Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 3: “Làm chó cho người ta.”



Chủ thuê không mấy tin tưởng vào năng lực làm việc của hắn, đưa một khoá giáo dục giới tính thiếu niên ra làm huấn luyện nhập môn, thực chất với một Alpha ở độ tuổi như hắn thì mấy thứ trẻ con này đã không cần thiết nữa rồi.

Thương Nhĩ hờ hững đáp lại một câu “Đã nhận”, đang định đi tắm thì liếc thấy ảnh đại diện ở đầu danh sách tin nhắn ghim vẫn còn sáng.

Video này cũng khá phù hợp để Thường Sam học tập.

Omega vừa mới phân hoá, đang trong thời kỳ ngơ ngác tò mò, mà do vấn đề giới tính nên hắn vẫn chưa nghĩ ra phải nói chuyện này với Thường Sam thế nào.

Hắn nhấn nút quay lại, sao chép và chuyển tiếp đoạn video đó, phải mất hai phút Thường Sam mới trả lời.

[Anh, cái gì đây?]

[Em xem rồi học đi.]

[Dạ.]

Một lúc sau, tin nhắn của Thường Sam lại hiện lên.

[Anh đang làm gì ở Khu 4 thế?]

Thương Nhĩ móc cổ áo thun, cúi người cởi ra, gõ hai chữ bằng một tay.

[Làm việc.]

[Nhiệm vụ à?]

Hai anh em đều rất kiệm lời, nói chuyện cứ như bắn đậu.

[Không phải.]

[Vậy là gì?]

[Làm việc cho ngài Chu, đợi em lớn thêm chút nữa rồi anh sẽ nói.]

[Được thôi.]

Sợ Thường Sam hỏi nhiều thêm, hắn lạnh mặt gửi một câu “Lo học đi” rồi vứt điện thoại lên gối, chui vào phòng tắm.

Tắm xong bước ra, Thường Sam đã offline, khung trò chuyện có hai tin nhắn chưa đọc.

[[Hình ảnh].]

[Làm đúng hết rồi, em đi ngủ đây.]

Thương Nhĩ mở hình ra xem, là một bài làm được chấm điểm tối đa, phần tên thì Thường Sam tùy tiện viết là “1”.

Hắn cầm điện thoại ngẩn ra một lúc, rốt cuộc vẫn không nhịn được nói trước tin vui này cho em mình.

[Tự chăm sóc cho bản thân nhé, mấy hôm nữa anh sẽ đón em sang Khu 4.]

Tóc vẫn còn ướt, từng giọt nước tí tách rơi xuống vai, Thương Nhĩ giũ tóc rồi mở danh bạ tìm một số máy gọi đi.

Điện thoại nhanh chóng được bắt máy: “Anh Phong, khuya rồi mà anh chưa ngủ à?”

“Ừ.” Thương Nhĩ liếc nhìn góc trên bên phải màn hình điện thoại, đã hai giờ sáng rồi, hắn hỏi: “Đang làm nhiệm vụ à?”

“Haizz…” Trần Bạc thở dài một hơi thật dài, “Đừng nhắc nữa, chuyến này đúng là xui tận mạng, suýt thì bị người ta xử giữa đường.”

Xem ra không phải việc gì sạch sẽ, thường là do chủ thuê không nói thật hoặc món hàng có vấn đề.

Thương Nhĩ nâng tay phải lên, lòng bàn tay từ từ siết lại, ngón trỏ cong xuống một cách kỳ quặc, làm thế nào cũng không chạm được vào lòng bàn tay.

Ngón tay này bị gãy do một lần làm việc mờ ám, giờ gắn lại thì cũng chỉ là gắn cho có, chẳng khác gì một khúc gỗ chết ép buộc gắn lên người.

Không cầm được súng thì coi như phế.

“Anh Phong, tìm em có việc gì sao?”

“Ừ.” Thương Nhĩ buông tay, bước đến ngồi xuống bên giường: “Số tiền lần trước để bên chỗ mấy cậu còn không?”

“Còn, nếu anh cần dùng thì lát nữa em chuyển khoản ngay.”

“Được.” Hắn giải thích thêm một câu: “Số tiền đó là để dành cho Tiểu Sam, tôi muốn gửi con bé sang Khu 4 đi học.”

“Ớ!” Lần này Trần Bạc thật sự kinh ngạc: “Anh Phong, anh biết để vào Khu 4 khó cỡ nào không? Em còn không xin nổi giấy phép tạm thời, sao anh gửi được Tiểu Sam sang đó học? Mà nói thật chừng đó tiền cũng chẳng đủ.”

Thương Nhĩ không nói hắn đã lo xong thẻ cư trú cho Thường Sam, chỉ bảo mình có cách, tiền không đủ thì kiếm thêm.

