Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 40: “Lạc An, Lan.”



Cư dân Khu 4 đã rời khỏi thành phố ngầm từ hơn một trăm năm trước, các trạm kết nối cũng lần lượt bị niêm phong, nói cách khác, ngoài họ ra, nơi này sẽ không có người thứ ba.

Mà công trình ngầm bỏ hoang đã lâu này đến nay vẫn hoạt động bình thường, hẳn là trong những năm qua đã được sửa chữa không chỉ một lần.

Chu Lạc An cựa chân, ra hiệu cho Thương Nhĩ thả mình xuống, nhưng bị hắn đè lại, sau đó tầm nhìn lại chuyển động.

Tư thế đầu chúc xuống khiến Chu Lạc An muốn nôn, anh cố sức đập một cái vào lưng Thương Nhĩ mà lực mềm oặt, chẳng đau chẳng ngứa, giống đang v* v*n hơn.

“Cậu thả tôi xuống, đánh dấu cho tôi một cái là tôi tự đi được.”

“Đừng quậy.” Thương Nhĩ bị động tác của Chu Lạc An khơi gợi, đáp lại bằng một cái vỗ vào mông anh, “Phía trước không có đèn, đường khó đi, tôi ở thành phố ngầm hai mươi năm, quen thuộc nơi này hơn anh.”

“Cậu dám đánh tôi?” Giọng nói cũng mềm nhũn, chẳng có chút uy h**p nào.

Bước vào bóng tối, trong tầm mắt chỉ còn thấy đôi chân bước đi và cái đầu chó lúc trái lúc phải bám sát theo. Chu Lạc An như đang chơi tàu lượn ngược, cả người lắc lư, chẳng có điểm tựa, anh giơ tay nắm lấy vạt áo của Thương Nhĩ, nhìn chằm chằm dấu hoa hồng ở mu bàn tay phải ngày càng rực rỡ.

“Tôi…” Một cảm giác chua loét trào lên cổ họng, Chu Lạc An vội ngẩng đầu: “Không được, tôi muốn nôn.”

Bước chân khựng lại, anh được chuyển từ tư thế nằm sấp sang lưng Thương Nhĩ.

“Ráng chịu chút nữa, sắp tới rồi.”

Còn sắp tới đâu, Thương Nhĩ lại không nói rõ đích đến.

“Chúng ta đi đâu?”

“Tìm một chỗ an toàn để nghỉ ngơi.”

“Cậu nói thành phố ngầm rất an toàn mà?”

Thương Nhĩ im lặng một lúc, hỏi ngược lại: “Chúng là ai? Nhằm vào ai?”

Chu Lạc An trả lời qua loa: “Chắc là nhắm vào nhà họ Chu, nhưng lưới điện cao thế, lại có thiết bị chống trèo, chả biết chúng vào bằng cách nào.”

Có lẽ là ảo giác, anh cảm thấy bước chân đang đi khẽ khựng lại rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

“Khi nào tới?” Anh hỏi, “Tôi chịu hết nổi rồi, cắn một cái trước rồi đi tiếp được không?”

Thương Nhĩ nhấc anh lên cao hơn: “Sắp rồi.”

Tuyến thể không được xoa dịu, Chu Lạc An bị cơn sốt ph*t t*nh hành hạ đến mức bứt rứt khó chịu. Anh không thoải mái, cũng chẳng muốn Alpha dễ chịu, thế là há miệng nhắm vào cái cổ đang lắc lư trước mặt.

Thương Nhĩ chẳng phản ứng với kiểu trêu chọc nhỏ nhặt này, thậm chí còn chiều chuộng cúi đầu xuống, để Omega dễ dàng tìm đến vị trí sâu hơn.

Đáng tiếc Chu Lạc An không phải Alpha, không thể đánh dấu đối phương, cắn mãi chỉ để lại một mảng nước bọt và một dấu răng ngay ngắn.

“Thôi nghỉ ở đây đi.”

Xe kéo cuối cùng cũng dừng, Chu Lạc An ngẩng đầu, trên tòa nhà hơi cũ kỹ treo một tấm bảng neon đã hỏng đèn, miễn cưỡng mới nhận ra hai chữ “khách sạn”.

“Cậu đưa tôi đến khách sạn?”

Khách sạn từ hơn trăm năm trước mà còn ở được sao?

“Nghỉ ở đây một lúc.”

Thương Nhĩ nhìn quanh, nhặt một viên gạch đỏ từ góc tường, đập mạnh vào ổ khóa, cái khóa gỉ sét kêu “cạch” một tiếng, bật mở.

