Đến Chết Không Phai - Công Tử Khinh Trần

Chương 135



Vì là căn cứ hải quân nên đảo Hải Hoàng đương nhiên được canh phòng cẩn mật, tại cảng nước sâu còn có t** ch**n neo đậu.

Vệ tinh trinh sát ghi nhận trong hai ngày qua, tàu bè liên tục tuần tra quanh vùng biển gần đảo để xua đuổi ngư dân.

"Đảo Hải Hoàng dễ thủ khó công." Tổng chỉ huy nói, "Ba mặt đảo đều là vách đá cheo leo, chỉ có một mặt duy nhất là bãi cát. Tuy nhiên, tiền thân của xưởng quân giới này chính là công xưởng m* t** của Long Côn, hắn vẫn luôn lợi dụng dòng sông ngầm dưới lòng núi lửa để xả nước thải công nghiệp. Chúng ta có thể xâm nhập từ đường sông ngầm này..."

"Không được." Indigo lên tiếng lần nữa, "Mức độ rủi ro quá cao."

Mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía anh.

Tại đây, nếu Indigo tự nhận mình hiểu rõ đảo Hải Hoàng thứ hai thì không ai dám xưng là thứ nhất.

"Chỉ có ba dòng sông ngầm là người có thể đi vào được, năm đó Long Côn đã bố trí rất nhiều cạm bẫy dưới lòng sông, quân phản loạn chắc chắn cũng sẽ làm như vậy." Indigo đi đến trước màn hình lớn, mở bản đồ 3D toàn cảnh của đảo Hải Hoàng lên: "Lần này chúng ta chỉ có một cách duy nhất để lẻn vào, đó là leo vách đá!"

Ba mặt vách đá dựng đứng cao hàng trăm mét của ngọn núi lửa kia chỉ nhìn qua bản đồ 3D thôi đã đủ khiến người ta phải chùn bước. Nhưng cũng chính vì chúng quá khó leo trèo nên phiến quân chỉ thiết lập vài trạm gác trên đỉnh núi, đây chính là nơi phòng thủ lỏng lẻo nhất trên đảo.

"Mức độ rủi ro của phương án này cũng không thấp đâu." Bùi Tương Thần nhíu mày, "Anh à, hơn nữa việc này tốn quá nhiều thời gian, nguy cơ bị lộ là rất lớn."

"Vậy nếu chúng ta bay lên đó thì sao?" Indigo gợi ý.

"Bay thế nào?" Bùi Tương Thần thắc mắc.

Vị quan chức của Xilo mắt sáng rực lên, giơ tay nói: "Chúng tôi có lẽ có thể giúp được việc này! Thượng tá Bùi chắc hẳn đã quá quen thuộc với tập đoàn công nghiệp quân sự nhà họ Lương rồi."

Bùi Tương Thần tức khắc có một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, vị quan chức kia nói tiếp: "Phía công nghiệp quân sự nhà họ Lương trước đây có phát triển một loại máy bay không người lái tải trọng lớn, có thể dễ dàng chở được một người đàn ông trưởng thành. Sau nhiều lần cải tiến, độ cao khi bay và mang tải của chúng có thể đạt tới ba trăm mét!"

"Đó chính là điều anh muốn nói." Indigo chỉ vào vách đá phía Bắc, "Ở đây có một bệ đá tự nhiên ở độ cao hai trăm tám mươi mét, cách đỉnh núi hơn ba mươi mét. Nếu binh sĩ của chúng ta được đưa đến đây trước rồi mới leo lên, không chỉ tiết kiệm được thời gian mà còn giảm bớt độ khó khi leo trèo."

Đây quả thực là một kế sách khả thi.

Nhưng...

"Cái máy bay không người lái đó có đáng tin cậy không?" Bùi Tương Thần hỏi, "Dựa vào thái độ của Lương Vũ Xương đối với hôn nhân, tôi thấy chất lượng sản phẩm nhà gã khá là đáng nghi đấy."

Mọi người: "..."

Vị quan chức kia cười gượng: "Thế này đi, tôi sẽ liên lạc với công nghiệp quân sự nhà họ Lương ngay, mời người phụ trách của họ đến giải thích cho thượng tá!"

Nói đoạn, không đợi Bùi Tương Thần kịp ngăn cản, vị quan chức này đã bước ra khỏi phòng gọi điện thoại.

