Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 29: “Thằng nhóc xử nam đúng là phiền phức.”



Nào có Alpha chỉ bị chạm vào tai mà đã rơi vào kỳ dễ mẫn cảm chứ? Chuyện này thì liên quan gì đến anh? Bản thân không kiên định lại đi đổ lỗi cho người khác?

Thằng nhóc xử nam đúng là phiền phức, chỉ chạm nhẹ một cái cũng không được.

“Ngài thật sự quá giỏi gây rắc rối rồi, ngài không biết hai ngày nay ngài đã làm gì đâu.” Nghiêm Ngụ trách cứ bảo: “Lúc đầu ngài nhất quyết đòi Thương Nhĩ ôm…”

“Rồi rồi, tôi biết rồi.” Chu Lạc An vội ngắt lời, sợ Nghiêm Ngụ lại giúp anh ôn lại một lần nữa.

Nhưng nếu chơi đùa khiến người ta rơi vào kỳ mẫn cảm mà không thèm quan tâm thì chẳng khác nào anh giống một tên sở khanh vô trách nhiệm, rút chim vô tình.

“Thương Nhĩ đâu rồi?” Anh hỏi.

Nghiêm Ngụ nhặt từng chiếc áo ngủ rơi vãi vắt lên cánh tay, “Đang trốn trong phòng, không ra ngoài, cơm cũng chẳng ăn.”

Chu Lạc An cúi đầu thắt dây lưng, dặn dò: “Cậu ra xe đợi tôi, tôi đi xem cậu ta thế nào đã.”

Trong hành lang thoang thoảng mùi pheromone Alpha, càng đến gần phòng ngủ thì mùi càng nồng nhưng không quá đậm, chắc là do thuốc ức chế đã có tác dụng.

Chu Lạc An dừng trước cửa, hít một hơi lấy dũng khí rồi gõ cửa: “Cậu ổn không? Không sao chứ?”

Bên trong phòng lặng ngắt, vài giây sau, cánh cửa khẽ rung lên.

“Phu nhân ổn chưa?”

“Tôi ổn rồi.” Chu Lạc An đứng trước cửa như đang đối diện với bức tường, một tay chống hông, một tay vịn khung cửa, cân nhắc lời nói: “Ờ… có cần đưa cậu đến bệnh viện không?”

“Không cần, tôi đã tiêm thuốc ức chế rồi.”

“Vậy cậu cần gì không? Tôi bảo Nghiêm Ngụ lấy cho cậu. Muốn ăn gì không? Tôi gọi món cho.”

“Không cần gì cả, tôi ổn.”

Hai người cứ thế cách cánh cửa trao đổi vài câu, đến khi câu cuối cùng kết thúc, cả hai đồng thời rơi vào im lặng.

Một lúc lâu sau, Thương Nhĩ chủ động phá vỡ sự tĩnh lặng: “Tôi rất thích vòng chống cắn phu nhân tặng tôi.”

Người ta còn chưa nói gì, Chu Lạc An đã bắt đầu thấy chột dạ, vội vàng lấp l**m giải thích: “Cậu đừng hiểu lầm, chỉ là để tiện dùng pheromone của cậu thôi.”

“Vâng.” Giọng nói mang chút kìm nén, hơi thở gấp gáp như đang kề sát bên cửa, “Tôi rất vui.”

Giọng điệu rõ ràng không bình thường, Chu Lạc An ngẩn ra, “Cậu đang làm gì vậy?”

Tiếng động sột soạt bên tai càng lúc càng rõ, dần dần trở nên phóng túng.

“Không làm gì cả.”

“Cậu nghĩ tôi tin à?”

Người bên trong dường như bất chấp tất cả, thở dài nặng nề: “Phu nhân đừng hỏi nữa.”

Chu Lạc An không dám tin, nhìn chằm chằm vào cánh cửa, giọng run run: “Cậu điên rồi à?”

“Không phải như phu nhân nghĩ đâu, tôi không dám làm chuyện đó với phu nhân, là tiếng của cái gối… Tôi lấy một cái gối từ phòng phu nhân về.”