Trần Bạc bỗng buột miệng: “Anh Phong, không phải là anh đi hành nghề1 rồi đấy chứ?”

“Không.”

“Vậy anh kiếm tiền kiểu gì?”

Ánh mắt Thương Nhĩ liếc về phía tủ đầu giường, trên đó đặt một cái vòng chống cắn bằng kim loại, kiểu dáng phổ biến, che kín từ sống mũi xuống tận yết hầu.

Cũng là loại chắc chắn và an toàn nhất, nó sẽ khóa cả phần sau gáy lại, một khi đeo vào thì tuyến thể chẳng còn cơ hội nào để tiết ra pheromone nữa, đúng là một cái mõm chó thật sự.

Hắn buột miệng nói: “Làm chó cho người ta.”

“Chơi kinh đến mức đó á?” Trần Bạc bật cười mắng: “Thế còn không bằng đi đăng ký hành nghề!”

Thương Nhĩ không đáp.

Đầu dây bên kia cũng im lặng vài giây: “… Anh nói thật hả?”

Khóe miệng Thương Nhĩ khẽ giật, đáp qua loa: “Không nói nữa, đi ngủ đây.”

Hắn tựa lưng vào đầu giường, cầm cái vòng chống cắn lên ngắm nghía một lúc rồi lại đặt về chỗ cũ, định để sáng mai đeo.

Sáng hôm sau, trên đỉnh núi lại bắt đầu có tuyết rơi, lúc từ phòng khám trở về tuyết càng lúc càng dày, đến cả Nghiêm Ngụ lành như thỏ cũng không nhịn được lầm bầm vài câu.

“Đám người bên Cục Khí tượng đúng là quá đáng, biết rõ ông chủ thích lá phong mà còn cố tình cho tuyết rơi ở núi Phong.”

Thương Nhĩ cúi đầu chỉnh lại vòng chống cắn, lặng lẽ lắng nghe.

“Tuyết lớn thế này, ngày mai xuống núi còn khó, nghe nói năm nay nhiều người tới Khu 4 trượt tuyết lắm, mùa đông chắc kéo dài đến tận tháng 3 năm sau…” Nghiêm Ngụ đột nhiên quay đầu hỏi người đang ngồi im ở hàng ghế sau: “Khu 9 các cậu không có mùa đông nhỉ?”

Thương Nhĩ gật đầu: “Không có.”

Khu 9 không có vòm trời, cũng không có xuân hạ thu đông, quanh năm đều sống trong đô thị dưới lòng đất với nhiệt độ ổn định.

Tuyết lớn khiến hành trình bị chậm lại đôi chút, Nghiêm Ngụ lái xe vào sân sau dinh thự, dẫn Thương Nhĩ đi thẳng vào bếp.

“Giờ này chắc ông chủ đang dắt chó đi dạo, chúng ta nấu cơm trước đi.”

Thương Nhĩ thành thục buộc tạp dề, mở tủ lạnh, lấy ra bốn quả trứng gà, lơ đãng hỏi: “Khẩu vị ông chủ thế nào?”

Nghiêm Ngụ nói dối như thật: “Ông chủ đã xuống núi rồi, thường cũng không ở đây lâu, sau này chỉ cần chuẩn bị phần của phu nhân là được.”

“Được.” Thương Nhĩ nghĩ một lúc, không đặt lại quả trứng thừa vào tủ mà đập hai quả, đánh tan rồi làm thành một miếng trứng dày, xếp vào khay cơm chuẩn bị mang lên lầu.

Chu Lạc An về đúng giờ ăn, việc đầu tiên khi vào cửa là đá bay đôi ủng lấm bùn tuyết ra ngoài. Lúc cúi người tìm dép đi trong nhà, anh chống tay vào tủ ở sảnh vào, thứ cầm trên tay suốt dọc đường cũng tiện tay đặt lên đó luôn.

Thương Nhĩ đứng dậy, khẽ gật đầu chào: “Phu nhân.”

Sắc mặt Chu Lạc An trông không tốt lắm, thuận miệng đáp một tiếng, giao chú chó Samoyed cho Nghiêm Ngụ, dặn cậu ta rửa sạch chân nó rồi đi thẳng lên lầu, cả ngày không thấy bóng dáng đâu.

Trận tuyết kéo dài này nằm ngoài dự đoán của Chu Lạc An, đến tận tối vẫn chưa ngừng. Nghiêm Ngụ mang cơm tối lên, vừa đặt khay xuống đã nhỏ giọng chửi mắng.

“Ông chủ, là Chương Dục Minh giở trò, văn kiện đều được phê duyệt cả rồi.”

Không cần cậu ta nói, Chu Lạc An cũng đang xem rồi.

Là thông báo kéo dài mùa trượt tuyết, một phần núi Phong bị nằm trong vùng tuyết rơi dày đặc, nhưng bọn họ không dám trắng trợn đưa nhà họ Chu vào bản đồ nên tuyến tuyết được kẻ sát ngay sau dinh thự.

