Dimming Moon - Ánh Trăng Tan Vỡ

Chương 39



Tiếng nhạc Giáng sinh vang vọng khắp con phố đi bộ. Yên Lan chọn một quán lẩu cháo hải sản nhỏ vì thấy hợp mắt. Sống ở Mỹ lâu năm, nàng cũng đã nếm qua không ít món Quảng Đông chính gốc, nên mấy món như dimsum trà lầu, cơm thịt băm hấp hay mì hoành thánh... nàng đều không mấy thiết tha.

Gọi xong phần cháo và mấy món ăn kèm, tranh thủ lúc chờ đồ ăn lên, nàng lấy ra tấm thiệp vừa mua, cẩn thận trải lên một tờ giấy sạch, rồi rút bút ra.

Khi còn ở Mỹ, nàng đã đặt làm riêng một món quà đặc biệt cho Lợi Mạn San: Một cuốn sách bản đồ sao chưa hoàn thành.

Nàng tìm được một cửa hàng chuyên làm bản đồ sao theo yêu cầu. Chỉ cần cung cấp một mốc thời gian và địa điểm cụ thể, họ sẽ phục dựng lại bầu trời sao của khoảnh khắc đó. Người ta thường dùng ngày sinh nhật, ngày gặp gỡ đầu tiên, ngày kỷ niệm... để làm thành một tấm bản đồ sao, lồng khung làm quà tặng.

Nhưng Yên Lan không biết nên chọn ngày nào. Sinh nhật? Chẳng ai biết sinh nhật thực sự của Lợi Mạn San. Ngày đầu gặp gỡ? Ngày kỷ niệm một năm? Nhưng nàng và cô ấy đâu phải là người yêu.

Nàng muốn tặng món quà này, bởi nàng muốn Lợi Mạn San biết rằng: Bất luận quá khứ ra sao, bất luận cội nguồn của cô có tìm được hay không, thì trên thế giới này, cô vẫn luôn có một vị trí độc tôn.

Nàng nhớ lại bốn năm trước, cái bản thân ngốc nghếch khi chuẩn bị quà Giáng sinh cho Kỷ Hi Di. Lần đầu tiên đón lễ cùng người yêu, nàng chỉ muốn dốc hết tất cả những gì tốt đẹp nhất để tặng cho người ta. Có lẽ chính vì cho đi quá nhiều một lúc, người ta không gánh vác nổi sức nặng tình cảm đó, nên mới định sẵn phải rời xa.

Lần này, trong tiềm thức mà chính nàng cũng không muốn thừa nhận, nàng thậm chí không muốn tặng một món quà trọn vẹn ngay từ đầu. Tốt nhất là cùng nhau đi đến cuối con đường, món quà mới trở nên hoàn chỉnh.

Nàng quyết định làm một cuốn sách bản đồ sao dạng loose-leaf. Nàng chọn ngày sinh nhật hiện tại của Lợi Mạn San do cha mẹ nuôi đặt, ngày cô gia nhập Tử Hồ, ngày cô rời Chicago đến Hồng Kông. Nàng cũng lén lút thêm vào ngày gặp gỡ cô trong trận bão tuyết năm ngoái, và cả ngày cô đưa nàng về nhà ngắm sao.

Làm thành dạng rời, là để tương lai nàng có thể rút bỏ trang nào đó, hoặc thêm vào những trang mới.

Có lẽ Yên Lan hiểu rõ, khi chuẩn bị món quà này, nàng đã bước qua ranh giới của bạn bè, bạn tình hay đối tác công việc... Cho nên có lẽ cũng là để chừa cho mình một đường lui, một cơ hội đổi ý vào phút chót.

Đối với món quà này, nàng mãi vẫn chưa nghĩ ra nên viết gì vào thiệp. "Gượng ép" ghép quá khứ của cô và nàng vào chung một cuốn sách bản đồ sao, tấm thiệp nên viết thế nào đây? Tiến thêm một bước là tỏ tình, lùi một bước lại thành ra khẩu thị tâm phi.