“Cậu lấy gối của tôi làm gì?” Chu Lạc An tức đến mức thở không đều: “Tôi cho phép cậu à?”

“Vì kỳ mẫn cảm.” Thương Nhĩ từ tư thế cúi đầu đứng thẳng lên, gáy tựa vào cửa, nhắm mắt, cổ họng bật ra một tiếng thở dài, thẳng thắn nói: “Tôi cần đồ để xây tổ.”

Xây tổ…

Chu Lạc An không chỉ có trí nhớ tốt mà trí tưởng tượng cũng rất phong phú, chỉ hai từ này thôi, trong đầu anh đã hiện lên hình ảnh một chú chó con tha gối về để xây cái ổ nhỏ cho mình.

Chỉ một cái gối thì làm sao đủ, những thứ bị tha về ngày càng nhiều như áo ngủ của anh, khăn tắm của anh, bất cứ thứ gì anh từng dùng qua đều có thể xuất hiện trong cái ổ chó đó.

Đôi khi Mật Mật cũng phạm lỗi tương tự, trộm đồng hồ của anh, trộm cả giày của anh.

“Phu nhân còn nhớ chuyện hôm qua không?”

Chu Lạc An không đáp.

“Phu nhân nói sẽ không quên mà.”

Ngoài cửa không có động tĩnh gì, Thương Nhĩ có phần thất vọng, nhưng không thúc giục thêm, lặng lẽ ngồi trước cửa tự mình giải tỏa.

Một lát sau, pheromone mùi hoa hồng tràn ngập, lan tỏa khắp nơi, xuyên qua cánh cửa để xoa dịu tuyến thể đang khô héo.

Pheromone như sóng triều đến nhanh và mạnh, toàn thân Thương Nhĩ cứng đờ, thất thần nhìn lên trần nhà, cổ họng không ngừng nuốt xuống.

Khi sóng triều rút đi, Chu Lạc An tốt bụng hỏi một câu: “Đủ chưa?”

Thương Nhĩ thả đôi chân đang co lại xuống, chậm rãi cúi đầu nhìn chính mình.

“Vâng, cảm ơn phu nhân.”

Chu Lạc An nóng bừng mặt, vội vàng bỏ chạy khỏi hiện trường.

Ngồi vào trong xe, sắc mặt Chu Lạc An vẫn chưa dịu đi, tái nhợt bệnh tật xen lẫn một màu hồng không tự nhiên. Nghiêm Ngụ hỏi có chuyện gì, anh lắc đầu không đáp.

Xe chậm rãi khởi động, đài phát thanh đang phát bản tin quan trọng hôm nay.

“Gần đây, Chủ tịch quốc hội Phùng Dặc bị cáo buộc thuê sát thủ giết người, nạn nhân chính là Thủ tướng Chấp chính Chu Lạc An, người từng bị tấn công tại hội nghị liên hợp cách đây không lâu. Trong cuộc bầu cử vừa rồi, hai người chỉ cách nhau đúng mười bảy phiếu…”

Cuối cùng Chu Lạc An cũng thoát khỏi chuyện vừa rồi, nhanh chóng chuyển sang công việc.

“Mấy ngày nay tôi không đi làm, cậu giải thích với Hà Huy thế nào?”

“Tôi nói ngài bị Phùng Dặc chọc tức đến mức nằm bẹp trên giường.”

Chu Lạc An: “…”

Cũng được, rất hợp lý.

“Ông chủ.” Nghiêm Ngụ liếc nhìn qua gương chiếu hậu, vẻ mặt lo lắng, “Lát nữa đi khám bác sĩ đi, tôi đã mang thuốc thúc đẩy phân hóa đi kiểm tra, thuốc không có vấn đề gì, hay là tuyến thể của ngài có vấn đề?”

Chu Lạc An ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Ngụ, “Cậu đến bệnh viện rồi à?”

“Tôi tìm một phòng khám tư, nhưng ngài yên tâm, tôi không để lộ bất kỳ thông tin danh tính nào.”

