Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 30: “Chúng ta bây giờ là quan hệ gì?”



Trở lại Cục Chấp Chính, Chu Lạc An bận rộn suốt ba ngày, mãi đến ngày giỗ của Lạc Mẫn mới tranh thủ được thời gian đón Kim Thiểm Thiểm cùng về núi Phong.

“Em gọi điện cho anh trai em chưa?”

Kim Thiểm Thiểm ôm một bó hoa tulip trắng to ngồi ở ghế phụ, khuôn mặt nhỏ nhắn lấp ló sau bó hoa, khó khăn xoay đầu.

“Gọi rồi, anh trai em nói không có chuyện gì, anh ấy đã về Khu 1 rồi.”

Chu Lạc An một tay lái xe, tay kia tùy ý đặt trên cần số, ánh mắt theo thói quen đảo qua đảo lại giữa hai gương chiếu hậu nhưng thực ra đang thất thần.

Kim Thiểm Thiểm không còn nhỏ nhưng ngây thơ, nghe Kim Xán nói không sao là tin thật.

“Anh Lạc An, anh cứ yên tâm đi, cả Khu Liên Hợp Trung Ương này ai dám động vào anh trai em chứ?”

Chu Lạc An thật sự nghĩ đến một người.

“Người ở Khu 9 tên gì nhỉ, giống người cá, tên Tần…”

“Tần Việt!” Kim Thiểm Thiểm khinh thường, “Chỉ là một giống lai phân hóa không hoàn chỉnh, anh ta có thể gây ra sóng gió gì chứ?”

Khi đi ngang qua dinh thự, xe không dừng lại, Kim Thiểm Thiểm “ơ” một tiếng, hỏi: “Anh Lạc An, không về nhà à?”

Sắc mặt Chu Lạc An hơi không tự nhiên, “Đi thăm Lạc Mẫn trước đã.”

Chu Lạc Mẫn được chôn ở khu rừng phong mà Chu Lạc An yêu thích nhất, đến mùa, những chiếc lá phong đỏ rực sẽ phủ kín ngôi mộ nhỏ. Chu Lạc An quét dọn trước khi tuyết rơi, nhưng đến ngày hôm sau, ngôi mộ nhỏ sẽ biến thành một tháp tuyết.

Chu Lạc An dừng xe ngoài khu rừng phong, lấy một bó hoa hồng trắng từ ghế sau.

Chu Lạc Mẫn chưa đến tuổi thích đủ loại hoa, cậu bé thích chiến binh giáp sắt và đồng cỏ xanh hơn, mấy năm trước Chu Lạc An chỉ tặng bừa, mãi đến khi Kim Thiểm Thiểm gợi ý tặng hoa hồng.

Hoa hồng tượng trưng cho ba chữ “Chu Lạc An”, mang ý nghĩa đặc biệt hơn.

Tuyết trên núi sau dinh thự vẫn chưa tan, hai người ngồi xổm trước mộ Lạc Mẫn, líu lo nói đủ chuyện vớ vẩn, mãi đến khi tay chân lạnh cóng mới đứng dậy. Trước khi rời đi, Kim Thiểm Thiểm giơ tay qua đầu thề rằng nhất định sẽ tự tay bắt Tề Uẩn đến, bắt hắn quỳ trước mộ Lạc Mẫn để xin lỗi.

Ngồi vào xe, Chu Lạc An hỏi có muốn về nhà ăn cơm không, Kim Thiểm Thiểm từ chối: “Em còn phải tiếp tục sắp xếp tư liệu về nhà họ Tề, anh đưa em xuống núi đi.”

Chu Lạc An không nhắc đến việc nhà họ Tề đã giao cho Nghiêm Ngụ điều tra, anh lái xe đưa Kim Thiểm Thiểm xuống chân núi, quay đầu xe, hạ cửa kính xuống: “Chuyện này đã có anh lo, em đừng tự tạo áp lực cho mình, cứ làm những gì em cần làm.”

Kim Thiểm Thiểm khoanh tay tựa vào khung cửa xe, mắt cong cong: “Chỉ là sắp xếp tư liệu thôi, có mệt gì đâu. Em quen thuộc với nhà họ Tề hơn, biết nhiều chuyện mà các anh không biết đấy.”

Cậu ta đứng thẳng người, lùi lại hai bước, vẫy tay với Chu Lạc An: “Anh Lạc An, anh lo chăm sóc bản thân trước đi, hôm nay sắc mặt anh tệ lắm.”

