Dimming Moon - Ánh Trăng Tan Vỡ

Chương 40



Rạng sáng tại Chicago, Charlyn bất chợt tỉnh giấc. Cô ta vừa mơ thấy một người, nhưng không phải Chloe, cũng chẳng phải ông bà nội đã khuất.

Mỗi năm, những ngày lễ tết đều cô độc như nhau. Mỗi năm vào dịp này, cô ta đều sẽ mơ thấy những người đã đi xa, những người cô ta không bao giờ còn được gặp lại hay chạm vào được nữa. Nhưng năm nay, cô ta lại mơ thấy một người đang còn sống sờ sờ.

Charlyn cầm điện thoại, gọi cho nhân viên điều hành chuyên cơ riêng của mình.

"Kyle, xin lỗi đã gọi cậu vào giờ này. Giúp tôi chuẩn bị một chút, tôi muốn bay đến Irvine."

...

Lợi Mạn San bước vào phòng tắm. Yên Lan đã đứng dưới vòi hoa sen, đang điều chỉnh nhiệt độ nước. Lợi Mạn San mở cửa kính bước vào. Cô chẳng có tâm trí nào để tắm rửa, chỉ muốn cùng người trước mặt "vờn nước" mà thôi.

Yên Lan đổ sữa tắm ra tay, xoa lên người cô. Lợi Mạn San vẫn còn lưu luyến nụ hôn vừa rồi, liền tìm đến đôi môi nàng. Yên Lan nhắm mắt lại, cảm nhận tín hiệu nồng nàn từ môi lưỡi cô truyền sang, lẫn trong đó là chút hương trái cây thoang thoảng còn vương lại của rượu vang đỏ. Đôi tay nàng cũng chẳng còn làm nhiệm vụ xoa sữa tắm đơn thuần nữa, từng động tác v**t v* đều mang theo tín hiệu và mục đích rõ ràng.

Hai b* ng*c áp sát vào nhau, trơn tuột nhờ lớp sữa tắm mịn màng. Một tay Yên Lan tìm đến b** ng*c cô, nhẹ nhàng x** n*n, rồi ghé sát tai cô thì thầm: "Tối qua tôi nhường cô rồi, hôm nay tôi đã lại sức..."

Lợi Mạn San khựng lại một nhịp, rồi hôn lên vành tai nàng khiến Yên Lan khẽ run lên. Ngón tay nàng vẽ vòng tròn trên nụ hoa đã thức tỉnh: "Tôi hình như từng có một ảo tưởng. Hôm nay lúc đến văn phòng, nếu không phải vì bàn chuyện nghiêm túc, tôi đã muốn... làm cô ngay trên bàn làm việc rồi."

"Ai làm ai cơ?" Lợi Mạn San phả hơi nóng lướt qua mang tai nàng.

"Ở văn phòng cô, đương nhiên là tôi làm cô rồi."

"Ồ? Muốn phân định chủ khách rõ ràng thế sao? Được rồi, tôi hiểu rồi."

"Cho nên ngày mai tôi có cần đến thăm cô nữa không?"

"Đợi tôi về Chicago đi, đến văn phòng cô tìm cô."

Yên Lan cười khẽ, ngón tay ấn mạnh xuống day nhẹ, không đợi Lợi Mạn San kịp phản ứng đã trượt xuống dưới thám hiểm.

"Yên Lan..."

"Khi nào về Chicago?"

"... Bây giờ luôn?"

"Tôi nói nghiêm túc đấy."

Ngón tay Yên Lan cảm nhận được một nơi khác đang run rẩy thức tỉnh. "Qua năm mới..."

"Vậy có muốn bay cùng tôi không?"

"... Ừm, bay cùng cô."

Yên Lan hơi tách người ra một chút: "Lên giường đi."

"Ở đây ảnh hưởng đến phong độ của cô sao?"

Yên Lan nhếch môi: "Hơi hơi. Phòng tắm ở Hồng Kông nhỏ quá."

Lợi Mạn San bị nàng chọc cười: "Hay là để tôi làm mẫu trước cho cô xem cách phát huy phong độ trong phòng tắm chật hẹp nhé?"

"Không cần."

Xả sạch sữa tắm, lau khô người, khi đi ngang qua bồn rửa mặt, Lợi Mạn San bị Yên Lan kéo lại: "Đánh răng đã."

Được rồi, đánh răng. Yên Lan ngoan ngoãn đánh răng cùng cô, cất cốc nước gọn gàng, lau khô bồn rửa mặt. "Tôi đổi ý rồi," Yên Lan nói, nhẹ nhàng đẩy Lợi Mạn San về phía bồn rửa mặt, "Ngồi lên đi."