“… Hai người kể từ sau khi tham dự hội nghị liên minh khu vực lần thứ tư thì không xuất hiện cùng lúc. Theo tin tức, ngài Chu vì vụ án Phùng Dặc mà đột phát bệnh tim, tình trạng sức khỏe vẫn chưa ổn định…”

Bản tin vẫn đang tiếp tục, Chu Lạc An nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển, suy nghĩ một lúc lâu mới gật đầu đồng ý: “Được, sau khi lấy lời khai xong thì đi khám.”

Đánh trận còn cần thân thể khỏe mạnh, không có sức khỏe tốt thì làm sao đối phó với Tề Uẩn?

Cục Chấp Chính hành động nhanh chóng, nhân chứng vật chứng đầy đủ, buổi sáng lấy lời khai lập án, buổi chiều Phùng Dặc bị bắt.

Khu 4 xôn xao, sau cơn sốc thì nhanh chóng chấp nhận. Ai bảo Phùng Dặc lúc nào cũng bị Chu Lạc An vượt mặt chứ? Nếu Chu Lạc An gặp chuyện, Phùng Dặc lên thay Trịnh Tân Hoa là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Tổng văn phòng chính trị một sớm đổi trời, nhưng Cục Chấp Chính vẫn yên bình như cũ. Tối đến, Hà Huy mang đến bằng chứng và bản ghi lời khai, Chu Lạc An xem xét từng chữ một, thỉnh thoảng đặt câu hỏi.

“Khoản chuyển khoản này xuất phát từ tài khoản của Phùng Dặc à?”

Hà Huy đáp: “Đúng vậy.”

“Phùng Dặc đến Khu 9 khi nào?”

“Nửa năm trước.”

Chu Lạc An gật đầu trầm ngâm: “Tốt…”

Anh khép bản ghi lời khai lại, ra hiệu với Hà Huy: “Cái này để tôi giữ trước, không có việc gì nữa, cậu về đi.”

Xong việc thì đã muộn, Chu Lạc An cải trang kỹ lưỡng, đeo kính râm và khẩu trang đầy đủ, đến phòng khám tư nhân mà Nghiêm Ngụ đã nhắc tới.

Câu đầu tiên sau khi ngồi xuống: “Tôi có một người bạn.”

Bác sĩ gật đầu hiểu ý: “Ồ… tôi hiểu, tôi hiểu.”

Chu Lạc An: “…”

Bác sĩ lấy giấy bút ra, ra vẻ chăm chú lắng nghe: “Vậy người bạn của cậu có triệu chứng gì?”

“Sau khi tiêm thuốc thúc đẩy phân hóa 24 tiếng, cậu ấy đột nhiên rơi vào kỳ ph*t t*nh, trong thời gian đó xuất hiện một số…” Chu Lạc An dừng lại, sắp xếp từ ngữ, “… một số hành vi kỳ lạ, như là cực kỳ phụ thuộc vào Alpha đã đánh dấu cậu ấy, không thể kiểm soát hành vi của mình…”

“Ồ, điều này là bình thường. Thuốc thúc phân hóa khi dùng cho Omega sẽ gây ra một số tác dụng phụ không tốt, mỗi người có cơ địa khác nhau, tác dụng cũng khác nhau. Việc phụ thuộc vào Alpha cũng rất bình thường, thậm chí sự phụ thuộc này có thể kéo dài cả đời.”

Chu Lạc An tái mặt: “Cả đời?”

“Đúng vậy, trừ khi tìm được một Alpha khác có độ khớp cao hơn để đánh dấu đè lên.”

Làm gì có ai khớp hơn 100%? Ngay cả Nghiêm Ngụ học dốt toán cũng biết điều đó là không thể.

“Còn triệu chứng nào khác không?”

Chu Lạc An hít sâu một hơi, gật đầu: “Có, tuy cậu ấy là Omega nhưng trước giờ rất khỏe mạnh cường tráng. Nhưng kể từ khi bị Alpha đánh dấu, cậu ấy cứ liên tục bị thương hoặc ốm.”

