Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 1: “Không được có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn.”



Ngày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển.

Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện.

Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận.

“Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.”

Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống.

“Phương án điều trị.”

“Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.”

Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút.

Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân dưới da đang đập nhịp nhàng theo tiết tấu.

Đó là hoa văn cộng sinh của dị chủng hệ thực vật, chỉ xuất hiện vào kỳ ph*t t*nh hoặc kỳ nhạy cảm, mà đóa hồng này đã nhảy múa trên tay anh suốt một tháng trời.

Bên cạnh có người đưa tới một đôi găng tay, Chu Lạc An nhận lấy đeo vào, lại hỏi: “Một lần đánh dấu tạm thời có thể duy trì bao lâu?”

Máy y tế đưa ra số liệu chính xác: “Mức độ phù hợp trên 55% có thể duy trì 3 đến 5 ngày.”

“Vậy 100% thì sao?”

“Cảnh báo, cảnh báo.” Âm thanh điện tử vô cảm vang lên, đến cả cảnh báo cũng cứng nhắc như khuôn mẫu: “Mức độ phù hợp quá cao sẽ sản sinh ra sự lệ thuộc mạnh mẽ, khuyến nghị ngài đổi sang mức phù hợp 65% đến 75%…”

“Trả lời câu hỏi của tôi.” Chu Lạc An cắt ngang, chăm chăm nhìn vào dấu chấm than đỏ trên màn hình máy.

Anh đã không còn thời gian để đổi người, huống hồ anh không tin mình sẽ nảy sinh lệ thuộc vào một Alpha xa lạ.

“Khoảng mười lăm ngày.”

Nhận được đáp án, Chu Lạc An nhập khẩu lệnh cuối cùng vào: “Xóa bỏ hồ sơ chữa bệnh.”

Đèn đỏ bắt đầu nhấp nháy, mãi đến khi máy báo “Xóa bỏ hoàn tất”, anh mới quay người rời đi.

Nghiêm Ngụ vội vàng đuổi theo báo cáo tình hình công việc: “Sếp, mái vòm ngoài đã bước vào giai đoạn hoàn thiện, dự kiến ngày 14 sẽ hoàn thành; Liên minh Công tác Xã hội gửi lời hỏi thăm ngài, chúc ngài mau chóng bình phục; người ngài muốn tìm đã đến trạm tiếp giáp Khu 4…”

Người đi trước đột ngột dừng lại, Nghiêm Ngụ suýt nữa giẫm lên gót chân anh.

“Thưa ngài?”

Chu Lạc An khẽ co mấy ngón tay đang đơ cứng, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tới núi Phong đi.”

“Vâng.”

Chiếc zote9 cũ kỹ rẽ từ cửa sau bệnh viện ra, men theo hướng bắc, tiến thẳng về ngoại ô.

Nghiêm Ngụ lái xe chậm hơn thường ngày nhưng vẫn không tránh khỏi bị trượt bánh xe, cậu ta liếc nhìn gương chiếu hậu trung tâm, cẩn trọng hỏi: “Sếp, có cần thông báo Cục khí tượng dừng tuyết ở núi Phong không?”

Chu Lạc An nhìn chằm chằm tấm biển quảng cáo ngoài cửa sổ, trên đó viết hàng chữ “Thánh địa trượt tuyết Khu 4”, anh khẽ lắc đầu: “Không cần.”

Nơi này là mái vòm Khu 4, được xây dựng vào năm thứ 217 sau thảm họa, trận tuyết này bắt nguồn từ hàng trăm chiếc máy tạo tuyết tần số cao treo dọc quỹ đạo vòm trời.

Lam Tinh từng trải qua một lần đại nạn hủy diệt.

Theo sách trắng “Nhân loại tái khởi hành” ghi chép, vào ngày 24 tháng 7 năm 2025 theo lịch Cựu Tinh, một cơn bão mặt trời khổng lồ bất ngờ bùng phát. Sự kiện phun trào vật chất nhật hoa1 kéo dài suốt 56 tiếng đồng hồ ấy đã khiến lưới điện toàn cầu bị chập cháy, hệ thống liên lạc tê liệt.

