Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 37: “Một lần, cho nợ trước.”



Hôm sau, khi Chu Lạc An xuống núi, Thương Nhĩ chạy về phòng mình, soi gương nhìn lưng.

Qua một đêm, nét mực đã mờ, nhưng vẫn có thể nhận ra một hàng chữ viết bay bướm.

Chó hư chó hư chó hư!

Không đếm xuể bao nhiêu chữ “chó hư”, phía trên cùng còn vẽ một cái đầu chó vừa xấu vừa đáng yêu.

Nhìn một lúc, hắn bèn cởi áo, lấy điện thoại, soi gương chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm.

Đến lúc tắm lại không nỡ rửa, bèn lấy khăn ướt, lau qua loa tránh phần lưng.

Vừa chà áo hắn vừa nghĩ, mình hư chỗ nào? Hắn ngoan thế này, muốn sờ đuôi thì cho sờ đuôi, cần bục kê chân thì làm bục kê chân, vứt bỏ đạo đức cố ý dùng cơ thể dụ dỗ, còn không biết xấu hổ tự xưng là chó con, thậm chí có ngày mạng cũng chẳng cần.

Chẳng có Omega nào khác khiến hắn làm được đến mức này.

Phơi áo xong, Thương Nhĩ khoanh tay dựa vào khung cửa, trong lòng bắt đầu tính toán.

Nói là ngoan ngoãn nghe lời sẽ có thưởng, mà phần thưởng hôm qua cũng chẳng cho.

Hắn nhấc điện thoại, mở ghi chú của Omega, đổi hai chữ “phu nhân” thành “1”.

Một lần, cho nợ trước.

Đợi đến kỳ ph*t t*nh của Omega, hắn sẽ đòi cả vốn lẫn lãi.

Thay áo xong, hắn đẩy cửa ra, trong phòng khách vang lên giọng Kim Thiểm Thiểm ồn ào: “Sao anh lại chết nữa! Không thể nào, rõ ràng anh đã né rồi mà!”

“Đầu bị va đập dẫn đến tử vong.” Thường Sam nghiêm túc đọc chữ trên màn hình, liếc thấy anh trai ra thì vội đặt tay cầm xuống: “Anh Tiểu Kim, em không chơi nữa, em còn phải chuẩn bị thi nhập học.”

“Được thôi…” Thường Sam đi rồi, Kim Thiểm Thiểm chơi một mình chán, đi qua đi lại trong nhà hai vòng, thực sự rảnh rỗi, lại gọi Mật Mật đến.

“Tôi dắt Mật Mật đi dạo chút.”

Thương Nhĩ tắt vòi nước: “Phu nhân không cho cậu chạy lung tung.”

Kim Thiểm Thiểm đang cúi người đeo dây cho Mật Mật ở cửa ra vào, nghe vậy liền ngẩng đầu: “Ý gì? Anh ấy phái anh giám sát tôi?”

Thương Nhĩ sửa lại: “Là nhiệm vụ.”

Hoàn thành nhiệm vụ, biết đâu có phần thưởng lớn hơn.

Kim Thiểm Thiểm không chịu, bĩu môi cao ngút: “Sao gọi là chạy lung tung? Tôi chỉ đi dạo trên đỉnh núi, không ra khỏi trạm kiểm tra.”

Trước khi ra ngoài, cậu còn đe dọa một câu: “Anh sẽ không mách lẻo đúng không?”

Thương Nhĩ: “…”

Hắn chẳng ưa gì Kim Thiểm Thiểm, lười quản mà cũng lười mách.

Buổi trưa, Chu Lạc An nhận được tin nhắn từ Thương Nhĩ, hỏi anh có ăn đúng giờ không, có uống nhiều nước không, lại hỏi tối nay anh có về núi không.

Hỏi quá nhiều, đẩy câu nói thích anh tối qua biến mất tăm.

Trong phòng họp rộng lớn, mọi người trên bàn nhìn vị quan chấp chính của họ đột nhiên nở nụ cười bí ẩn, ánh mắt sắc bén thường ngày cũng dịu đi, dường như có chuyện vui.

