Trong phòng kính vang lên một tiếng động lớn, đám người hầu nghe thấy vội chạy đến, bên trong đã rối tung bừa bộn, cả giàn hoa nghiêng ngả đổ vào góc tường, chậu cảnh chất đống, đất với chậu mỗi thứ một nơi.
Chu Lạc An cử động, rút chân ra khỏi đống đất rồi cúi xuống khẽ phủi sạch bụi bám trên ống quần.
“Chuyện gì thế này?” Cửa phòng bị đẩy từ ngoài vào, “Lạc An? Con về từ khi nào vậy?”
Chu Lạc An đứng thẳng dậy, nhìn về phía người đến: “Cô.”
Chu Thanh Tụng dừng lại ở ngưỡng cửa, nhíu mày vì cảnh tượng bẩn thỉu hỗn loạn trước mắt: “Chuyện gì thế này?”
Chu Lạc An không hề tỏ ra áy náy, bình thản kể lại sự việc vừa rồi: “Ông nội hỏi về Lạc Mẫn, con nói thật với ông rằng Lạc Mẫn không còn nữa, hình như ông rất tức giận, hất đổ cả giàn hoa.”
Nghe đến hai chữ “Lạc Mẫn”, ông cụ Chu vừa khóc vừa cười, vươn hai tay về phía Chu Thanh Tụng, miệng lẩm bẩm những câu từ rời rạc không rõ ràng.
Ấn đường của Chu Thanh Tụng càng nhíu chặt, nhưng bà làm ngơ trước sự cầu cứu của cha, chỉ căn dặn người hầu: “Đưa ông cụ về phòng nghỉ ngơi, mau dọn dẹp sạch sẽ chỗ này đi.”
Sau đó bà gật đầu với Chu Lạc An: “Lạc An, con theo cô.”
Chu Thanh Tụng đã gần năm mươi tuổi, không con không cái, hằng ngày chìm đắm trong sáng tác nghệ thuật của riêng mình, chẳng đoái hoài thế sự, sự hưng suy của nhà họ Chu vốn không liên quan gì đến bà.
Chu Lạc An quá hiểu rõ, vừa rồi bà tức giận chẳng qua chỉ vì cái gọi là “mỹ cảm” của căn nhà này bị phá vỡ thôi.
Đi ngang qua hành lang, bức tranh treo trên tường lại được thay cái khác, Chu Lạc An liếc nhìn thêm mấy lần, Chu Thanh Tụng lập tức dừng lại giới thiệu.
“Rất đẹp phải không, dạo trước ra cô ngoài mái vòm, tình cờ tìm được một khóm hoa coban1, cô đã làm ra ba loại màu.”
Chu Lạc An nhếch môi cười nhạt: “Cô lúc nào cũng thích những thứ có độc như vậy.”
Sắc mặt Chu Thanh Tụng biến đổi.
“Con không có ý trách cô.” Chu Lạc An vốn chẳng hiểu những gam màu kỳ ảo và những đường nét khoa trương đó, chỉ liếc thêm vài cái rồi thu lại ánh mắt, nhìn về phía Chu Thanh Tụng: “Dù sao cô cũng coi mấy loại màu sắc ấy như mạng sống của mình, sao có thể bỏ thứ quý giá thế vào thức ăn của con.”
Chu Thanh Tụng biết bản thân đuối lý: “Lạc An, lần đó quả thực là cô sơ suất, không nên để đồ bừa bãi như vậy.”
Chu Lạc An khẽ cười: “Người muốn lấy mạng con thì nhiều vô kể, chuyện này chẳng liên quan gì đến cô, cô không cần tự trách.”
Trong phòng vẽ của Chu Thanh Tụng có đến hàng trăm loại màu, người thường căn bản không thể phân biệt loại nào có độc, đối phương đã chuẩn bị từ trước, anh vốn chẳng thể nào tránh thoát.
“Nhưng bên ngoài mái vòm có không ít bức xạ ngoài rìa, cô đừng làm mấy chuyện nguy hiểm như vậy nữa.”
Hai cô cháu bằng mặt không bằng lòng, Chu Lạc An hời hợt quan tâm, Chu Thanh Tụng hoàn toàn không để vào lòng.
Phòng khách treo kín tranh của Chu Thanh Tụng. Chu Lạc An ngồi xuống ghế sofa, chợt thấy xung quanh ồn ào.
Người hầu dâng trà, anh liếc mắt qua, không có ý định động đến.
“Lạc An.” Chu Thanh Tụng cầm ly nhấp một ngụm, khuyên nhủ: “Sau này đừng nhắc lại chuyện của Lạc Mẫn nữa, nhất là trước mặt ông nội con.”
“Tại sao không được nhắc?” Chu Lạc An nhìn thẳng vào Chu Thanh Tụng, “Lạc Mẫn là em trai con, nó chết trong lòng con, cớ gì lại bắt con phải nghĩ cho cảm xúc của người khác?”
Chu Thanh Tụng có phần tức giận, đặt mạnh ly trà xuống bàn kính: “Đó không phải người khác! Đó là ông nội con!”
Chu Lạc An nhếch môi, không nói gì.
Im lặng giằng co hồi lâu, Chu Thanh Tụng thở dài: “Con vẫn còn hận bọn họ nhỉ?”
Chu Lạc An thẳng thắn thừa nhận: “Phải.”
Sao có thể không hận?
Một gia tộc ba đời, ông nội ép con trai đến phát điên, con trai lại lấy cùng một lý do mà ép chết cháu trai, mà kẻ khởi nguồn của mọi bi kịch ấy lại chưa bao giờ phải trả giá cho lỗi lầm của mình.
