Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 25: “Cháu chắt xa của đầu bếp nhà tôi.”



Bữa tiệc Hồng Môn của Chu Lạc An được tổ chức tại khách sạn nhà mình, mời vài đồng nghiệp từ tổng văn phòng chính trị. Phùng Dặc cũng nể mặt đến tham dự, còn mang theo quà và lời chúc.

“Chúc mừng cậu, tổn thương tuyến cấp II mà vẫn hồi phục bình thường, đúng là kỳ tích y học.”

“Tổng văn phòng chính trị không tin tưởng vào trình độ y tế của Khu Liên Hợp Trung Ương đến vậy sao?”

Dược hiệu đang dần tan, cảm giác khó chịu ở sau gáy ngày càng nghiêm trọng, Chu Lạc An quay đầu nhìn Phùng Dặc, cơ bắp ở cổ suýt chút nữa co giật.

“Cậu sao vậy?” Phùng Dặc nheo mắt, ánh nhìn đầy ẩn ý, “Không phải cậu làm phẫu thuật cấy ghép tuyến thể đấy chứ? Chu Lạc An, tôi phải nhắc cậu một câu, cấy ghép nội tạng là bất hợp pháp đấy.”

Chu Lạc An nhướng mí mắt nhìn hắn, đôi mắt đẹp đẽ ánh lên vẻ khinh thường, “Anh nghĩ tôi không có tuyến thể thì không sống nổi sao? Dù không có tuyến thể, tôi vẫn có thể thắng anh như thường.”

“Chu Lạc An, cậu đúng là toàn thân đều mọc đầy tinh thần hiếu thắng.”

“Về điểm này thì đúng là tôi hơn anh.”

Hai người “vui vẻ trò chuyện” bước vào phòng, ngồi xuống hai bên Trịnh Tân Hoa, không nói thêm với nhau câu nào.

Mọi người dần đến đủ, những người có mặt đưa mắt nhìn nhau vài lần, trong lòng đã hiểu rõ.

Dẫn đầu là Phùng Dặc cùng vài người như Chương Dục Minh, cộng thêm Tề Uẩn mới đến, căn phòng này đâu phải “đồng nghiệp”, rõ ràng toàn là “kẻ thù”.

Nhìn tình cảnh này cứ như thể Chu Lạc An muốn một lưới bắt hết họ. Nói khó nghe một chút, nếu không có Trịnh Tân Hoa trấn giữ thì ai dám ngồi cùng bàn ăn với Chu Lạc An?

Nhưng bữa tiệc này lại bất ngờ diễn ra yên bình và hòa hợp. Khi mọi người bắt đầu nghĩ rằng Chu Lạc An sắp đổi tính thì anh đột nhiên đứng dậy, tùy ý cầm ly rượu giơ lên, “Mời mọi người một ly, mấy ngày nay vất vả rồi.”

Nói xong, anh đặt đáy ly xuống bàn một cái xem như đã cụng ly.

Trịnh Tân Hoa không tỏ thái độ, không ai dám động, người đầu tiên nâng ly đáp lại hóa ra lại là Phùng Dặc.

Hắn nhấp một ngụm nhỏ, châm chọc nói: “Dù có vất vả thế nào cũng là trách nhiệm của chúng tôi, hình như chẳng liên quan gì đến cậu.”

“Trách nhiệm?” Chu Lạc An vượt qua Trịnh Tân Hoa, nhìn về phía Phùng Dặc, “Vậy sao đến giờ tổng văn phòng chính trị vẫn chưa tìm ra kẻ muốn giết tôi? Là không có manh mối… hay là không muốn tra?”

Chương Dục Minh không nhịn được lên tiếng: “Đừng vu oan cho chúng tôi, ảnh của quan chấp chính đến giờ vẫn còn treo trên tường văn phòng. Khi nào phá được vụ án, khi đó mới gỡ xuống.”

“Sùng bái tôi đến vậy sao? Định treo ảnh cả đời à? Phải nói là hiệu suất của các người thấp thật đấy, hay là mang ảnh về treo trong phòng ngủ đi. Còn về hung thủ…” Chu Lạc An búng tay một cái, “Tôi đã tra ra rồi.”

Vừa dứt lời, cửa phòng riêng bị đẩy ra từ bên ngoài, Nghiêm Ngụ dẫn xương rồng bi nhỏ vào, trao đổi ánh mắt với Chu Lạc An.

Chu Lạc An vẫy tay với xương rồng bi nhỏ, “Bội Bội, lại đây với chú.”

Trong căn phòng đầy người, Bội Bội chỉ quen mỗi Chu Lạc An, dù sợ hãi, cậu bé vẫn ngập ngừng bước tới.

Phùng Dặc hỏi: “Chu Lạc An, cây xương rồng này là hung thủ mà cậu nói à?”

“Cái gì tròn anh cũng nói thành dẹt được, lật lọng đúng là sở trường của anh.” Chu Lạc An liếc mắt khinh thường về phía Phùng Dặc, “Một đứa trẻ nhỏ thế này, anh nghĩ nó có thể giết người sao?”

“Vậy nó là ai?”

“Cháu chắt xa của đầu bếp nhà tôi.”

Phùng Dặc: “…”

Mẹ kiếp, cháu chắt mà cũng có xa gần à?

Chu Lạc An trước giờ không bao giờ làm theo lẽ thường, một giây trước nói về hung thủ, giây sau lòi ra một cháu chắt, mọi người bị anh lừa cả chục năm rồi mà vẫn chưa quen.

