Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 18: “Chẳng thà ngồi xe lăn.”



Ba ngày sau, tại trạm tiếp nhận Bắc Đảo của Khu 4.

Trần Bạc cuối cùng cũng nhận được giấy phép nhập khu tạm thời mà mình hằng mong đợi, cậu ta lái xe vào khu vực phun sương, nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thán: “Mái vòm cao đến mức chẳng thấy rõ, không hổ là Khu 4…”

“Chú.” Một cái đầu nhỏ nhô lên từ ghế sau, đôi tai chó một cái dựng về trước, một cái ngả về sau, “Anh trai có đến đón cháu không?”

“Không biết.” Trần Bạc một tay cầm vô lăng, một tay bật radio, một tay cầm chai nước ở ghế phụ uống hai ngụm, mấy tay còn lại gãi đầu, “Em bị sao thế Thường Sam? Anh nhỏ hơn anh trai em, sao cứ gọi anh là chú hoài vậy?”

Thường Sam khoanh tay ôm ghế phụ, hơi lùi xa Trần Bạc. Cô bé thật sự không thích mấy cái xúc tu của bạch tuộc, trơn nhẵn mà dính dính, trên đó còn chi chít những giác hút màu hồng.

Trần Bạc giấu xúc tu đi, nghiêng đầu thì thầm với Thường Sam: “Chắc là không đến được, em không nhận ra à, có gì đó không ổn.”

“Không ổn chỗ nào?”

“Anh cảm thấy… anh trai em bị phú bà giam cầm rồi.”

Thực ra Thường Sam đã sớm nhận ra, lần trước gọi video, anh cô còn đeo vòng chống cắn.

Nhưng cô bé kín miệng, không kể chuyện này cho Trần Bạc mà hỏi lại: “Chú, sao chú nói vậy?”

“Em xem này…” Trần Bạc vừa nói vừa vung xúc tu, “Việc anh trai em đột nhiên đến Khu 4 đã không bình thường, hơn nữa chuyện đón em qua đây học chưa đầy một tháng đã xong, anh đoán chắc chắn liên quan đến người họ Chu kia.”

Thường Sam tuy nhỏ tuổi nhưng hành xử rất chín chắn, cô bé gật đầu trầm ngâm, “Ồ” một tiếng rồi không nói gì thêm.

Qua khu vực phun sương, Trần Bạc đạp chân ga, xe trượt tới điểm kiểm tra, ngoài căn phòng kính màu trà có đỗ một chiếc xe đen tuyền đời mới nhất, biển số phản chiếu ánh sáng chói mắt dưới nắng. Cậu ta nheo mắt nhìn hồi lâu mới thấy rõ đó là biển bạc.

“Chà, là biển bạc.”

Thường Sam nhìn theo ánh mắt Trần Bạc. Anh trai cô từng nói chỉ xe có cấp bảo vệ cao nhất mới được gắn biển bạc, toàn bộ khoang xe làm từ vật liệu siêu xuyên thấu, tương đương một mái vòm di động nhỏ, chỉ riêng hệ thống nội tuần hoàn đã duy trì được vài trăm giờ.

Trần Bạc lại cảm thán: “Bao giờ anh mới được lái chiếc xe này đây.”

Thường Sam mất hứng thu ánh mắt về.

Qua màn kiểm tra bức xạ, Trần Bạc đỗ xe, quay lại nhìn ghế sau, “Xong rồi, đợi nhé, lát nữa chắc có người đến đón hai đứa.”

Ghế sau không chỉ có Thường Sam mà còn có một cậu bé khoảng bảy tám tuổi, đỉnh đầu mọc một cây xương rồng nhỏ cỡ quả nho. So với Thường Sam, cậu bé co mình trong góc, vai rụt lại, ánh mắt đờ đẫn nhìn xuống mũi chân, chẳng phản ứng gì với lời Trần Bạc.

Thường Sam liếc sang bên cạnh, ngồi thẳng người hỏi Trần Bạc: “Chú, chú biết anh cháu làm gì ở Khu 4 không?”

“Ai mà biết, anh trai em thần thần bí bí, chẳng nói gì cả.” Trần Bạc hạ cửa kính, chán nản châm một điếu thuốc, mới hút hai hơi đã vội dập đi, khẽ nói: “Tới rồi.”

Hôm nay Nghiêm Ngụ mặc một bộ vest trắng, bên cạnh là Hà Huy mặc bộ đồng phục đen. Hai người lần lượt bước vào trạm kiểm tra, ánh mắt chính xác khóa chặt chiếc xe bảo hộ màu xám bình thường.

Cách cửa xe không thấy rõ gì, nhưng khi tài xế đẩy cửa bước xuống, tám xúc tu như váy xòe quanh eo, Nghiêm Ngụ giật mình, bước chân khựng lại.

Hà Huy cũng dừng lại, liếc nhìn cậu ta, “Sao vậy?”

Nghiêm Ngụ ngại không dám nói mình hơi sợ, chỉ mím môi, gượng gạo bước về phía trước.

“Là ngài Chu đúng không.” Trần Bạc chạy tới, nắm tay Nghiêm Ngụ lắc lia lịa, “Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.”

