Nghe tin Kim Xán bị Tần Việt đánh dấu, Kim Thiểm Thiểm khóc suốt cả đêm.
“Anh trai em chắc chắn… chắc chắn là bị ép! Em… em phải đưa con cá chép đỏ đó tới tòa án Khu Liên Hợp Trung Ương mới được!”
Cậu ta khóc đến mức toàn thân run rẩy, nói năng không rõ ràng, mắt cũng sưng húp không ra hình dạng.
Chu Lạc An bóc một gói khăn giấy mới, rút liền mấy tờ vo thành một nắm to nhét vào mặt Kim Thiểm Thiểm: “Đừng khóc nữa, anh tìm người đưa em đi rồi, ngày mai về Khu 1 với anh trai em đi.”
Kim Thiểm Thiểm đã khóc đến cạn nước mắt, lau mặt qua loa, ngẩng đôi mắt nặng trĩu lên nhìn Chu Lạc An.
“Chẳng phải anh trai em đang ở Khu 9 sao? Anh đưa em đến Khu 9 đi, em phải giết Tần Việt!”
“Đừng động tí là đòi đánh đòi giết.” Chu Lạc An khuyên, “Nghe xem anh trai em nói gì đã.”
“Anh em thì nói được gì? Anh ấy mạnh mẽ như thế, chuyện lớn như vậy mà cũng không nói với em.”
“Em cũng biết anh trai em mạnh mẽ. Với tính cách của anh em, giờ này chưa đánh chết Tần Việt, chắc là có ý định khác.”
Điện thoại rung một cái, Chu Lạc An lấy ra xem, là tin nhắn của Thương Nhĩ.
[Vẫn chưa nói chuyện xong à?]
Chu Lạc An trả lời ngắn gọn: “Một phút nữa.”
“Thôi được rồi, về nghỉ ngơi đi.” Anh vỗ nhẹ lên đầu Kim Thiểm Thiểm: “Chuyện này tuyệt đối không được nói với người ngoài, đừng gây rắc rối cho anh trai em.”
“Em biết rồi.” Kim Thiểm Thiểm bước ra hai bước rồi quay lại lấy gói khăn giấy trên bàn: “Anh Lạc An, em muốn về Khu 1 ở vài ngày, anh nhất định phải cẩn thận.”
“Ừ.”
Chu Lạc An tiễn cậu ta ra khỏi thư phòng rồi đẩy cửa phòng ngủ, giật mình vì bóng đen đứng ngay cạnh cửa.
“Cậu đứng đây làm gì?” Anh đưa tay định bật công tắc trên tường nhưng bị Thương Nhĩ ngăn lại.
“Đừng bật đèn.”
“Không bật đèn? Sao lại không bật đèn?”
Thương Nhĩ không giải thích mà tiến lại gần từng chút một, ép người vào cửa. Thấy mình không bị từ chối, hắn to gan cúi xuống, trao cho Omega một nụ hôn sâu.
Đôi môi mềm mại chạm nhau, mài mòn, mỗi động tác đều cọ xát vào một mẩu thịt môi, cảm giác ngứa ngáy từ môi lan đến lồng ngực như có một chiếc lông vũ bất chợt mọc lên trong đó, trêu chọc trái tim một lúc rồi dần dần trôi xuống dưới.
Chu Lạc An hưởng thụ nheo mắt lại, cách đây không lâu mới khai vị một lần, nếm được chút ngọt ngào, lần này anh quyết định chủ động hơn, bèn mò mẫm tìm tay Thương Nhĩ kéo xuống phía dưới cơ thể mình.
Nụ hôn đột ngột dừng lại.
Chu Lạc An ngẩng đầu nhìn, “Sao thế? Không muốn giúp tôi à?”
Thương Nhĩ đứng ngược sáng, trong bóng tối không thấy rõ biểu cảm, chỉ nghe tiếng thở ngày càng nặng nề, sau đó đột nhiên Chu Lạc An bị nhấc bổng lên, đầu hướng xuống dưới vài giây rồi bị ném mạnh xuống nệm.
Anh bị ném đến mức mắt nổ đom đóm, chống khuỷu tay nhìn về phía cuối giường, bóng đen kia dường như vẫn đang lớn dần, càng tiến lại gần thì càng cao lớn, càng áp bức.
Anh trườn về phía đầu giường, muốn thoát khỏi cái bóng bao trùm ấy nhưng bị nắm lấy cổ chân kéo ngược trở lại.
“Cậu!”
Cơ thể hoàn toàn mất kiểm soát, Chu Lạc An hét lên một tiếng ngắn ngủi, vừa mới ngẩng đầu lên, anh bị khối cơ bắp rắn chắc trước mắt làm cho sững sờ, không thốt nên lời.
Quần áo cởi từ lúc nào vậy?
Được anh cho phép chưa?
Luyện kiểu gì mà được thế này?
