Cuối thu, tại trường săn.
Cỏ úa ngả rạp trên mặt đất, vài chiếc lá còn sót lại nơi đầu cành xoay tròn trong không khí khô lạnh, rốt cuộc vẫn không cam lòng mà rơi xuống.
Tạ Duẫn Minh khoác hồ cừu dày nặng, ngồi trên kiệu khiêng đã lót đệm mềm, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy.
Y không thích mùa thu, nhất là cuối thu.
Vạn vật tàn lụi, tiêu điều đến mức quá đỗi tr*n tr**, dường như ngay cả che giấu cũng lười che giấu. Tựa như vò thuốc đắng niêm sáp trong cung y, chỉ cần mở nắp, mùi chát xộc thẳng vào mũi, khiến hốc mắt người ta cũng phải cay lên.
Y lại càng không thích thu săn.
Nghe từ xa vẳng lại tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng tù và kéo dài, tưởng tượng những thân ảnh cường tráng kia rong ruổi nơi hoang dã, truy đuổi, bắn giết, hưởng thụ kh*** c*m do sức mạnh và tốc độ mang lại. Tiếng cười trẻ trung bị gió xé vụn tứ tán, lại càng thêm sắc bén.
Trong lòng y liền như bị đàn kiến gặm nhấm, cuộn trào thứ oán hận và đố kỵ khó có thể nói thành lời.
Nhưng trên gương mặt y không thể lộ ra nửa phần. Chỉ khẽ nâng cằm, vén rèm kiệu lên một nửa, làm ra vẻ thưởng ngoạn phong cảnh.
Tựa hồ trời đất trước mắt chỉ là một bức lụa treo trên tường, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến y.
Trên đài cao của trường săn, nghi thức bắt đầu.
Trống vang ba hồi, hoàng đế giơ tay, mọi thanh âm lập tức lắng xuống, đến cả gió cũng biết điều mà ngừng thổi.
"Hôm nay tại trường săn so tài, lấy số lượng hươu làm thắng, kẻ thắng trẫm sẽ trọng thưởng!"
Ánh mắt hoàng đế lướt qua Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử đang tinh thần phấn chấn, cuối cùng dừng lại trên người Tạ Duẫn Minh. Ngữ khí ông chậm lại đôi phần: "Minh nhi, thân thể ngươi yếu, cứ ở gần đây xem là được, nhớ kỹ an nguy của bản thân."
Tạ Duẫn Minh cúi đầu đáp lời, tư thái nhu thuận: "Nhi thần tự biết chừng mực, đa tạ phụ hoàng quan tâm."
Bên dưới, Tam hoàng tử và y vô tình liếc nhìn nhau một cái, trong lòng đều ngầm hiểu.
Còn Ngũ hoàng tử vì bị lấn át khí thế mà có phần không vui, chỉ chăm chăm nhìn cây cung nỏ trong tay, âm thầm nén một hơi trong lòng.
Tiếng tù và vang lên, thu săn chính thức bắt đầu.
Lệ Phong dắt theo con ngựa cái trắng được đặc biệt chọn lựa vì tính tình ôn thuận nhất, dừng lại trước kiệu của Tạ Duẫn Minh.
Hôm nay gió không lớn, Tạ Duẫn Minh kiên quyết không muốn ngồi xe ngựa.
Lệ Phong không nói nhiều. Hắn cẩn thận kiểm tra yên ngựa có bằng phẳng hay không, tấm thảm lông dày lót phía trên có nếp gấp hay không, xác nhận độ cao của bàn đạp đã điều chỉnh đến vị trí thích hợp nhất để Tạ Duẫn Minh mượn lực.
Sau đó hắn xoay người, đối diện với Tạ Duẫn Minh, khẽ khom lưng, giọng trầm thấp mà vững vàng: "Chủ tử, mạo phạm."
Hắn không đỡ y một cách cứng nhắc như những thị vệ thông thường, mà dang hai tay ra. Một tay vững vàng đỡ sau thắt lưng Tạ Duẫn Minh, tay còn lại luồn qua khoeo gối y, động tác liền mạch mà cẩn trọng.