Nghiêm Ngụ sợ đến mức không nói nên lời, cậu ta thu cánh tay lại, khéo léo thoát ra, cố ép mình không nhìn mấy miếng thịt mềm đang ngọ nguậy kia.

Trần Bạc không để ý, lại đưa tay về phía Hà Huy, “Vậy chắc ngài là ông chủ Nghiêm rồi.”

Cuối cùng Hà Huy cũng nhận ra chú thỏ con đang sợ, anh ta bước lên một bước, chắn trước mặt Nghiêm Ngụ, nở nụ cười khách sáo, “Vất vả rồi, bọn trẻ đâu?”

Lúc này cửa sau xe đột nhiên mở ra, Thường Sam tự nhảy xuống, balo đôi trên vai không biết chứa gì mà nặng trịch, kéo cả người cô bé ngửa ra sau.

Cô bé đi sang bên kia, gõ lên kính xe, xương rồng bi nhỏ chậm chạp trượt xuống từ ghế, nép sát bên Thường Sam như muốn tìm nơi nương tựa.

Nghiêm Ngụ giơ tay chọc vào lưng dưới của Hà Huy, khẽ nói: “Tôi đưa cô bé về núi Phong, cậu dẫn cậu bé đi bệnh viện nhé.”

“Được.” Hà Huy vẫy tay với hai đứa trẻ, “Này, nhóc xương rồng bi nhỏ kia, đi với tôi nào.”

Xương rồng bi nhỏ không dám động, cuối cùng Thường Sam phải nắm tay dắt cậu bé đi, giao người cho Hà Huy.

Nghiêm Ngụ nhanh chóng thanh toán, gật đầu với Trần Bạc, “Giấy phép nhập khu tạm thời còn 24 tiếng, cậu có thể đi dạo tùy ý trong Khu 4.”

Nói xong, cậu ta mỉm cười dịu dàng với Thường Sam, “Đi với anh nào, anh đưa em đi gặp anh trai.”

“Vâng, cảm ơn anh.” Thường Sam kéo balo lên vai, nhảy một bước, không quên vẫy tay chào Trần Bạc, “Chú, cháu đi đây.”

Chú Trần: “…”

Cậu ta chống mấy tay vào hông, hất cằm, “Đi đi, đi đi.”

Đợi người đi xa, cậu ta lấy điện thoại nhắn tin cho Thương Nhĩ.

[Anh Phong, em nhìn giúp anh rồi, gầy gầy nhỏ nhỏ, trắng trẻo sạch sẽ, còn không cao bằng Nghiêm Ngụ.]

Nhận được tin, Thương Nhĩ bỏ việc đang làm, hồi lâu không động đậy.

Hắn biết Nghiêm Ngụ cao cỡ nào, cỡ Mật Mật khi đứng dậy, chỉ tới vai hắn là cùng, còn thấp hơn một khúc.

Một Alpha chỉ cao một mét sáu, trắng trẻo gầy gò, theo dữ liệu giải mã gen công bố ở Khu Liên Hợp Trung Ương thì chắc chắn thuộc dạng tàn tật, còn không bằng ngồi xe lăn.

Hắn khó mà tưởng tượng nổi một Omega xuất sắc như vậy lại chọn kết hôn với một người thế này, có lẽ là do bất đắc dĩ, hoặc bị ép buộc…

Tóm lại, khả năng tự nguyện quá thấp.

“Ông chủ, đón được người rồi.”

Nghe tiếng cửa mở, Chu Lạc An nghiêng người nhìn, chiếc xe lăn dưới mông khẽ chuyển động.

Hà Huy giật mình, “Ông chủ, sao ngài lại ngồi xe lăn?”

Chu Lạc An lắc đầu: “Bị ngã một cái, không có gì to tát.”

Vết thương từ vài ngày trước cuối cùng cũng đến giai đoạn hồi phục, việc phân chia tế bào và tái tạo mô khiến cơn đau thêm trầm trọng, sáng nay chỉ nhấc tay hay đi vài bước cũng khó khăn, vất vả lắm mới đến được bệnh viện, anh vội hỏi mượn y tá một chiếc xe lăn.

Hà Huy tặc lưỡi, lại tò mò: “Ngài đang nghỉ dưỡng ở núi Phong cơ mà? Sao lại bị thương nặng thế?”

Chu Lạc An không muốn trả lời, nghiêng đầu nhìn đứa trẻ phía sau Hà Huy.

Hà Huy vội kéo đứa trẻ ra, vỗ nhẹ lên cây xương rồng nhỏ trên đầu cậu bé, “Đây là xương rồng bi nhỏ, qua đó đi.”

Chu Lạc An điều khiển xe lăn tiến lên vài bước, dừng trước mặt đứa trẻ, dịu giọng hỏi: “Đừng sợ, cháu tên gì?”

Cậu bé còn nhát hơn cả Nghiêm Ngụ, đối diện Chu Lạc An, chưa kịp nói đã nước mắt lăn dài, nức nở thốt ra hai chữ: “Bội Bội.”

