Văn Thư Ngọc được điều đến bên cạnh Bùi Tương Thần từ hơn nửa tháng trước.
Lúc đó, Bùi Tương Thần vừa bị cô bạn gái lai Pháp Ilena thời trung học đá. Lý do là cô không thể chịu nổi đám tình địch nối tiếp nhau xuất hiện liên tục, mà quan trọng hơn—Bùi Tương Thần quá thiếu tinh tế và quan tâm.
"Jason, em biết anh không phải người trăng hoa. Nhưng điều em mong muốn không chỉ là sự chung thủy, mà còn là sự quan tâm và chăm sóc. Em muốn anh luôn để ý đến em, thấu hiểu tâm trạng của em, cho em một chỗ dựa tinh thần."
Cô là một thiếu nữ xuất thân từ gia đình nghệ thuật, từ nhỏ đã học nhạc cổ điển, dáng vẻ xinh đẹp, cử chỉ và lời nói luôn tao nhã. Ngay cả khi than phiền, cô vẫn giữ được phong thái yêu kiều, chiếc cổ ngẩng cao thanh thoát như một con thiên nga kiêu hãnh.
Đối với gã trai trẻ nào cũng vậy - kể cả kẻ đó có là một "cậu ấm" đích thực như Bùi Tương Thần đi chăng nữa - thì việc có được cô bạn gái đẳng cấp như thế này cũng là chuyện vô cùng tự hào.
Vì thế, hắn không lập tức trở mặt theo bản năng, mà suy nghĩ nghiêm túc về lời phàn nàn của cô, rồi phản bác:
"Nhưng tại sao lúc nào em cũng phải cần người quan tâm và chăm sóc mình, làm chỗ dựa tinh thần? Em không thể tự lập sao? Em đã mười tám tuổi rồi."
Câu nói đó kích nổ cơn giận của Ilena, khiến cô bỏ đi Paris, biến Bùi Tương Thần thành người yêu cũ.
"Ẻm thật sự không tát mày một cái à?" Liên Nghị nghe xong cười phá lên. "Tao công nhận Ilena có hơi tự coi mình là trung tâm, nhưng mày nói câu đó thì đúng là quá đáng thật. Chỉ cần mày chịu nói vài lời dỗ dành, dù là lấy lệ thôi, hai người cũng đâu đến mức tan vỡ như vậy chứ."
Từ khi còn học mẫu giáo, Bùi Tương Thần chưa từng thiếu những cô gái chủ động tiếp cận mình. Hắn không nhớ nổi Ilena là người bạn gái thứ mấy, nhưng cô chắc chắn là người xinh đẹp nhất, cũng là người khiến hắn được đám con trai ganh tị nhất.
Thế nên, hắn quyết định mua một sợi dây chuyền kim cương, bay sang Paris để dỗ cô quay về.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học đã kết thúc, hơn nửa năm trước Bùi Tương Thần cũng đã được Học viện Hải Lục Thủ đô tuyển thẳng. Dù là người thừa kế quan trọng của gia tộc, còn nhiều khóa học riêng cần phải hoàn thành, nhưng hiện tại hắn vẫn có một kỳ nghỉ ngắn.
Nhưng ông nội Bùi Hạo đã dứt khoát từ chối yêu cầu của cháu trai.
"Ông vừa xem báo cáo của Cục An ninh Quốc gia, hoạt động của 'người Laia' gần đây lại gia tăng."
Là người đứng đầu một gia tộc khổng lồ, cũng là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm với chiến công lừng lẫy, trụ cột nhà họ Bùi chưa bao giờ cần phải lớn tiếng. Nhưng giọng nói trầm ấm cùng khí thế vững chãi của ông đủ để nắm chặt sự chú ý của tất cả mọi người.
"Hội đồng Lập pháp sắp triệu tập phiên họp, nhưng Dự luật số 7 rõ ràng sẽ không được thông qua. Vì vậy, tình hình từ giờ đến cuối năm có lẽ sẽ không ổn định. Ông cần con ngoan ngoãn ở yên trong thủ đô, ra ngoài nhất định phải mang theo đội vệ sĩ."
Dù đất nước đã lập quốc được vài chục năm, nhưng chiến tranh chưa bao giờ hoàn toàn rời khỏi quốc đảo này. Ngoài những cuộc đấu đá công khai lẫn ngấm ngầm giữa hai đảng lớn, một tổ chức cực đoan có tên "Người Laia" cũng hoạt động vô cùng mạnh mẽ.
Dưới sự hậu thuẫn của các thế lực bên ngoài, "Người Laia" từng một thời hoành hành ngang ngược. Chúng tiến hành kh*ng b* nhắm vào dân thường, ám sát các quan chức cấp cao cùng gia quyến của họ, cướp bóc ngân hàng và những viện nghiên cứu công nghệ cao...
Mười hai năm trước, chúng xông vào một phòng thí nghiệm vật lý hạt nhân của Đại học Công nghệ Quốc phòng Suman. Khi không cướp được vật liệu hạt nhân như dự tính, chúng đã thẳng tay sát hại một vị giáo sư cùng ba sinh viên của ông.
Vị giáo sư ấy chính là Bùi Gia Khải, bố của Bùi Tương Thần.
Vì thế, khi ông nội đưa ra lý do này, Bùi Tương Thần chỉ có thể nuốt lại tất cả những lời định nói.
Hắn, cũng như bao thiếu niên khác, tràn đầy tinh thần phản nghịch và khát khao hành động. Nhưng riêng về vấn đề này, hắn luôn tuyệt đối nghe theo ông nội.
Có lẽ để bù đắp phần nào, lão tướng quân đã đưa Văn Thư Ngọc đến bên cạnh cháu trai.