Cơ thể giống như dã thú ấy tiến lại gần anh, chăm chú nhìn vào cổ anh, để lộ răng nanh, nhưng cuối cùng cũng chỉ hung hăng hôn lên môi anh mấy cái.
“Anh lúc nào cũng thế…” Dã thú hóa thành chú cún con dụi đầu vào hõm cổ anh vài lần, trách móc, “Lúc nào cũng dụ dỗ tôi rồi lại không cho chạm.”
Chu Lạc An không hiểu nổi mình đã làm gì mà lại bị coi là dùng chiêu “dụ dỗ mê hoặc”, rõ ràng lần này anh còn chưa thả ra chút pheromone nào mà.
“Chờ thêm vài ngày nữa vậy.” Bên tai vang lên tiếng lẩm bẩm của Thương Nhĩ, “Chờ thêm vài ngày là được rồi.”
Trên đùi cảm nhận được thứ gì đó nóng rực, Chu Lạc An dịch người hai cái, đẩy hắn sang một bên, chống tay ngồi dậy trên giường: “Không kiềm chế được thì đừng có hôn loạn, định lực bản thân không đủ lại đi đổ lỗi cho người khác.”
Đám trai trẻ đúng là dễ bị kích động, hơi tí là hứng lên.
Thương Nhĩ lật người nằm ngửa, bất động nhìn chằm chằm lên trần nhà cứ như đã tiến vào trạng thái vô ngã.
Chu Lạc An ngồi bên mép giường một lúc rồi cũng bình tĩnh lại, anh thoáng suy nghĩ rồi an ủi một câu: “Thôi được rồi, đừng nghĩ lung tung nữa, không phải tôi không muốn để cậu đánh dấu, vài ngày nữa sẽ nói với cậu một tin tốt, đến lúc đó cậu sẽ hiểu.”
Chắc là tin tốt nhỉ? Anh là một người trong sạch, diện mạo ưa nhìn, dáng người hoàn hảo, có tiền, có quyền, có gia thế, so với một Alpha hai mươi mấy tuổi chẳng có gì trong tay, thế nào cũng là anh chịu thiệt.
Mà thiệt thì thiệt, anh chẳng cần gì, cũng chẳng thiếu gì, chỉ riêng nhìn đôi tai chú cún của hắn thôi cũng đủ khiến anh vui vẻ, anh sẵn lòng chịu thiệt.
Nhưng hôm nay thì chưa được, anh cần đảm bảo mọi chuyện đều tuyệt đối an toàn.
Thương Nhĩ cuối cùng cũng lên tiếng: “Còn phải chờ bao lâu nữa?”
Chu Lạc An đáp qua loa: “Năm sáu ngày gì đó.”
Anh chỉ thuận miệng nói, nhưng Thương Nhĩ lại ghi nhớ trong lòng.
Sáu ngày sau đúng vào ngày hai mươi, là một ngày có nhiều sự kiện lớn.
Khu 4 thuận lợi tổ chức triển lãm dải đèn vòm năm năm một lần; Thường Sam được Nghiêm Ngụ hộ tống đến trường tiểu học trung tâm tham gia kỳ thi kiểm tra đầu vào lần đầu; Chu Lạc An sau mười ngày làm việc liên tục cuối cùng cũng có một kỳ nghỉ hiếm hoi; còn Thương Nhĩ vẫn luôn chờ đợi tin tốt kia.
Nhưng cả ngày hôm đó, Omega lại nhốt mình trong thư phòng, tin nhắn gửi đến cũng chỉ trả lời đúng hai câu.
Không phải Chu Lạc An không muốn trả lời mà là thực sự không có thời gian, sáng sớm vừa mở mắt là điện thoại công việc đã reo không ngừng, lúc thì dải đèn hỏng, lúc thì phát hiện tung tích hung thủ, lúc thì đã sửa xong, lúc lại mất dấu người, việc lớn việc nhỏ đều phải báo cáo.
Vất vả lắm mới có chút thời gian nghỉ ngơi thì Kim Thiểm Thiểm lại gọi đến, hỏi anh có biết cơ sở xóa dấu nào đáng tin cậy không, chưa nói được hai câu lại bị Kim Xán giật lấy điện thoại cúp máy.
Chu Lạc An cầm điện thoại, nghe tiếng tút tút bên trong mà cảm thấy âm thanh này dễ chịu làm sao. Anh giữ nguyên tư thế ấy rất lâu, như thể chỉ cần giả vờ đang nói chuyện điện thoại thì sẽ không có cuộc gọi mới đến.
“Cốc cốc.”
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Chu Lạc An không dám buông điện thoại, cứ thế đi ra mở cửa: “Sao thế?”
Thương Nhĩ tưởng Chu Lạc An vẫn đang nói chuyện điện thoại nên bèn hạ thấp giọng, giơ dây dắt trong tay lên: “Mật Mật cứ đi vòng vòng trong phòng khách, tôi đưa nó ra ngoài một lát, cơm hâm trong nồi, xong việc nhớ ăn nhé.”