Vừa nói nàng vừa trải chiếc khăn tắm lên mặt bàn đá lạnh lẽo.

Lợi Mạn San nhướng một bên mày đầy vẻ cợt nhả, muốn xem nàng định giở trò gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi lên.

Yên Lan ngước mắt nhìn vào gương, thấy tấm lưng trần duyên dáng của Lợi Mạn San và nửa khuôn mặt của chính mình. Hơi nước làm gương mờ đi, phản chiếu sắc hồng nhạt trên gò má và ý xuân dập dờn trong đáy mắt.

Nàng cúi xuống hôn lên môi Lợi Mạn San, quấn quýt một hồi rồi lại chuyển hướng xuống hôn lên b** ng*c đang phập phồng, nụ hoa đang nở rộ...

"Yên Lan..." Lợi Mạn San chống khuỷu tay ra sau đỡ lấy cơ thể, cổ ngửa ra sau hưởng thụ.

Yên Lan từ từ co đầu gối lại, cho đến khi quỳ hẳn lên tấm thảm trước bồn rửa mặt. Đôi chân thon dài trắng muốt của Lợi Mạn San kẹp hai bên mặt nàng. Nàng dứt khoát dùng hai tay nâng đùi cô lên, ra hiệu cho Lợi Mạn San gác chân lên vai mình.

Lợi Mạn San rướn cổ lên, qua hàng mi dài nhìn xuống một bức tranh xuân sắc tuyệt mỹ. Đôi chân dài nhẹ nhàng gác trên vai Yên Lan, đôi môi nàng mềm mại bao lấy n** t* m*t của cô, chậm rãi m*t mát. Lợi Mạn San cảm thấy thiếu oxy, đầu ngửa ra sau.

Yên Lan hơi đẩy một chân cô lên cao hơn. Lợi Mạn San còn chưa kịp phản ứng, nàng đã tiến thêm một bước công thành đoạt đất, tay và miệng cùng phối hợp nhịp nhàng.

Nghe những tiếng r*n r* khe khẽ bật ra từ cổ họng Lợi Mạn San, Yên Lan cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

...

Dưới chân một tòa chung cư tập trung nhiều người Hoa ở Irvine, Nam California. Kỷ Hi Di vừa khởi động xong gân cốt, chuẩn bị chạy bộ buổi sáng. Thời tiết ở đây cũng ấm áp tương tự như Hồng Kông, chỉ là chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm lớn hơn một chút.

Đồng hồ thông minh báo có cuộc gọi đến. Kỷ Hi Di liếc nhìn, lại là Charlyn. Do dự một chút, cô ta kết nối tai nghe.

"Chuyện gì?"

"Tôi đang ở Irvine."

Kỷ Hi Di sững người: "Tại sao?"

"Để gặp cô."

"Tôi..."

"Yvonne," Charlyn kéo dài giọng ngắt lời cô ta, "Lễ Giáng sinh tôi cũng chẳng có chỗ nào để đi, đến Nam California nghỉ mát, tiện thể gặp cô chút thôi, không được sao?"

"Nam California rộng lớn như vậy, khéo thế nào lại đến đúng Irvine?"

Charlyn bật cười trong điện thoại: "Tôi không có ác ý đâu. Tôi cũng biết bố mẹ cô đang ở đó, sẽ không làm bậy đâu."

"Cô đến từ lúc nào?"

"Rạng sáng nay đột nhiên quyết định đi, vừa xuống máy bay, vừa đến khách sạn là gọi cho cô ngay đấy. Bên ngoài cửa sổ phòng tôi bây giờ là một vùng biển rộng lớn. Thế nào? Qua đây không?"

Kỷ Hi Di suy nghĩ một lát: "Tôi ở cách chỗ cô không gần đâu."

"Vậy muốn tôi đổi khách sạn không?"

"Sao cô không bảo dọn thẳng đến nhà bố mẹ tôi ở luôn đi?"

"Được không?"

"Câm miệng đi, Charlyn."

"Tôi gửi định vị cho cô, rồi ra bãi biển riêng của khu nghỉ dưỡng nằm chờ cô nhé."

...

Hồng Kông, căn hộ tầng 19. Lợi Mạn San vừa mới hoàn hồn sau một cơn rùng mình kh*** c*m tê dại, đang tựa lưng vào đầu giường. Yên Lan bước ra từ phòng tắm, trên người quấn một chiếc áo choàng tắm ngắn màu trắng. Lợi Mạn San mở mắt ra, giơ tay mời gọi nàng.

