Năm giờ sáng, trời vừa tờ mờ sáng, lúc Chu Lạc An còn đang ngủ say thì Thương Nhĩ đã lén lút bò dậy, chọn đường tắt xuống núi.
Hắn đụng mặt Lục Miễn vừa chạy bộ sáng sớm về ngay cửa ký túc xá, bèn dừng chân chào một câu, vẻ mặt trông có vẻ khá tốt: “Sớm thế.”
“Chào buổi sáng.” Lục Miễn nhìn chằm chằm vào cái má trái sưng vù của hắn mất năm giây, rất hiểu chuyện mà kiếm đại cái cớ: “Ngã đấy à?”
Thương Nhĩ lại không cảm kích, cứ thật thà mà phang: “Không, bị vả cho mấy phát.”
Giọng hắn còn có chút kiêu ngạo: “Làm anh ấy giận rồi, khó dỗ lắm.”
“Ồ…” Lục Miễn cười, “Omega của cậu hả?”
Thương Nhĩ: “…”
Hắn không đáp, quay người đi thẳng vào nhà.
Đã phải là Omega của hắn đâu, giờ đến kỳ ph*t t*nh mà anh còn chẳng buồn cho hắn cắn nữa là.
Hôm nay cả hai người đều được nghỉ, Thương Nhĩ tắm táp xong đi ra thì thấy Lục Miễn lại đang nấu cháo điện thoại.
“… Heo lười sao hôm nay dậy sớm thế… Được, vậy hẹn gặp dưới chân núi nhé… Đi xem phim hay chơi điện tử đều được, tùy em quyết.”
Thương Nhĩ nghe một chốc rồi đi tới cạnh giường ngồi xuống, vớ lấy điện thoại xem thử xem Chu Lạc An đã gỡ hắn ra khỏi danh sách đen chưa.
Mái tóc mái ướt sũng rủ xuống trước mắt, nước cứ thế theo cổ chảy tuột vào trong cổ áo. Hắn cúi đầu lau tóc, vừa mới đặt điện thoại xuống thì màn hình chợt sáng lên.
Hắn vội vàng cầm lên xem, bấm vào phần tin nhắn.
Là tin của Trần Bạc.
[Anh Phong, lần trước anh bảo em tra cái cậu Kim Lan kia là có ý gì đấy? Anh định tán cậu ta, hay là định thịt cậu ta?]
Thương Nhĩ: “…”
Tán với thịt thì có gì khác nhau à?
[Anh Phong, thế này nhé, giờ có cơ hội ngon lắm. Mấy hôm nữa lão họ Chu kia sẽ tới Khu 9 dự nghi lễ gì đó, hay để em gọi mấy anh em xử lão đi. Đến lúc đó cậu Kim Lan kia thành góa phụ, anh nhảy vào thế chỗ là vừa đẹp.]
Đoạn này nhiều thông tin quá, Thương Nhĩ phải đọc kỹ lại một lượt rồi hỏi Trần Bạc xem đó là nghi lễ gì, bao giờ thì tổ chức.
Trần Bạc thì biết quái gì đâu.
[Chuyện bên Khu Trực Thuộc Trung Ương em cũng nghe người ta đồn thế thôi. Mà anh Phong, anh quan tâm bao giờ làm gì, cứ đợi tên đó tới rồi thịt là xong chuyện.]
Thương Nhĩ hơi đau đầu.
[Đừng thô lỗ thế, tôi đang theo đuổi người ta.]
Chắc là tính thế nhỉ… Vốn dĩ đang vụng trộm ngon lành, tại hắn cứ nhất quyết đòi danh phận nên mới làm hỏng hết chuyện, thành ra giờ phải theo đuổi lại từ đầu.
[Em biết anh đang theo đuổi mà, đợi lão họ Chu kia nghẻo rồi thì anh muốn theo đuổi kiểu gì chẳng được.]
[Tôi bảo là, tôi đang theo đuổi Chu Lạc An.]
Trần Bạc có vẻ bị sốc nặng, mãi một lúc lâu sau mới nhắn lại.
[Anh Phong, dù người ta có gầy gò, nhỏ con, trắng trẻo thật đấy, nhưng đấy cũng là một Alpha mà anh.]
Thương Nhĩ ngẩn người, sực nhớ lại mấy tin nhắn trước của Trần Bạc.
Gầy gò nhỏ con, trắng trẻo, chắc là cậu ta nhận nhầm người rồi.
