Chu Lạc An lái xe vòng qua sau núi, dừng trước mộ Chu Lạc Mẫn, hút một điếu thuốc rồi mới trở về nhà.
Ở lối vào xuất hiện thêm một đôi giày da trẻ em, thêu hai chú chó bằng chỉ màu sặc sỡ, được đặt ngay ngắn ở vị trí ngoài cùng, bên cạnh đôi giày là một chiếc balo vải hoa hòe.
Đã lâu lắm rồi không có những họa tiết ngây thơ như thế này xuất hiện trong nhà. Chu Lạc An nhìn thêm vài lần, cúi xuống đổi dép lê, vòng qua giá đèn ở lối vào, sau đó gặp Thường Sam đang lặng lẽ đọc sách trong phòng khách.
Bốn mắt chạm nhau, Thường Sam đứng dậy chào trước: “Chào chú.”
“Chào cháu.” Chu Lạc An đổi hướng đi vào phòng khách, ngồi xuống ghế sofa đơn, cơ thể tự nhiên ngả vào ghế.
“Cháu tên gì?” Anh hỏi.
Thường Sam trả lời rành rọt: “Cháu tên Thường Sam, Thường trong thường xuyên, Sam trong cây tùng. Anh trai cháu tên Thường Phong, làm việc ở đây, là anh thỏ đưa cháu đến.”
Lời giới thiệu rõ ràng, mạch lạc, có trật tự, hơn hẳn cậu bé xương rồng bi nhỏ chỉ biết khóc. Chu Lạc An gật đầu, liếc nhìn cuốn sách trên tay Thường Sam, đó là cuốn sách gần đây anh đọc để giết thời gian, toàn văn tối tăm khó hiểu về chính trị, người bình thường khó mà hiểu nổi.
“Thích đọc sách à?”
Thường Sam đáp “dạ”, cẩn thận giải thích: “Cháu hỏi anh thỏ rồi, anh ấy bảo được đọc.”
“Đọc hiểu không?”
Thường Sam lắc đầu, “Một chút thôi.”
Chu Lạc An chống cằm, ung dung nhìn cô bé.
Cô bé trông gần giống hệt anh trai, ngay cả mái tóc xoăn ngắn cũng y chang, điểm khác duy nhất là đôi tai chó chưa dựng hẳn, ngả nghiêng lung tung.
Trông càng thêm đáng yêu.
Anh vẫy tay với Thường Sam, ra hiệu cô bé đến gần rồi hỏi tiếp: “Chú nghe nói cháu chưa từng đi học, sao đọc hiểu được?”
“Tuy cháu chưa đi học, nhưng cháu luôn đọc sách.”
Lại gần hơn, mũi Thường Sam đột nhiên khịt khịt hai cái, lặng lẽ mím môi, không dám nói thêm.
Sao người này lại có pheromone của anh trai mình?
Chu Lạc An nhìn Thường Sam hồi lâu, cuối cùng không nhịn được, bất ngờ đưa tay xoa hai cái lên đôi tai mềm oặt, dùng giọng điệu bề trên khen ngợi: “Vậy thì giỏi lắm.”
“Thường Sam.”
Một giọng nói mang chút cảnh cáo vang lên từ phía sau, nhận ra là Thương Nhĩ, Chu Lạc An vội rút tay lại.
Bắt nạt cún con bị chó con phát hiện rồi.
Anh hắng giọng, đứng dậy quay đầu, rất tự nhiên bắt chuyện: “Nghiêm Ngụ đâu?”
Trên tạp dề trước ngực Thương Nhĩ vương một vệt máu, tỏa ra mùi tanh khó chịu khiến Chu Lạc An cau mày.
“Cái gì đây?”
“Vừa giết gà, không cẩn thận để bắn lên.” Thương Nhĩ tháo tạp dề, tùy tiện vò lại, “Nghiêm Ngụ nôn hai lần, đang tắm.”
Đừng nói Nghiêm Ngụ, chính Chu Lạc An cũng cảm thấy cổ họng hơi cuộn lên. Anh đẩy Thương Nhĩ ra, chạy đến bồn rửa, ấn hai lần nước rửa tay, ngửi thấy mùi chanh tươi mới mới thấy dễ chịu hơn.
Trong phòng khách, Thường Sam kéo tay áo Thương Nhĩ, khẽ hỏi: “Anh, đó là ‘phú bà’ bỏ tiền cho anh à?”
Thương Nhĩ kinh ngạc liếc nhìn cô bé, “Ai nói với em mấy chuyện này? Vừa nãy em nói gì với người đó?”
Thường Sam lúng túng: “Không…”
Thương Nhĩ rõ ràng không tin, hắn chen vào bếp, chậm chạp đứng cạnh Chu Lạc An, giả vờ dọn bàn nhưng thực chất đang lén quan sát đối phương.
Chu Lạc An cúi đầu rửa tay, không ngẩng lên hỏi: “Có việc gì à?”
Thương Nhĩ khựng lại.
“Thường Sam… Thường Sam không biết tôi làm gì ở đây, nếu em ấy nói gì kỳ lạ, phu nhân đừng để tâm.”
Chu Lạc An tắt vòi nước, rút vài tờ giấy lau nước trên tay, “Không nói gì đâu, chỉ trò chuyện về việc đọc sách thôi.”