Chỉ trong ba ngày, hệ thống làm mát khẩn cấp trên diện rộng hoàn toàn đình trệ, các lò phản ứng hạt nhân ở khắp nơi trên thế giới lần lượt rò rỉ, hàng chục tỷ sinh mạng thống khổ chết đi.

Những người sống sót buộc phải ẩn náu trong các công trình dưới lòng đất, mãi đến tháng 3 năm sau hệ thống liên lạc mới dần được phục hồi. Các khu vực bầu ra người lãnh đạo tối cao duy nhất, cùng nhau ký kết Hiệp định Lam Tinh, chính thức đổi tên lục địa Á-Âu thành: Khu Trực Thuộc Trung Ương.

Từ khi thảm họa bắt đầu, nhân loại chưa từng từ bỏ nỗ lực tự cứu, sau hai trăm năm sống dưới lòng đất, cuối cùng họ cũng tìm được cách quay trở lại mặt đất… chính nhờ vào mái vòm siêu xuyên thấu.

Dựa trên nền tảng các thành phố dưới lòng đất, nhân loại từng bước xây dựng những mái vòm khu vực vững chắc, tái thiết lại thành thị.

Lúc khởi công, Khu 4 chỉ rộng vỏn vẹn 7854 mét vuông, diện tích chỉ tương đương một sân bóng đá, chủ yếu dùng để quan trắc2 mức độ phóng xạ bề mặt.

Nhưng nay Khu 4 sắp sửa hoàn thành lần mở rộng thứ 21 của mình.

Chu Lạc An thu lại ánh mắt, cúi đầu mở điện thoại. Trên màn hình là bản vẽ cấu trúc mái vòm ngoài, từng tấm tam giác trong suốt được cắt ghép tinh xảo, nối chặt chẽ với nhau hợp thành một tấm lá chắn cao chạm mây xanh, che chở toàn bộ thành phố dưới lòng nó.

Lớp vòm trong và vòm ngoài sẽ được mở thông nhau để tiến hành thử nghiệm nghiệm thu sau hai ngày nữa, anh buộc phải có mặt.

Điều kiện tiên quyết là tuyến thể của anh phải được ổn định.

Sau gáy đau âm ỉ, những dây thần kinh nhạy cảm như tơ nhện bò từ sau tai lên đến đỉnh chân mày, Chu Lạc An nhắm chặt hai mắt, chậm rãi ngả người ra sau, đốt sống cổ khớp vào lớp đệm đầu mềm mại.

Thấy vậy, Nghiêm Ngụ bật radio, chuyển đến kênh thời sự mà Chu Lạc An thường nghe.

“… Tin tức mới nhất từ Khu 4 cho biết, ngài Chu Lạc An bị tập kích trong cuộc họp Liên minh khu vực đã xuất viện về nhà trong những ngày gần đây. Theo nguồn tin thân cận, tình trạng vết thương của ngài hiện đã ổn định, dự kiến sẽ đến núi Phong để tiếp tục quá trình phục hồi.”

Mới rời khỏi bệnh viện chưa đầy hai mươi phút, phóng viên đã lấy được tin nóng hổi tận tay, còn đoán chính xác được hướng đi của bọn họ.

Nghiêm Ngụ căng thẳng nuốt nước bọt, nói lí nhí: “Sếp, không… không phải tôi đâu.”

Rõ ràng cậu ta đã đổi sang một chiếc xe chưa từng lái, còn vòng quanh quảng trường trung tâm thêm mấy lượt, vậy mà vẫn không thoát khỏi những ống kính nhạy bén ấy.

Chu Lạc An không mở mắt, chỉ khẽ bật ra một âm mũi không rõ ý vị: “Ừ, chắc chắn cậu không có gan đó.”