Chu Lạc An không hề gầy yếu trắng trẻo mà là kiểu người khỏe khoắn, chỉ cần nhìn ngón tay thôi cũng biết sức anh lớn thế nào, trên người lại còn có mấy khối cơ bắp rất đẹp, chỗ nào ra chỗ nấy.
Vóc dáng chiều cao này mà ở Khu 4 có khi bị người ta ghét bỏ, nhưng ở Khu 9 thì lại đắt hàng, mấy gã Alpha có mức độ phân hóa không cao thường hay mất lý trí trên giường rồi nổi máu thú tính, nếu Omega mà có một thân hình rắn rỏi thì lúc làm chuyện đó chẳng cần phải nể nang gì nhiều, cứ thế mà tận hưởng một trận mây mưa cho đã đời.
Nhưng hắn thì tuyệt đối sẽ không thô bạo như vậy.
Điện thoại rung bần bật, tin nhắn của Trần Bạc cứ thế nhảy ra liên tục.
[Lão ta cũng già đầu rồi còn gì?]
[Anh thích lão ở điểm gì cơ chứ? Vì mặt đẹp à?]
[Anh Phong, anh đừng quên lão họ Chu này nổi tiếng là ra tay ác độc lắm đấy.]
[Hội Tham Tinh chúng ta là tham tiền chứ không có tham sắc đâu nhé.]
Nói lắm thật đấy. Thương Nhĩ liếc nhìn đồng hồ, đúng sáu giờ, chắc Chu Lạc An dậy đi làm rồi, hắn phải mau chóng đến trạm kiểm soát để canh người thôi.
Hắn không rảnh để giải thích, chỉ nhắn lại một câu ngắn gọn rồi quẳng điện thoại lên đầu giường, đứng dậy thay quần áo.
[Đúng là ác1 thật.]
Thật ra lúc Thương Nhĩ rời đi, Chu Lạc An có tỉnh dậy một lúc, nhưng mũi tiêm ức chế nồng độ cao kia khiến tinh thần anh mệt mỏi rã rời, anh chỉ hé mắt ra nhìn một cái rồi lại vùi đầu ngủ tiếp thêm một tiếng nữa, mãi đến khi có tiếng gõ cửa mới tỉnh hẳn.
“Anh Lạc An, mau dậy đi thôi, đến giờ đi làm rồi.”
Chu Lạc An lờ đờ bò dậy, vào phòng tắm vệ sinh cá nhân xong xuôi, lại tiêm thêm một mũi ức chế nữa mới chịu mở cửa: “Sao hôm nay em dậy sớm thế?”
Kim Thiểm Kiểm ăn diện trông trẻ trung phơi phới, xoay một vòng trước mặt Chu Lạc An: “Em có việc xuống núi, cho em đi nhờ với, nhanh lên nhanh lên, sắp không kịp rồi.”
Dưới sự hối thúc của Kim Thiểm Kiểm, Chu Lạc An chẳng kịp ăn uống gì đã ngồi tót vào trong xe.
Lúc đi ngang qua trạm kiểm soát, xe dừng lại, Kim Thiểm Kiểm lại bày ra tư thế mê trai kinh điển, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ: “Woa…”
Chu Lạc An sa sầm mặt mày: “Người này không được.”
“…” Kim Thiểm Kiểm quay đầu lại nhìn anh một cái, cất giọng thắc mắc: “Ý anh là sao hả anh Lạc An? Bên ngoài có tận hai người cơ mà, người nào không được?”
Chu Lạc An: “…”
“Cả hai đều không được.” Anh có chút thẹn quá hóa giận, lôi tuột Kim Thiểm Kiểm khỏi cửa sổ, hạ kính xe xuống, hất hàm về phía Thương Nhĩ: “Cậu, lên xe.”
Thương Nhĩ được gọi tên, nhanh thoăn thoắt mở cửa ghế phụ chui vào, kính sau còn chưa kịp đóng thì hắn đã thắt xong dây an toàn, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, trông rất lễ phép.
Kim Thiểm Kiểm tò mò nhìn Chu Lạc An: “Anh mang anh ta theo làm gì thế?”
Có thể mang luôn người kia đi cùng không?
Chu Lạc An không có ý định mang theo Lục Miễn, chỉ buông một câu “Đi thôi” rồi lại bắt đầu vùi đầu vào đống email công việc.