Trên đường về dinh thự, Chu Lạc An không nhịn được nhìn vào gương chiếu hậu giữa xe, quan sát khuôn mặt mình.

Sắc mặt đúng là không tốt, ba ngày không có pheromone của Thương Nhĩ, chất lượng giấc ngủ cũng giảm sút nghiêm trọng.

Không biết kỳ mẫn cảm của hắn đã qua chưa.

Về đến nhà, Thương Nhĩ đã trở lại bình thường, đang làm thủ tục đăng ký với Thường Sam.

Chu Lạc An như hoàn toàn quên mất chuyện vài ngày trước, bước tới liếc nhìn tờ đơn đăng ký: “Thế nào? Có tự tin vượt qua kỳ thi nhập học không?”

Thường Sam thận trọng đáp: “85%.”

“85% là đủ rồi, không vấn đề gì.” Chu Lạc An mỉm cười, ánh mắt lướt qua Thương Nhĩ, giao nhau chưa đến nửa giây rồi vội quay đi, không nói gì mà xoay người lên lầu.

Nhìn theo bóng lưng Omega khuất sau góc cầu thang, Thương Nhĩ lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn.

[Hôm qua phu nhân ngủ không ngon à?]

Lời quan tâm như đá chìm đáy biển.

Người trên lầu không biết đang bận gì, cơm tối cũng chẳng ăn bao nhiêu, mãi đến khuya cuối cùng cũng có hồi âm.

[Lên đây.]

Tay Thương Nhĩ cầm điện thoại khẽ run.

[Mang theo gối của cậu.]

Run càng dữ hơn.

Suy nghĩ vài giây, hắn tắm rửa trong một phút, thay bộ quần áo sạch sẽ, mang theo cái gối, nhân lúc đêm tối gõ cửa phòng Omega.

Chu Lạc An chỉ vào trong phòng: “Cậu ngủ ở đó.”

Thương Nhĩ nhìn theo tay anh, trên sàn cạnh giường đã trải sẵn chăn đệm, chỉ thiếu mỗi cái gối.

Chu Lạc An tắt đèn chui vào chăn, cả người cuộn tròn, quay lưng về phía “chỗ ngủ” của Thương Nhĩ, giọng trầm thấp cảnh cáo: “Không được trèo lên.”

“Vâng.”

“Cũng không được ngáy.”

“… Vâng.”

Thương Nhĩ nằm xuống sát mép giường, hai tay đan sau gáy, chậm rãi phóng thích pheromone của mình, dỗ Omega vào giấc.

Hơi thở đậm đà như thế, đáng lẽ phải nhanh chóng buồn ngủ, nhưng Chu Lạc An trong chăn cứ động đậy, cố gắng mãi mà vẫn không ngủ được.

Anh trở mình, kéo chăn đang trùm đầu xuống, giật mình bởi hai “ngọn đèn” sáng lấp lánh bên mép giường.

“Cậu làm gì đấy?”

“Phu nhân không ngủ được à?” Thương Nhĩ ngồi dậy, cằm ngoan ngoãn tựa vào mép giường, đôi tai khẽ động đậy lấy lòng trong bóng tối: “Muốn sờ tai không?”

Nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng rực ấy hồi lâu, Chu Lạc An quyết định chấp nhận sự hiếu kính của chú chó con. Anh vươn tay, đầu ngón tay áp vào vành tai, nhẹ nhàng lướt từ gốc tai đến chóp tai.

“Sao lại ướt?” Anh rụt tay về, xoa xoa ngón tay, bật đèn đầu giường.

Hai cái tai chó đều ướt, lông bết lại từng cụm, cảm giác không được tốt lắm nhưng Chu Lạc An không chê, xoa thêm hai cái rồi chậm rãi nhắm mắt.

Ngay khi sắp chìm vào giấc ngủ, một giọng nói bất ngờ vang lên bên tai.

“Bây giờ chúng ta là quan hệ gì?”

Chu Lạc An cười tỉnh cả ngủ.

Đúng là không sợ chết, chỉ mới sờ tai thôi, còn chưa làm gì mà đã học đòi danh phận.

Nhưng trong mắt Thương Nhĩ, họ đã đánh dấu nhau, đã có vài lần tiếp xúc thân mật, mỗi lần thử đều có những bất ngờ thú vị, Omega rõ ràng cũng có cảm giác với hắn.

Dù giữa họ vẫn còn một cái bao cát, nhưng đó không phải là một khoảng cách không thể vượt qua.