Nghiêm Ngụ đỏ bừng mặt, tay cầm vô lăng cũng bắt đầu hơi run.

Chu Lạc An xoay cổ, hỏi: “Người từ Khu 9 kia tên gì?”

Nghiêm Ngụ vội vàng đưa chiếc máy tính bảng ở ghế phụ ra sau: “Dạ thưa, đây là tư liệu của cậu ta.”

Chu Lạc An vẫn không nhúc nhích.

Nghiêm Ngụ tạm dừng ba giây rồi rụt tay về, khẽ hắng giọng: “Thường Phong, hai mươi hai tuổi, mật danh Thương Nhĩ (Ké đầu ngựa), từng phục vụ tại Bộ Tác Chiến Đặc Nhiệm Quân khu Khu 5, Đội Ưng Khu 6, huấn luyện bài bản, kỷ luật nghiêm ngặt, từng xuất sắc hoàn thành hơn trăm nhiệm vụ.”

“Hai năm trước, cậu ta bị trúng đạn trong một lần áp tải liên khu, tay phải bị thương nghiêm trọng nên phải trở về Khu 9 dưỡng thương. Sau khi mất nguồn thu nhập, cậu ta chỉ có thể mưu sinh bằng cách đánh quyền, gia đình có một đứa em gái tên Thường Sam, mười tuổi, vẫn chưa từng đi học.”

“Quá trình đàm phán diễn ra khá thuận lợi, đối phương cũng đồng ý rất dứt khoát, nhưng mà… nhưng mà…” Nghiêm Ngụ cứ căng thẳng là lại bắt đầu lắp bắp, giọng cũng nhỏ dần: “Cậu ta có thêm yêu cầu, muốn dẫn em gái mình cùng tới Khu 4.”

Dứt lời, cậu ta nín thở chờ đợi một tiếng hừ lạnh, hoặc ít nhất là một tiếng cười khẩy, nhưng người phía sau như đã thiếp đi, hồi lâu sau mới đáp lại một câu: “Bảo cậu ta đến dinh thự gặp tôi.”

Dinh thự nằm trên đỉnh núi Phong, cách chân núi khoảng mười phút lái xe, lưng chừng núi có một vòng hàng rào bảo vệ cao năm mét, có người canh giữ, kiểm tra nghiêm ngặt.

Lúc Thương Nhĩ tới nơi thì tuyết vừa dứt, hắn bước xuống xe, dẫm vào lớp tuyết dày tới tận bắp chân, đi chưa được mấy bước mà đôi ủng đã ướt sũng.

Hai người một trước một sau đi vào cổng, một bóng trắng lao vọt vào tầm mắt, suýt chút nữa đẩy Nghiêm Ngụ đang dẫn đường ngã lăn ra đất.

Là một chú chó Samoyed mập ú, đứng thẳng lên còn cao ngang tầm Nghiêm Ngụ, hai chân trước gác lên vai cậu ta, đôi mắt đen láo liên lại cứ nhìn chằm chằm vào Thương Nhĩ.

Nghiêm Ngụ không biết là do lạnh hay do sợ mà giọng run run: “Đừng lo, đây là chó của ngài ấy, vẫn luôn nuôi ở dinh thự, tôi rất thân với nó.”

Thương Nhĩ không nói gì, ánh mắt lại dừng trên vòng cổ của Samoyed, trên đó đính một viên kim cương hồng hình trái tim, giá trị xa xỉ.

Chú chó Samoyed nhanh chóng bỏ qua Nghiêm Ngụ, vòng ra phía sau Thương Nhĩ, ngửi ngửi mấy cái, miệng phát ra tiếng ư ử, cái đuôi quẫy loạn cả lên.

“Đi thôi, ngài ấy đã đợi rất lâu rồi.” Nghiêm Ngụ hít sâu mấy hơi, trước khi lên lầu còn tốt bụng nhắc nhở: “Gần đây tâm trạng ngài ấy không tốt, cậu biết đấy, là vì chuyện của phu nhân…”

Thương Nhĩ thất thần gật đầu, tụt lại phía sau hai bước rồi lặng lẽ theo kịp.

