Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 2: “Bảo cậu ta học cho tử tế.”



“Gâu gâu gâu…”

Chú chó Samoyed lao ra từ sau lưng Thương Nhĩ, vòng quanh Chu Lạc An mà nũng nịu rên ư ử, hai tai cụp xuống y chang nhau.

Chu Lạc An đã quá quen thuộc với hành động này, thường thì là nó nhìn thấy thứ mình thích, hoặc đã làm chuyện gì đó không dám để anh biết.

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt dọc theo một bên tai của nó, ánh mắt quét một vòng xung quanh: “Nghiêm Ngụ đâu.”

Trong không khí thoang thoảng mùi hoa hồng, Thương Nhĩ theo phản xạ nín thở, chỉ tay về phía nhà bếp.

Đúng lúc đó Nghiêm Ngụ đẩy cửa bước ra, cậu ta cầm một con dao làm bếp sáng loáng, thấy Chu Lạc An, cậu ta thoáng sững lại rồi mới nhớ ra mình nên chào hỏi thế nào.

“Ngài xuống rồi, à… phu nhân.”

“Ừm.” Chu Lạc An liếc Nghiêm Ngụ một cái mang theo ý cảnh cáo, bước xuống bậc thang, nhìn về phía nhà bếp: “Tối nay ăn gì?”

“Tối nay có cần tây xào, gà kho khoai tây và canh gan heo nấu cải xanh.”

“Tốt.” Chu Lạc An gật đầu, anh vốn không kén ăn, từ trước đến nay Nghiêm Ngụ nấu gì thì anh ăn nấy, chỉ cần đảm bảo cân bằng dinh dưỡng là được.

“Đúng rồi.” Anh cũng không quên để ý tới người mới tới trong nhà, nghiêng người nhìn sang Thương Nhĩ: “Cậu muốn ăn gì thì bảo với Nghiêm Ngụ, món đơn giản thì cậu ta đều làm được.”

Thương Nhĩ cúi đầu, động tác và lời nói đều rất quy củ: “Dạ, phu nhân.”

Đôi tai chó trên đầu hắn đã sớm trở lại bình thường, dựng thẳng lên, Chu Lạc An nhìn thêm vài lần rồi cũng dời mắt đi, dặn Nghiêm Ngụ: “Tôi lên ngủ một lát, nấu xong thì mang lên cho tôi.”

Anh chỉ xuống gặp mặt Thương Nhĩ, nói đôi ba câu rồi xoay người lên lầu, tiện tay dắt theo con Samoyed.

Thương Nhĩ vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, mãi đến khi tầng hai vang lên tiếng đóng cửa khe khẽ, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn.

Omega mùi hoa hồng, mức độ phân hoá còn cao hơn hắn, không biết vì sao pheromone lại nồng đậm đến thế.

Thương Nhĩ khẽ nuốt nước bọt, tranh thủ lúc Nghiêm Ngụ chưa kịp đóng cửa đã lách người vào bếp, bật máy hút mùi lên.

Nghiêm Ngụ một tay cầm dao, một tay nắm cọng cần tây, không hiểu chuyện gì quay sang nhìn: “Sao thế?”

Thương Nhĩ kiệm lời nói ba chữ: “Tôi giúp cậu.”

Nghiêm Ngụ: “Hả?”

Thương Nhĩ đã buộc xong tạp dề, thuần thục bật bếp, múc nửa muỗng dầu.

Rõ ràng là hắn biết nấu ăn, một mình trông hai cái nồi, chần rau, phi dầu đâu ra đấy, so với Nghiêm Ngụ đang lóng nga lóng ngóng nấu canh thì tay nghề cao hơn không biết bao nhiêu lần.

Mấy món ăn lần lượt dọn ra, chỉ mới nửa tiếng đồng hồ, Nghiêm Ngụ đã lấy bộ chén đũa, đứng bên cạnh lén nuốt nước miếng.

Trên mâm chỉ bày hai cái đĩa nhỏ bằng nắm tay và thêm một bát canh, Thương Nhĩ một tay xách nồi, trước khi múc đồ ăn còn hỏi một câu: “Một đĩa thế này đủ chứ?”

“Đủ rồi đủ rồi, một mình phu nhân ăn không hết đâu.”

“Ông chủ không ăn sao?”

Nghiêm Ngụ suýt nữa quên mất bây giờ trên lầu là hai người, cậu ta ấp úng trả lời: “À thì… ông chủ ăn từ lâu rồi.”

Thương Nhĩ không hỏi nữa, cầm lấy xẻng xào, chia từng món ra một phần nhỏ.

Phòng làm việc không bật đèn, Chu Lạc An vẫn ngồi cuộn mình trên chiếc ghế sofa đó, chăm chú nhìn vào chiếc máy tính bảng, đôi dép len đi trong nhà bị anh đá mỗi chiếc một nơi, còn chú chó Samoyed thì ngoan ngoãn nằm dưới gầm bàn, làm cái đệm chân nhỏ cho chủ.

“Ông chủ ơi, cơm dọn xong rồi.” Nghiêm Ngụ bưng đồ ăn tới gần mới nhìn rõ ông chủ nhà mình đang xem một loại video giới hạn độ tuổi.

Chu Lạc An bấm nút tạm dừng, khá ngạc nhiên: “Nhanh vậy à?”

Hình ảnh dừng lại ở một vị trí vô cùng nguy hiểm, tiêu đề to tướng bằng phông chữ Tống1 màu xanh: Tiết thứ ba trong khóa học giáo dục giới tính vị thành niên – Đánh dấu tạm thời và đánh dấu vĩnh viễn.