Chu Lạc An lười biếng nhướng mi, khẽ cười: “Chẳng có quan hệ gì.”

Ánh sáng trong mắt Thương Nhĩ lập tức mờ đi.

“Nhưng nếu cậu ngoan ngoãn, sau này có thể ngủ ở đây mãi.”

Thương Nhĩ suy nghĩ, thế này cũng coi như một bước tiến.

“Vâng.”

Hôm sau được nghỉ, Chu Lạc An vốn định ngủ nướng bên Thương Nhĩ, nhưng đến trưa Hà Huy gọi điện, nói Phùng Dặc nhất quyết đòi gặp anh.

Cũng hay, anh cũng muốn nói chuyện trực tiếp với Phùng Dặc, thế là không chờ Nghiêm Ngụ lên núi đón, cũng không mang Hà Huy theo mà một mình đến trại giam chính trị.

Chẳng bao lâu, Nghiêm Ngụ nhận được điện thoại từ trại giam, nói hai người đánh nhau, bảo cậu ta đến đón người.

Nghiêm Ngụ ngơ ngác: “… Ai cơ?”

“Nghe rõ không? Là ngài Chu và Phùng Dặc.”

Lần này Chu Lạc An bị thương nhiều chỗ, mặt bầm một mảng, bụng cũng ăn vài cú đấm, nhưng anh không để Phùng Dặc được hời đã đè đối phương xuống đất đánh cho một trận.

Thấy anh trong bộ dạng này, Nghiêm Ngụ lo lắng đến mức xoay mòng mòng: “Sao lại bị thương nặng thế này?”

Chu Lạc An áp túi chườm đá lên mặt, không tiện nói chuyện, chỉ hừ lạnh một tiếng coi như trả lời.

Nghiêm Ngụ khó hiểu đầy mặt: “Sao ở trại giam mà cũng đánh nhau được? Không ai can sao? Phùng Dặc không bị giam à? Sao lại đánh được ngài?”

Chu Lạc An bỏ túi chườm đá xuống, đầu lưỡi đẩy vào má phải, hít một hơi: “Nói chuyện khiến hắn ta phát cáu, đánh nhau thì chẳng biết chiêu thức gì, chỉ biết đánh bừa.”

Tất nhiên việc anh làm có phần quá đáng, Phùng Dặc hận anh cũng là điều dễ hiểu, nhưng anh không ngờ một người coi trọng hình tượng như vậy lại đánh nhau như một kẻ điên.

Nghiêm Ngụ đỏ hoe mắt: “Chúng ta đi bệnh viện.”

Xử lý vết thương xong, Chu Lạc An không để Nghiêm Ngụ đưa về mà tự lái xe trở lại núi Phong.

Đánh nhau đến mức này đúng là mất mặt, anh xách túi thuốc xuống xe, vừa vào cửa đã che mặt chạy lên lầu, nhưng đến cầu thang thì bị chặn đường.

“Phu nhân sao thế?” Thương Nhĩ hỏi, nhìn rõ vết bầm sưng cao trên mặt Chu Lạc An thì ánh mắt lập tức lạnh đi, giọng trầm xuống vài phần: “Sao lại bị thế này?”

Chu Lạc An che che giấu giấu: “Không sao.”

Nói xong cúi đầu định đi, song lại bị chặn lần nữa.

“Anh ta đánh.”

“Không, tôi đánh nhau với người khác.” Anh vòng qua Thương Nhĩ, chưa đi được hai bước thì cổ tay đột nhiên bị siết chặt, sau đó chân nhẹ bẫng, cả người lập tức rời mặt đất.

Sau một hồi chóng mặt, anh đã bị Thương Nhĩ vác lên vai.

Vết thương ở bụng đúng lúc chạm vào bờ vai cứng ngắc, Chu Lạc An đau đến run người, chưa kịp phản ứng thì đường nét sàn nhà trước mắt bắt đầu di chuyển.

“Cậu làm gì vậy? Thả tôi xuống! Đau!”

Thương Nhĩ không nói một lời, vác người vào phòng mình, khóa cửa, đi đến bên giường mới đặt người xuống.

“Đau ở đâu?” Hắn quan sát Chu Lạc An từ trên xuống dưới, nhưng chỉ thấy được vết thương trên mặt.

Chu Lạc An không thích bị người khác dùng giọng điệu chất vấn nói chuyện, anh đứng dậy định đi, lại bị túm cánh tay ấn xuống cuối giường.