Yên Lan leo lên giường, ngồi d*ng ch*n lên đùi Lợi Mạn San, hai đầu gối quỳ hai bên hông cô.

Lợi Mạn San nhẹ nhàng kéo dây đai áo choàng tắm của nàng, vạt áo bung ra, để lộ cơ thể tuyệt mỹ với những đường cong lồi lõm gợi cảm, dường như vẫn còn tỏa ra hơi nóng hừng hực.

"Mặc nó làm gì? Đằng nào cũng bị cởi ra thôi."

Yên Lan cúi người hôn môi cô. Hai tay Lợi Mạn San luồn vào trong áo choàng, xâm chiếm khắp nơi.

Nhất thời, kẻ đi xâm chiếm và người bị xâm chiếm đều dâng trào hứng thú.

Lợi Mạn San kéo mạnh vạt áo choàng xuống, nó trượt khỏi bờ vai nàng, cô dứt khoát lột hẳn ra, ném xuống cuối giường. Nụ hôn của cô cũng trượt dài xuống dưới, dừng lại ở mỗi nơi cần dừng lại. Cơ thể cô cũng từ tư thế tựa đầu giường dần dần trượt xuống nằm hẳn ra...

... Yên Lan nhìn khuôn mặt cô biến mất dưới đôi g* b*ng đ** của mình, xấu hổ nhắm chặt mắt lại.

Lợi Mạn San thấy "cánh hoa" nàng hơi hé mở, tươi non mọng nước, giọt sương đọng giữa nh** h** dưới ánh đèn vàng ấm áp trở nên long lanh trong suốt. Cô vươn đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng l**m một cái. Yên Lan run lên bần bật.

Lại một cái l**m nữa, nàng lại run lên. Đầu lưỡi Lợi Mạn San không còn thăm dò dè dặt nữa, mà bắt đầu chậm rãi vẽ những vòng tròn dọc theo khe suối. Yên Lan nhắm nghiền mắt, muốn giãy giụa trốn tránh nhưng cơ thể lại phản bội chủ nhân, rõ ràng là đang rất hưởng thụ. Đang lúc nàng giằng co, đôi môi nóng bỏng kia bất ngờ ngậm chặt lấy điểm nhạy cảm nhất của nàng.

"A..." Nàng khẽ kêu lên, thở hắt ra hơi thở vừa bị nín lại.

Lợi Mạn San bao trọn lấy "viên ngọc" của nàng, dịu dàng m*t mát, đầu lưỡi không ngừng trêu chọc.

Yên Lan co rúm người lại: "... A San... Xấu hổ quá... Đừng mà..."

Lợi Mạn San giữ chặt hông nàng, ấn nàng xuống, mặc kệ sự giãy giụa yếu ớt vô nghĩa kia. Một tay cô còn quá đáng vòng ra sau lưng nàng, v**t v* qua lại vùng thắt lưng và b* m*ng cong quyến rũ đang phập phồng.

Yên Lan thôi giãy giụa, cơ thể đang căng cứng bỗng thả lỏng, bắt đầu cảm nhận từng sự rung động và kh*** c*m mà mỗi cử động nhỏ của cô mang lại. Nàng nhắm mắt, hơi ngửa đầu lên. Lợi Mạn San cảm thấy cơ thể trong tay mình không còn kháng cự nữa, bèn buông một tay ra, đỡ lấy hai bên hông nàng.

Yên Lan chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm tư thế này xấu hổ đến mức nào, thậm chí còn bị tư thế này k*ch th*ch cổ vũ thêm. Hông nàng khẽ lắc lư trong tay Lợi Mạn San, muốn tìm kiếm góc độ và nhịp điệu thoải mái nhất cho chính mình. Nàng cảm thấy an toàn, có thể giải phóng những d*c v*ng chân thật nhất trước mặt Lợi Mạn San.

Lợi Mạn San thấy nàng đ*ng t*nh như vậy, thu một tay về, tìm đến suối nguồn kh*** c*m sâu kín nhất của nàng lúc này, tiến vào tận cùng.

Hàng mi Yên Lan rung rinh theo từng nhịp chuyển động. Cơ thể nàng không tự chủ được muốn lắc lư cùng nhịp với ngón tay cô. Bàn tay kia của Lợi Mạn San di chuyển lên trên. Đôi g* b*ng đ** của Yên Lan đung đưa theo chuyển động cơ thể trông quá đỗi mê người. Lợi Mạn San hận không thể mọc thêm một đôi tay và một cái miệng nữa để chiếm lĩnh toàn bộ con người nàng.