Nửa tháng trước có người cầm theo một bản báo cáo mức độ phù hợp 100% tìm tới, tự xưng là được ngài Chu ủy thác, muốn ký một bản hợp đồng lao động đặc biệt với hắn, đồng thời đưa ra một cái giá mà hắn không thể từ chối.

Thế là hắn từ Khu 9 tới đây làm thuốc ức chế hình người, giúp phu nhân nhà họ Chu vượt qua kỳ ph*t t*nh.

Trên đường tới, hắn đã tìm hiểu sơ qua về ngài Chu kia, vì lý do bảo mật chính trị nên thông tin trên mạng không nhiều, ngay cả một tấm ảnh cũng không sao tìm thấy.

Gắn liền với ba chữ “Chu Lạc An”, ngoài những thành tích chính trị lẫy lừng như truyền kỳ còn có một cuộc hôn nhân khiến người người ngưỡng mộ.

Phần sau Thương Nhĩ cũng chẳng đọc kỹ, chỉ biết phu nhân họ Kim, là một Omega nam, vừa mới phân hóa đã đính hôn với nhà họ Chu.

Hắn không mấy quan tâm tới chuyện tình cảm của người khác, mục đích chính hắn đến đây là muốn xin cho Thường Sam một thẻ cư trú vĩnh viễn ở Khu 4.

Băng qua hành lang dài dằng dặc, Nghiêm Ngụ dừng trước cửa phòng làm việc, không dám gõ cửa, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Ông chủ, ngài tỉnh chưa ạ? Thương Nhĩ tới rồi.”

Chu Lạc An đã tỉnh được một lúc, lúc này đang uể oải ngồi vùi trong chiếc ghế sofa đơn, bên tay là chiếc máy tính bảng vừa lấy xuống từ ghế phụ.

Anh đổi tư thế, hai chân bắt chéo, mũi giày thả lỏng rũ xuống: “Vào đi.”

Cửa vừa hé mở một khe hẹp chừng bàn tay, luồng khí áp chế đặc trưng của Alpha lập tức phả thẳng vào lưng, rõ ràng chẳng có lấy một chút pheromone nào nhưng vẫn khiến Chu Lạc An thấy vô cùng khó chịu.

“Cứ đứng ở ngoài cửa đi.” Anh kịp thời ngăn đối phương lại, mà bước chân kia cũng ngoan ngoãn dừng ngay tại chỗ.

Khi âm thanh cuối cùng lặng xuống, cả dinh thự chìm vào tĩnh lặng lạ thường. Nghiêm Ngụ âm thầm lùi về sau hai bước, nép vào một góc, ngực như bị đè nén tới mức khó thở.

Đây là bệnh bẩm sinh, cậu ta vốn đã nhát gan, mỗi lần chạm mặt cấp trên là triệu chứng càng thêm trầm trọng, mà xui xẻo thay cả tháng nay Chu Lạc An chưa từng tỏ ra vui vẻ với ai…

“Gâu!”

Không biết chú chó Samoyed trắng muốt lao ra từ đâu, sủa một tiếng vào phòng dọa Nghiêm Ngụ run bắn cả người, trên đầu kêu “phụt” một tiếng rồi mọc ra đôi tai thỏ, đôi tai theo tóc trượt xuống, rũ bên hai má, trông cực kỳ đáng thương.

Chu Lạc An tạm thời không rảnh quan tâm tới thể trạng của trợ lý, anh đang lật xem tư liệu của Thương Nhĩ.

Ánh mắt anh lướt vô định trên màn hình, cuối cùng dừng lại ở tấm ảnh một inch góc phải trên cùng.

