Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 26: “Phu nhân dùng thuốc gì?”



Nghiêm Ngụ nhanh chóng xác định mục tiêu, “Ông chủ, là Phùng Dặc!”

Chu Lạc An như phát hiện ra điều gì thú vị, khóe miệng nhếch lên, nhưng trong mắt lại dâng lên một làn sóng ngầm.

“Không phải.”

Nghiêm Ngụ chưa bao giờ nghi ngờ phán đoán của Chu Lạc An, chỉ tự nghi ngờ mình đã đoán sai đối tượng, “Không phải Phùng Dặc… Vậy còn ai đi giày đỏ nữa?”

Chu Lạc An lắc nhẹ cái đầu đang căng lên, hơi thở dần trở nên gấp gáp, “Có người đang nói dối.”

“Ai?”

“Thương Nhĩ…”

Nghiêm Ngụ ngẩn ra, chuyện này thì liên quan gì đến Thương Nhĩ?

Chu Lạc An cúi đầu, tiếng th* d*c bị kìm nén trong lồng ngực, nói ngắt quãng: “Thương Nhĩ đâu? Gọi cậu ta lên đây.”

“Ông chủ,” Nghiêm Ngụ l**m đôi môi khô khốc, liếc nhìn Chu Lạc An qua gương chiếu hậu, “Chúng ta vẫn đang ở trên xe, ngài cố chịu thêm chút nữa, sắp đến nhà rồi, tôi đã bảo Thương Nhĩ chuẩn bị sẵn sàng.”

Người đang cúi đầu đột nhiên ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc bén, “Phùng Dặc ngồi suốt cả buổi, từ đầu gối trở xuống bị khăn trải bàn che kín mít, sao cậu nhóc đó có thể thấy Phùng Dặc đi giày gì?”

Nghiêm Ngụ bừng tỉnh: “Đúng vậy.”

Chu Lạc An nói xong thì như cạn kiệt năng lượng, từ từ gục xuống, th* d*c từng hồi, “Gọi Thương Nhĩ lên đây, tôi cần dùng cậu ta.”

Nghiêm Ngụ: “…”

Chắc chắn là vấn đề ở lọ thuốc đó, người đang yên lành sao lại bắt đầu phân liệt thế này?

“Vậy là cậu ta đang nói dối!” Chu Lạc An như được nạp đầy năng lượng, ngẩng đầu lên, bám vào lưng ghế lao người về phía trước, “Cậu ta muốn dẫn chúng ta đi nhầm đường, cậu không nhận ra sao? Ngay từ đầu mọi chuyện đã diễn ra quá suôn sẻ.”

Nghiêm Ngụ gật đầu lia lịa, “Nhận ra rồi, nhận ra rồi.”

Từ việc đến Khu 9 tìm được cây xương rồng nhỏ, đến khi mang về không lâu thì phát hiện ra manh mối quan trọng, tất cả đều quá thuận lợi.

Ông chủ từng nói, con đường dẫn đến sự thật luôn đầy gai góc và hiểm nguy, còn những con đường thông thoáng không trở ngại thường là do người khác cố ý sắp đặt.

Chu Lạc An ngồi ở ghế sau mắng chửi: “Gan chó to thật!”

Nghiêm Ngụ tưởng anh đang mắng cây xương rồng nhỏ nên liên tục phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy.”

“Dám cả gan, dám cả gan…”

Nghiêm Ngụ: “Đúng, đúng.”

Dám cả gan giở trò trước mặt ông chủ, đúng là chán sống.

“Dám hôn tôi…” Chu Lạc An che tai, ánh mắt dần trở nên đờ đẫn, gương mặt cũng hơi nóng lên.

Nghiêm Ngụ: “…”

Chu Lạc An hứng thú chuyển đổi qua lại giữa hai vai trò, lại cười lạnh một tiếng: “Bảo Hà Huy thu thập chứng cứ, báo cảnh sát bắt người.”

