Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 9: “Lạc Mẫn không còn nữa rồi.”



Hai người tách nhau ra dưới chân núi, Chu Lạc An nhắm mắt nghỉ ngơi nên không thấy Kim Thiển Thiển hạ kính xe xuống vẫy tay với mình.

Đi ngang qua bệnh viện, anh nhớ lại Kim Thiển Thiển từng hỏi có muốn vào khám không.

Ánh mắt dời về gần, phản chiếu trên tấm kính chống đạn là một gương mặt tiều tụy, quầng thâm mắt một bên to một bên nhỏ, trông chẳng đối xứng tẹo nào.

Có lẽ nên đi xem thử, không thể cứ mất ngủ mãi, đến lúc thân thể gục ngã thì chẳng khác nào dâng cơ hội cho Chương Dục Minh và Phùng Dặc ôm nhau đá lưỡi cười.

Xe đã chạy qua một ngã rẽ, cuối cùng anh cũng hạ quyết tâm, bảo: “Quay xe, tới bệnh viện.”

Tài xế không nói một lời, lập tức vòng xe ở ngã kế tiếp, quẹo vào sân sau.

“Lát nữa để tôi tự lái, cậu đi đi.” Đuổi tài xế về, Chu Lạc An lại ngồi thêm một lúc mới xuống xe.

Hôm nay anh khoác áo măng tô cổ tròn, vẫn là sắc đen gọn gàng, càng tôn thêm gương mặt trắng bệch.

Nếu bị phóng viên chụp được thì không biết sẽ giật cái tít gì nữa, chắc hẳn là kiểu “Chu Lạc An bệnh tình thêm nặng, một mình đến viện tái khám.”

Anh quẹt thẻ lên tầng cao nhất, trở lại phòng bệnh tư nhân từng ở suốt một tháng, thuần thục mở máy y tế rồi nhập mật mã.

“Brừ…” Máy khởi động, bắt đầu rung lắc dữ dội khiến lòng anh cũng phiền não theo.

Cởi áo khoác, anh dán sẵn điện cực và thiết bị áp suất âm rồi ngồi ngẩn người bên giường.

“Ting…” Máy y tế khởi động xong, màn hình nhảy ra một khuôn mặt pixel đang cười: “Xin hãy mô tả ngắn gọn tình trạng cơ thể hiện tại của ngài.”

“Mất ngủ.” Chu Lạc An do dự vài giây rồi bổ sung: “Tuyến thể hỗn loạn.”

“Xin chờ trong giây lát, chúng tôi đang tiến hành kiểm tra cho ngài.”

Năm phút sau, âm thanh mang chút hân hoan vang lên bên tai: “Chúc mừng ngài, thân thể của ngài hoàn toàn khỏe mạnh!”

Chu Lạc An: “…”

Đã đến lúc nên tìm người nghiên cứu ra một bộ chương trình y tế mới rồi.

“Xin hỏi, ngài còn mắc bệnh tình nào khác không?”

Chu Lạc An quyết định cho nó thêm một cơ hội nữa, lần này anh hỏi vô cùng chi tiết: “Dạo gần đây tôi mất ngủ rất nặng, tôi muốn biết chuyện này có liên quan đến việc tuyến thể rối loạn không, phải điều trị thế nào?”

Máy y tế vận hành với tốc độ cao, rung lắc còn dữ dội hơn.

“Xin hỏi, gần đây ngài có từng đánh dấu hay sinh hoạt t*nh d*c không?”

Chu Lạc An ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Năm ngày trước có tiến hành đánh dấu, không có sinh hoạt t*nh d*c.”

“Xin hỏi, độ phù hợp pheromone giữa ngài và bạn đời là bao nhiêu?”

Chu Lạc An lập tức ý thức được điều gì đó, lông mày dần dần chau lại, miễn cưỡng thốt ra con số kia: “… 100%.”

Quả nhiên, máy y tế đưa ra đáp án giống hệt lần trước: “Cảnh báo, cảnh báo, độ phù hợp quá cao sẽ sinh ra sự lệ thuộc cực mạnh. Khi không thể hấp thu đầy đủ pheromone Alpha, Omega sẽ lần lượt xuất hiện mất ngủ, chán ăn, choáng váng và nhiều biến chứng khác.”

Chu Lạc An không nói một lời.

Đêm hôm đó, cơn buồn ngủ bất ngờ kéo đến vì anh đã ngửi thấy pheromone của Thương Nhĩ.

Máy y tế lập tức đưa ra phác đồ điều trị: “Phát hiện tuyến thể của ngài đang rơi vào tình trạng cực kỳ thiếu hụt pheromone Alpha, khuyến nghị ngài nên bổ sung thông qua việc được đánh dấu hoặc tiếp xúc gần gũi với Alpha, phương pháp tốt nhất là tiến hành quan hệ t*nh d*c. Thí nghiệm thực tế đã chứng minh, nồng độ pheromone trong thân thể Alpha lúc này cao gấp ba lần so với trong tuyến thể.”

Sắc mặt Chu Lạc An lập tức sầm xuống, anh không nhịn được mà chửi thẳng vào cái máy: “Cút.”

“Vâng.” Máy y tế ngoan ngoãn nghe theo, tắt phụt.