Xong đời! Tình địch cũ còn chưa giải quyết xong, giờ lại rước thêm tình địch mới tới. Hắn hối hận không kịp.

Cuộc họp kéo dài mãi cho đến khi mặt trời lặn mới kết thúc. Một phương án chi tiết và chu toàn đã được bàn bạc xong, tiếp theo là công tác chuẩn bị khẩn trương.

Lương Vũ Xương đã tham gia cuộc họp giữa chừng từ xa thông qua video call.

Nể tình người đang bị bắt cóc là mẹ của Bùi Tương Thần, gã dành sự cảm thông và nhẫn nhịn tối đa cho những lời xỉa xói, bắt bẻ của hắn. Lương Vũ Xương kiên trì cam đoan chất lượng máy bay không người lái nhà mình vô cùng bền bỉ, tuyệt đối không có chuyện máy hỏng người tan.

Lương Vũ Xương trò chuyện với Indigo hồi lâu mà vẫn không nhận ra người quen. Còn Bùi Tương Thần, hắn đồng ý sử dụng máy bay trong hành động lần này.

Nhưng để đảm bảo an toàn, chỉ có một binh sĩ được máy bay đưa lên, các binh sĩ còn lại sẽ leo vách đá bằng dây thừng.

"Anh xem cái gã Lương Vũ Xương kia kìa, cho đến tận lúc ngắt máy vẫn không nhận ra anh." Bùi Tương Thần nốc đầy một bụng cà phê, nhưng cả người lại tỏa ra mùi trà xanh nồng nặc: "Hồi đó cứ ngỡ anh đã chết, gã cũng khóc sướt mướt bảo rằng sẽ không bao giờ yêu thêm ai nữa. Kết quả là vừa quay lưng đã kết hôn chớp nhoáng. Đâu có như em, đã vì anh mà thủ thân suốt năm năm trời! Nếu không tìm thấy anh, em vẫn sẽ tiếp tục chờ đợi..."

Indigo bước đi nhanh hơn giữa những lời lải nhải không ngớt của người đàn ông này.

"Em rể, hôm nay đa tạ chú!" Gamboge cười hà hà rồi quàng cổ Bùi Tương Thần, "Pha kiến tạo của chú đỉnh thật đấy!"

Bùi Tương Thần: "... Cảm ơn cậu..."

"Đừng có thấy ai cũng quàng làm họ hàng như thế!" Indigo phàn nàn với Gamboge.

Gamboge ngạc nhiên, hỏi Bùi Tương Thần: "Thế giờ chú là gì của Indie?"

Hai người đồng thanh đáp:

"Chồng."

"Lao động thời vụ."

Bùi Tương Thần rưng rưng nhìn Indigo.

Dẫu sao người này cũng vừa mới băng qua làn đạn cứu mọi người ra khỏi bẫy, vừa có công vừa có khổ, không thể quá bạc tình được. Indigo lùi một bước, đổi lời: "Người làm công dài hạn."

"Bất kể là 'công' gì, tóm lại đều là 'công' cả." Gamboge an ủi Bùi Tương Thần, "Indie tính tình nó vốn vậy, từ nhỏ đã khó chiều rồi. Chú phải kiên nhẫn mà 'mài' với nó, nghe chưa."

Bùi Tương Thần trái lại chẳng hề để tâm đến danh xưng đó.

Hắn nhìn theo bóng lưng Indigo, tràn đầy tự tin: "Khó chiều chứng tỏ anh ấy để tâm đến tôi, để tâm chứng tỏ anh ấy yêu tôi. Đã yêu tôi thì sớm muộn gì tụi này cũng quay lại với nhau thôi!"

"Chẳng trách hai đứa bay lại thành một đôi!" Gamboge nhìn Bùi Tương Thần bằng con mắt khác, "Chú cứ yên tâm đi, trong lòng Indie chắc chắn là có chú đấy. Hồi đó ngày nào nó cũng than phiền về chú với bọn anh, làm cứ tưởng nó ghét chú lắm. Kết quả là lần nào chú gặp nguy hiểm, nó cũng lao lên hàng đầu. Có hai lần nó đã hoàn thành nhiệm vụ, đang trên đường rút lui nửa chừng rồi mà còn quay đầu lại cứu chú... Sao thế?"

