhìn anh ta, “Vị sư huynh kia của tôi bị thương, tôi phải thay anh ấy chủ trì một buổi lễ khai quang. Tôi nói này —— Khoa Cấp cứu mấy người sao lần nào cũng dẫn đầu tung tin đồn thế? Tôi muốn hỏi từ sớm rồi, rốt cuộc là truyền như thế nào? Ai đầu têu?”
Anh thật sự thấy tò mò về khoa Cấp cứu, ngày thường vất vả như vậy mà vẫn có thời gian rảnh đi đồn, “Có phải ——”
“Ủa? Vậy sao? Tôi cũng không biết?” Bác sĩ trực ban ra vẻ vô tội cười ngây ngô, “Không biết là ai nói… Vậy tức là cậu không có battle khai quang thật?”
“À đúng rồi, tôi nói trước là mình đi hỗ trợ sau thời gian làm việc nhé, mấy người không có bơm bậy bạ gì cho chủ nhiệm Tạ đấy chứ?” Chu Cẩm Uyên bỗng nhiên cảnh giác.
Lúc này chủ nhiệm Tạ không có mặt ở bệnh viện, nhưng ngày mai đừng nắm đầu anh dạy dỗ là được.
“Không có không có!” Bác sĩ trực ban vừa dứt lời thì con ma men vừa nãy lại gào lên.
“Bác sĩ —— bác sĩ có ở đây không ——”
Một thanh niên trưởng thành vặn vẹo người như sên, lại còn gọi to theo kiểu làm nũng khiến bác sĩ trực ban nổi đầy da gà da vịt nhưng vẫn phải đi về phía đó.
Gã bệnh nhân chưa tỉnh rượu lôi kéo bác sĩ trực ban, “Bác sĩ, tại sao tay tôi không cử động được ——”
Bác sĩ trực ban khá chật vật, “Tôi giải thích rồi, không khỏi ngay được đâu. Cậu bị ngộ độc rượu dẫn đến thần kinh quay tổn thương, lại còn uống rượu trường kỳ nữa, làm sao khỏe được!”
“Anh, anh nói vớ vẩn, uống rượu, rồi tổn thương thần kinh… liệt tay hả.” Bệnh nhân túm lấy vạt áo blouse trắng.
Đi trực sợ nhất là gặp phải bệnh nhân say rượu, đặc biệt là đám người vừa mới trải qua ẩu đả như mấy người này, hành động càn quấy, lời nói thì lung tung câu sau đá câu trước. Bác sĩ trực ban không thể nổi giận, đành dở khóc dở cười giật lại áo blouse từ trong tay cậu ta.
“Để tôi xem thử, thần kinh quay bị tổn thương do ngộ độc rượu à?” Chu Cẩm Uyên đi qua cầm tay bệnh nhân nhìn thử, không chỉ cổ tay rũ xuống không thể nâng mà khớp xương cũng không duỗi gập được nữa.
“Anh là ai? Cầm tay tôi làm gì?” Thanh niên vừa mở miệng, mùi rượu lại phả ra nồng nặc, “Chỉ có bác sĩ mới được cầm thôi.”
“Tôi cũng là bác sĩ, cậu muốn chữa tay mà đúng không.” Chu Cẩm Uyên ấn lên mạch, cứng rắn ra lệnh, “Ngồi đàng hoàng! Để tôi bắt mạch!”
Một tiếng khiển trách này chẳng những khiến “con sên” ngoan ngoãn mà mấy tên đồng bạn bên cạnh cũng vô thức ngồi thẳng lên như mấy đứa học sinh tiểu học bị thầy quở mắng.
Bác sĩ trực ban âm thầm bội phục đại thần, đến thanh niên lêu lổng say rượu cũng dám chỉnh đốn…
“Để tôi châm cho mấy châm.” Chu Cẩm Uyên lục lọi người một chút. Hôm nay đi khám bệnh dùng rất nhiều châm, nhưng phần còn lại hẳn cũng đủ.
“Anh đừng, đừng…” Bệnh nhân quá say bắt đầu rơi vào dòng cảm xúc khó hiểu, nước mắt rơi ào ạt, hơn nữa còn tỏ vẻ khiếp đảm không dám nhìn cây châm trên tay Chu Cẩm Uyên.
Các đạo sĩ vốn định đi, lúc này thấy sư thúc chuẩn bị châm cứu trị tổn thương thần kinh gì đó cũng tò mò ở lại vây xem. Cổ tay bệnh nhân kia không nhấc lên nổi, có vẻ nghiêm trọng đấy.