Phùng Dặc tức đến mặt trắng bệch, “Vậy cậu dẫn nó đến đây làm gì?”

Chu Lạc An lấy một miếng bánh nhỏ trên bàn nhét vào tay Bội Bội, chỉ về phía Phùng Dặc, dịu dàng dỗ: “Bội Bội, gọi chú Phùng đi.”

Bội Bội không dám không nghe, rụt rè gọi: “Chú… Phùng.”

Phùng Dặc vừa bị hạ thấp một thế hệ trong tích tắc: “…”

Chu Lạc An lại chỉ sang bên cạnh, “Đây là ông Trịnh.”

Bội Bội liếc nhìn Trịnh Tân Hoa một cái, sợ hãi vội quay đi, “Ông Trịnh…”

Trịnh Tân Hoa mỉm cười gật đầu, “Chào cháu, nhóc con.”

Tiếp đó, Chu Lạc An lần lượt giới thiệu từng người trong bàn. Bội Bội gọi theo, còn anh thì thong dong quan sát, sau một vòng gọi người, anh bưng cả đĩa bánh ngọt đưa cho Bội Bội, xoa đầu cây xương rồng nhỏ, “Ra ngoài đi, để anh Nghiêm Ngụ đưa cháu về căn hộ.”

Màn “nhận người thân” bất thình lình này khiến Phùng Dặc chẳng hiểu mô tê gì. Hắn tức đến bật cười, mỉa mai: “Chu Lạc An, tuyến thể của cậu lành rồi nhưng não thì hỏng à? Làm mấy trò lộn xộn này làm gì? Hung thủ cậu nói đâu rồi?”

Chu Lạc An không đáp, dưới lớp găng tay, bàn tay phải anh đột nhiên nóng ran, tuyến thể sau gáy cũng bắt đầu đập mạnh, cảm nhận được điều bất thường, anh đứng dậy lần nữa, bình tĩnh cài lại khuy áo vest.

“Đừng vội chứ, hung thủ sắp lộ diện rồi. Thiểm Thiểm giục gấp, tôi đi trước đây, mọi người ăn ngon uống vui nhé.”

Trước khi rời đi, Chu Lạc An không quên hỏi Trịnh Tân Hoa, “Cũng muộn rồi, tôi đưa lão Trịnh về nhé?”

“Được.”

Trịnh Tân Hoa rời khỏi cùng Chu Lạc An nhưng không để anh đưa về, ông ngồi vào xe một mình, cửa sổ xe hạ xuống một nửa, để lộ đôi mắt sâu thẳm.

“Lạc An.”

Chu Lạc An lập tức bước tới, nghiêng người lắng nghe.

“Cậu ở Cục Chấp Chính bao nhiêu năm rồi, sao làm việc vẫn còn l* m*ng thế? Cậu cũng nên trầm tĩnh lại một chút đi.”

“Vâng.” Chu Lạc An đáp một câu không rõ ràng, “Tôi sẽ cố gắng.”

Tiễn Trịnh Tân Hoa rời đi, Chu Lạc An nhanh chóng lên xe của Nghiêm Ngụ, đóng sầm cửa xe, trong mũi phát ra một tiếng thở hổn hển kìm nén.

Nghiêm Ngụ nhạy bén quay lại, “Ông chủ, ngài sao vậy?”

“Không sao.” Chu Lạc An lắc đầu, đôi tay run rẩy tháo găng tay ra, ở chỗ hổ khẩu có một dấu ấn hoa hồng đang dần hiện rõ.

Sao lại thế này?

Thuốc thúc đẩy phân hóa rõ ràng là để ức chế hoạt động của tuyến thể, dù dược hiệu có tan biến cũng không thể khiến anh đột nhiên bước vào kỳ ph*t t*nh.

“Ngài đang trong kỳ ph*t t*nh.” Nghiêm Ngụ quyết đoán đạp ga khởi động xe, “Chúng ta lập tức về núi Phong.”

“Không vội.” Chu Lạc An trông vẫn còn tỉnh táo, không quên hỏi về chuyện của xương rồng bi nhỏ, “Bên Hà Huy thế nào rồi? Có hỏi ra được ai không?”

Nghiêm Ngụ nắm chặt vô lăng, đánh một cú cua gấp, xe chạy tắt lên đường vành đai núi, “Chưa.”

Chu Lạc An chậm rãi gật đầu, “Không cần hỏi nữa, trong lòng tôi đã rõ.”

Anh để Bội Bội vào phòng gọi từng người không phải để chỉ ra hung thủ thật sự, mà là muốn xem trong số những người ngồi đó ai là người sợ hãi, ai hoảng loạn, ai là người không ngồi yên được.

Nghiêm Ngụ mặt lạnh như băng, đạp mạnh chân ga, một tay thao tác điện thoại gửi cho Thương Nhĩ một tin nhắn chuẩn bị đánh dấu.

Tin nhắn của Hà Huy cũng đồng thời hiện lên. Nghiêm Ngụ liếc nhìn, đưa điện thoại ra sau, “Ông chủ, bên Hà Huy có tiến triển rồi.”

Chu Lạc An nhận lấy, mở tin nhắn thoại mới nhất.

“Bội Bội ngoan, lặp lại lời vừa nãy cho anh Hà Huy nghe lần nữa…”

“… Em, em thấy rồi, đôi giày đó, giày màu đỏ.”

Giày màu đỏ?

Sắc mặt Chu Lạc An trở nên kỳ lạ, ở Khu 4 chỉ có một người thích mang giày đỏ.

Là Phùng Dặc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...