Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca

Chương 41: “Muốn đánh dấu tôi, cậu chưa đủ tư cách đâu.”



Rạng sáng ngày 21, Phùng Dặc bất ngờ gặp tai nạn xe cộ trên đường áp giải đến nhà tù trung tâm, nhân lúc trung tâm hoạt động đông người hỗn loạn, hắn ta đã thông qua trạm trung chuyển Đảo Nam để trốn thoát khỏi Khu 4.

Ngay khi nhận được tin, Cục Chấp Chính đã mở cuộc họp khẩn cấp, Chu Lạc An hạ lệnh phát lệnh truy nã đến các khu vòm lân cận, đồng thời cử Hà Huy dẫn đội truy vết, nhất định phải bắt bằng được người về trong thời gian ngắn nhất.

Xử lý xong việc của Phùng Dặc, bước ra khỏi cổng Cục Chấp Chính thì trời đã mờ sáng, đứng trong làn gió lạnh, Chu Lạc An thở dài một tiếng, cảm thấy kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần.

“Ông chủ.” Nghiêm Ngụ tiến lại gần, “Nhà chính còn phải tu sửa vài ngày nữa, thời gian này ngài cứ về căn hộ ở tạm nhé.”

Lúc này Chu Lạc An mới nhớ ra chuyện nhà mình bị người ta đột nhập.

“Về xem thử đi.”

Căn nhà ở núi Phong vừa trải qua một trận tấn công dữ dội, khắp nơi bừa bãi lộn xộn. Nghiêm Ngụ đang dẫn người dọn dẹp, kẻ khiêng giường người dỡ thảm, con chó Mật Mật thì cứ quanh quẩn phá phách, đúng là một đống hỗn độn không có chỗ mà đặt chân.

Chu Lạc An giẫm lên những mảnh kính vỡ đi một vòng quanh phòng ngủ, càng nghĩ càng thấy cáu, đến khi nhìn thấy sợi dây xích dắt thú đã chuẩn bị sẵn trên tủ đầu giường, cơn giận ấy bỗng bốc lên tận đỉnh đầu.

Anh vốn định bụng sẽ yêu thương chú chó nhỏ của mình thật tốt, trong nhà chỉ có hai người, họ có thể làm những chuyện thân mật hơn, nếu chú chó nhỏ chủ động chìa đuôi ra cho anh vuốt, anh cũng sẽ có qua có lại mà giúp hắn giải quyết nhu cầu.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, việc quan trọng nhất là phải giải quyết người kia trước đã.

Chu Lạc An tức đến mức đầu óc choáng váng, huyệt thái dương như có sợi gân nào đó bị chệch nhịp, cứ giật lên liên hồi. Anh bước qua cánh cửa đổ nát vào thư phòng, bới trong đống xác bàn ghế ra chiếc sô pha còn tạm coi là nguyên vẹn rồi ngồi phịch xuống.

“Nghiêm Ngụ!”

“Có!”

Chu Lạc An chống hai khuỷu tay lên đầu gối, lòng bàn tay đỡ trán, ngón cái dùng sức ấn chặt sợi gân đang giật loạn xạ kia xuống.

“Cậu ta đâu?”

Anh không nói rõ là ai, nhưng Nghiêm Ngụ thừa hiểu: “Thưa ngài, người đang bị nhốt tạm ở phòng ngủ tầng một.”

“Dẫn cậu ta lên đây cho tôi.”

“Rõ.”

Chẳng biết Nghiêm Ngụ dặn dò cấp dưới thế nào mà lúc Thương Nhĩ được đưa vào cửa, hai tay hắn bị còng ngược ra sau, trên mặt còn đeo một chiếc mặt nạ chống cắn thô ráp, cả bộ trang bị này vốn là đồ chuyên dụng mà nhà tù trung tâm nghiên cứu dành riêng cho các Alpha cấp cao.

“Vào đi!” Tên lính áp giải thô bạo đẩy một cái, Thương Nhĩ lảo đảo ngã quỵ trước mặt Chu Lạc An.

Hắn quỳ trong tư thế chật vật, hai chân tách rộng, trán tì xuống sàn nhà lấy đà để quỳ thẳng dậy. Trong tầm mắt hắn xuất hiện một đôi ủng da đen, bên cạnh thêu hình đại bàng trắng, là biểu tượng của Cục Chấp Chính.

Không khí nặng nề, không ai lên tiếng, một lúc lâu sau Chu Lạc An mới nhấc chân phải lên, đá nhẹ vào chân Thương Nhĩ.

“Nói đi xem nào.” Anh thu chân về, vắt chéo lên chân trái, mũi chân khẽ đung đưa, “Bắt đầu lên kế hoạch từ bao giờ?”