Tạ Duẫn Minh thuận thế vòng tay qua cổ hắn, đem toàn bộ trọng lượng thân thể giao phó.
Cánh tay Lệ Phong rắn chắc hữu lực, khi bế y lên, thậm chí không làm cho lớp hồ cừu dày nặng kia lay động quá nhiều.
Hắn nhẹ nhàng đặt Tạ Duẫn Minh lên yên ngựa. Con ngựa dường như cũng cảm nhận được sự đặc biệt của người trên lưng, bất an dậm móng mấy cái.
Lệ Phong lập tức một tay nắm chặt dây cương sát bên miệng ngựa, tay kia vẫn luôn hờ hững đỡ bên người Tạ Duẫn Minh, trầm giọng quát khẽ: "Yên!"
Con ngựa lập tức trở nên ngoan ngoãn.
"Có thoải mái không?"
Lệ Phong ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt Tạ Duẫn Minh, không bỏ sót bất kỳ biến hóa nhỏ nào.
Tạ Duẫn Minh khẽ gật đầu, đầu ngón tay vì dùng lực nắm lấy cầu yên mà hơi trắng bệch, nhưng giọng nói vẫn bình ổn: "Không đáng ngại."
Lệ Phong lúc này mới xoay người lên ngựa, ngồi phía sau Tạ Duẫn Minh.
Hắn không áp sát, chừa ra một khoảng cách vừa đủ, tránh chèn ép lên y. Nhưng hai tay lại từ hai bên sườn y vươn qua, hờ hững bao lấy toàn thân y, vững vàng khống chế dây cương.
Ngựa bắt đầu chậm rãi tiến lên, tốc độ thậm chí còn không nhanh bằng đi bộ. Kỹ thuật điều khiển dây cương của Lệ Phong cực tốt, khiến mỗi bước đi của ngựa đều vô cùng ổn định, tận lực giảm bớt xóc nảy.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng thân nhiệt của người trước mặt thấp hơn người thường. Dẫu cách trở bởi lớp hồ cừu dày nặng, vẫn toát ra một luồng lạnh lẽo.
Lệ Phong không lộ thanh sắc, lặng lẽ siết chặt đôi tay đang bao quanh Tạ Duẫn Minh thêm chút nữa, dùng nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm tấm lưng lạnh băng kia.
Trường săn được chia làm ba tầng: ngoài cùng là Ngự Lâm quân, tầng giữa là hoàng tử cùng cận thần, tầng trong cùng mới là nơi hoàng đế tự mình bắn săn.
Đường đi không xa. Khi tới mảnh đất trống trong rừng đã định trước, Lệ Phong nhanh nhẹn xuống ngựa trước, rồi lập tức xoay người, dang hai tay.
"Chủ tử, tới rồi."
Tạ Duẫn Minh mở mắt, đưa tay cho hắn. Lệ Phong nửa ôm nửa đỡ, tiếp y từ trên lưng ngựa xuống.
Cho đến khi hai chân y vững vàng chạm đất, hắn mới chậm rãi buông tay.
Túc vệ đã sớm dựng trướng cho y.
Thảm gấm trải đất, lò than tỏa ấm. Tạ Duẫn Minh cho lui những thị nhân hầu cận bên mình, chỉ giữ lại Lệ Phong ở cạnh, ánh mắt y hướng về phía xa nơi tiếng huyên náo truyền tới.
Trong trường săn, Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử tựa như đang phân cao thấp, giục ngựa phi nhanh, tên nào b*n r* cũng không trượt đích, thu hoạch không ít. Chẳng mấy chốc, ngay cả đám tùy tùng phía sau cũng bị bỏ xa không thấy bóng dáng.
Tần Liệt một thân kình trang đen tuyền, kỹ thuật cưỡi ngựa xuất chúng, dây cung vừa vang lên ắt có con mồi ngã xuống, phong thái thậm chí còn mơ hồ lấn át cả hai vị hoàng tử.
Trong một lần truy đuổi, hắn còn nhanh hơn một bước, bắn trúng con hươu đực vốn đã bị Tam hoàng tử nhắm tới.