Suốt quãng đường im phăng phắc, Kim Thiểm Kiểm dẩu môi nghịch điện thoại, Nghiêm Ngụ tập trung lái xe, còn Chu Lạc An thì cúi gầm mặt xuống chẳng thèm ngẩng lên lấy một lần.
Thương Nhĩ vừa lên xe là dán mắt vào gương chiếu hậu giữa xe, người ngồi phía sau hơi cúi đầu, ánh mắt tập trung, đôi mày khẽ nhíu lại, vẻ nghiêm túc ấy thật sự mê người.
Đợi đến khi cảm nhận được cái nhìn chòng chọc nóng bỏng ấy, đôi mắt kia mới khẽ ngước lên, hai ánh mắt va nhau trong cái mặt gương bé tí bằng bàn tay, chẳng ai chịu dời đi trước.
Chẳng thể nói ra, có quá nhiều điều chẳng thể nói ra, cứ nhìn thêm một cái, tình ý lại dâng thêm một phân.
Chu Lạc An cười như không cười, lại cúi đầu xuống, nhưng trước mắt anh giờ chỉ là hộp thư trống không.
Đưa Kim Thiểm Kiểm đến quảng trường trung tâm xong, Nghiêm Ngụ cũng xuống xe rời đi.
Chu Lạc An giơ chân đá đá vào ghế phụ, hỏi: “Biết lái xe không?”
“Biết.”
“Cậu lên lái đi, đến ngã tư phía trước thì rẽ phải, đi thẳng tới Văn phòng Chính phủ.”
“Rõ.”
Đợi Thương Nhĩ đổi sang ghế lái, anh lại hỏi: “Lát nữa tới Văn phòng Chính phủ, có biết phải làm gì không?”
“Vâng.” Thương Nhĩ kéo mặt nạ xuống, nhìn thẳng vào mắt Chu Lạc An rồi há miệng ra, động tác nuốt nước bọt cực kỳ rõ ràng.
Ánh mắt Chu Lạc An tối sầm lại, mắng một câu: “Đồ mất nết.”
Mặt hắn vẫn còn sưng vù, trông chẳng ra làm sao, Chu Lạc An lại bảo: “Đeo mặt nạ hẳn hoi vào đi.”
Thương Nhĩ dùng ánh mắt hỏi: “?”
“Lát nữa Thường Sam tới, để con bé nhìn thấy thì giải thích kiểu gì?”
Thương Nhĩ đành phải đeo lại mặt nạ, khởi động xe chạy về phía Văn phòng Chính phủ.
Thường Sam thuận lợi vượt qua hai vòng thi đầu vào, trúng tuyển vào trường tiểu học trung tâm với thành tích xuất sắc, chính thức trở thành học sinh lớp 5-1.
Hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, không phải học, chỉ đến điểm danh với nhận sách vở thôi. Nghiêm Ngụ đi đón người, vừa đưa Thường Sam vào văn phòng của Chu Lạc An thì lại nhận được nhiệm vụ mới: “Nghiêm Ngụ, mua giúp tôi món đồ này, tôi gửi tin nhắn cho cậu rồi đấy.”
Nói xong, Chu Lạc An vẫy vẫy tay với Thường Sam: “Lại đây, để anh xem đồng phục mới nào.”
Thường Sam bước tới, hào hứng xoay một vòng khoe đồ, mắt cứ liếc về phía sau lưng Chu Lạc An, ngập ngừng gọi: “Anh ơi?”
Thương Nhĩ đứng thẳng tắp như cột đình, hai chân dang rộng bằng vai, tay chắp sau lưng: “Ừ.”
Thường Sam khẽ vểnh tai: “Anh đổi việc rồi à?”
Thương Nhĩ: “…”
“Đúng thế.” Chu Lạc An trả lời thay hắn: “Giờ cậu ta là vệ sĩ riêng của anh.”
Thường Sam gật đầu, ra vẻ hiểu hiểu.
Chu Lạc An cầm cuốn sách giáo khoa của Thường Sam lật xem vài cái, hỏi: “Lớp mới thế nào? Có chỗ nào không quen không? Bạn bè có dễ gần không? Có ai nói ra nói vào về cái tai của em không?”
Thường Sam lắc đầu, trả lời từng câu một: “Lớp mới gần nhà vệ sinh nhất, sau này đi vệ sinh tiện lắm, không có gì không quen cả. Ngày đầu đi học nên em cũng chưa biết các bạn có dễ tính không, nhưng em sẽ không để họ thích bắt nạt là bắt nạt đâu.”