Chứng bệnh này bên Tây y gọi là chấn thương thần kinh quay, bên Đông y thì lại giống với chân Khúc Quan Phượng, thuộc về chứng teo cơ. Chu Cẩm Uyên châm cứu vào các huyệt Khúc Trì, Thủ Tam Lý, Chi Câu, Dương Khê trên bàn tay bị thương giúp ích khí dưỡng huyết, thông kinh hoạt lạc.
Bác sĩ trực ban xem anh lấy huyệt, nghĩ thầm chúng đúng là có cơ sở khoa học. Những huyệt vị mà đại thần châm tuy không rõ là huyệt gì, bên Đông y có công năng cụ thể nào, nhưng trong giải phẫu học hiện đại, anh ta biết một vài huyệt đạo đó tương ứng với với các nhánh sâu của thần kinh quay!
Hơn nữa sau khi bệnh nhân bị châm kim thì bắt đầu kêu —— Cảm giác châm quá mãnh liệt làm cậu ta khó chịu. Bác sĩ trực ban càng xem càng say sưa, chỉ với một cây châm đã đạt đến mức độ k*ch th*ch không thua gì vài thiết bị y tế hiện đại rồi.
……
Đúng lúc này có thêm vài thanh niên chạy thẳng vào khu Cấp cứu, bọn họ dừng ở cửa nhìn quanh một chút, sau đó nhắm thẳng về bên này.
Bác sĩ trực ban cũng chú ý, còn tưởng rằng đó là đồng bọn của mấy con ma men chạy tới thăm bạn. Kết quả ngay sau đó, những người kia chỉ tay nói lớn: “Thằng nhãi ranh ở bên kia kìa!”
Đám thanh niên xồng xộc lao về phía mấy bệnh nhân say xỉn, bộ dạng cực kỳ hung ác.
Bác sĩ trực ban và các nhân viên y tế lập tức đổi sắc mặt. Tình huống xui xẻo còn hơn việc gặp phải bệnh nhân say rượu, chính là ở đâu xuất hiện một nhóm người chạy tới muốn hành hung người bệnh!
Đám người này chắc chắn không phải bạn mà phỏng chừng là tác giả khiến mấy con ma men phải vào bệnh viện, hơn nữa đã đánh đến thế còn không chịu bỏ qua, khăng khăng muốn báo thù ngay trong phòng cấp cứu.
Bác sĩ trực ban thầm hô không ổn, may mà thời gian làm việc ở khoa Cấp cứu đủ lâu, anh ta rất ăn ý phối hợp với nhân viên y tế dìu các bệnh nhân dậy nhét vào phòng trực ban. Chỉ cần đóng chặt cửa, sau đó gọi điện thoại cầu cứu bảo vệ là được. Đây là phương pháp bọn họ thường dùng để xử lý trong trường hợp này.
Nhưng bên phía Chu Cẩm Uyên thì không nhanh như vậy, anh mới thi châm được một nửa, bây giờ vẫn đang xoay châm. Nghe thấy động tĩnh, anh chỉ hơi nhíu mày, động tác không hề dừng lại.
“Bác sĩ Chu, nhanh lên!” Bác sĩ trực ban nôn nóng thúc giục, anh ta đã đứng ngay ngoài cửa phòng trực, trông thấy Chu Cẩm Uyên không vội vàng liền buông bệnh nhân xuống, đóng cửa chạy ra. Dù sao cũng không thể để mấy người Chu Cẩm Uyên trơ trọi ở ngoài chịu đánh được.
Chu Cẩm Uyên tập trung thi châm không thể đáp lời, các đạo sĩ thì rất nhanh nhạy, vừa rồi họ không chạy lung tung, lúc này cũng tự giác đứng xếp hàng làm lá chắn. Các đạo sĩ Hương Lộc Quán hằng ngày phải tập võ nên thân thể rất cường tráng. Đối diện với các thanh niên đã uống không ít rượu, nếu dùng lời lẽ không giải quyết được, bọn họ dùng đến nắm đấm cũng tuyệt đối không ở thế hạ phong.
Đây cũng là lý do để bác sĩ trực ban dũng cảm chạy tới.
“Mẹ mày, còn trốn ở đây châm cứu à?”