Giữa cuộc đối thoại hỗn loạn xuất hiện quá nhiều mục tiêu, Nghiêm Ngụ đã không phân biệt nổi phải bắt ai, đành hỏi thêm một câu: “Thưa ngài, báo cảnh sát bắt ai?”

Cây xương rồng nhỏ? Hung thủ thật sự? Hay là tên lưu manh to gan dám hôn người?

Chu Lạc An: “Phùng Dặc.”

Nghiêm Ngụ tưởng anh hồ đồ, bèn nhắc nhở: “Ông chủ, không phải Phùng Dặc.”

“Không phải cũng không sao… cứ bắt trước rồi tính.” Chu Lạc An cực kỳ ngang ngược, khăng khăng muốn tóm Phùng Dặc, cầm lấy điện thoại của Nghiêm Ngụ, gửi liên tiếp mấy đoạn thoại lộn xộn cho Hà Huy.

“Cho cậu ba ngày.”

“Nhất định phải.”

“Phùng Dặc.”

“Đưa vào.”

Gửi xong, anh còn mở từng đoạn nghe lại, cuối cùng lảo đảo ngã nhào xuống ghế sau, lần này thì cạn sạch năng lượng, không còn động tĩnh.

Đêm nay là một đêm không ngủ, Cục Chấp Chính tăng ca để kiểm tra và thu thập chứng cứ, dinh thự trên núi Phong sáng rực ánh đèn.

Trong không gian tĩnh lặng vang lên một tiếng phanh xe chói tai, sau đó là những bước chân lộn xộn không trật tự. Thường Sam hé cửa ra, vừa kịp thấy anh trai mình bế ai đó bước vào sảnh.

Đôi chân dài kia vắt ngang trên cánh tay anh trai, khẽ đung đưa theo từng bước đi, đôi giày trên chân không biết đã biến đi đâu, nhìn kỹ hơn thì thấy nó đang được anh cô xách trên tay.

“Ư…” Ngửi thấy mùi của chủ nhân, chú chó Samoyed muốn chen qua khe cửa lao ra ngoài, nhưng bị Thường Sam túm chặt mõm kéo vào trong.

“Suỵt.” Cô ôm lấy cổ chú chó, ra dấu im lặng, vẻ mặt nghiêm túc, “Đừng đi vội, anh trai tao có thể đang xử lý việc quan trọng.”

Thương Nhĩ không dừng bước mà đi thẳng lên tầng hai. Trong lúc bị xóc nảy, Chu Lạc An bất ngờ tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên chạm phải là đường nét cằm sắc bén, sau đó là những đường gân căng cứng trên cổ cùng với yết hầu khẽ chuyển động theo nhịp thở.

Mỗi bước đi khiến lồng ngực phập phồng, tiếng vải cọ xát vang lên bên tai, thế giới trước mắt Chu Lạc An quay cuồng dữ dội, đầu óc choáng váng, anh nhắm mắt lại. Trong cơn mê man, anh rời khỏi vòng tay rắn chắc rồi rơi vào một n** m*m m**.

Mùi pheromone siro phong thoảng bên cạnh. Chu Lạc An đưa tay nắm lấy, nhưng chỉ bắt được một khoảng không, anh có chút bực bội, không tỉnh táo gọi: “Nghiêm Ngụ! Nghiêm Ngụ!”

Nghiêm Ngụ vội vã chạy vào phòng, quỳ bên giường, “Phu nhân, tôi đây! Tôi đây!”

“Thương Nhĩ đâu?”

“Thương Nhĩ?” Nghiêm Ngụ ngơ ngác ngẩng đầu, chạm mắt với Thương Nhĩ, “Phu nhân, Thương Nhĩ ở ngay đây.”

Chu Lạc An trở mình, mặt vùi sâu vào chăn, cất giọng ồm ồm: “Bảo cậu ta lên đây.”

Dù chậm chạp đến đâu cũng nhận ra người trên giường không bình thường, Thương Nhĩ cau mày hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Nghiêm Ngụ bịa đại một lý do: “Phu nhân đến kỳ đ*ng d*c nên hơi mất tỉnh táo.”