Chu Lạc An cười nhìn Thường Sam, bộ dạng bướng bỉnh này của cô bé xem chừng chẳng ai bắt nạt nổi đâu.
Khá hơn ông anh trai nhiều.
“Còn gì nữa không? Hết chưa?” Anh lại hỏi.
Thường Sam ngẫm nghĩ một hồi rồi lôi ra một tấm thẻ nhỏ in mã QR: “Cô giáo bảo cần một phụ huynh quét mã vào nhóm lớp để tiện liên lạc ạ.”
Phía sau vang lên tiếng sột soạt, một bàn tay thò ra, Thương Nhĩ vừa mới quét mã xong thì bị Chu Lạc An lườm cho một cái cháy mặt, đành phải rụt tay lại.
“Cậu quét cái gì? Cậu đã đi học bao giờ chưa? Cậu có biết làm bài tập thế nào không? Cậu có làm nổi một người phụ huynh tử tế không hả?”
Thương Nhĩ: “…”
Chu Lạc An lôi điện thoại ra quét mã: “Để tôi.”
Thường Sam cũng rất biết điều, vội nói ngay: “Cảm ơn phu nhân.”
Chu Lạc An bấm vào nhóm, chỗ mục đơn đăng ký anh điền bốn chữ “Phụ huynh Thường Sam”. Vừa vào nhóm xong đã nhận được bài tập của giáo viên chủ nhiệm, yêu cầu chuẩn bị một bài giới thiệu bản thân khoảng hai trăm chữ. Anh đưa cho Thường Sam xem, con bé bảo mình tự làm được.
Chu Lạc An đứng dậy, xách cái cặp hình chú chó nhỏ của Thường Sam lên: “Đi thôi, anh đưa em sang phòng họp nhỏ, em cứ tự viết đi, viết xong thì đưa Nghiêm Ngụ kiểm tra lại.”
Thường Sam lóc cóc chạy theo, đi được hai bước mới nhớ ra quay đầu vẫy tay chào tạm biệt anh trai mình.
Tiễn Thường Sam xong quay lại, Chu Lạc An ngồi phịch xuống ghế, xoay người tựa lưng vào bàn làm việc, hai đầu gối dang ra tự nhiên. Đôi chân dài chống xuống sàn, để lộ một đoạn cổ chân, đôi tất đen bọc lấy càng khiến nó trông gầy gò rõ xương, nhìn ngược lên là ống quần lùng bùng, nhìn xuống dưới là đôi giày da sạch bóng. Mũi chân anh khẽ nhấc lên rồi hạ xuống, gõ nhịp xuống sàn nhà, làm Thương Nhĩ chợt nhớ lại sức nặng khi anh dẫm lên người hắn đêm qua.
Hắn nhìn đến khô cả cổ, không đợi Chu Lạc An yêu cầu, hắn đã tự giác bước tới, quỳ sụp xuống.
Chu Lạc An cười: “Vừa thấy tôi đã quỳ, người không biết lại tưởng tôi hành hạ cậu.”
“Tôi tự nguyện mà.” Thương Nhĩ lập tức bày tỏ thái độ: “Anh cứ việc hành hạ tôi đi.”
“Đừng có giở cái thói phong kiến ấy ra.” Chu Lạc An nói giọng đầy chính trực: “Khu Trực Thuộc Trung Ương xóa bỏ nô lệ từ hơn ba trăm năm trước rồi.”
Lòng bàn tay anh lật lại, đầu ngón tay kẹp một tuýp cao thảo dược bao bì màu xanh lá, khẽ khều dưới cằm Thương Nhĩ một cái: “Tháo ra, để tôi xem nào.”
Mặt nạ tháo xuống, nhìn từ góc độ của Chu Lạc An thì thấy má trái sưng vù lên, trông cứ như con gấu bơ từng nổi đình đám trên mạng một thời.
“Đau không?” Anh hỏi.
Thương Nhĩ lắc đầu.
“Không đau thật hay giả đấy?”
Vẫn lắc đầu.
Chu Lạc An vặn nắp tuýp, nặn ra một ít nhỏ như hạt đậu xanh trên đầu ngón tay, chấm dưới hàm Thương Nhĩ rồi tỉ mỉ xoa đều.
“Giận à?”
Thương Nhĩ im lặng không nói.
Chu Lạc An dừng tay nhìn vẻ mặt hắn: “Chính cậu bảo dùng bất cứ cách trừng phạt nào cũng được cơ mà, sao hả? Cún con mà cũng định nói lời không giữ lấy lời à?”