Nhưng hung thủ vẫn chưa bị bắt, vừa nãy còn bị mắng tơi bời, có chuyện gì vui được?

Liếc sang trợ lý thân cận của anh, Nghiêm Ngụ mặt không cảm xúc, như đã quen với cảnh này.

Nghiêm Ngụ đã quen rồi, từ khi tiêm thuốc thúc đẩy phân hóa, trạng thái tinh thần phân liệt của ông chủ dường như chưa hồi phục hoàn toàn, giây trước còn cười, giây sau đã sa sầm mặt.

Chu Lạc An trả lời từng tin nhắn, lướt ngón cái xem đi xem lại nhiều lần cho đến khi một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình, không biết nội dung là gì mà sắc mặt anh đột nhiên sa sầm.

Nghiêm Ngụ nở nụ cười nhẹ nhõm, xem đi, đúng là vẫn chưa ổn.

“Hôm nay đến đây thôi.” Chu Lạc An đứng dậy, ghế dưới người bị anh đẩy lùi vài bước: “Giải tán.”

Anh sải bước về văn phòng, cau mày nhìn chằm chằm dòng chữ trên màn hình.

[Trạm công tác Tùng Sa chính là một hang ổ buôn bán nội tạng.]

Tần Việt có ý gì?

Trạm công tác Tùng Sa rõ ràng là một cơ quan phối hợp chính vụ đặc biệt của Khu Liên Hợp Trung Ương, Chu Lạc An chỉ nghĩ được một người có thể liên quan đến buôn bán nội tạng.

Tề Hồng Vân.

Nghiêm Ngụ từng nói trước khi vào thể chế, Tề Hồng Vân luôn là nhà nghiên cứu ở viện sinh học, mà trạm công tác Tùng Sa chính là thành tích giúp ông ta leo lên tầng lớp cao.

[Dù không biết cậu đang tra gì, nhưng tôi có một số bằng chứng, có lẽ giúp được cậu.]

Đồng tử Chu Lạc An co lại, nhanh chóng gõ một câu.

[Anh muốn gì?]

Dưới tên Tần Việt liên tục hiển thị “đang nhập”, hồi lâu mới bật ra một tin trả lời.

[Quan hệ giữa hai ta thế này, tôi không đòi hỏi gì đâu, thế này đi, cậu gọi tôi một tiếng anh rể, tôi cho không cậu.]

Chu Lạc An: “…”

Yêu cầu quái gở gì thế này?

Mà anh làm gì có chị gái?

Có lẽ do Chu Lạc An chậm chạp không đáp, Tần Việt lại sốt ruột trước, liên tục gửi ba tin nhắn.

[Thôi được, không gọi cũng chẳng sao.]

[Tôi đã gửi bản sao cho trợ lý của cậu rồi.]

[Lần sau gặp phải gọi anh rể đấy.]

Gửi xong, ảnh đại diện lập tức chuyển xám, offline trong tích tắc.

Tần Việt này sao kỳ cục thế? Chu Lạc An còn đang ngẩn ra chưa kịp phản ứng, trợ lý ở Khu 9 đã gửi một gói tài liệu đến hộp thư cá nhân của anh.

Chưa kịp mở thì có một cuộc gọi khác đến.

Nhấn loa ngoài, giọng Kim Xán hơi mệt mỏi vang lên: “Tần Việt tìm em rồi đúng không? Anh biết anh ta muốn làm gì.”

Chu Lạc An không đáp, vẫn lướt chuột xem lại lịch sử trò chuyện với Tần Việt, ánh mắt dán chặt vào câu “buôn bán nội tạng” không thể dời đi.

“Anh ta có một số bản ghi dữ liệu của trạm công tác Tùng Sa, anh chưa xem, nhưng anh biết tài liệu không đầy đủ. Bây giờ anh ta tìm em là muốn hợp tác với em, nhờ em thu thập chứng cứ.”