Gương mặt điển hình của người Khu 9, ngũ quan sắc nét, khoảng cách giữa chân mày và mắt quá hẹp, mí mắt lõm vào tạo thành một rãnh sâu, là đặc điểm di truyền sau hàng trăm năm sinh sống dưới lòng đất, nước da tái nhợt đến lạ lùng.

Chu Lạc An không dừng lại quá lâu trên gương mặt này, điều thật sự hút mắt anh là trên đỉnh đầu đầy tóc rối có cặp tai thú màu đen đang lộ nửa tai nhọn, hình dáng dựng đứng rõ ràng.

Anh nhanh chóng lướt qua lý lịch cá nhân dài lê thê, nhìn sang cột thông tin bên góc.

“Alpha giống chó săn?”

Thương Nhĩ đáp lại rất nhanh, giọng nói dứt khoát gọn ghẽ: “Phải.”

“Cậu biết lý do mình tới đây chứ?”

“Biết.”

Câu trả lời ngắn gọn làm Chu Lạc An chợt nhớ đến câu “Huấn luyện bài bản, kỷ luật nghiêm ngặt” mà Nghiêm Ngụ nói. Anh đặt máy tính bảng xuống, mũi giày khẽ đung đưa, “Nghe nói cậu còn có yêu cầu khác, là cảm thấy tiền thù lao chưa đủ à?”

Không khí lại trở nên yên ắng, tựa như có thứ vô hình nào đó từ hai đầu hành lang dồn tới, quấn lấy hai người một chó đứng ngoài cửa.

Nghiêm Ngụ khó nhọc th* d*c mấy lần, giơ tay kéo tai che mặt, khóe mắt liếc trộm cặp tai chó vẫn đang dựng thẳng kia.

Không phải đồ giả đấy chứ?

Vì tuyết lớn nên đèn hành lang chỉ leo lét ánh sáng mờ vàng, Thương Nhĩ chậm rãi cúi đầu, bóng tối dưới mi mắt càng thêm nặng nề.

Hắn đưa ra điều kiện trao đổi của mình: “Tôi có thể không lấy thù lao.”

Không lấy thù lao? Chu Lạc An im lặng bật cười, cái cán cân này vốn là anh đưa ra, bây giờ đối phương lại cầm nó tới để mặc cả một thứ lớn hơn, tốt hơn.

“Hẳn là cậu còn nhớ nội dung trong hợp đồng, đây là một cuộc mua bán chung thân, cậu phải nghĩ cho kỹ, không lấy thù lao, sau này người thiệt sẽ không phải là tôi.”

Thương Nhĩ cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày của mình, đôi môi khô nứt khẽ mím lại, “Em ấy không thể tự lo cho bản thân, em ấy mới mười tuổi, vừa mới phân hóa thành Omega.”

Chu Lạc An đột nhiên im lặng, một lúc sau mới nhẹ nhàng lặp lại lời hắn: “Mười tuổi… Omega à…”

Giọng điệu của anh dịu đi nhiều: “Tôi rất ghét người khác đột ngột nâng giá, lẽ ra cậu nên ra điều kiện từ trước, nhưng tôi càng ghét rắc rối và phiền phức hơn, Nghiêm Ngụ.”

Bất ngờ nghe thấy tên mình, Nghiêm Ngụ vội buông tai xuống, run rẩy tiến lên gần cửa: “Dạ thưa ngài.”

“Đi làm đi.”

“Vâng, thưa ngài.” Con thỏ đáng thương đáp lại, sau đó ôm chặt lấy đôi tai của mình, rụt về chỗ an toàn.

“Thương Nhĩ.” Chu Lạc An tiếp tục nói: “Tôi đồng ý với yêu cầu của cậu, tiền thù lao cũng sẽ trả đủ cho cậu, nhưng tôi không phải đang làm từ thiện, tôi muốn cậu tuyệt đối trung thành với tôi. Tôi không muốn thấy chuyện này trở thành trò cười của cả Khu 4 hay thậm chí là của cả Khu Trực Thuộc Trung Ương, hay nói đúng hơn là cậu sẽ không có bất kỳ cơ hội nào. Trước khi điều đó xảy ra, tôi sẽ xử lý cậu trước.”