Tam hoàng tử ghìm cương dừng ngựa, trên mặt không thấy chút giận dữ nào, trái lại còn thúc ngựa tiến tới gần Tần Liệt, hạ giọng nói: "Tần tướng quân, tiễn pháp quả là cao minh. Chỉ là trước đó đại ca đã nhờ ta truyền lời, mời tướng quân qua chỗ huynh ấy một chuyến."
Tần Liệt thu cung, mày khẽ nhướng: "Đại điện hạ tìm ta? Có chuyện gì?"
Tam hoàng tử cười đầy thâm ý: "Tướng quân cứ đi rồi sẽ biết."
"Trong rừng này chỉ có đại ca là người dựng trướng, rất dễ tìm."
Nói xong, hắn không nói thêm lời nào nữa, thúc ngựa tiếp tục truy đuổi con mồi.
Tần Liệt trầm ngâm thoáng chốc, lập tức quay đầu ngựa.
Trước trướng, Tạ Duẫn Minh nửa dựa trên xe lăn, hồ cừu màu nguyệt bạch ôm sát đến cằm, chỉ lộ ra một gương mặt gầy gò thanh tú.
Trên cành cây, một con sẻ núi líu ríu kêu, nhảy nhót khiến cành khô khẽ rung.
Lệ Phong thấy ánh mắt y dừng trên con chim, tưởng rằng y muốn, liền lặng lẽ tháo cung, giương tên định bắn.
Tạ Duẫn Minh lên tiếng ngăn lại: "Nó đang bay yên lành, hà tất ngươi phải bẻ gãy đôi cánh của nó."
Động tác Lệ Phong khựng lại, lập tức thu cung cúi đầu: "Thuộc hạ biết lỗi."
Tạ Duẫn Minh khẽ cười, không nói thêm gì.
Đúng lúc này, một tràng tiếng vó ngựa dồn dập từ xa tới gần, kinh động con chim trên cành.
Tần Liệt ghìm ngựa dừng lại trước mặt y, xoay người xuống ngựa, động tác gọn gàng dứt khoát.
Tần Liệt chắp tay: "Tam điện hạ nói, đại điện hạ tìm vi thần."
"Phải." Tạ Duẫn Minh nhìn hắn, trên yên ngựa buộc không ít con mồi, mùi máu tanh thoang thoảng bay tới, "Tướng quân vất vả rồi, có muốn uống chén trà sâm cho ấm người không?"
"Đa tạ điện hạ, không cần." Tần Liệt đứng thẳng người, tựa như từ khe giáp sắt cũng toát ra một luồng nhiệt khí bừng bừng, "Điện hạ triệu kiến, không biết có điều gì phân phó?"
Tạ Duẫn Minh ôm lò sưởi trong tay, lời thốt ra lại như mũi tên lạnh: "Ta gọi tướng quân tới, chỉ là muốn đặc biệt nói cho tướng quân biết một chuyện."
"Tướng quân sắp gặp xui xẻo rồi."
Đồng tử Tần Liệt khẽ co lại, nhưng sắc mặt vẫn trầm ổn: "Điện hạ cớ sao lại nói vậy? Là có chuyện gì sắp xảy ra ư?"
Tạ Duẫn Minh nhìn hắn: "Phải, bởi vì ta đã đáp ứng tam đệ, sẽ cùng hắn hại ngươi."
Dẫu Tần Liệt tâm chí kiên cường, nghe vậy cũng không khỏi sững người. Nhưng hắn rất nhanh áp chế sóng lòng, chỉ trầm giọng hỏi: "Vậy điện hạ định hại ta như thế nào?"
"Tướng quân muốn biết?"
"Đương nhiên."
"Vậy tướng quân phải đáp ứng ta một điều kiện." Tạ Duẫn Minh thẳng người dậy, giọng nói trở nên rõ ràng, "Chỉ cần tướng quân đồng ý cùng ta so một trận, ta sẽ nói cho ngươi biết."
Tần Liệt hỏi: "Điện hạ muốn so cái gì?"
Tạ Duẫn Minh đáp: "Tướng quân giỏi nhất thứ gì, chúng ta liền so thứ đó."