Bùi Tương Thần nhìn Gamboge chằm chằm, gặng hỏi từng chữ một: "Hai lần nào?"

Đêm khuya, vùng biển phía Nam đảo Hải Hoàng

Ba chiếc xuồng cao tốc chở đầy lính đột kích được thả xuống từ t** ch**n, lao hết tốc lực về một hướng.

Bầu không khí trên xuồng vô cùng căng thẳng. Tiếng động cơ gầm rú hòa cùng tiếng sóng biển, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rõ, đây là một trận chiến không có đường lui.

Đêm nay không có trăng, trên bầu trời tinh tú treo ngược, dải Ngân Hà tuôn chảy. Một chiến dịch giải cứu cực kỳ hiểm nguy đã vén màn giữa khung cảnh tráng lệ và kỳ vĩ như thế này.

Đêm khuya gió lớn, chiếc xuồng cao tốc đang lao đi vun vút cực kỳ xóc nảy. Indigo không hề say sóng, nhưng lúc này anh lại cảm thấy có gì đó rất không ổn.

Bởi vì Bùi Tương Thần ngồi đối diện cứ nhìn anh cười ngây ngô suốt!

Bùi Tương Thần tuyệt đối không phải hạng người phát cuồng vì tình không đúng lúc đúng chỗ, cho nên nếu không phải hắn bị ai đó lén lút hạ thuốc, thì chắc chắn là bị thứ gì đó nhập xác rồi.

Indigo ra hiệu cho Bùi Tương Thần chỉnh tai nghe sang kênh riêng, hỏi: "Em uống nhầm thuốc à?"

"Đâu có ạ." Bùi Tương Thần vẫn cười rạng rỡ như một đứa trẻ đang bóc quà Giáng sinh, "Em chỉ là vừa nhận được một tin tốt, khiến giờ đây cả người em tràn đầy hăng hái. Em tin chắc chúng ta nhất định sẽ thành công! Tương lai sẽ có vô vàn những ngày tháng tốt đẹp đang chờ đợi chúng ta cùng nhau trải qua."

Indigo vẫn còn mơ hồ chưa hiểu chuyện gì, nhưng anh không có ý định truy hỏi đến cùng.

Đối với bất kỳ chiến sĩ nào, dù có dạn dày kinh nghiệm hay kỹ năng cao siêu đến đâu, việc xâm nhập vào một hòn đảo có trọng binh canh giữ để giải cứu con tin vẫn luôn là một nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy.

Trong thời khắc căng thẳng như vậy, sự tự tin và lạc quan của Bùi Tương Thần quả thực đã tiếp thêm nguồn động viên cực lớn cho Indigo. Đây cũng là một trong những lý do khiến Indigo thích ở bên cạnh Bùi Tương Thần.

Những chiếc xuồng cao tốc đã tới tọa độ định sẵn rồi dừng lại. Nếu tiến thêm bước nữa, họ sẽ bị radar của quân phản loạn phát hiện ngay.

"Được rồi, mọi người chú ý!" Bùi Tương Thần nói với các thành viên trong đội, "Tiếp theo chúng ta sẽ bơi khoảng năm hải lý để tiếp cận đảo Hải Hoàng, sau đó dùng máy bay không người lái để leo vách đá. Điều tra viên Văn là người thông thạo địa hình nhất, sẽ dẫn đường cho chúng ta. Anh thấy sao?"

Indigo bổ sung thêm: "Dưới chân vách đá có nhiều đá ngầm, sóng lại rất lớn. Tôi sẽ dẫn mọi người đến một nơi tương đối lặng sóng. Mọi người nhất định phải bám sát tôi, đồng thời hỗ trợ lẫn nhau."

Bùi Tương Thần nhìn đồng hồ: "Từ giờ đến lúc bình minh còn tám tiếng nữa. Chúng ta cố gắng xong việc trước khi mặt trời mọc, rồi quay lại t** ch**n ăn sáng!"

Theo hiệu lệnh, các chiến sĩ đột kích lần lượt nhảy xuống vùng biển đen kịt một cách có trật tự.

Khi đảo Hải Hoàng còn thuộc quyền sở hữu của nhà họ Long, nơi này là một hòn đảo lừng lẫy khắp vùng nhưng cũng khiến người thường phải chùn bước.