Thể trạng anh đang rất kém, cơ thể dần dần vùi sâu vào chiếc ghế sofa, mí mắt khẽ khép lại, trông như sắp thiếp đi lần nữa.

“Nghiêm Ngụ sẽ đưa cho cậu một cái vòng chống cắn, ở trong dinh thự nhớ phải đeo cho tử tế, xung quanh núi Phong có mạng điện tử khép kín, đừng dại dột thử làm gì, cuối cùng…”

Căn phòng tạm thời yên lặng.

“Chỉ được phép đánh dấu tạm thời, không được có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn.”

Lời nói sắc bén, ý cảnh cáo còn nặng nề hơn cả câu dọa xử lý hắn. Thương Nhĩ bất chợt ngẩng đầu, nhưng xuyên qua khe cửa, hắn chỉ nhìn thấy một bàn tay đeo găng đen đang lặng lẽ buông thõng.

“Nghe rõ chưa?”

Lần này Thương Nhĩ phản ứng chậm mất mấy giây: “… Rõ, cảm ơn ngài.”

“Xuống đi.” Giọng Chu Lạc An lộ rõ sự mệt mỏi, “Nghiêm Ngụ, đóng cửa lại.”

Cánh cửa khép lại, người trên sofa ngồi yên, trong không gian kín, thời gian dường như ngưng đọng.

Mãi lâu sau, tiếng chuông điện thoại đơn điệu, dồn dập vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Chu Lạc An lười nhác tháo găng tay ra, chậm rãi bấm nút nghe.

Đầu dây bên kia là giọng nam trong trẻo: “Anh Lạc An!”

“Thiểm Thiểm, có chuyện gì sao?” Chu Lạc An kéo dài âm cuối, giọng điệu lười biếng mà mềm mại, nghe như biến thành một người khác.

“Anh Lạc An, vết thương của anh đỡ hơn chưa? Nghiêm Ngụ nói hôm nay anh xuất viện rồi.”

“Ừm, tới núi Phong ở vài ngày.”

Kim Thiểm Thiểm không nhịn được háo hức, lập tức ầm ĩ: “Vậy em lập tức tới núi Phong tìm anh!”

Chu Lạc An ngừng lại một thoáng, từ chối: “Để sau đi, mấy ngày này không tiện lắm.”

“Có gì mà không tiện chứ? Anh với em còn gì mà phải ngại?” Kim Thiểm Thiểm vừa nói xong liền nhớ ra mấy tin tức gần đây, cố ý hạ thấp giọng hỏi: “Anh Lạc An, anh tìm được Alpha thích hợp rồi sao?”

Chu Lạc An không trả lời.

Tin tức Chu Lạc An, thủ tịch đương nhiệm của Khu 4 bị tập kích đã gây xôn xao giới chính trị sốt ba ngày liền, cho đến khi một quả bom tin tức mới đẩy câu chuyện cũ xuống khỏi bảng hot search.

“Tuyến thể Chu Lạc An tổn thương cấp độ II, nghi ngờ mất đi khả năng đánh dấu.”

Tin tức vừa được tung ra, cả Khu 4 dậy sóng. Tổn thương cấp II về cơ bản không thể phục hồi, nếu mất đi khả năng đánh dấu, nửa đời còn lại anh chỉ có thể làm một Beta bình thường không có gì đặc biệt.

Cuối cùng dư luận lại buôn chuyện: Vậy sau này bà Kim vốn mang bệnh lâu năm sẽ vượt qua kỳ ph*t t*nh như thế nào? Sẽ xóa bỏ đánh dấu hay sống chung với thuốc ức chế cả đời? Cặp đôi được ngưỡng mộ này liệu có vì thế mà chia lìa không?