Tần Liệt cười: "Vi thần giỏi nhất là giết địch."
"Khéo thật." Tạ Duẫn Minh cũng cười, "Vậy chúng ta so võ công đi."
"Võ công?"
Lần này Tần Liệt thực sự ngây người. Hắn đánh giá Tạ Duẫn Minh từ trên xuống dưới, trong mắt tràn đầy khó tin, thậm chí còn sinh nghi ngờ — lẽ nào dáng vẻ bệnh tật của Tạ Duẫn Minh là giả?
Nhưng ngay sau đó hắn liền cảm thấy hoang đường. Ánh mắt vô thức lướt qua cổ tay Tạ Duẫn Minh, trắng mảnh, gân xanh lộ rõ, tựa như gãy một cái là đứt. Người như vậy, e rằng ngay cả kiếm cũng không nhấc nổi.
Tạ Duẫn Minh thu trọn vẻ kinh nghi trên mặt hắn vào mắt, lại không giải thích, chỉ nhàn nhạt nói: "Tướng quân chẳng phải từng nói, thân thể ta suy nhược, khó khiến thiên hạ tâm phục sao? Vậy hôm nay ta muốn cùng tướng quân tỷ thí một phen."
"Việc này..." Tần Liệt nhất thời nghẹn lời, "Điện hạ, thân thể của ngài..."
Tạ Duẫn Minh chỉ giơ tay lên, lộ ra đầu ngón tay ánh ngọc nhàn nhạt: "Rút đao."
Tần Liệt cau mày, nhưng bàn tay nắm đao lại theo bản năng làm theo.
"Xoảng—"
Lưỡi đao sáng loáng tuốt khỏi vỏ, dưới ánh nắng thu thưa thớt phản chiếu hàn quang.
Gần như đúng vào khoảnh khắc lưỡi đao lóe sáng, Lệ Phong — người vẫn lặng lẽ đứng yên bên cạnh Tạ Duẫn Minh, như chiếc bóng — đã động!
Thân hình hắn như quỷ mị, nhanh đến mức chỉ để lại một vệt tàn ảnh. Trường kiếm bên hông đã rời vỏ, mang theo sát khí lạnh lẽo, hướng thẳng tới mặt Tần Liệt!
Trong lòng Tần Liệt chấn động mạnh, nhưng bản năng chinh chiến nơi sa trường nhiều năm khiến hắn lập tức vung đao đỡ lại.
"Choang!"
Một tiếng kim thiết va chạm chói tai nổ vang trong rừng!
Đao kiếm va vào nhau tóe ra đốm lửa vụn. Miệng hổ Tần Liệt tê rần, nhưng hắn không lùi nửa bước, chiến ý trong mắt lại bị một kích này châm ngòi. Hắn vốn đã sớm đoán được người bên cạnh Tạ Duẫn Minh võ công không tầm thường.
Lệ Phong không cho hắn kịp thở, kiếm vẽ vòng trăng khuyết, chiêu thứ hai xéo lên huyệt Kiên Tỉnh, chiêu thứ ba đã lướt sát cổ hắn, kiếm phong cuốn theo một lọn tóc, vết cắt gọn gàng như bị kéo cắt.
Ba kiếm liên hoàn, hoàn thành chỉ trong chớp mắt.
Tần Liệt quát lớn, đao thế mở ra, hùng hồn như hồng thủy đổ núi.
Lệ Phong lại như én bay trong mưa, mỗi lần lướt qua đều sát mép lưỡi đao. Kiếm quang chớp động, chuyên chọn khớp xương, gân mạch, khí môn. Hắn tàn nhẫn, chuẩn xác, lạnh lùng đến mức không có lấy một tia cảm xúc dư thừa.
Tạ Duẫn Minh ngồi yên một bên, thần sắc thản nhiên.
Y từng hỏi Lệ Phong: "Nếu đấu với Tần Liệt, thắng bại thế nào?"
Khi đó Lệ Phong đáp không chút do dự: "Chỉ dùng quyền cước, bảy phần; dùng kiếm, mười phần. Ta tất thắng."