Có vô số truyền thuyết kỳ lạ xoay quanh hòn đảo này, nhưng có một sự thật ai cũng công nhận: đây là một hòn đảo vô cùng xinh đẹp. Ngọn núi lửa mọc sừng sững, dang rộng vòng tay ôm lấy sườn núi vào lòng, che chắn cho căn biệt thự trắng muốt tựa hồ được xây từ vỏ sò khỏi những trận cuồng phong bão tố.

Tuy biệt thự cực kỳ xa hoa, nhưng trước đây Long Côn chỉ lên đảo ở lại vài ngày mỗi khi cần thị sát công xưởng. Một ngày nọ của mười một năm về trước, hắn nổi hứng lên đảo dạo chơi, tình cờ bắt gặp cậu thiếu niên tên là Lục Viễn.

Suốt những năm qua, Long Côn đã hồi tưởng lại vô số lần, hắn vẫn thấy Lục Viễn năm đó vô cùng bình thường, dẫu cho có cứu mạng hắn đi chăng nữa thì cũng chẳng đáng để hắn phải đặc biệt lưu tâm đến thế.

Vậy điều gì đã khiến hắn giữ cậu thiếu niên này bên mình, bồi dưỡng cậu, tin tưởng cậu, thậm chí còn đứng ra bảo vệ khi cậu bị đám em trai và con cháu trong nhà trêu chọc?

Lục Viễn nhát gan, nồng đậm vẻ thư sinh, không dám đụng vào chuyện làm ăn m* t**, chưa từng cầm súng múa đao, ngay cả việc nịnh nọt cũng lắp bắp không nên lời. Khi ấy Long Côn vẫn chưa ly hôn với người vợ thứ hai, bên cạnh cũng có vài cô nhân tình. Lục Viễn rõ ràng cũng thích con gái. Giữa họ lúc bấy giờ vẫn chưa có bất kỳ lời đồn đại mập mờ nào.

Cho đến khi Long Côn phát hiện bên cạnh mình có thể đang ẩn giấu một tay nằm vùng của cảnh sát, lúc rà soát từng người một, hắn mới giật mình nhận ra ánh mắt của mình dừng lại trên người Lục Viễn lâu hơn rất nhiều, rất nhiều so với những người khác.

Có lẽ vì thiếu niên này nhìn qua đã thấy không phải là người cùng hội cùng thuyền. Khí chất thuần khiết và chính trực từ trong xương tủy của cậu giống như dòng máu ngọt ngào thu hút một con sâu độc khát máu như Long Côn...

Nhớ lại khi đó, chỉ vì Lục Viễn bày tỏ sự yêu thích đối với đảo Hải Hoàng mà năm ấy, Long Côn thường xuyên đưa cậu lên đảo ở lại một thời gian. Trong những lần lưu lại đó, Lục Viễn đã thăm dò tường tận mọi ngóc ngách trên đảo, đóng vai trò then chốt cho cuộc tấn công của cảnh sát vào hòn đảo sau này.

Trong những năm tháng ngồi tù, Long Côn đã vô số lần diễn lại toàn bộ sự việc trong đầu, hồi tưởng lại từng chút một quãng thời gian chung sống với Lục Viễn. Ngọn lửa d*c v*ng từng bị phớt lờ ấy cuối cùng cũng được giải phóng, đan xen cùng hận thù, hóa thành một con mãnh thú khó lòng kiềm chế và một ác tâm nuốt chửng linh hồn.

Thực chất đó không phải là sự mập mờ suồng sã đơn thuần, mà là một sự chiếm hữu và khát khao kiểm soát đầy cuồng nhiệt, cố chấp. Bắt được Lục Viễn, chiếm hữu và kiểm soát cậu hoàn toàn, sau đó hủy hoại cậu, đã trở thành chấp niệm cả đời của Long Côn.

Căn biệt thự của nhà họ Long đã may mắn sống sót sau vụ nổ lớn mười năm trước. Sau khi quân phản loạn chiếm đóng hòn đảo, họ đã tu sửa lại nó để làm nơi ở cho các quan chức quân sự cấp cao.