Lúc ấy Chu Lạc An đã không còn hơi sức đoán xem kẻ đứng sau vụ ám sát là đối thủ chính trị nào, cũng chẳng bận tâm ai là người phát tán tin tức ra ngoài, trước mắt, anh phải đối mặt với một rắc rối lớn hơn nhiều.

Vết thương bên ngoài khiến kỳ ph*t t*nh của anh rơi vào trạng thái hỗn loạn, cộng thêm tuyến thể vốn dĩ đã phát triển không hoàn chỉnh, hiệu quả của thuốc ức chế bị rút ngắn nghiêm trọng, thậm chí anh không thể cầu cứu đội ngũ y tế, bởi vì chuyện này liên quan đến một bí mật đã bị che giấu suốt nhiều năm.

Vị quan chấp chính trẻ tuổi nhất Khu Trực Thuộc Trung Ương, hậu duệ Alpha mà Chu lão tướng quân tự hào nhất thực ra là một Omega dựa vào thuốc kích phân hóa để ngụy trang trèo lên vị trí hiện tại.

Trước khi hoàn toàn thân bại danh liệt, Chu Lạc An đã đưa ra một quyết định, anh cần một Alpha giúp mình duy trì sự tỉnh táo.

Một Alpha xa lạ, biết nghe lời và có độ phù hợp 100% với anh.

“Anh Lạc An, anh còn đang nghe không đó?”

Chu Lạc An hoàn hồn: “Ừ, để mấy ngày nữa đi, mấy ngày nữa anh bảo Nghiêm Ngụ đến đón em. Giờ anh còn có việc, cúp trước đây.”

Cúp máy xong, Chu Lạc An đứng dậy đi về phía phòng ngủ, lúc đi ngang qua, một tay anh khẽ vặn cúc áo khoác ngoài, ngón tay linh hoạt lướt qua mấy cái, cúc áo lập tức bung ra dễ dàng.

Chiếc sơ mi màu trắng như tuyết ôm lấy cơ thể anh, từ bả vai đến phần cơ lưng, cuối cùng thu gọn lại ở vòng eo gọn gàng. Nhờ vào nhiều năm kiên trì rèn luyện, vòng eo anh không đến mức mảnh mai, nhìn từ phía sau cũng chẳng khác biệt gì so với một Alpha bình thường.

“Xoẹt.”

Một tiếng rất khẽ vang lên, lớp băng dán cách ly bị gỡ khỏi da, mất đi sự kìm hãm, phần gáy vốn được che chắn kín kẽ giờ đây lộ ra trong không khí. Dưới lớp tóc lòa xòa chi chít những vết chích kim màu tím đỏ, chói mắt đến kinh hoàng.

Chu Lạc An mở tủ quần áo, chọn một bộ đồ ở nhà cao cổ màu be, đôi chân trần tiện xỏ vào đôi dép lông cừu đặt ở cuối giường.

Sau đó anh đi đến trước gương toàn thân, soi một lượt từ trên xuống dưới.

Chỉ thay một bộ quần áo, những đường nét sắc lạnh kia liền bị mài mòn trở nên mềm mại, hoàn toàn khác biệt với hình tượng lạnh lùng vô tình được mô tả trên tạp chí của chính phủ Khu 4, dáng vẻ hiện tại nhìn qua thật dễ gần.

Một lúc lâu sau, anh đưa tay vuốt cho tóc mái phía trước trông rối tung hơn, kéo cửa phòng ra rồi đi ra ngoài.

Đế dép mềm ma sát với bậc thang gỗ cứng, phát ra tiếng “soạt soạt” khe khẽ. Khi còn cách mặt đất một bậc, anh dừng lại, nhìn về phía thiếu niên có mái tóc và đôi tai màu đen trong phòng khách, mỉm cười chào hỏi.

“Chào cậu, tôi là Kim Lan.”

Vừa dứt lời, đôi tai chó kia khẽ giật một cái, sau đó chầm chậm gập về phía sau.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...