Mãi cho đến hôm nay, khi bay qua hơn một vạn cây số để đến ở trong nhà Lợi Mạn San, sà vào vòng tay cô, đem những bí mật và nỗi sợ hãi của mình phơi bày trước mặt cô, khoảnh khắc rời khỏi văn phòng cô sáng nay, Yên Lan cảm thấy, có lẽ có thể tiến thêm một bước.

Nàng chọn một tấm thiệp chủ đề lễ hội, chỉ có điều ở chỗ ký tên in hình hai trái tim lồng vào nhau.

Lúc nãy đi dạo trên phố, nàng đã soạn sẵn nội dung trong đầu. Giờ đây nàng đặt bút viết:

"A San,

Trong vũ trụ bao la này, cô trước sau vẫn luôn là một sự tồn tại đặc biệt, độc nhất vô nhị.

Rất vui vì năm nay được cùng cô đón năm mới.

Lan"

Nghĩ ngợi một chút, nàng vẽ thêm một mặt cười sau chữ "năm mới", còn chữ ký "Lan" thì đặt ngay cạnh hai trái tim lồng vào nhau.

Viết xong, ngắm nghía trái phải, cảm thấy gần như hoàn hảo, nàng mới cất vào phong bì. Vừa lúc đó cháo hải sản cũng được bưng lên.

Buổi chiều Yên Lan ngủ bù một giấc. Đến 5 giờ chiều, nàng đã có mặt ở sảnh tòa nhà văn phòng của Lợi Mạn San để đợi.

Khi Lợi Mạn San bước ra, thần thái cô rạng rỡ, chẳng giống chút nào với người vừa làm việc cả ngày trời. Ngay cả trang phục cũng đã thay đổi một bộ khác.

Yên Lan từ xa nhìn cô bước về phía mình. Như bị thần thái trong mắt Lợi Mạn San soi rọi, gương mặt và ánh mắt nàng cũng bừng sáng lên.

"Đợi lâu chưa?" Lợi Mạn San nắm lấy tay nàng.

Yên Lan có chút do dự, nhưng rốt cuộc không rụt tay lại: "Mới đến thôi. Hôm nay làm việc có mệt không?"

"Không mệt, về sớm mà. Chắc tôi là người tan làm sớm nhất công ty đấy."

"Cô nói với Nicole chưa?"

Lợi Mạn San xua tay: "Đêm nay chúng ta tạm thời không nói chuyện công việc, được không?"

Yên Lan bĩu môi: "Cũng được."

Lợi Mạn San bật cười: "Đã ngủ bù đẫy giấc chưa? Trưa nay ăn gì?"

"Chiều ngủ hơn hai tiếng. Trưa ăn lẩu cháo hải sản ở một quán nhỏ bên Loan Tử."

"Sành ăn thế," Lợi Mạn San quay đầu nhìn nàng, "Đói chưa? Từ đây đến nhà hàng còn một đoạn đường nữa, tôi đặt bàn lúc 6 rưỡi."

"Ở đâu thế?"

"Cô đoán xem?"

Yên Lan ngẫm nghĩ, chợt nhận ra: "À, có phải cái chỗ các cô quay video lần trước không?"

"Thông minh lắm. Tôi đặt một nhà hàng khác trên đỉnh núi Thái Bình, nhưng là đồ Tây, chỗ đó không gian đẹp hơn."

"Tôi sao cũng được."

"Vậy tôi đưa cô đi tàu điện leo núi nhé, trải nghiệm thú vị lắm, tôi nghĩ cô sẽ thích."

Yên Lan thấy Lợi Mạn San đã sắp xếp đâu ra đấy, mỉm cười: "Khách tùy chủ."

Hai người bắt taxi đến trạm tàu điện. Giống như lần trước Lợi Mạn San đi, họ ngắm nghía bảo tàng nhỏ ở nhà ga, đợi một lát thì tàu đến. Yên Lan ngồi bên cửa sổ, tàu điện leo ngược lên dốc núi. Nàng ngắm nhìn màn đêm Hồng Kông dần hiện ra rõ nét dưới chân núi. Lợi Mạn San ngắm nhìn sườn mặt nàng thấp thoáng trong ánh đèn đêm, không nỡ quấy rầy.