Đêm đã về khuya, nhưng phần lớn các ô cửa sổ trong biệt thự vẫn sáng đèn, khiến nó trông giống như một cung điện pha lê rực rỡ trong bóng đêm.

Long Côn đứng bên cửa sổ, phóng tầm mắt nhìn về phía bến cảng nhỏ.

Những dãy nhà quân doanh lộn xộn nằm rải rác trên sườn núi, lính gác súng đạn đầy mình dắt theo chó béc-giê đi lại tuần tra. Phía xa, mặt biển lấp lánh ánh đèn từ các t** ch**n của quân phản chính phủ Mali.

Kể từ khi rơi vào tay phiến quân, hòn đảo này đã từ một mỹ nhân lộng lẫy sa đọa thành hạng gái bán hoa đầu đường xó chợ. Mà kẻ từng làm chủ nó như gã lại chẳng thể làm gì được.

"Anh Côn, em vẫn không đồng ý với việc anh làm thế này." Một giọng nói khàn khàn vang lên từ góc phòng.

Trà Lan ngồi trên xe lăn điện chậm rãi tiến lại gần.

Đó rõ ràng là một người mà sự sống đã đi đến hồi kết. Bà gầy gò như một bộ xương khô, mũi vẫn còn đeo ống thở oxy. Vì rụng tóc nghiêm trọng nên bà phải đội mũ để che đi cái đầu trọc lốc.

"Chấp niệm của anh đối với Lục Viễn sẽ hại chết anh đấy, anh Côn." Trà Lan khổ sở khuyên can, "Em chẳng còn sống được bao lâu nữa, nhưng anh vẫn đang độ sung mãn, vẫn có thể tìm được một người khác vừa ý hơn..."

Long Côn xua tay: "Tâm tư của tôi đối với cậu ta không phải là loại tình cảm đó."

Trà Lan rõ ràng không hề đồng tình với lời bao biện đó.

"Kẻ đã dám bỡn cợt và phản bội tôi, tôi không đời nào để nó được sống nốt phần đời còn lại một cách tiêu diêu tự tại." Ánh mắt Long Côn sâu hoắm, ẩn chứa vô số những tạp niệm tối tăm, u ám đang không ngừng cuộn trào bên trong.

Tiếng gõ cửa vang lên, một nữ binh bước vào báo cáo: "Thưa ông Long, người ông muốn gặp đã đến rồi."

Giáo sư Dương bị nữ binh áp giải, chậm rãi bước vào căn phòng khách lộng lẫy này.

"Đêm khuya mời giáo sư tới đây, thật ngại vì đã làm phiền bà nghỉ ngơi." Long Côn nở một nụ cười lịch thiệp, "Đêm nay rất có thể sẽ xảy ra vài chuyện thú vị, cho nên tôi muốn mời bà cùng tôi thưởng thức."

Giáo sư Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông này.

Người đàn ông tự xưng họ Long này nếu chỉ nhìn bề ngoài thì không nghi ngờ gì là rất có mị lực. Hắn đang độ sung mãn, tướng mạo đường hoàng, ăn mặc chỉnh tề, tiếng Anh chuẩn xác không một chút giọng địa phương. Nhưng tất cả những điều đó đều không che giấu được sự khát máu, lạnh lùng và tàn bạo nơi đáy mắt.

Giáo sư Dương tuy hơn nửa đời người chỉ vùi đầu vào nghiên cứu khoa học, nhưng vốn sống để nhìn người thì vẫn đủ dùng.

"Bắt cóc tôi là quyết định sai lầm nhất đời ông." Giáo sư Dương nói, "Ông đang tự đặt mình lên mũi dao của bộ máy quốc gia rồi đấy."

Long Côn mỉm cười: "Kẻ ra lệnh bắt cóc bà là phía phiến quân, kẻ đưa ra yêu cầu bắt cóc là Thượng Dận Lễ. Tôi chẳng qua chỉ là người làm thuê thôi. Thượng Dận Lễ thì khác, hắn hận con trai bà và nhà họ Bùi đến tận xương tủy. Chẳng ngại nói cho bà biết, hắn đã mua chuộc sĩ quan đồn trú tại đây. Phiến quân thực chất muốn bắt sống con trai bà, nhưng gã sĩ quan kia đã hạ lệnh 'bắn hạ ngay lập tức' đối với con trai bà cho đám binh lính rồi!"