Thương Nhĩ cẩn thận quan sát sắc mặt Chu Lạc An, thấy mặt anh tái nhợt, nếp nhăn giữa lông mày vẫn chưa tan, tâm trạng có vẻ rất tệ.
Hắn cân nhắc hỏi: “Hôm nay phu nhân về nhà họ Chu à?”
Chu Lạc An ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt kỳ lạ.
Thương Nhĩ chịu đựng áp lực, nhìn thẳng lại, “Lần sau có thể đưa tôi theo, tôi sẽ bảo vệ phu nhân.”
Chu Lạc An thầm cười gian, cố ý chậm rãi tiến lại gần, đến khi cả hai gần như không thấy rõ mặt nhau, mũi gần chạm vào nhau mới khẽ mở môi, buông lời thô lỗ: “Đưa cậu đi làm gì? Để nói với người ta rằng tôi mập mờ với một tên đàn ông đáng khinh à?”
Hơi thở Thương Nhĩ đột nhiên gấp gáp.
Chu Lạc An khựng lại, thầm đoán xem từ nào khiến đối phương phấn khích.
Dưới sự che chắn của vòng chống cắn, Thương Nhĩ cố nuốt nước bọt, mãi mới lên tiếng: “Phu nhân hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn giúp phu nhân.”
“Vậy sao?” Chu Lạc An đứng thẳng, ném trúng nắm giấy ướt vào thùng rác, “Nhưng ý đồ của cậu quá rõ ràng, dễ bị người ta nhìn ra lắm.”
Thương Nhĩ cảm thấy tim lạnh đi.
Cuối cùng cũng thắng được một ván, tâm trạng Chu Lạc An rất tốt, lướt qua vai Thương Nhĩ rời đi. Khi đi ngang Thường Sam, anh lại xoa tai cô bé một cái rồi lên lầu tìm Nghiêm Ngụ.
Thương Nhĩ ở lại bếp rất lâu, mãi đến khi Thường Sam gõ cửa mới giật mình tỉnh lại.
“Anh…” Thường Sam đứng ở cửa, khẽ hỏi: “Em gây họa rồi à?”
“Không.” Thương Nhĩ nắm vai cô bé bóp nhẹ hai cái, “Không liên quan đến em.”
Là hắn, suýt nữa thì hắn gây họa.
Ngày hẹn cuối tháng, Chu Lạc An xuống núi sớm trở về căn hộ. Theo yêu cầu của Kim Thiểm Thiểm, anh đổi sang một bộ vest xám bạc, cả hai mặc cùng kiểu, một cao một thấp đứng trước gương, nhìn thế nào cũng thấy hợp.
Kim Thiểm Thiểm xoay vòng ngắm mình, tự luyến khoe: “Omega như em thật sự hiếm có, anh Lạc An, anh tuyệt đối đừng ly hôn với em nhé.”
Chu Lạc An hơi ngẩng cằm, tự buộc cà vạt, tiện miệng hỏi: “Ly hôn hay không thì khác gì nhau?”
“Khác chứ!” Kim Thiểm Thiểm trăm phần không đồng ý, “Ly hôn rồi, khách sạn của em chẳng ai che chở, em kiếm tiền kiểu gì?”
Chu Lạc An liếc cậu ta, “Em lợi dụng anh để tư lợi đấy à?”
“Sao thế được, anh không biết khách sạn của em làm ăn đàng hoàng thế nào à.” Nói rồi đưa cho anh một cặp khuy măng sét, vẫn là kiểu đá obsidian giống nhau.
Chu Lạc An thấy phiền phức, lại cảm thấy Tề Uẩn chẳng đáng để mình ăn diện thế này, “Chỉ một Tề Uẩn thôi, cần long trọng vậy sao?”
Kim Thiểm Thiểm nghiêm túc, “Em đấu với hắn ta cả đời, anh cứ xem như giữ thể diện cho em đi.”
Cái “cả đời” trong miệng cậu ta cũng chỉ hơn hai mươi năm, Chu Lạc An không nói gì, nhận khuy măng sét đeo vào.
Cả hai đến khách sạn trung tâm sớm nửa tiếng. Kim Thiểm Thiểm kiểm tra rượu và món ăn, sắp xếp để Nghiêm Ngụ và Hà Huy kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới trở lại phòng riêng trên tầng cao nhất.
Đúng tám giờ, cửa phòng bị đẩy mạnh, một thanh niên tóc trắng lảo đảo bước vào, giọng oang oang.
“Chào buổi tối ngài Chu! Tôi không đến muộn chứ?”
Bộ dạng thần trí không tỉnh táo khiến Chu Lạc An nghi ngờ đối phương dùng thuốc trước khi đến. Anh ngả người ra sau, che giấu sự khinh miệt trong mắt, mỉm cười với Tề Uẩn, “Không muộn, mời ngồi.”
Tề Uẩn bước lên hai bước, như nhớ ra gì đó quay lại cửa, kéo một người ôm chặt vào lòng.
“Xin lỗi, xin lỗi, Tiểu Mẫn quấn quýt quá, không cho tôi rời giường nên tôi đành dẫn cậu ấy theo. Ngài Chu không phiền chứ?”
Cậu trai tên Tiểu Mẫn ngẩng đầu lên, sắc mặt Chu Lạc An đột nhiên trầm xuống.
Khuôn mặt này quá giống Lạc Mẫn.