Lên đến đỉnh núi, vẫn còn chút thời gian, hai người quyết định đi dạo quanh một chút.

Gió khá lớn, Yên Lan dựng cổ áo gió lên, cùng Lợi Mạn San tựa vào lan can ngắm cảnh.

"Trước đây cô đã từng đến Hồng Kông chưa?" Lợi Mạn San hỏi.

"Quá cảnh vài lần. Có một năm có vị thân chủ là người Hồng Kông, ông ấy cùng phu nhân mời tôi ăn cơm khi tôi ghé qua đây, nhưng chưa thực sự đi chơi bao giờ."

"Yên Lan, cô có tin tôi đến từ nơi này không? Đến giờ tôi vẫn chưa tin lắm."

Yên Lan ngẫm nghĩ: "Cảm giác thuộc về là thứ rất phức tạp. Cô bị đưa sang Mỹ từ khi còn bé xíu, không có cảm giác thuộc về nơi này cũng là chuyện bình thường."

"Nói không có cảm giác thuộc về cũng không đúng hẳn. Nhưng tôi cảm thấy sự quen thuộc của tôi đối với Hồng Kông chỉ đến từ mẹ nuôi, không liên quan gì đến huyết thống của tôi cả."

"Ừm... Bà ấy còn người thân nào ở bên này không?"

Lợi Mạn San lắc đầu: "Đều sang Mỹ hết rồi. Chắc vẫn còn họ hàng xa, nhưng đã mất liên lạc từ lâu." Cô chợt nhớ ra điều gì đó, "Cô đoán xem lần đầu tiên tôi nghe đến địa danh 'Thái Bình Sơn' này là từ ai?"

"Không phải người nhà sao?"

"Là cặp vợ chồng hàng xóm người Bắc Kinh hồi nhỏ. Cô hàng xóm hay nghêu ngao hát một bài: 'Thái Bình Sơn hạ bất thái bình, loạn thế phong vân loạn thế tình'. Tôi hỏi đó là bài gì, cô ấy bảo trước khi ra nước ngoài cô ấy từng xem một bộ phim truyền hình ở đại lục tên là 'Loạn thế Hương Cảng', đó là bài hát chủ đề." Lợi Mạn San vừa nói vừa cười.

"Ồ? Tôi chưa xem phim đó. Nhắc mới nhớ, cặp vợ chồng hàng xóm Bắc Kinh đó, các cô còn giữ liên lạc không?"

"Con cái họ sau này sang Los Angeles phát triển nên hai ông bà cũng đi theo. Bên đó cộng đồng người Hoa đông hơn, sinh hoạt hàng ngày tiện lợi hơn. Chicago thì hơi khác..." Lợi Mạn San nói rồi lại hướng ánh mắt về phía cảnh đêm Cảng Đảo, "Một tháng qua tôi vẫn luôn suy nghĩ, màn đêm ở đây và ở Chicago rất khác nhau."

"Hửm? Nói nghe xem nào."

"Màn đêm Chicago giống như một ly Whiskey lâu năm, trong màu nền đen thẫm ánh lên sắc hổ phách trầm mặc. Nếu cô nhìn kỹ, còn thấy được những tia sáng vàng kim di động, chập chờn không định. Còn Hồng Kông thì giống như một ly Cocktail sặc sỡ sắc màu, rực rỡ, ảo mộng và nhiệt tình. Nhưng tôi lại nghĩ, Whiskey mới uống vào thì đắng, ngay từ đầu đã cảnh báo người ta chớ nên say. Còn Cocktail thì lại thơm ngọt dễ uống, đợi đến khi phát hiện mình say thì đã muộn rồi."

Yên Lan nghiêng đầu nghe, cười bảo: "Vậy cô cảm thấy mình giống nơi sinh ra hơn hay giống nơi lớn lên hơn?"