Chỉ dựa vào đầu gối và cẳng chân chống đỡ trên nệm dường như không giữ được thăng bằng tốt, Yên Lan dứt khoát cúi người về phía trước, hai tay chống lên thành giường.

Lợi Mạn San vẫn đang ngậm lấy "viên ngọc" của nàng, hơi ngẩng mặt lên, lúc này mới nhìn thấy khuôn mặt Yên Lan qua khe hở giữa hai b** ng*c. Gương mặt ửng hồng, đôi mắt khép hờ, say đắm trong khoái lạc mà cô mang lại.

Như được khích lệ, ngón tay đang thâm nhập bên trong tìm được góc độ tuyệt vời hơn. Yên Lan bắt đầu cắn chặt môi dưới, sợ mình sẽ hét toáng lên.

Lợi Mạn San lại muốn nghe tiếng nàng kêu, môi lưỡi và tay đều hoạt động mạnh mẽ hơn.

Cơ thể nàng lắc lư nhẹ nhàng như vậy trông thật đẹp mắt. Lợi Mạn San đưa bàn tay còn lại lên nâng đỡ b** ng*c đang nảy lên dữ dội của nàng, động tác xoa bóp trở nên hơi thô bạo hơn một chút.

...

Chưa đến 9 giờ sáng tại Irvine, điện thoại của Charlyn rung lên. Cô ta ngồi dậy trên chiếc ghế dài bãi biển, nhìn tên người gọi hiện trên màn hình: Tóc dài màu hồng.

Khóe môi cô ta cong lên, bắt máy: "Cũng nhanh đấy chứ."

"Cô đang ở đâu?"

"Cô cứ đến quầy lễ tân nói cô là 'Tóc dài màu hồng', nhân viên sẽ đưa cô đến đây. Tôi dặn họ rồi."

"... Cái quái gì thế?"

Kỷ Hi Di còn định nói thêm gì đó thì đầu dây bên kia đã cúp máy. Cô ta không khỏi cảm thấy xấu hổ khi đứng trước quầy lễ tân, nhưng rốt cuộc vẫn phải lí nhí thốt ra câu: "Tôi là Tóc dài màu hồng".

Nhân viên lễ tân nhìn mái tóc giả dài màu hồng của cô ta, mỉm cười chu đáo: "Cô Blanc đang đợi cô ở bãi biển riêng của Biệt thự số 9. Đây là Mario, cậu ấy sẽ đưa cô qua đó."

Kỷ Hi Di nhếch mép cười gượng gạo: "Cảm ơn."

Mario lái xe điện sân golf đưa Kỷ Hi Di đến trước cửa Biệt thự số 9. Đến nơi, cậu ta ấn chuông cửa. Chưa đầy hai tiếng chuông, bên trong đã vang lên giọng Charlyn: "Khách của tôi đến rồi à?"

"Vâng, thưa cô Blanc."

"Được rồi, tôi ra ngay."

Charlyn mở cửa, nhét một tờ tiền bo vào tay Mario, rồi ngay lập tức phá lên cười ha hả.

Kỷ Hi Di giận sôi máu, đi thẳng vào trong ngồi phịch xuống sofa, không nói một lời.

Cười chán chê, đến chảy cả nước mắt, Charlyn mới nói: "Làm sao tôi đoán trúng phóc hôm nay cô sẽ cải trang kiểu này nhỉ? Ừm, tôi nghĩ là, cô từng là Công tố viên được dân bầu ở đây, khuôn mặt cô chắc đi ra đường ai cũng nhận ra, đúng không?"

"Không khoa trương đến thế đâu."

"Tóm lại là, tôi đoán hôm nay bộ tóc giả tiểu phấn hồng đáng yêu này lại lên sóng. Tôi bảo này, cô không có bộ tóc giả nào khác à?" Charlyn vừa nói vừa cười khúc khích.

Kỷ Hi Di liếc nhìn mái tóc lòe loẹt của Charlyn hôm nay. Cô ta nhuộm đủ bảy sắc cầu vồng, duy chỉ thiếu mỗi màu hồng.

"Được rồi, tóm lại là rất vui được gặp cô," Charlyn nói rồi kéo tay Kỷ Hi Di đang ngồi trên sofa đứng dậy, "Thời tiết đẹp thế này, chúng ta ra bãi biển phơi nắng đi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...