Thương Nhĩ ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn, chưa kịp mở miệng thì vai lại bị đá thêm một cái.

“Đừng có bày ra vẻ đáng thương đó với tôi.”

Thương Nhĩ không dám né tránh, cứng người chịu đựng cú đá: “Tối ngày 12.”

Tối ngày 12…

Chu Lạc An nghiến răng. Đêm đó anh đã đưa ra một quyết định quan trọng nhất cuộc đời mình, anh đưa Thương Nhĩ vào kế hoạch tương lai, muốn chịu trách nhiệm với hắn, muốn quan tâm và yêu thương hắn.

Vậy mà đối phương báo đáp anh thế nào đây? Lúc còn đang nằm bên cạnh anh mà đã âm mưu tính kế để lật đổ anh rồi sao?

Chu Lạc An hít sâu một hơi: “Nói tiếp đi, cậu biết chuyện này từ đâu?”

Liên quan đến Trần Bạc, Thương Nhĩ không dám mở lời.

Chu Lạc An uể oải kéo dài giọng: “Nói…”

Thương Nhĩ nuốt nước bọt: “Là… một người bạn của tôi.”

“Bạn nào?”

Thương Nhĩ lại im lặng.

Đúng lúc này, Nghiêm Ngụ vội vàng bước vào, ghé sát tai Chu Lạc An nói nhỏ: “Thưa ngài, đây là những gì vừa điều tra được.”

Nói xong, cậu ta lật mở tập hồ sơ, chỉ tay vào một chỗ: “Người tiếp xúc thân mật nhất với Thương Nhĩ là một kẻ tên Trần Bạc, cậu ta thuộc một tổ chức gọi là Tham Tinh. Đám này hám tiền nên việc nguy hiểm đến đâu cũng dám nhận, đợt trước người giao cây xương rồng nhỏ đến Khu 4 chính là cậu ta.”

Hai chữ này quá vang dội, Chu Lạc An đã nghe danh từ lâu: “Tham Tinh… là cái hội đã lùa bọn phỉ về tận ổ, sau đó dỡ sạch bách cửa phòng hóa của người ta đấy hả?”

Anh dời tầm mắt, nhìn chằm chằm Thương Nhĩ: “Cửa nhà tôi chắc cũng là do cậu dỡ chứ gì?”

Thương Nhĩ: “… Có hai cánh.”

Chu Lạc An bỗng bật cười.

Đến cửa phòng hóa của thành phố ngầm còn dỡ được thì dỡ cái lưới điện của anh có là cái đinh gì.

“Thưa ngài, còn tìm thấy vài thứ trong điện thoại của cậu ta nữa.”

Chu Lạc An đón lấy điện thoại rồi mở ra, thoáng thấy tài khoản của mình là người duy nhất được ghim trên đầu, anh đang định mủi lòng thì một ngón tay bên cạnh thò ra, bấm mấy cái lên màn hình.

“Thưa ngài, là cái này.”

Chu Lạc An nhìn kỹ, mặt mũi tối sầm lại, toàn bộ đều là bằng chứng đủ để đóng đinh anh lên cột nhục nhã cả đời, nào là thiếu trách nhiệm, ngoại tình rồi cả bạo lực gia đình.

Nếu đống này mà tuồn ra ngoài, anh chẳng cần phải vùng vẫy gì nữa, cứ trực tiếp dâng ghế Chấp Chính Quan cho Tề Uẩn cho xong.

Chu Lạc An nghiến răng xóa sạch từng bằng chứng một, khi nhìn lại Thương Nhĩ, giọng anh nhẹ hẫng mà chậm rãi: “Cậu có biết là cậu suýt chút nữa đã hủy hoại tôi rồi không?”

Thương Nhĩ tự bào chữa cho mình một câu: “Tôi không cố ý, tôi chỉ muốn đưa anh đi thôi.”

“Muốn đưa tôi đi sao không bàn bạc với tôi một tiếng? Cậu hỏi ý kiến tôi chưa? Tôi có muốn đi theo cậu không?”

Chu Lạc An cứ nói một câu, đầu Thương Nhĩ lại cúi thấp xuống một phân.

“Đưa tôi đi đâu? Về Khu 9 à? Cậu tưởng chỉ cần ngắt lưới điện là có thể thuận lợi đưa tôi đi chắc? Thế tôi hỏi cậu, nếu hôm nay bị bắt thật, cậu định tính thế nào?”

Chu Lạc An thở dài.

“Sao cậu lại ngây thơ thế hả?”

Tầm tuổi này làm việc cứ chẳng màng trước sau, chỉ dựa vào chút sức trâu sức ngựa, tưởng rằng mọi chuyện sẽ êm đẹp như trong mộng, cứ đâm đầu vào ngõ cụt mà chẳng có chút khả năng lường trước hay tránh né rủi ro nào.