Giáo sư Dương nghiến chặt răng, tay nắm chặt thành nắm đấm.

"Cho dù đạn không g**t ch*t được nó..." Long Côn lại cười, "Số thuốc nổ trên hòn đảo này cũng đủ để khiến nó tan xương nát thịt rồi!"

Nếu có thể nhìn thấy biểu cảm của Lục Viễn vào lúc đó, thì quả là tuyệt vời hơn nữa.

Đôi mắt Giáo sư Dương nhìn gã chứa đầy căm hận. Thế nhưng, chính sự sợ hãi và chán ghét này lại khiến Long Côn cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

"Tôi chỉ muốn mượn bà để mời một người bạn cũ tới hàn huyên đôi câu thôi." Long Côn nói, "Cậu ta là kẻ cực kỳ trọng tình trọng nghĩa. Để báo đáp ơn đức của bà, cậu ta thậm chí còn có thể bò lên giường làm ấm chỗ cho con trai bà thì việc vội vã đến đây cứu bà chắc chắn là chuyện đương nhiên rồi."

Giáo sư Dương kinh ngạc trợn to mắt: "Ý ông là... nhưng mà..."

"Chúng ta hãy cùng chờ xem." Long Côn lại hướng mắt ra ngoài cửa sổ, đầy vẻ mong đợi, "Tôi cũng đang rất mong chờ được gặp lại cậu ta!"

Dưới chân vách đá sóng xô dữ dội

Giữa những đợt sóng đen ngòm, các thành viên đội đột kích nhô lên khỏi mặt nước, hòa mình hoàn hảo vào bóng đêm tĩnh mịch.

Một chiếc máy bay không người lái toàn thân đen tuyền chở theo một binh sĩ bắt đầu từ từ bay vút lên cao. Từng mét độ cao được chinh phục trong sự im lặng đến nghẹt thở, mở đường cho kế hoạch xâm nhập liều lĩnh của họ.

Tiếng cánh quạt của máy bay không người lái nhanh chóng bị tiếng sóng và tiếng gió nuốt chửng. Các thành viên dưới biển nơm nớp lo sợ chờ đợi, nỗ lực giữ vững cơ thể dưới sức càn quét mạnh mẽ của sóng biển.

"Chú ý!" Trong tai nghe truyền đến tiếng cảnh báo lớn của một thành viên: "Sóng lớn!"

Một đợt sóng khổng lồ ập đến, trong nháy mắt đã đánh tan đội hình của các thành viên.

Tảng đá ngầm đang bám vào đột nhiên sụp đổ, Indigo bị dòng nước dữ cuốn đi, va đập dữ dội vào vách đá, móc khóa dây thừng đột ngột đứt lìa.

Hỏng bét!

Chưa kịp chộp lấy dây thừng, anh đã bị dòng nước kéo tuột về phía biển sâu.

Hoàn toàn không kịp suy nghĩ, Bùi Tương Thần lao mình về phía bóng dáng mờ ảo của anh.

"Thượng tá!"

Bùi Tương Thần như phát điên, ra sức bơi giữa những làn sóng cuộn trào. Khoảnh khắc này, hắn như thể quay lại cảnh tượng cùng Văn Thư Ngọc rơi xuống dòng sông nhiều năm về trước.

Hắn cũng giống như năm đó, liều mình bơi về phía Văn Thư Ngọc.

Ánh sao yếu ớt trên bầu trời không đủ để soi sáng vách đá và biển cả này, họ vật lộn trong vô vọng giữa một thế giới gần như tối tăm hoàn toàn.

Những đợt sóng hết lớp này đến lớp khác ập tới, lúc thì đẩy anh về phía vách đá, lúc lại kéo anh ra vùng biển sâu. Anh cảm thấy mình giống như một chiếc lá bị bàn tay của Thượng đế trêu đùa.

"... Thư..." Tiếng gọi mơ hồ xuyên qua tiếng sóng lọt vào tai.

"... Thư Ngọc!"

Indigo vực dậy tinh thần, mượn sức đẩy từ một con sóng, bơi về hướng phát ra tiếng gọi.

Giữa biển khơi đen kịt, Bùi Tương Thần dựa vào trực giác ra sức đạp nước, ôm chặt lấy bóng người vừa bị sóng biển đẩy tới.