“Kỳ đ*ng d*c?” Thương Nhĩ chụm hai ngón tay sờ lên gáy Chu Lạc An, khi nhìn thấy dấu kim rõ ràng trên tuyến thể, sắc mặt hắn xanh mét, “Vậy đây là gì?”

“Ờ…” Nghiêm Ngụ ấp úng, “Phu nhân… chắc là phu nhân dùng một ít thuốc.”

“Thuốc gì?”

“Thuốc điều trị tuyến thể.” Nghiêm Ngụ sốt ruột gãi tai gãi đầu, nhặt điện thoại rồi lùi ra ngoài, “Tôi gọi điện hỏi bác sĩ đây, cậu đánh dấu cho phu nhân trước đi.”

Đợi Nghiêm Ngụ rời đi, Thương Nhĩ quỳ một gối bên mép giường, cẩn thận kiểm tra. Không giống kỳ đ*ng d*c bình thường, cũng không giống như Nghiêm Ngụ nói là dùng thuốc trị liệu mà giống như bị ai đó cho uống thứ gì không sạch sẽ hơn.

Hắn nắm lấy bàn tay nóng ran, ngón cái ấn mạnh vào dấu hoa hồng, lại hỏi lần nữa: “Phu nhân đã dùng thuốc gì?”

Chu Lạc An thở hổn hển, cố áp sát vào nơi pheromone nồng đậm hơn, ra lệnh thúc giục: “Đánh dấu, nhanh lên.”

Ánh mắt Thương Nhĩ trầm xuống, lòng bàn tay nâng khuôn mặt Omega, kéo người ra khỏi chăn, ngón cái nhẹ nhàng xoa bên thái dương để trấn an.

Hắn kìm hơi thở xuống mức thấp nhất, từ từ tiến gần gò má ửng hồng, chóp mũi khẽ chạm thử, “Anh ta ép anh dùng phải không?”

Chu Lạc An né tránh, khóe mắt nhướn lên, nhìn hắn đầy oán trách, trừng hắn như đang hỏi sao còn chưa cắn.

Thương Nhĩ nín thở, ngây ngốc nhìn vào đôi mắt ấy. Một lúc sau, hắn đưa tay che đôi mắt xinh đẹp, chậm rãi cúi đầu, hôn lên khóe môi Omega.

Một lần chưa đủ, hắn liên tục hôn thêm vài cái, hôn rồi lại thấy tội lỗi, cong ngón tay lau đi dấu vết, như thể làm vậy có thể che giấu tội lỗi khi hắn giậu đổ bìm leo.

Chu Lạc An gạt đi cảm giác ngứa ngáy phiền phức, lại thúc giục: “Đánh dấu.”

“Phu nhân đừng vội.” Thương Nhĩ thì thầm, hơi thở dịu dàng lướt qua vành tai, cẩn thận tránh dấu kim, dứt khoát cắn xuống.

“Ư…” Dưới k*ch th*ch mạnh mẽ, Chu Lạc An tỉnh táo được vài giây rồi lập tức ngất đi vì sung sướng.

Một lần đánh dấu kéo dài vài phút mới hoàn thành. Thương Nhĩ không lập tức buông ra mà to gan lớn mật, đầu lưỡi lướt qua vết cắn, nhẹ nhàng m*t, để lại một dấu ấn độc quyền không ai phát hiện, sau đó gạt tóc che đi mới đứng dậy rời đi.

“Cậu đi đâu?”

Một giọng nói vang lên sau lưng. Thương Nhĩ quay đầu, Omega đã tỉnh, ngồi ngay ngắn trên giường, ánh mắt trong trẻo, chẳng còn chút mơ màng nào như vừa nãy.

“Tôi…”

Mới nói được một chữ, hắn nhìn khóe môi vừa hôn khẽ trễ xuống, trông thật đáng thương.

“Đừng đi.”

 

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...