Bước vào, mảnh kính vỡ và sỏi đá dưới chân ma sát tạo ra âm thanh trầm đục, bên trong còn tối hơn cả đường phố, duỗi tay không thấy năm ngón, chỉ có thể mò mẫm tiến lên. Hắn cẩn thận từng bước, mất vài phút mới tìm được một căn phòng tương đối sạch sẽ.

Lúc này Chu Lạc An cũng dần thích nghi với bóng tối, anh liếc nhìn xung quanh, bĩu môi, chỉ là một nhà nghỉ nhỏ mà cũng gọi là khách sạn ư?

Cánh cửa đã hỏng từ lâu, lúc đóng lại, bản lề kêu “kẽo kẹt” không ngừng, khi chỉ còn năm phân là chạm khung cửa thì không nhúc nhích nữa, Thương Nhĩ thử vài lần vẫn không thành.

Chu Lạc An không chờ nổi: “Kệ nó đi, đánh dấu trước đã.”

Thương Nhĩ đành bỏ qua, hắn đặt Chu Lạc An xuống, một tay đỡ anh, “Đứng vững được không?”

Chu Lạc An gật đầu: “Được.”

“Tôi dọn dẹp một chút, xong ngay thôi, có gì gọi tôi.”

Hắn quay sang bên giường, cẩn thận dời tấm nệm ra để tránh bụi bay lên. Tấm ván giường bên dưới sạch sẽ chắc chắn, nhưng hắn vẫn xé một mảnh ga giường, lau kỹ vài lần rồi cởi áo khoác của mình trải lên, sau đó mới ôm Omega đặt ngồi xuống giường.

Chu Lạc An dường như đã chịu đựng đến giới hạn, anh nắm lấy cổ áo Thương Nhĩ, đầu lắc lư, lao vào lòng hắn, pheromone nhanh chóng lan tỏa trong căn phòng chưa đầy mười mét vuông.

Thương Nhĩ cụp mắt, ánh nhìn dừng ở tay phải Chu Lạc An, dấu hoa hồng ở mu bàn tay nhảy nhót rõ rệt, không theo quy luật, nhưng dần hòa nhịp với nhịp tim của người trong lòng.

Nhìn một lúc, hắn chậm rãi quỳ xuống, đỡ lấy cánh tay Omega, khẽ hỏi: “Muốn đánh dấu không?”

Chu Lạc An gật đầu.

Thương Nhĩ thẳng lưng, ngẩng đầu tiến lại gần, chóp mũi chạm vào mũi Chu Lạc An: “Thích tôi không?”

Chu Lạc An sững người vài giây, anh cảm thấy người trước mặt đã thay đổi, trước đây muốn đánh dấu chỉ cần anh ngoắc tay là được, thế mà giờ lại có điều kiện.

Anh cần trả lời câu hỏi của đối phương, đáp ứng yêu cầu của hắn mới có thể nhận được thứ mình muốn.

Chiêu này anh quá quen thuộc, quy tắc anh đặt ra cho Thương Nhĩ là chỉ khi ngoan ngoãn nghe lời mới có được tình yêu của anh, vậy mà Thương Nhĩ lại dùng chính chiêu này lên anh vào lúc anh yếu đuối nhất.

Chu Lạc An lập tức nổi giận: “Cậu lại không nghe lời nữa à?”

Thương Nhĩ lắc đầu, làm mũi Chu Lạc An ngứa ngáy: “Tôi rất nghe lời, anh nói gì tôi cũng nghe, tai cũng cho anh vuốt, đuôi cũng cho anh sờ, nguyện làm bàn đạp cho anh cả đời. Tôi chỉ muốn nghe anh nói một câu thích tôi, đơn giản thế thôi, anh nói thì tôi sẽ đánh dấu cho anh.”

Chu Lạc An nghiến chặt răng, tính anh càng bị ép là càng phản kháng, bất cứ ai dùng thủ đoạn để buộc anh khuất phục, anh thà chết cũng không mở miệng.

Chờ mãi không được câu trả lời, Thương Nhĩ đứng thẳng dậy: “Không cho thưởng, tin tốt cũng chẳng nói, vậy hôm nay bù bằng gì? Đánh dấu vĩnh viễn sao?”

Chu Lạc An ngẩng đầu, dáng người trước mặt mờ nhạt, dù không thấy rõ biểu cảm, ánh mắt nóng bỏng rơi trên người anh lại chẳng thể bỏ qua.