Indigo tim đập như điên, cũng gắt gao ôm lấy người đàn ông này.

Lại một đợt sóng nữa ập đến, cuốn lấy cả hai rồi đẩy ngược về phía vách đá.

"Nhanh lên! Nhanh lên!" Các thành viên trong đội hô lớn.

"Bám lấy dây thừng!"

Hai người túm chặt lấy sợi dây, được các đồng đội ra sức kéo trở lại.

Bùi Tương Thần th* d*c dồn dập, bàn tay run rẩy chạm vào mặt anh, sau đó lớn tiếng hỏi: "Mọi người không sao chứ? Kiểm tra đồng đội bên cạnh mau!"

"Đều ổn cả!" Các thành viên đồng thanh đáp.

"Tất cả đều an toàn!"

Bùi Tương Thần thở phào một hơi thật dài.

Indigo lặng lẽ nhìn hắn, trong đôi mắt trong veo như có ánh sao xoay vần.

Lòng Bùi Tương Thần nóng bừng, hắn áp tay vào sau gáy anh, để trán mình tựa vào trán anh rồi nhắm mắt lại.

Cả hai đều đang thầm cảm tạ sự che chở của thần linh trong im lặng.

"Đội trưởng!" Binh sĩ được máy bay không người lái đưa lên trên cũng báo cáo qua tai nghe: "Tôi đã hạ cánh an toàn!"

Các thành viên khẽ reo hò trong vui sướng.

Bùi Tương Thần mở mắt, tinh thần phấn chấn ra lệnh: "Leo vách đá!"

Boong— Tiếng chuông vang lên báo hiệu một ngày đã kết thúc, đồng thời phá tan bầu không khí im lặng đến nghẹt thở trong phòng.

Giáo sư Dương bị giật mình. Nhưng Long Côn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi yên với ly rượu trên tay, tựa hồ đã hóa thành một bức tượng đá.

Giáo sư Dương vốn không có tín ngưỡng tôn giáo, nhưng trong tiếng chuông khô khốc và kéo dài triền miên này, bà không kìm được mà thầm cầu nguyện với Thượng đế.

"Lạy Chúa, con không phải là tín đồ của Người, nhưng con trai con tin Người, xin Người hãy che chở cho con trai con và đồng đội được bình an vô sự..."

"Hai mươi năm trước, mẹ con con bị ép phải chia lìa, cách xa vạn dặm. Trong suốt quá trình đứa trẻ ấy lớn lên, vào những lúc nó cô đơn và buồn tủi nhất, con đã không thể ở bên cạnh vỗ về."

"Cũng xin Người hãy bảo vệ cho người yêu của nó, đó cũng là một đứa trẻ vô cùng ngoan hiền. Cậu nhóc đã vì mẹ con con mà hy sinh quá nhiều, chúng con không cách nào báo đáp cho xuể..."

"Xin hãy cho những người yêu nhau được trở về với nhau, cũng xin cho mẹ con con được đoàn tụ..."

Một tiếng nổ lớn kinh hoàng đã cắt ngang lời cầu nguyện của Giáo sư Dương.

Từ góc nhìn ở phòng khách không thể thấy được ánh lửa từ vụ nổ, nhưng vị trí phát nổ chắc chắn không cách căn biệt thự này quá xa.

Long Côn điềm nhiên đặt ly rượu xuống: "Chúng đến rồi."

Một tên thuộc hạ hớt hải chạy vào báo tin, mặt mày hớn hở: "Anh Côn, đám người đó đã dẫm phải bẫy, bị nổ tung cả rồi!"

Giáo sư Dương bắt đầu run rẩy dữ dội.

"Đưa Giáo sư Dương xuống dưới. Ở đây không còn cần bà ấy nữa rồi." Long Côn thong thả mặc trang bị tác chiến vào, "Trà Lan, em cũng nên đi rồi."

"Em không đi!" Tra Lan kiên định nói, "Anh Côn, em muốn ở lại bên anh!"

Long Côn quỳ một chân trước mặt ả, nắm lấy đôi bàn tay khô khốc lạnh lẽo của ả, vô cùng dịu dàng: "Nhưng lần này sẽ rất hiểm nguy."