Ánh mắt Chu Thanh Tụng dừng lại ở khóe môi Chu Lạc An: “Nghiêm trọng lắm sao?”
Chu Lạc An đưa tay chạm lên, dưới đầu ngón tay nổi lên mấy vệt hằn.
Ông cụ Chu cầm súng cả một đời, cú tát ấy mà đánh hết sức vào mặt, e là anh đã bị chấn động não rồi.
“Ông nội con hồ đồ rồi mới ra tay với con thôi.” Giọng Chu Thanh Tụng dịu xuống nhiều, “Bôi chút thuốc đi, loại cao thảo dược cô dùng cũng khá hiệu quả.”
Chu Lạc An chờ một lúc, chẳng thấy đưa tới cái gì, bèn đứng dậy cáo từ: “Cô cứ bận việc đi, con về đây.”
Chu Thanh Tụng cũng đứng lên theo: “Lạc An, không ở lại ăn cơm sao?”
“Không cần.” Chu Lạc An từ chối, “Đến một hộp thuốc cô cũng không chịu tìm cho con, vậy thì khỏi phiền cô nữa.”
Tới nhà họ Chu chưa đầy nửa tiếng, Chu Lạc An đã ngồi lại trong xe, kéo gương xuống soi, thấy bốn vệt đỏ sưng kéo dài từ cằm lên tới khóe môi.
Thật ra cũng chẳng cần bôi thuốc, mai là sẽ tan thôi, nghĩ vậy nhưng trước khi lên núi anh vẫn ghé một tiệm thuốc mua đúng loại cao thảo dược Chu Thanh Tụng vừa nhắc.
Đợi đến khi cầm thuốc trên tay, anh lại chẳng muốn bôi nữa, đi ngang qua thùng rác liền tiện tay vứt vào.
Hiếm khi Chu Lạc An lái xe nhanh như thế, tới đỉnh núi thì chương trình tin tức trong ngày vừa kết thúc, đang phát dự báo thời tiết.
“… Cục Khí tượng nhắc nhở, dự kiến tối nay từ mười giờ sẽ có mưa nhẹ, kết thúc lúc hai giờ sáng, xin quý dân sắp xếp thời gian đi lại hợp lý.”
Chu Lạc An hạ cửa kính xe, để mặc gió lạnh ùa vào, lại nhấn ga, chiếc xe gầm lên lao thẳng vào sân.
Nghe thấy tiếng động cơ ngoài cổng, Thương Nhĩ tắt bếp ga nhìn đồng hồ, thoáng ngạc nhiên.
Sáng nay Nghiêm Ngụ đã nhắn tin bảo rằng hôm nay phu nhân sẽ đến nhà họ Chu, dặn hắn chỉ chuẩn bị cơm trưa cho mình, vậy mà cơm vừa nấu xong thì người đã về rồi.
Chu Lạc An đẩy cửa bước vào, qua loa xoa đầu chú chó Samoyed rồi đi đến bên bàn đảo bếp, liếc nhìn trong chảo.
Một đĩa cơm rang xì dầu giản đơn.
“Có phần của tôi không?” Anh hỏi.
Thương Nhĩ nhìn chằm chằm vào những vết đỏ nổi bật trên mặt Chu Lạc An, sững người một lúc mới đáp: “Có.”
“Được, lát nữa mang lên cho tôi.” Chu Lạc An dặn một câu, sau đó xoay người đi thẳng lên lầu.
Anh trở về phòng ngủ thay quần áo, gạt hết những chuyện bực bội trong ngày sang một bên rồi gọi điện cho Nghiêm Ngụ.
Tiếng tút vang lên vài hồi mới có người bắt máy, giọng Nghiêm Ngụ mang theo hơi thở dồn dập: “Ông chủ.”
“Ừ.” Chu Lạc An hỏi: “Có phát hiện mới không?”
“Có rồi!” Nghiêm Ngụ phấn chấn hẳn, “Mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi! Chúng tôi đã tìm ra manh mối, đang trên đường tới đó.”
Thuận lợi ư?
Chu Lạc An từng nếm mùi thiệt thòi quá nhiều, bản năng lúc nào cũng ngờ vực, trực giác mách bảo có gì đó không ổn.
“Đúng là dị chủng hệ thực vật, nghe nói là xương rồng, vì ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày nên nó đã nhổ hết gai trên người. Tạm thời mới chỉ biết được chừng này, cụ thể phải đợi thêm tin tức.”
Lời Nghiêm Ngụ nghe vừa kỳ quái vừa có chút ấm áp, khiến Chu Lạc An có cảm giác như đang nghe một câu chuyện cổ tích hoang đường.
Anh chỉ có thể dặn dò cẩn thận: “Quá thuận lợi thì không phải điềm tốt, nhất định phải chú ý, đừng để người ta gài bẫy. Hiện giờ Khu Trực Thuộc Trung Ương và Khu 9 đang căng thẳng, ở bên đó nhớ phải bảo vệ mình cho tốt.”
Bên ngoài có người gõ cửa, Chu Lạc An lại dặn thêm một câu về sẽ tăng lương rồi mới cúp máy.
Cửa hé một nửa, Thương Nhĩ không nói lời nào, chỉ đưa vào một khay thức ăn.
Chu Lạc An cúi đầu nhìn, không phải cơm rang xì dầu mà là bữa ăn tiêu chuẩn với hai món mặn một món canh.
Bên cạnh chiếc thìa còn đặt thêm một tuýp thuốc mỡ đã dùng được một nửa.