Chu Lạc An buông chuột, ngả người ra sau: “Anh ta không nhắc gì đến chuyện hợp tác.”

“…” Kim Xán ngừng lại, cất giọng nghi ngờ: “Sao có thể? Anh ta biết em đang điều tra trạm công tác Tùng Sa, phấn khích đến mức cả đêm không ngủ.”

Cả đêm không ngủ? Chu Lạc An như hiểu ra điều gì, há miệng: “Nhưng anh ta đưa ra một yêu cầu kỳ lạ.”

“Yêu cầu gì?”

“Muốn nghe người khác gọi là anh rể.”

Kim Xán: “…”

Trong lúc im lặng, từ ống nghe đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ, sau đó là giọng một người đàn ông xa lạ: “Đến kỳ ph*t t*nh thì ngoan ngoãn ở trên giường đi, chạy lung tung làm gì?”

“Anh quản tôi à? Tôi muốn đi đâu thì đi!”

“Không được đâu cưng, Khu 9 nguy hiểm lắm, tôi phải chịu trách nhiệm với Omega của mình chứ.”

Âm thanh nền vang lên tiếng đồ vật loảng xoảng rơi vỡ, điện thoại dường như bị giật mất, sau một loạt tiếng ma sát ồn ào, giọng người đàn ông rõ ràng hơn.

“Lần sau nhất định phải gọi anh rể nhé.”

Nói xong, điện thoại cúp cái rụp.

Chu Lạc An chẳng còn tâm trí xem tài liệu Tần Việt gửi, anh chuyển email cho Nghiêm Ngụ, dặn một câu tra kỹ rồi nhanh chóng gọi cho Kim Thiểm Thiểm, nhưng đến khi tín hiệu bận vang hết cũng chẳng ai nghe.

Loạn rồi, loạn hết rồi…

Bình tĩnh một lúc, anh lại gọi vào số của Thương Nhĩ.

Lần này đối phương bắt máy ngay, giọng nói vang bên tai từ tính mang theo chút khàn khàn, chỉ một chữ đơn giản: “Alo.”

Chu Lạc An hỏi: “Thiểm Thiểm đâu?”

Thương Nhĩ hơi thất vọng, cuộc gọi đầu tiên của họ hóa ra là để tìm người khác.

“Cậu ta…”

Vừa thốt ra một chữ, cửa lớn bị đẩy mạnh, Kim Thiểm Thiểm nhận được điện thoại của Chu Lạc An vội vã chạy về, phía sau là con Samoyed lè lưỡi chạy theo.

“Cậu ta ở đây.” Thương Nhĩ giơ điện thoại, ra hiệu với Kim Thiểm Thiểm: “Điện thoại của phu nhân.”

Kim Thiểm Thiểm nhận lấy, vỗ ngực, thở hổn hển nói: “Anh, anh tìm em à?”

“Em đi đâu đấy?”

“Chẳng đi đâu cả.” Kim Thiểm Thiểm chớp mắt bắt đầu nói dối: “Em… em đánh quyền một lúc.”

Động tác thái rau của Thương Nhĩ khựng lại, liếc qua vai Kim Thiểm Thiểm nhìn bao cát trong phòng khách nặng gấp đôi cậu ta.

Đánh quyền? Bị quyền đánh thì đúng hơn.

“Mấy hôm trước bảo em gọi cho anh trai em, anh ấy nói gì?”

“À, chuyện đó hả…” Kim Thiểm Thiểm gần như thở phào, chạy ra phòng khách ngồi nghỉ, đáp: “Anh ấy chẳng nói gì, chỉ bảo đã về Khu 1, mọi thứ ổn cả, bảo em đừng lo.”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, Chu Lạc An đột nhiên lên tiếng: “Em sắp có anh rể rồi.”

“Anh rể?” Kim Thiểm Thiểm chớp đôi mắt to ngây thơ: “Em làm gì có chị gái?”

“…”

Chu Lạc An thẳng tay cúp điện thoại.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...