Nhưng tuyết rơi từ vòm trời xuống, ai mà biết nó sẽ rơi chính xác ở đâu?

Chu Lạc An nhìn chằm chằm vào tài liệu, biểu cảm khó đoán.

Nghiêm Ngụ liếc sang bản tin thời tiết, nhắc: “Ông chủ, ngày mai còn có lễ khánh thành nữa.”

Vừa dứt lời, điện thoại của Nghiêm Ngụ bỗng đổ chuông, cậu ta liếc qua rồi đưa cho Chu Lạc An: “Ông chủ, là Cục Xây dựng gọi.”

Chu Lạc An nghe máy. Bên kia hỏi anh sáng mai có thể tham dự lễ khánh thành mái vòm không, anh khẳng định sẽ tham gia, đối phương cảm kích vô cùng: “Thật tốt quá, mấy ngày nay chúng tôi gọi hơn chục cuộc, ai cũng bảo ngài không đến được!”

“Ai nói?”

“Là… là… cái người…”

Chu Lạc An mỉm cười, tự nói ra cái tên kia: “Chương Dục Minh phải không?”

Chắc đoán trúng rồi, đầu dây bên kia bắt đầu nói lảng sang chuyện khác: “Văn phòng chính trị nói ngài đang dưỡng bệnh, bảo chúng tôi đừng làm phiền, có việc thì tìm Cục trưởng Chương.”

“Được, tôi biết rồi.” Ân oán giữa anh với Chương Dục Minh không nên đổ lên đầu người ngoài, Chu Lạc An thuận nước đẩy thuyền, lại nhấn mạnh: “Tôi sẽ đến đúng giờ.”

Anh cúp máy, tiện tay ném điện thoại trả lại cho Nghiêm Ngụ.

Gã họ Chương chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết tận dụng quyền hạn trong tay để khiến người khác khó chịu.

Dám vọng tưởng dùng một trận tuyết để cản anh tham dự lễ khánh thành? Não cuộn lại như ruột già lợn, trong đầu toàn là phân heo.

Anh bật dậy, trong giọng nói ẩn giấu khí thế chuẩn bị nghênh chiến: “Tối nay xuống núi.”

“Hả?”

“Tuyết sẽ rơi càng lúc càng lớn, phải xuống núi ngay tối nay.”

Nghiêm Ngụ: “Nhưng… nhưng kỳ ph*t t*nh của ngài còn chưa ổn định…”

Chu Lạc An chìa tay ra: “Bản kiểm tra sức khỏe của Thương Nhĩ đâu?”

Nghiêm Ngụ vội vàng tìm báo cáo đưa qua: “Mới chỉ có kết quả các mục cơ bản, xét nghiệm gen phải chờ thêm vài ngày.”

Xét nghiệm gen làm gì, có sinh con đâu mà.

Không quan hệ t*nh d*c, không có tiền sử đánh dấu, không mắc bệnh về máu hay truyền nhiễm, không sâu răng, rất sạch sẽ. Chu Lạc An cực kỳ hài lòng, anh vén tóc sau tai, tự mình xoa tuyến thể, nhướng mày nhìn Nghiêm Ngụ: “Còn đứng đó làm gì, gọi Thương Nhĩ đến đây.”

Anh không chờ được nữa, phải xuống núi “hàn huyên” với Chương Dục Minh.

Ăn tối xong, Thường Sam gọi video cho Thương Nhĩ.

“Anh.”

“Ừ.”

Thường Sam dí sát vào camera, thần bí hỏi: “Anh gả vào nhà giàu rồi à?”

Thương Nhĩ liếc nhìn màn hình: “Chưa.”

“Vậy sao anh lấy được thẻ cư trú ở Khu 4 cho em?”

Thương Nhĩ từ chối trả lời: “Đừng hỏi.”

Thường Sam nhìn chằm chằm cái vòng chống cắn sáng loáng ánh bạc kia, khoé môi dần dần rũ xuống: “Anh à, Khu 9 cũng tốt mà, không cần vì em mà phải đi bán…”

“Thường Sam.”

Thường Sam lập tức ngậm miệng, nói thêm nữa là anh cô sẽ nổi giận chửi cô mất.

“Cốc cốc.”

Đôi tai cún con của Thường Sam dựng lên đầu tiên, cô nghiêng đầu: “Anh, có người gõ cửa phải không?”

“Ừ.” Thương Nhĩ ra hiệu im lặng, bước đến mở cửa, gương mặt căng thẳng của Nghiêm Ngụ lộ qua khe cửa.

“Phu nhân đến kỳ ph*t t*nh rồi.”

  1. Raw gốc là 挂牌下海, nghĩa là đi làm dịch vụ bán thân.
Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...