“Cậu vẫn chưa từ bỏ đúng không? Tôi đã nói không thể cho cậu bất kỳ lời hứa nào, cậu cũng đồng ý rồi, không danh không phận, cậu cũng gật đầu.”

Trước giờ toàn gật đầu lắc đầu, hóa ra là đang chơi trò này với anh?

Thương Nhĩ giơ tay, lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ xát bên má Chu Lạc An, khàn giọng: “Chẳng có người đàn ông nào không muốn danh phận cả… Chẳng có ai.”

Chu Lạc An hất tay hắn ra, đầu từ từ cúi xuống, hơi thở nặng nề trong mũi, không rõ mình bị ảnh hưởng bởi kỳ ph*t t*nh hay là vì tức giận.

Chắc là tức giận, tuyến thể đã chẳng còn cảm giác gì, ngược lại lồng ngực âm ỉ đau.

Anh nghiến răng gần như muốn vỡ, trong lòng lặp đi lặp lại lời mắng chửi đối phương.

Tất cả đều là giả vờ, giả bộ ngoan ngoãn nghe lời, anh nói gì cũng gật, bảo gì cũng làm, nhưng thực tế, lần nào hắn cũng bất chấp ý muốn của anh mà động tay động chân, sàm sỡ xong lại vẫy đuôi xin lỗi, đợi anh mềm lòng mắc lừa, lần sau lại tiếp tục.

Thương Nhĩ tuyệt đối không phải là một chú chó nghe lời, quá trình thuần hóa chẳng hề suôn sẻ, thậm chí không có chút tiến triển nào, hết lần này đến lần khác làm trái ý anh, có khi bị anh giẫm dưới chân đã sớm muốn phản kháng, nhưng nhẫn nhịn chỉ bởi…

Muốn đánh dấu anh.

Má anh rơi vào một đôi tay ấm áp, Chu Lạc An bị buộc ngẩng đầu lên, môi bị ngậm lấy, được hôn khẽ khàng.

“Không muốn thử sao? Tôi trẻ hơn anh ta, giỏi hơn anh ta, anh ta ba mươi tuổi rồi, không được nữa đâu.”

“…” Chu Lạc An mất một lúc mới nhận ra người ba mươi tuổi không được nữa mà Thương Nhĩ nhắc đến chính là mình.

“Cậu nói nhảm!” Anh chửi ầm lên.

“Thật sự không muốn sao… Anh cứng rồi kìa.”

Chu Lạc An: “Vớ vẩn!”

Đang kỳ ph*t t*nh mà không cứng, cả đời này cũng chẳng cứng nổi.

Lo Thương Nhĩ thật sự bất chấp mà đánh dấu anh ngay tại đây, anh đành hạ giọng: “Cho tôi một dấu tạm thời thôi, khi về rồi, chuyện hôm nay tôi có thể không tính toán với cậu, chúng ta vẫn như trước.”

Đợi về rồi, anh sẽ nhốt người vào phòng thẩm vấn của Cục Chấp chính, bỏ đói vài ngày cho nhớ đời.

Đầu lưỡi tiến vào rồi lại rút ra, một bàn tay ấm áp đặt lên eo anh, thử thăm dò nhấc vạt áo ngủ lên, ngón tay thô ráp m*n tr*n, ấn nhẹ trên phần da mềm nhất ở bụng anh, ánh mắt đối phương càng lúc càng lộ rõ khát khao muốn nuốt chửng anh, nhưng lại bị lý trí kìm giữ.

Chu Lạc An hiểu đối phương đang đợi gì, muốn anh đồng ý để danh chính ngôn thuận làm chuyện đó.

Anh thầm chửi một tiếng, chó đúng là chó, bản tính khó dời, rõ ràng thèm miếng thịt trên đĩa mà vẫn phải nhìn sắc mặt người khác, chần chừ mãi không dám hạ miệng.

Không chỉ là chó hư mà còn là một tên hèn nhát!

Thử thăm dò mãi, cuối cùng Thương Nhĩ nhận ra cách này chẳng thể đợi được cái gật đầu từ Omega. Hắn chịu thua, thở dài: “Sao không mang bản lĩnh hành hạ tôi ra mà đối phó với anh ta?”

Trước mặt hắn thì cứng cỏi thế, sao cứ để người khác bắt nạt?

“Nhưng không sao, sau này anh ta sẽ không bắt nạt anh nữa.”

Chu Lạc An nhíu mày: “Ý cậu là sao?”