Ở Khu 4, mỗi Alpha và Omega sắp trưởng thành đều phải nghiêm túc xem video này, cuối cùng còn phải trải qua một kỳ thi tốt nghiệp chính thức, không đạt thì phải quay lại học từ tiết đầu tiên.

Chu Lạc An thoát khỏi video, chuyển tiếp liên kết sang điện thoại của Nghiêm Ngụ: “Lát nữa gửi cho Thương Nhĩ, bảo cậu ta học cho tử tế.”

Đừng để tới lúc đó đánh dấu một lần không xong lại phải cắn lần hai lần ba, anh không có kiên nhẫn phối hợp, cũng chẳng muốn bị người khác dùng để luyện tập.

“Vâng.” Nghiêm Ngụ đặt khay đồ ăn lên bàn, đẩy về phía trước: “Ngài ăn cơm đi ạ.”

Hôm nay dường như đồ ăn có mùi thơm đặc biệt, Chu Lạc An cầm đũa lên, mới ăn một miếng đã dừng lại, nhìn về phía Nghiêm Ngụ.

“Ai nấu đấy?”

Tim Nghiêm Ngụ bay vọt lên tận trời: “Là… là Thương Nhĩ làm đấy ạ, ngài thấy không ngon sao?”

Chu Lạc An không nói gì, gắp liền mấy miếng thịt gà và khoai tây, đến lúc uống một hớp canh, sắc mặt anh đột nhiên trầm xuống, lông mày cũng từ từ nhíu lại.

“Thưa ngài?”

“Không sao.” Chu Lạc An cầm lấy ly nước bên cạnh uống hai ngụm, cúi đầu tiếp tục ăn, ăn xong cũng không nói là ngon hay dở.

“Sáng mai dẫn Thương Nhĩ đi kiểm tra sức khỏe toàn diện, làm nhanh lên, tối mai tôi chuẩn bị…”

Anh rút khăn tay lau khóe miệng, không nói tiếp câu sau.

Nghiêm Ngụ lập tức hiểu ý, dọn dẹp khay cơm xong, trước khi xuống lầu còn hỏi: “Ông chủ, sau này ngài cũng ăn trên lầu luôn sao?”

Chu Lạc An “ừ” một tiếng, “Sau này đều ăn trên lầu, nếu Thương Nhĩ có hỏi thì bảo sức khỏe tôi không tốt, cần nghỉ ngơi nhiều.”

Anh không thích chia sẻ không gian sinh hoạt chung với người khác, giả làm Alpha sống suốt hai mươi năm khiến anh càng để ý tới không gian cá nhân hơn bất cứ ai.

Nghiêm Ngụ lên lầu xuống lầu chỉ mất mười phút, cậu ta quay lại bếp, lần lượt cho đống đĩa bẩn vào máy rửa chén.

Thương Nhĩ liếc nhìn, trên đĩa chỉ còn lại hai miếng khoai tây và vài lát gan heo.

Thích ăn rau xanh và thịt gà, không thích tinh bột và nội tạng động vật, tuy có khẩu vị riêng nhưng cũng không phải kiểu kén ăn.

Nghiêm Ngụ tự múc cho mình một bát cơm, đứng cạnh bàn đảo bếp ăn ngấu nghiến, vừa nhai vừa dặn: “Mai phải dậy sớm đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe, nhớ đừng ăn uống gì, chút nữa chúng ta kết bạn liên lạc, tôi gửi cho cậu cái video để học trước. Còn cái vòng chống cắn để trên tủ đầu giường trong phòng cậu có kèm hướng dẫn đeo… Cậu nấu ăn ngon thật đấy.”

Cậu ta ăn rất nhanh, chỉ ba miếng là xong, giơ tay nhìn đồng hồ: “Không còn sớm nữa, tôi dẫn cậu về phòng, hôm nay ngủ sớm đi.”

Phòng ngủ ở cuối hành lang tầng một, sát ngay cầu thang, đồ nội thất chọn tông xám đơn điệu.

Nghiêm Ngụ giống như một con robot phải hoàn thành nhiệm vụ, giới thiệu từng món đồ trong phòng một lượt, ngay cả những thứ như giường và tủ quần áo mà chó cũng nhận ra cũng không bỏ sót.

Thế nhưng những món bài trí lạnh lẽo ấy thật khó khiến người ta có cảm giác thân thuộc. Thương Nhĩ không bước vào mà đứng ngoài cửa đánh giá một vòng, mãi đến khi Nghiêm Ngụ rời đi, căn phòng này hoàn toàn chỉ còn mình hắn, hắn mới thật sự thả lỏng.

Hắn khóa cửa lại, bước đến cuối giường ngồi xuống, đôi chân dài tự nhiên chạm đất.

Chuyến đi kéo dài hơn mười tiếng khiến lưng hắn nặng như chì, từng chút từng chút đè xuống, kéo cả người hắn ngửa ra nằm trên giường.

Nệm rất mềm, cơ thể lập tức lún xuống, cảm giác an toàn đã lâu không có chầm chậm bao bọc lấy chiếc cổ đang căng cứng của hắn, mí mắt khép lại, trước mắt chỉ còn một mảng trắng xóa, chớp nhoáng mấy lần rồi chuyển thành bóng tối.

“Brừ brừ…”

Túi quần rung lên hai lần, Thương Nhĩ lôi điện thoại ra, mở video mà Nghiêm Ngụ gửi tới.

Dưới ánh sáng chói mắt, hắn nheo mắt lại, nhìn rõ tiêu đề thì nhướng nhẹ lông mày.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...