Quả đúng như lời hắn nói, Lệ Phong chưa từng rơi vào thế hạ phong.
Tần Liệt vô cùng kinh hãi. Mười năm chinh chiến sa trường, hắn từng một đao chém đứt sống lưng địch tướng, cũng từng đỡ qua trọng kích lang nha bổng, tự phụ sức lực hiếm gặp đối thủ, vậy mà tên thị vệ trầm mặc trước mắt này lại có thể cứng đối cứng với hắn mà không lùi.
Lại một nhát chém mạnh, lưỡi đao xé gió, không khí nổ vang.
Hai người đồng thời chấn động, mỗi bên lùi hai bước.
Miệng hổ Tần Liệt tê dại, hơi thở gấp nhẹ. Lệ Phong vẫn mặt không biểu cảm, chỉ có trong đáy mắt bùng lên hai đốm lửa u ám, bàn tay cầm kiếm vững như đúc sắt.
"Tốt!" Chiến ý Tần Liệt bị đẩy l*n đ*nh điểm, hai tay nâng đao, sát khí gần như ngưng tụ thành thực thể, "Đỡ thêm một chiêu nữa!"
Khí thế vừa dâng chưa kịp bộc phát, Lệ Phong đã động. Hắn không xông thẳng, mà nghiêng bước lướt vòng, như gió dán sát mặt đất, trong nháy mắt cắt vào điểm mù bên mắt phải của Tần Liệt.
Tần Liệt xoay người vung đao, lại thấy mũi kiếm đối phương không đâm người, chỉ hất tung một vốc cỏ khô bụi đất, thẳng đánh vào hạ bàn.
Hắn theo bản năng vận khí bật lùi. Lực cũ đã tận, lực mới chưa sinh, thân hình tạm thời lơ lửng.
Ngay trong khoảnh khắc đó, sát chiêu thật sự của Lệ Phong tới.
Hắn bật người khỏi mặt đất, như quỷ mị giữa không trung, lướt qua người Tần Liệt, kiếm quang đảo ngược —
"Keng!"
Mũi kiếm chuẩn xác điểm trúng chỗ yếu nhất nơi nối giữa đốc đao và chuôi đao. Nội lực theo cổ tay truyền vào, năm ngón tay Tần Liệt tê dại, chuôi đao tuột khỏi tay, "phập" một tiếng c*m v** bùn đất.
Cùng lúc ấy, mũi kiếm Lệ Phong quét ngược, sống kiếm lạnh băng kề sát yết hầu Tần Liệt.
Tất cả đột ngột dừng lại.
Gió ngừng, lá rơi, cỏ khô nín thở.
Lệ Phong lật cổ tay, trường kiếm lặng lẽ tra vào vỏ, lùi lại ba bước, một lần nữa hóa thành cái bóng trầm mặc, tựa như ba đòn sấm sét vừa rồi chỉ là ảo giác.
Tạ Duẫn Minh lúc này mới đứng dậy, đi tới trước mặt Tần Liệt, hơi ngẩng đầu: "Tướng quân, ngươi thua rồi."
"Ta quả thật đã thua." Tần Liệt hít sâu một hơi, ép xuống huyết khí đang cuộn trào, thu đao vào vỏ, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm Lệ Phong, "Ngươi là người phương nào, tên gọi là gì? Ta không muốn thua dưới tay kẻ vô danh vô tính."
"Ngươi nói sai rồi." Lệ Phong lạnh lùng đáp, "Không phải ngươi thua ta, mà là thua chủ tử của ta."
Tần Liệt quay đầu nhìn Tạ Duẫn Minh, trong mắt đan xen chấn động, nghi hoặc cùng một tia kính sợ hiếm thấy: "Điện hạ nói muốn cùng thần so võ, nhưng người ra tay lại là hắn. Thần không hiểu ý của điện hạ."
Sắc mệt mỏi trong mắt Tạ Duẫn Minh đã tan sạch. Y đón lấy ánh nhìn của Tần Liệt, đáp: "Ta chỉ muốn nói cho tướng quân biết."
"Ai nói kiếm nhất định phải nằm trong tay, mới có thể làm người khác bị thương?"