Lợi Mạn San ngẫm nghĩ rồi cũng cười: "Cái này phải để cô nhận xét chứ."

"Tôi nói à... Tôi thấy cô có lúc là một ly Whiskey, có lúc lại là ly Cocktail. Tóm lại, đều rất nguy hiểm."

Lợi Mạn San bị nàng chọc cười, nhìn đồng hồ: "Đi thôi, sắp đến giờ rồi."

Khi hai người ngồi vào bàn, Yên Lan phát hiện vị trí này cũng có thể nhìn xuống toàn cảnh thành phố về đêm, thảo nào Lợi Mạn San cố ý đặt chỗ ở đây.

Đây là một nhà hàng Pháp, thực đơn rất đơn giản, chỉ có ba set menu khác nhau, mỗi set hơn mười món. Hai người mỗi người chọn một set. Lợi Mạn San chọn thêm một chai rượu vang đỏ, người phục vụ liền lui đi chuẩn bị.

"Bao lâu cô về quê một lần?" Lợi Mạn San hỏi.

Yên Lan lắc đầu: "Tôi đã bốn năm không về nước rồi. Hình như cũng chẳng có gì vướng bận quá nhiều."

"Cha mẹ cô... sau đó vẫn không liên lạc gì với cô sao?"

"Thi thoảng cũng có. Họ đều có gia đình mới. Nói ra thì tôi còn có ba đứa em cùng cha khác mẹ và cùng mẹ khác cha nữa," Yên Lan nhún vai, "Tôi chưa gặp mặt đứa nào cả."

"Bao nhiêu năm như vậy cũng chưa từng gặp, tuyệt tình thật đấy."

"Nếu không bị nhà họ Yên vu oan, không bị đuổi đi, có lẽ tôi còn có thể tha thứ cho họ. Tuy tôi biết chuyện đó xảy ra không phải lỗi của họ, nhưng..." Yên Lan nghĩ ngợi, "Vốn dĩ tôi không đáng bị bắt nạt như vậy."

Lợi Mạn San cảm thấy chủ đề này hơi nặng nề. Rượu được mang lên, phục vụ rót một chút cho Lợi Mạn San nếm thử.

Lợi Mạn San nhấp môi: "Tôi thấy khá ổn, cô muốn thử không?" Cô hỏi Yên Lan.

"Cô bảo được là được."

Phục vụ rót đầy ly cho hai người. Lợi Mạn San nhân cơ hội đổi chủ đề: "Sáng mai tôi không đến công ty, ở nhà xử lý email, bầu bạn với cô. Chiều cô ngủ bù thì tôi qua công ty một lát. Tối mai có tiệc tôi sẽ về sớm. Xin lỗi nhé... bữa tiệc đó tôi thực sự không từ chối được."

Yên Lan lắc đầu: "Xin lỗi cái gì chứ? Vốn dĩ cô ở lại Hồng Kông tháng này là để tụ tập với đồng nghiệp mà. Là tôi đến làm phiền cô thì có."

Lợi Mạn San thấy nàng khách sáo, không khỏi bật cười: "Đêm mai về tôi sẽ bù đắp cho cô tử tế."

Yên Lan giả vờ không hiểu ý, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm: "Tôi thấy bếp nhà cô có lò nướng. Cô chẳng phải thích tôi nướng bánh quy sao? Ban ngày tôi đã mua ít bột mì, bơ, và cả khuôn bánh quy nhỏ nữa. Sáng mai chúng ta có thể cùng làm bánh quy."

Lợi Mạn San cười tít mắt: "Thế thì cả nhà sẽ ngập tràn mùi thơm ngọt ngào nhỉ? Tôi chẳng muốn đi làm, chẳng muốn đi xã giao gì hết, tôi chỉ muốn ở bên cô thôi."

"Sang năm..." Yên Lan vốn định buột miệng nói "Sang năm Giáng sinh cô cũng xin nghỉ đi", nhưng lại sửa lời, "Sang năm cô cũng có thể học làm bánh, vui lắm đấy."