Chu Lạc An tức đến choáng váng, anh vừa định bỏ đi thì chợt nhớ mình chưa xóa hồ sơ điều trị, đành phải khởi động lại máy, xóa sạch sành sanh đoạn đối thoại vừa rồi, sau đó mới lê bước nặng nề ra ngoài.

Ngồi phịch xuống ghế lái, Chu Lạc An chỉ biết hối hận vô cùng.

Là anh quá theo đuổi sự hoàn hảo, việc gì cũng phải làm cho tốt nhất, ngay cả tìm Alpha cũng chọn kẻ có độ phù hợp cao nhất, cứ ngỡ có thể yên ổn trọn đời, nào ngờ tự tay đào cho mình một cái hố sâu.

Ngả đầu lên vô lăng nghỉ ngơi một chốc, Chu Lạc An ngẩng dậy, dứt khoát khởi động xe, vào số rồi mạnh mẽ đạp ga, chiếc xe lập tức lao vút đi.

Khi vừa về tới nhà họ Chu, đài tin tức đã tường thuật chi tiết hành trình của anh, nghe đến câu “Bệnh tình không hề tiến triển, tức giận đập cửa xe rời đi”, Chu Lạc An nhấn nút trên bảng điều khiển trung tâm, cắt ngang bản tin rồi mở cửa xuống xe.

Anh sải bước băng qua sảnh chính, đi thẳng ra sân sau, đẩy cửa kính của phòng kính ngập tràn ánh nắng, một ông lão tóc bạc trắng đang ngồi giữa đám dương xỉ Boston rậm rạp.

Dương xỉ vốn có yêu cầu rất khắt khe về độ ẩm và nhiệt đ, Chu Lạc An khép kín cửa lại, bước tới, nửa quỳ trước gối ông cụ: “Ông nội.”

Ông lão vẫn còn minh mẫn, song ánh mắt lại lộ chút mơ hồ: “Hướng Vinh?”

Chu Lạc An khẽ thở dài. Anh và người cha Chu Hướng Vinh giống nhau đến tám phần, từ khi ông cụ lẫn lộn vẫn luôn nhận nhầm anh thành cha mình.

“Hướng Vinh.” Ông cụ nhà họ Chu khẳng định chắc chắn người trước mặt chính là đứa con trai bất tài của mình, bỗng vung cánh tay khô gầy lên, hung hăng quét thẳng về phía mặt Chu Lạc An.

Chu Lạc An né sang một bên, đầu ngón tay của ông chỉ sượt qua gò má anh, không đau nhưng nhanh chóng để lại mấy vệt đỏ.

Ông cụ chỉ thẳng mặt anh, giận dữ mắng: “Đồ nghịch tử! Mày còn dám vác mặt đến trước tao! Nhà họ Chu giao vào tay mày, mày đã làm ra cái thể thống gì hả!”

Chu Lạc An đứng thẳng, lùi lại hai bước, lặng lẽ lắng nghe.

Bốn mươi năm trước, khi ông cụ Chu còn giữ chức trong quân bộ, nhà họ Chu ở Khu 4 có thể nói là rực rỡ huy hoàng, cho đến khi đổi sang Chu Hướng Vinh nắm quyền, từng ngày từng ngày đều tuột dốc không phanh.

Theo cách nói của ông cụ Chu thì mọi thứ đều bại dưới tay Chu Hướng Vinh, một Omega dù được cả nhà dốc sức nâng đỡ vẫn không thể chạm đến độ cao mà Alpha có thể đạt được.

Chu Hướng Vinh cũng tự biết giới hạn của mình nên khi hay tin đứa con phân hoá thành Omega, ông ta đã bất chấp phản đối của vợ, tiêm thuốc xúc tiến phân hoá cho Chu Lạc An mới mười tuổi nhằm hy vọng xoay chuyển cục diện.

Phương pháp ấy quả thật có hiệu quả. Khi trưởng thành, Chu Lạc An bước vào chính cục với tư cách là một Alpha mới có thể kéo nhà họ Chu thoát khỏi bờ vực diệt vong.

“Mày… mày đúng là đồ bất tài…” Ông cụ tức đến mức toàn thân run rẩy, nước dãi không khống chế được chảy ra khoé miệng, làm ướt cả khăn trước ngực.

Ánh mắt Chu Lạc An vẫn lạnh nhạt nhìn ông, mãi đến khi thấy ông lão sắp nghiêng ngả khỏi xe lăn mới vươn tay đỡ.

“Ông nội.” Anh rút mấy tờ khăn giấy, giúp ông lau sạch sẽ, “Ông nhìn kỹ đi, con là Lạc An.”

Ông cụ sững người: “Lạc An… Lạc An…”

Trong ký ức dần dần hiện ra hai gương mặt non nớt, một trong số đó trùng khớp với người trước mặt.

“Lạc An ngoan, Lạc An ngoan.” Ông cụ cười hiền hòa, xoa đỉnh đầu Chu Lạc An, “Đứa con trai Hướng Vinh bất tài, nhưng để lại cho ông hai đứa cháu ngoan.”

Nói xong, ông đảo mắt nhìn quanh, không thấy ai khác, bèn sốt ruột hỏi: “Thế còn Lạc Mẫn đâu?”

Chu Lạc An cúi đầu, giúp ông phủi đi mấy chiếc lá dương xỉ vương trên vạt áo.

“Ông nội, Lạc Mẫn không còn nữa rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...