Chu Lạc An thầm thở dài, hôm nay mặt anh đáng sợ đến thế sao, làm người ta khóc rồi?

“Bội Bội…” Anh cố gắng nói thật nhẹ nhàng: “Đừng sợ, chú không làm gì cháu đâu. Cháu còn nhớ anh trai cháu trông thế nào không? Chú đưa cháu đi gặp anh ấy, được không?”

Bội Bội ngây ngô gật đầu, “Nhớ, nhưng… nhưng họ bảo anh cháu chết rồi.”

Chu Lạc An im lặng vài giây, “Đúng vậy.”

Bội Bội lại hỏi: “Có phải chú giết anh cháu không?”

“Này nhóc con, nói bậy gì thế?” Hà Huy nghiêm mặt, trừng Bội Bội từ trên cao, “Là anh nhóc muốn giết ông chủ, không thành nên tự sát.”

Cái trừng đó khiến cậu bé từ nức nở chuyển sang gào khóc.

Chu Lạc An không trách ai, chỉ lạnh lùng nhìn Bội Bội khóc đến kiệt sức rồi vẫy tay với Hà Huy, “Đưa cậu bé đi nhận diện thi thể trước, sau đó sắp xếp xét nghiệm quan hệ huyết thống.”

Kết quả xét nghiệm được đẩy nhanh, lúc Hà Huy quay lại còn một tay xách cậu bé vẫn đang khóc lóc, vào cửa thả xuống sàn, lau mồ hôi trên trán.

“Khó nhằn thật, thấy anh trai là khóc suốt.”

Chu Lạc An nhìn, cây xương rồng trên đầu cậu bé đã khóc đến héo rũ.

“Thế nào?” Anh hỏi.

Hà Huy đưa báo cáo xét nghiệm cho Chu Lạc An, “Không vấn đề gì, đúng là anh trai cậu bé, cả hai đều là xương rồng.”

Chu Lạc An nhận lấy nhưng không xem, bất ngờ đứng dậy bước tới trước mặt Bội Bội, “Chú hỏi cháu, gần đây anh cháu có tiếp xúc với người lạ nào không?”

Bội Bội chỉ biết khóc, không để ý đến câu hỏi của Chu Lạc An.

“Cháu còn nhớ người đó trông thế nào không?”

Vẫn chỉ là tiếng khóc khiến người ta phiền lòng.

Chu Lạc An thực sự không có nhiều kiên nhẫn với kiểu trẻ con chỉ biết khóc, anh vẫy tay, nói với Hà Huy: “Đưa cậu bé về căn hộ đi, vài ngày nữa tính tiếp.”

Trên đường về núi Phong, Chu Lạc An nhận được cuộc gọi từ Chu Thanh Tụng, anh bật loa ngoài, nhưng người nói lại là ông nội Chu.

“Lạc An.”

Hiếm khi ông nội tỉnh táo, Chu Lạc An gọi “Ông nội”, ông cũng đáp lại.

“Lạc An, vài ngày nữa là ngày giỗ của Lạc Mẫn…”

“Ông nội.” Chu Lạc An ngắt lời, “Cháu sẽ đi thăm Lạc Mẫn, ông yên tâm.”

Đầu bên kia im lặng một lúc rồi lại nói: “Vậy ông…”

Chu Lạc An tiếp tục cắt ngang: “Ông đi lại bất tiện, chuyện nhỏ này để cháu lo là được.”

Ông nội Chu còn muốn nói gì đó nhưng bị Chu Thanh Tụng giật lấy điện thoại.

“Lạc An, cô đã đặt hoa tươi và bánh ngọt Lạc Mẫn thích, hai ngày nữa con nhớ qua lấy.”

Nói xong liền cúp máy.

Chu Lạc An cười khẩy, ném điện thoại lên ghế phụ, bất chấp cơn đau ở hông phải mà đạp mạnh chân ga.

Chiếc xe đen tuyền biển bạc ngang nhiên lướt qua quảng trường trung tâm, thu hút không ít ánh nhìn. Chu Lạc An lái xa một đoạn mới tìm một ngã tư không người dừng lại.

Anh yêu thương Chu Lạc Mẫn hơn cha mẹ, ông nội hay bất kỳ ai trong gia đình này, nên ngày giỗ của Lạc Mẫn chỉ mình anh được đi.

Những kẻ giả tạo không xứng.

Điều chỉnh tâm trạng xong, Chu Lạc An gọi điện cho Nghiêm Ngụ.

“Ngày giỗ Lạc Mẫn sắp đến rồi, đặt trước một bó hoa.”

“Tôi đã đặt rồi, là hoa hồng trắng giống năm ngoái.”

“Tốt.” Chu Lạc An khởi động xe lại, tiện miệng hỏi: “Thương Nhĩ gặp em gái chưa?”

Nghiêm Ngụ ngừng một lát, dường như che ống nghe để nói, giọng lẫn tiếng gió ồn ào: “Ngài, cô bé này nhất định không tầm thường.”

“Vậy à?” Chu Lạc An nổi hứng, quay đầu xe hướng về con đường lên núi, “Vậy tôi về xem thử.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...