Thương Nhĩ lại cúi xuống, vén tóc mai của Chu Lạc An, chỗ đó đã sưng cứng thành một cục. Hắn xoa hai cái, môi kề tới, răng nanh đâm xuyên da, tiêm pheromone vào.

Cơn sốt ph*t t*nh kéo dài quá lâu cuối cùng cũng được đánh dấu, Chu Lạc An sướng đến suýt ngất, ngã ra sau thì được Thương Nhĩ đỡ lưng giữ thẳng.

“Đừng nằm, chỗ đó không sạch.”

Chu Lạc An lảo đảo hai cái, miễn cưỡng ngồi vững, không biết chạm vào đâu, chiếc đồng hồ đeo tay bỗng sáng lên một cái.

Thương Nhĩ liếc qua mặt đồng hồ, còn một tiếng rưỡi nữa là đến giờ hẹn với Trần Bạc.

Nhìn vẻ mặt Omega có lẽ vẫn đang mơ màng, hắn lại nâng mặt anh, khẽ lắc: “Nghe tôi nói không? Những gì tôi nói tiếp theo, anh nhất định phải nhớ kỹ.”

Chu Lạc An cố gắng mở mắt.

“Sau một giờ sáng, trạm kết nối Nam Đảo sẽ không có ai canh gác trong mười phút, ở đó có một chiếc xe bảo hộ màu xám, biển số 374. Người lái xe họ Trần, dị chủng bạch tuộc, cậu ta sẽ đưa anh rời khỏi đây.”

Trong dư âm, Chu Lạc An ngây ngốc nhìn Thương Nhĩ, dường như vẫn chưa hồi phục từ k*ch th*ch dữ dội của việc đánh dấu, ánh mắt đờ đẫn vô hồn.

“Thẻ này có một ít tiền, là tôi tích cóp từ các nhiệm vụ, anh cầm lấy đi.”

Một tấm thẻ được nhét vào lòng bàn tay, Chu Lạc An chậm chạp giơ lên nhìn một lúc, cuối cùng bộ não cũng xử lý xong thông tin tai nghe được, anh chậm rãi hạ tay xuống, mở miệng: “Lưới điện là do cậu phá hỏng.”

Thương Nhĩ không phủ nhận.

Lưng Chu Lạc An chợt lạnh toát, đó là lưới điện bảo vệ cấp độ an toàn tối cao, cần thiết bị đặc biệt mới phá được, vậy mà Thương Nhĩ chỉ mất thời gian dắt chó đi dạo là xử lý xong.

Nếu lưới điện này được lắp trước cửa nhà họ Tề, anh sẽ không ngần ngại khen ngợi, nhưng anh vừa mới thoát chết trong gang tấc, trên đường chạy trốn lại gặp kỳ ph*t t*nh, trong kỳ ph*t t*nh còn bị người ta treo lơ lửng không chịu đánh dấu, mà người đó lại chính là kẻ khiến anh rơi vào tình cảnh thảm hại này, giờ anh chỉ muốn chửi người.

“Đừng lo.” Thương Nhĩ vuốt tóc Chu Lạc An, để lộ đôi mắt đẹp, hôn nhẹ lên trán anh: “Tôi sẽ đưa anh đi.”

“Thế à…” Chu Lạc An siết chặt tấm thẻ, mắt như bốc lửa, nhưng giọng lại bình tĩnh lạ thường: “Vậy còn cậu? Cậu không đi sao? Cậu định làm gì?”

“Tôi tạm thời chưa đi, Thường Sam còn ở đây, tôi sẽ ở lại Khu 4 một thời gian. Chuyện trạm kết nối Nam Đảo là sai phạm nghiêm trọng, sau khi anh đi, tôi sẽ công khai bằng chứng, khi đó tên họ Chu sẽ bù đầu xử lý chuyện này, không có thời gian tìm anh. Tôi sẽ đến chỗ anh trước kỳ ph*t t*nh tiếp theo… Lần tới đừng từ chối tôi nữa, nhé?”

“Được.” Chu Lạc An nhìn chằm chằm hắn, liên tục nói: “Được, được…”

Tốt lắm.

Tốt không thể tốt hơn.

Anh không ngờ con chó hư này lại có bản lĩnh lớn đến vậy, dám gây ra bao nhiêu chuyện động trời ngay dưới mũi anh.

Đúng là giặc ngoài dễ chống, giặc nhà khó phòng.