Lúc này, một cuộc gọi khác cuối cùng cũng đến, Chu Lạc An liếc nhìn người gọi, tạm thời chưa nghe mà ra hiệu ra ngoài cửa: “Tôi biết rồi, cậu đi đi.”
Điện thoại là do Hà Huy gọi đến, giọng hổn hển.
“Ông chủ, Thiên Nhãn vừa báo cáo, lần cuối cùng người đó xuất hiện là ở gần núi Phong, có cần điều một đội đến đó không?”
“Không cần.” Chu Lạc An không cần suy nghĩ đã từ chối: “Bên cậu không được phép có bất kỳ sai sót nào, hôm nay tập trung toàn lực hoàn thành công việc trước đã. Chỗ tôi rất an toàn, cậu yên tâm, lưới điện ở núi Phong cần thiết bị đặc biệt mới phá được, hắn muốn vào đây trừ phi biết bay.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Sau cuộc gọi của Hà Huy, điện thoại không reo thêm lần nào nữa. Chu Lạc An xuống lầu ăn tối, chủ động gọi điện cho Nghiêm Ngụ hỏi thăm tình hình của Thường Sam. Nghe nói cô bé thể hiện xuất sắc, anh thấy tâm trạng khá tốt, vung tay gửi cho Nghiêm Ngụ một bao lì xì dày cộp.
Nghiêm Ngụ được thưởng mà lo.
“Ông chủ, tiền thưởng này có phải hơi nhiều không?” Nếu nghe kỹ, giọng nói cậu ta còn mang chút ngại ngùng.
“Thưởng gì mà thưởng? Chưa đến lúc phát thưởng đâu.” Chu Lạc An dập tắt ảo tưởng không thực tế của cậu ta: “Dẫn Thường Sam đi mua ít quần áo, con bé thích gì thì mua cái đó. Tối nay ở quảng trường trung tâm có buổi diễn thuyết công ích, cậu có thể đưa con bé đi xem.”
“… Vâng.”
Xong việc, Chu Lạc An bắt đầu nghĩ đến chuyện tình cảm riêng tư của mình, chắc kỳ ph*t t*nh sắp tới rồi, tuy hôm nay không phải thời điểm lý tưởng nhưng đánh dấu trước một chút rồi hôn thêm vài cái, quấn quýt một lúc chắc cũng chẳng sao.
“Xem xong diễn thuyết thì đừng về, hai người cứ ở lại căn hộ một đêm đi.”
“… Ồ.”
Sắp xếp mọi thứ xong xuôi, Chu Lạc An vào phòng tắm tắm rửa, lúc ra ngoài Thương Nhĩ vẫn chưa về. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ để trên đầu giường, lâu thế này, dù có bò đến trạm kiểm tra rồi quay lại cũng đủ thời gian rồi.
Đang nghĩ ngợi thì dưới lầu vang lên tiếng đóng cửa. Chu Lạc An lau tóc đi ra hành lang, tựa vào lan can.
Thương Nhĩ đang thay giày ở huyền quan, Mật Mật tự giãy khỏi dây dắt, bước vào phòng khách được hai bước thì nằm bẹp cái bịch xuống sàn, thè lưỡi thở hổn hển, nhất quyết không chịu đứng dậy.
“Đi đâu mà ra thế này?”
Nhìn con chó mệt đến mức nào kìa.
Thương Nhĩ khựng lại, nhìn về phía Chu Lạc An: “Không đi đâu hết, chỉ vòng qua ngọn núi sau nhà một chút, trời tối nên suýt nữa lạc đường.”
“Ngọn núi sau nhà không có đường, đến tôi còn chẳng dám tùy tiện đi vào.” Chu Lạc An vung vẩy chiếc khăn khoác lên cổ, tóc tai lòa xòa, bên trái một lọn, bên phải một lọn: “May mà Mật Mật biết đường, lần sau đừng đi nữa.”
Nói xong, anh vỗ vỗ vào lan can: “Pha cho tôi cốc nước chanh đi, bận cả ngày mệt muốn chết rồi.”
“Vâng.” Thương Nhĩ cởi áo khoác, vừa xắn tay áo vừa đi vào bếp.
Lời dặn của Chu Lạc An từ trên lầu vọng xuống: “Cho nhiều đá vào.”
Hai lát chanh, một thìa đường, một thìa mật ong, đổ nước, khuấy đều. Đến lúc cho đá thì Thương Nhĩ dừng lại.
Do dự hai giây, hắn bỏ đá vào lại tủ lạnh rồi quay về phòng mình, lấy từ trong cặp sách ra một tấm thẻ đen vàng dùng chung cho Khu Liên Hợp Trung Ương.
Nhìn tấm thẻ hai lần, hắn nhét vào túi quần, định ra ngoài thì đột nhiên ngoài cửa sổ vọng đến một tiếng bước chân lạ lẫm.