Lợi Mạn San cảm giác nàng vừa sửa lời, nhưng không vạch trần: "Vậy mai tôi sẽ học theo cô. Tối mai về tôi mang chút đồ ăn ngon cho cô. Nếu cô đói thì cứ ăn lót dạ trước."

"Được ~ Giáng sinh thì phải ăn ngỗng quay. Cô mang một con ngỗng quay về đi. Nửa con thôi, hai người chắc ăn không hết một con đâu. Ở Mỹ vịt quay thì nhiều nhưng ngỗng quay không phổ biến lắm."

"Được, không thành vấn đề," Lợi Mạn San đáp lời, vẻ mặt trầm tư, "Thực ra hai chúng ta quen nhau vừa tròn một năm đấy."

Yên Lan cười: "Tôi biết. Hôm nay tôi cũng nghĩ đến chuyện đó. Năm ngoái chúng ta gặp nhau đúng vào một tuần trước Giáng sinh."

Lợi Mạn San nâng ly rượu lên: "Vì một năm tròn."

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện đến tám giờ tối. Lợi Mạn San gọi taxi đưa cả hai về thẳng nhà. Yên Lan hơi chếnh choáng say, tựa đầu vào vai Lợi Mạn San. Điều này khiến Lợi Mạn San nhớ lại chuyến taxi ở New York hơn hai tháng trước, Yên Lan cũng tựa vào cô như thế này, không nói một lời.

Cô khẽ thở dài.

"Sao thế?" Yên Lan hỏi khẽ.

Lợi Mạn San nghĩ thầm: Muốn đến gần em, quả không phải chuyện dễ dàng. Nhưng cô không nói gì cả, chỉ quay đầu sang, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng. Yên Lan không nhúc nhích, cứ thế nhu thuận đáp lại, thậm chí không mang theo d*c v*ng nồng đậm, chỉ có sự dịu dàng.

Về đến nhà, mở cửa ra, trong không khí thoang thoảng mùi cam ngọt ngào, ngửi kỹ còn thấy hương gỗ trầm ấm làm nền. Cây thông Noel được quấn quanh bởi những vòng đèn màu, tỏa ra ánh sáng rực rỡ vui mắt. Ngôi nhà này chưa bao giờ ấm áp đến thế.

"Thơm không?" Yên Lan hỏi.

"Thơm lắm, khiến tâm trạng người ta vui vẻ. Thơm giống như cô vậy." Lợi Mạn San nói rồi hôn nàng, lần này mang theo chút nhiệt liệt.

Yên Lan cười khẽ đẩy cô ra: "Trưa nay tôi đi dạo phố thấy loại nến thơm Giáng sinh, nghĩ là cô sẽ thích mùi hương này."

Lợi Mạn San nhìn lên bàn: "Ừm, mắt thẩm mỹ rất tốt."

"Tôi đi tắm đây."

Lợi Mạn San giữ nàng lại: "Cho tôi tắm cùng nhé."

Yên Lan cũng không từ chối. Nàng cởi áo gió treo lên giá. Hai tay Lợi Mạn San tìm đến khóa kéo sau cổ chiếc váy liền thân của nàng, từ từ kéo xuống. Nửa trên của chiếc váy trượt xuống. Lợi Mạn San ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng kéo chiếc váy bút chì xuống theo. Chiếc váy cứ thế rơi xuống sàn nhà.

Cô ngước lên nhìn Yên Lan, rồi đứng dậy, ánh mắt dừng lại trước ngực nàng. Bộ đồ lót ren bao bọc lấy những đường cong quá đỗi mê người. Cô áp mặt vào khe rãnh sâu hun hút ấy, một tay lần tìm ra phía sau lưng Yên Lan.

Yên Lan không để cô tiếp tục, giữ lấy tay cô, thì thầm: "Để tôi đi xả nước đã."

Lợi Mạn San nhìn nàng bước vào phòng tắm, ngay cả bóng lưng cũng quyến rũ đến thế. Cô tự mình cởi bỏ những trói buộc trên người.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...