Chu Lạc An hạ chân xuống, cúi người tới trước, đưa tay móc lấy cằm Thương Nhĩ, khẽ hất lên.

“Hay là do tôi quá nuông chiều cậu rồi?”

Chính vì anh không thỏa mãn với chút pheromone mỏng manh kia nên mới cho đối phương cơ hội, để hắn hết lần này đến lần khác dò xét, hết lần này đến lần khác vượt quá giới hạn.

“Ngay ngày đầu tiên cậu tới đây tôi đã nói rồi, chỉ được đánh dấu tạm thời, không được có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn. Lúc đó cậu đã đồng ý, vậy mà sau đó cậu làm thế nào?”

Anh vẫn đang đeo găng tay da, che đi những vệt vân cộng sinh chưa tan hết, lớp da thuộc nhẵn nhụi đã sớm bị hơi ấm cơ thể đồng hóa, trở thành một phần của anh.

Hơi ấm thân thuộc cộng với cảm giác thô ráp của lớp da khiến làn da Thương Nhĩ càng thêm nhạy cảm, hắn không kìm được mà run rẩy, yết hầu trượt lên trượt xuống liên tục.

Chu Lạc An cũng phát hiện ra, anh khẽ cong ngón trỏ, men theo xương cổ của Thương Nhĩ đi xuống, gãi nhẹ lên yết hầu hắn.

“Vì muốn đánh dấu mà ngay cả mạng cũng không cần? Muốn đánh dấu tôi đến thế cơ à?” Anh tháo găng tay ra, rũ bỏ lớp ngăn cách, để đầu ngón tay ấm áp ấn lên tuyến thể sau gáy Thương Nhĩ.

Hành động này như một sự ban thưởng, nhưng lời nói ra lại cực kỳ tàn nhẫn.

“Vậy thì để tôi nói cho cậu biết rõ, cậu chưa đủ tư cách đâu.”

Thương Nhĩ đột ngột ngẩng đầu, môi hơi hé mở như muốn nói gì đó, nhưng lại bị một cú đá của Chu Lạc An chặn đứng.

“Làm hỏng lưới điện của tôi thì xuống đó mà trông cổng cho tôi. Trạm kiểm soát đang thiếu một người tuần đêm, liệu mà làm cho tốt.”

Thương Nhĩ không nói một lời, lại bị người ta giải đi.

Chu Lạc An cuộn mình trên sô pha, cơ thể đang căng cứng dần dần thả lỏng. Anh nghịch điện thoại của Thương Nhĩ, chẳng thèm xem gì khác mà chỉ lật xem lịch sử trò chuyện của hai người.

Xem đi xem lại cũng chỉ có vài câu ngắn ngủi, khi pin chỉ còn mười phần trăm, máy hiện thông báo, anh còn chưa kịp nhìn rõ chữ gì thì đã sập nguồn.

Chu Lạc An khó chịu, sai bảo Nghiêm Ngụ: “Mua cho cậu ta cái điện thoại mới đi, cái này tôi thu hồi.”

Nghiêm Ngụ: “…”

Mãi không thấy Nghiêm Ngụ trả lời, Chu Lạc An ngước đầu lên nhìn: “Sao thế? Sao cậu lại trưng ra vẻ mặt đấy?”

Nghiêm Ngụ lắc đầu: “Dạ không có gì.”

Cậu ta chỉ thấy cảnh tượng này quen đến lạ.

Lần trước lúc ngài ấy nổi trận lôi đình đã tặng gì ấy nhỉ?

À, là vòng chống cắn.

Chu Lạc An vứt chiếc điện thoại cũ nát sang một bên, cầm lấy tập hồ sơ bên cạnh chân mình: “Đây là kết quả điều tra mấy ngày trước của cậu à?”

“Vâng.”

Lật xem vài tờ, thấy trong mục bạn bè chỉ có mỗi cái tên “Trần Bạc”, sắc mặt Chu Lạc An dịu đi trông thấy.

Đời sống tình cảm cá nhân xem ra cũng sạch sẽ, coi như đây là ưu điểm duy nhất của hắn rồi.

Anh lật tiếp từng tờ phía sau, lật đến hồ sơ cá nhân trước đây của Thương Nhĩ, thấy cũng không khác biệt gì nhiều so với kết quả điều tra lần hai, sau đó lật đến bản báo cáo kiểm tra sức khỏe, các chỉ số đều nằm trong ngưỡng khỏe mạnh, kết quả xét nghiệm gen cũng đã có, cả năm đoạn gen đều hiển thị là…

Đôi mắt Chu Lạc An từ từ trợn tròn, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào chữ cuối cùng.

Sói?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...