“Ví dụ như?”

“Ví dụ như tập đấm bốc thì bị trật cổ tay, đứng gần cửa sổ hứng gió một lúc thì sốt, bị bao cát va vào thì toàn thân bầm dập, còn có…”

Bác sĩ giơ tay, ra dấu dừng lại: “Xin lỗi, tôi phải ngắt lời cậu một chút. Những việc cậu vừa kể không phải là việc một Omega nên làm.”

“Ý gì chứ?”

“Cấu trúc sinh lý của Omega quyết định thể chất của họ tương đối yếu. Tôi không khuyến khích cậu tham gia các hoạt động mạnh, trong đời sống hàng ngày cũng nên chú ý bảo vệ bản thân, chuyện bị bao cát va vào sau này cố gắng tránh.”

Bác sĩ thở dài: “Phải nói rằng Alpha của cậu chăm sóc cậu quá tệ.”

Chu Lạc An cãi lý: “Nhưng trước đây cậu ấy thường xuyên làm những việc này, chẳng bao giờ có vấn đề gì.”

“Tôi hiểu, tôi hiểu.” Bác sĩ cúi xuống bàn, nguệch ngoạc viết bệnh án: “Tôi hiểu nỗi khổ tâm của cậu, là một Omega mà chưa từng được yêu thương tử tế. Nhưng cậu đừng lo, đánh dấu thêm vài lần nữa, tuyến thể sẽ giúp cậu điều chỉnh cơ thể, cậu sẽ cảm nhận được niềm vui thực sự của một Omega. Tôi kê cho cậu ít thuốc điều hòa cơ thể, thanh toán bằng thẻ hay tiền mặt…”

Ngẩng đầu lên lần nữa, trong phòng trống rỗng, không biết người đã rời đi từ lúc nào.

Nghiêm Ngụ lái xe của Hà Huy đến đón Chu Lạc An, xe vừa dừng lại, cửa sau bị kéo mạnh ra rồi đóng sầm lại.

Cậu ta vội quay lại, hỏi: “Ông chủ, thế nào rồi?”

Chu Lạc An dùng hai từ ngắn gọn đánh giá: “Lang băm.”

Không chỉ là lang băm, mà còn chẳng quan tâm chút nào đến quyền riêng tư của bệnh nhân.

Cái gì mà niềm vui thực sự của Omega, động tí là bị thương thì có gì mà vui?

“Ồ.” Nghiêm Ngụ lặng lẽ quay lại, nắm lấy tay lái, “Ông chủ, chúng ta về núi Phong Sơn hay đến căn hộ?”

Chu Lạc An đang bực mình, nghĩ đến trong nhà còn một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, anh càng bực hơn.

“Dĩ nhiên là đi đến căn hộ rồi, mai còn phải dậy sớm.”

[Anh, cơm để ở cửa.]

Điện thoại rung hai tiếng, Thương Nhĩ trong cơn sốt cao mở mắt, với lấy điện thoại trên đầu giường, nhìn giờ.

[Phu nhân về chưa?]

[Chưa.]

[Được.]

Hắn chống tay ngồi dậy, chăn trượt từ ngực xuống, lồng ngực tr*n tr** dính dấp mồ hôi. Hắn tiện tay lau qua, vào phòng tắm tắm nước lạnh, nhưng phản ứng cơ thể chẳng hề thuyên giảm.

Hắn đã nói dối.

Chẳng có cái gối nào cả.

Trong phòng giờ không còn chút mùi pheromone hoa hồng nào, hắn đã thử nhiều cách nhưng đều không thể giải tỏa.

Hắn thuần thục tự tiêm một mũi thuốc ức chế, mang đồ ăn vào, ngấu nghiến nuốt trôi rồi lại đổ người xuống giường. Hắn mở khung chat được ghim lên đầu, lật đi lật lại đọc vài lần đoạn hội thoại ngắn ngủi chỉ có vài câu.

Kỳ mẫn cảm đầu tiên sau khi có Omega, quả thật khó mà chịu nổi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...