Anh hơi bực, ngẩng đầu trừng mắt: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Thương Nhĩ quỳ một gối trước mặt Chu Lạc An, lấy trong túi ra một tuýp thuốc mỡ, hỏi lại lần nữa: “Đau ở đâu?”

Chu Lạc An đau đến thở không ra hơi, bướng bỉnh không trả lời, tay lén lút sờ lên bụng.

Thương Nhĩ lập tức nhận ra, không nói hai lời, một tay nắm chặt cổ tay Chu Lạc An, tay kia kéo vạt áo sơ mi của anh lên, đẩy đến ngực.

Bụng Chu Lạc An mát lạnh, anh giãy vài cái không thoát, cúi đầu mắng: “Cậu lại to gan rồi à?”

Thương Nhĩ nhìn chằm chằm vào bụng Chu Lạc An, tay cầm tuýp thuốc mỡ cứng đờ giữa không trung.

Trên làn da trắng tuyết là một mảng tím đen, rõ ràng là bị đánh rất mạnh mới thành thế này.

“Tại sao?”

Chu Lạc An cuối cùng cũng giật tay ra, kéo áo xuống, cau mày nhìn qua: “Cái gì mà tại sao?”

“Tại sao không rời xa anh ta?” Thương Nhĩ thở gấp, tiến sát lại, hai tay chống hai bên Chu Lạc An, nhốt người vào lòng.

Chu Lạc An hơi lùi lại: “Tránh xa tôi ra.”

“Anh còn không nhìn rõ sao? Nếu anh ta thật sự yêu anh, sao lại ra tay với anh?”

Chu Lạc An muốn giải thích nhưng hiểu lầm đã quá sâu: “Không phải như cậu nghĩ đâu, hôm nay chỉ là đánh nhau với người khác thôi.”

Nói xong còn nhấn mạnh: “Tôi thắng.”

Thương Nhĩ thật sự không biết làm gì với người trước mặt.

“Anh có nỗi khổ gì sao?”

“Không có.”

“Anh sợ gì à?”

“Chẳng sợ gì.”

Chu Lạc An đẩy người ra, ôm bụng đứng dậy, quyết định phạt chú chó không nghe lời này.

“Tối nay cậu không cần lên.”

Khi nào học được cách tôn trọng chủ nhân, lúc đó mới được ngủ ở ổ cạnh giường anh.

Anh xách túi đi đến cửa, lại nghe thấy giọng Thương Nhĩ.

“Anh không yêu anh ta.”

Thương Nhĩ đuổi theo, dừng lại sau lưng Chu Lạc An, nói chắc chắn: “Anh không yêu anh, anh thích sờ tai tôi, thích tôi ôm anh, thích pheromone của tôi.”

Giọng hắn càng lúc càng trầm, càng lúc càng khó nghe, như hơi thở của rắn quấn quanh bên tai.

“Anh ta có biết tối qua tôi ngủ trong phòng anh không? Anh ta không biết, vì anh ta chẳng ngửi được pheromone của anh.”

Chu Lạc An đảo mắt, quay đầu mắng: “Cậu lại tự…”

Nụ hôn mang theo hơi thở xâm lược đột ngột áp xuống, chặn hết mọi lời, Chu Lạc An hoảng hốt mở to mắt, định ra tay thì bị đoán trước, bị siết chặt ấn vào cửa.

“Thả…”

Hàm răng vừa nới lỏng, một thứ trơn trượt xâm nhập như cây đinh đóng anh cố định, không thể động đậy, lại thăm dò từng bước sâu hơn.

Anh cắn mạnh một cái, nhân cơ hội vung tay.

“Bốp!”

Thương Nhĩ bị cái tát này làm lệch đầu, tai khẽ rung, hắn cảm nhận cơn đau tê dại ở môi dưới, hồi lâu không động đậy.

Chu Lạc An điều hòa nhịp thở, chỉnh lại quần áo, bình tĩnh mở cửa bước ra, trên đường gặp Thường Sam đang đọc sách ở phòng khách, anh còn dừng lại hỏi: “Học hành thế nào rồi?”

Còn Thường Sam trả lời gì thì anh hoàn toàn không nghe rõ, qua loa gật đầu, bước chân lảo đảo lên lầu hai, đóng cửa, tựa lưng vào cửa, tiếng tim đập “thình thịch thình thịch” vang không ngừng bên tai.

Hồi lâu, anh chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay ướt đẫm mồ hôi chạm vào môi, mặt đỏ bừng mắng một câu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...