"Em không sợ!" Trong đôi mắt của Trà Lan là những tia sáng rực rỡ, giống như gom hết chút sinh mệnh còn sót lại để bùng cháy điên cuồng trong khoảnh khắc này: "Anh Côn, lần trước em đã đi, để rồi phải xa anh suốt ba năm. Lần này, em muốn sát cánh bên cạnh đồng hành cùng anh!"

Long Côn thở dài bất lực: "Có chuyện này tôi vẫn luôn muốn nhắc với em... Chờ việc này kết thúc, chúng ta kết hôn nhé, được không?"

"Anh Côn!" Trà Lan vui mừng khôn xiết, gương mặt vàng vọt thậm chí còn ửng lên chút hồng hào nhàn nhạt.

Long Côn khẽ hôn lên trán ả: "Thay tôi đưa người đàn bà này đi trước đi."

Ánh mắt Trà Lan nồng nhiệt, gật đầu thật mạnh.

Tiếng nổ vang lên không ngớt từ hướng Đông Bắc sườn núi, xen lẫn trong đó là tiếng súng máy nổ dày đặc.

Rõ ràng là nhóm của Bùi Tương Thần sau khi kích nổ bom đã bị lộ vị trí, bị hỏa lực ép lui, rồi trên đường rút lại dẫm phải nhiều bom hơn, gây ra một chuỗi nổ liên hoàn.

Mặc dù hồi phiến quân cài mìn khắp đảo, Long Côn đã rất bài xích. Nhưng lúc này, chứng kiến Bùi Tương Thần bị đánh cho tơi bời, gã lại thấy chuyện này cũng bõ công.

Đây chính là người đàn ông mà cậu yêu sao, Lục Viễn?

Hấp tấp như vậy, vô dụng như vậy, chỉ có mỗi gương mặt là tạm coi được.

Nhưng khi càng tiến gần đến điểm giao tranh, nụ cười nhạt trên khóe môi Long Côn bỗng tan biến. Một cảm giác bất an nhanh chóng dâng lên trong lòng gã.

"Người đâu?" Long Côn quát, "Xác chết đâu? Đánh đấm nãy giờ, các người đang đánh với ai vậy hả?"

Phía phiến quân cũng mặt mày ngơ ngác.

Trận nổ liên hoàn vừa rồi quá dữ dội, thực chất bọn chúng không hề áp sát mà chỉ đứng từ xa bắn trả bừa bãi. Hiện tại tiếng nổ đã dứt, phía phiến quân cũng nhận ra có điều bất thường.

Không hề thấy bóng dáng kẻ địch!

Với sức nổ kinh hoàng như vậy, kẻ chạm phải bẫy chắc chắn không chỉ có một người. Thế nhưng đừng nói là xác chết, ngay cả một mảnh tay chân đứt rời cũng chẳng thấy đâu.

"Sĩ quan!" Một binh sĩ hớt hải chạy từ phía Đông tới, "Chúng tôi tìm thấy thứ này gần điểm nổ!"

Đó là mảnh vỡ của một chiếc máy bay không người lái loại lớn, vỏ ngoài màu đen, còn dính hai cánh quạt đã bị biến dạng.

Đây mới chính là "kẻ" đã kích hoạt bẫy và gây ra vụ nổ lớn vừa rồi!

Sắc mặt Long Côn cắt không còn giọt máu. Gã đột ngột quay người lao ra khỏi rừng cây, đồng thời rút điện thoại ra.

Tầm mắt bỗng chốc tối sầm.

Không phải Long Côn đột ngột bị mù, mà là toàn bộ hệ thống chiếu sáng trên đảo đã phụt tắt trong nháy mắt.

Gã cúi đầu nhìn điện thoại. Mất tín hiệu!

"Dùng vô tuyến liên lạc với Trà Lan ngay!" Long Côn gào lên với thuộc hạ, "Chúng ta trúng kế rồi! Bảo cô ấy đưa người đàn bà kia vào hầm trú ẩn trốn cho kỹ!"

"Tín hiệu vô tuyến cũng bị chặn rồi ạ!" Tên thuộc hạ kinh hãi kêu lên.

Những cảm xúc phức tạp và mãnh liệt giáng xuống như một nhát gậy khiến Long Côn lảo đảo, gã nghiến răng thốt ra ba chữ: "Bùi Tương Thần!"

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...