Nghe tiếng đối phương mắng, bệnh nhân hình như cũng tỉnh táo một chút, giãy giụa muốn đứng lên đồng thời thử nắm duỗi ngón tay, hình như có thể nắm duỗi được thật… Ngay sau đó, cậu ta chợt bị Chu Cẩm Uyên vỗ một chưởng vào mặt, tiếp tục ngồi yên không thể nhúc nhích.
“Mấy người muốn làm gì? Đạo sĩ cũng lo việc bao đồng à?”
“Anh kia, chúng tôi gọi công an rồi…”
“Rốt cuộc liên quan gì đến chúng mày?”
“Dám động vào sư thúc thử xem!”
“…”
Hiện trường càng lúc càng trở nên ầm ĩ, đối phương không thể hiểu nổi, ở đây có nhân viên y tế thì thôi đi, thật không biết vì sao có cả một bầy đạo sĩ lao vào ẩu đả chung nữa. Bệnh viện số 3 kết nghĩa với Hương Lộc Quán từ bao giờ?
Mũi kim đâm vào huyệt đạo xoay chuyển khí huyết, lúc này Chu Cẩm Uyên mới thở phào, sắc mặt sầm xuống nhìn mấy người kia. Đoạn anh xoay tay rút cây kiếm gỗ pháp khí đang đeo trên lưng một đạo sĩ, lách qua đám đông tiến lên trước.
Kiếm gỗ?
Không chờ đối phương mở miệng cười nhạo, Chu Cẩm Uyên đã vung kiếm chọc thẳng vào đùi đối phương.
Thanh niên kia không ngờ động tác của anh nhanh như vậy nên không tránh kịp. Gã cảm thấy đùi mình lập tức bủn rủn, quỳ phịch một phát xuống sàn.
Mấy tên còn lại cũng Chu Cẩm Uyên từ từ dạy dỗ, hết chọc lưng lại chọc vào chân, qua giây lát cả bọn đều nằm sóng soài! Anh lại thuận tiện vung kiếm chọc nốt vào gã bệnh nhân say xỉn, thế là cậu ta cũng xụi lơ theo.
“… Đụ má!” Thanh niên nằm dưới đất ôm chân r*n r*, cảm giác tê liệt âm ỉ không tan muốn trào nước mắt, lại không tài nào cử động chân được, gã không biết làm sao để giảm bớt cơn đau thấu xương này.
Bọn họ đánh nhau chưa bao giờ gặp qua tình huống tương tự, người thường trông thấy bộ dạng bặm trợn này thôi đã cúp đuôi chạy hết, thậm chí nhân viên y tế cũng phải trốn thẳng vào phòng trực ban. Đâu hề giống thiếu niên này, chỉ cầm theo một cây kiếm gỗ chọc bên này một nhát, bên kia một nhát đã đánh ngã cả bầy!
“Trên tay cắm châm mà cũng dám cử động?” Thật là phiền, chẳng trách ai cũng sợ gặp bệnh nhân say xỉn.
Chu Cẩm Uyên tiếp tục quở trách người bệnh rồi nhấc người đứng thẳng dậy. Trên tay cậu chàng đang giữ châm, nếu để nó đâm sâu, kẹt trong cơ thể sẽ rất nguy hiểm.
Lúc này bảo vệ cũng vội vàng chạy đến, trong khi đám thanh niên tới trả thù còn đang lăn lộn khóc gào như sắp chết. Bảo vệ nhấc họ lên chỉ thấy ai nấy đứng vững như núi, vãi thật, người không biết còn tưởng là đau khủng khiếp lắm, kéo ống quần lên cũng không thấy vết thương vết bầm nào.
Đương sự cũng sửng sốt không kém, tại sao vừa đứng lên đã hết đau rồi? Gã thử giẫm giẫm chân, xác thật không có cảm giác gì lạ cả.
“Nhìn gì mà nhìn, muốn ăn vạ à? Qua đồn cảnh sát đi!” Bảo vệ vừa nói vừa xua người đi.
……
Bác sĩ trực ban chỉ từng nghe qua truyền thuyết đại thần khống chế bệnh nhân động kinh, đây vẫn là lần đầu được chứng kiến Chu Cẩm Uyên ra tay thật, giờ phút này cảm xúc cực kỳ trào dâng.
Thấy tình hình đã lắng xuống, anh ta lập tức nhắn tin lên group chat:
[ Hôm nay ai không đi trực ban hẳn phải tiếc lắm, đại thần Chu tới khoa Cấp cứu vừa vặn gặp phải mấy gã bệnh nhân say rượu gây sự, trực tiếp ngự kiếm đánh cho bọn họ sấp mặt luôn! ]