Đồng hồ đeo tay lại lóe sáng, như thúc giục họ nhanh chóng hành động. Thương Nhĩ đứng dậy, kéo Chu Lạc An lên, giúp anh mặc áo khoác: “Đi thôi.”

Chu Lạc An không nói gì, để mặc Thương Nhĩ nắm tay dắt đi, chú chó Samoyed làm nũng, dùng cái mũi ướt át cọ vào tay anh, anh chẳng buồn để ý.

Còn Thương Nhĩ thì có vẻ tâm trạng khá tốt, khi đi ngang qua tấm bia đá giữa phố, hắn còn dừng lại giới thiệu.

“Khu 9 cũng có một tấm bia như thế này, hồi nhỏ tôi rất thích trèo lên đó, sau này có cơ hội tôi sẽ đưa anh đi xem.”

Chu Lạc An ngoài cười nhưng trong không cười: “Được thôi.”

“Nhưng có lẽ anh không thích Khu 9 đâu, nơi đó ẩm thấp, u ám, quanh năm không thấy ánh mặt trời, không thích hợp để sống. Nếu anh muốn về Khu 1, tôi sẽ đi cùng anh.”

Dù Thương Nhĩ nói gì, Chu Lạc An chỉ đáp một chữ “Được”.

Nửa tiếng đi bộ, cuối cùng cũng đến trạm kết nối số 6, khi chuẩn bị mở cửa, Chu Lạc An đột nhiên hỏi: “Tin tốt đó, cậu còn muốn nghe không?”

Thương Nhĩ quay lại: “Nếu anh muốn nói cho tôi.”

“Được… Vậy thì mở cửa đi.”

Omega có chút bất thường, trực giác mách bảo Thương Nhĩ rằng thứ đang chờ mình phía trước không phải tin tốt, nhưng thời gian gấp rút, hắn chỉ có thể nhấn nút xanh.

Cánh cửa phòng hóa phát ra tiếng ù ù trầm thấp, chậm rãi trượt mở sang hai bên, ánh sáng trắng lạnh tràn ra từ khe cửa, để lộ một đội người vũ trang đầy đủ cùng với Nghiêm Ngụ và Hà Huy đứng phía trước.

Thương Nhĩ lập tức kéo Chu Lạc An ra sau lưng mình.

“Đừng sợ.” Hắn thấp giọng an ủi, nhưng lòng bàn tay đột nhiên trống rỗng, hắn khó hiểu nhìn lại, bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng.

Đối diện một lúc, Chu Lạc An dời mắt đi, bước lên vài bước, trầm giọng ra lệnh: “Nghiêm Ngụ tới đây, những người khác lùi lại một trăm mét, đợi lệnh của tôi.”

Trong rừng phong vang lên âm thanh đồng loạt: “Vâng, thưa ngài!”

Cách xưng hô này không nên xuất hiện ở đây. Đồng tử Thương Nhĩ co rụt, tim như ngừng đập, hắn thậm chí nhìn quanh mà không thấy mục tiêu, thế nên dù có vô lý đến đâu cũng chỉ có thể nhìn lại người đang ra lệnh.

Ngài?

Lúc này Nghiêm Ngụ chạy tới, khoác áo gió cho Chu Lạc An: “Ông chủ, toàn bộ đã bị tiêu diệt. Qua điều tra sơ bộ, chúng không phải người ở khu này, giấy phép nhập khu tạm thời cũng đã hết hạn từ lâu, nhưng lạ là chúng tôi kiểm tra giao diện mạch lưới điện, phát hiện nó bị tắt từ bên trong, mà trạm kiểm tra đã nửa năm không có ghi nhận khách lạ.”

“Ừ.” Chu Lạc An đáp một tiếng, nhận miếng dán cách ly từ Nghiêm Ngụ dán lên chỗ vừa bị đánh dấu.

Đương nhiên là lạ rồi, không biết còn tưởng chính Chu Lạc An đã tắt lưới điện.

“Chuyện này tôi sẽ tự xử lý, các cậu cứ theo kế hoạch hành động. Nhân tiện nói với Hà Huy, bảo cậu ta canh chừng Cục Chấp Chính cho tốt, kẻo có người nhân cơ hội này chơi tôi một vố…”

Chu Lạc An nghiêng đầu, hỏi người còn lại.

“Cậu nói xem có đúng không?”

Thương Nhĩ nhìn chằm chằm Chu Lạc An, môi khẽ động.

Chu Lạc An, Kim Lan, Chu Lạc An, Kim Lan, Chu Lạc An, Kim Lan…

Lạc An… Lan.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...