“… Giữ lời.”
“Thế là thấy tủi thân chứ gì? Có phải thấy tội mình không đáng bị như thế, thấy tôi không nên nổi cáu rồi ra tay nặng như vậy không?”
“Không có.”
Bôi thuốc xong, Chu Lạc An còn cẩn thận kiểm tra lại một lượt rồi mới đưa ngón tay quệt quệt vào vai Thương Nhĩ cho sạch.
“Tôi thấy là có đấy, còn nhớ lời tôi nói không? Ngoan thì có thưởng, hư thì bị phạt, tôi đối xử với cậu thế nào là do chính cậu quyết định.”
“Chỉ cần cậu ngoan, tôi rất sẵn lòng dành hết mọi sự thiên vị cho cậu, chịu trách nhiệm với cậu và cả người nhà cậu nữa. Tôi cho phép cậu có suy nghĩ riêng và làm việc mình muốn, nhưng nhất định phải để tôi biết.”
Chu Lạc An cúi người, kéo ngăn kéo dưới cùng ra, lấy từ trong đó một cái hộp đưa cho Thương Nhĩ: “Mở ra xem đi.”
Nắp hộp mở ra, bên trong là vòng chống cắn màu hồng đặt làm riêng kia, Thương Nhĩ định đeo vào thì bị Chu Lạc An ngăn lại.
“Đừng đeo vội, nhìn cho kỹ đã.”
Thương Nhĩ lại lật đi lật lại cái vòng chống cắn kiểm tra một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy thứ mà Chu Lạc An muốn cho hắn thấy ở mặt trong vòng cổ, ngay sát vị trí tuyến thể.
Một đóa hoa hồng được khắc bằng tay, giống hệt với hình xăm đi kèm ở hổ khẩu của Chu Lạc An.
Hắn đột ngột ngẩng phắt lên nhìn anh.
“Tôi nhấn mạnh với cậu một lần nữa, vì thân phận của tôi, có lẽ cả đời này cậu cũng không có được cái đánh dấu mà cậu muốn đâu. Khi ở bên cạnh tôi, cậu có thể là vệ sĩ, là trợ lý, là bất cứ thân phận nào, nhưng tuyệt đối không phải là người yêu. Nếu những thứ này cậu đều chấp nhận được, vậy thì đeo nó vào đi.”
Thương Nhĩ không tài nào kiểm soát nổi trái tim đang đập loạn xạ, máu nóng dồn lên làm cả mặt đỏ gay. Hắn nhét vòng chống cắn vào tay Chu Lạc An, cúi gằm mặt xuống, lý nhí cầu xin: “Đeo giúp tôi.”
Chu Lạc An cúi người, tư thế này trông như đang ôm người ta vào lòng mà vỗ về. Anh vén phần tóc gáy hơi dài của Thương Nhĩ lên, đóa hoa hồng nhắm thẳng vào tuyến thể, nhẹ nhàng ấn xuống.
“Cạch.”
Khoảnh khắc khóa lại, từ tuyến thể trào dâng một cảm giác kỳ lạ. Thương Nhĩ chợt hiểu ra, hình khắc hoa hồng đặc biệt này không đơn thuần là để khẳng định chủ quyền. Vòng chống cắn đeo lâu ngày sẽ để lại vết đỏ trên da chỗ tuyến thể, dường như Omega muốn dùng cách này để đánh dấu hắn.
Chu Lạc An lùi lại, đầu ngón tay chạm nhẹ vào khóe mắt đang ửng đỏ của Thương Nhĩ rồi khẽ hôn lên đó.
“Mấy hôm nữa tôi phải tới Khu 9 một chuyến.” Anh hôn hai cái rồi buông ra, lại bắt đầu mân mê vành tai mỏng của Thương Nhĩ mà nghịch.
“Cậu cũng biết đấy, chỉ cần ra khỏi Khu 4 là có đầy kẻ muốn lấy mạng tôi. Trước đây cậu từng tham gia mấy nhiệm vụ hộ tống rồi, tôi muốn thuê cậu bảo vệ tôi, cậu có làm không?”
Thương Nhĩ chủ động cọ cọ vào lòng bàn tay Chu Lạc An, th* d*c hỏi: “Thù lao thế nào?”
Chu Lạc An không vui: “Cậu còn đòi thù lao à? Thù lao trước đây đưa cho cậu còn chưa đủ sao?”
“Tiền nong tôi đưa hết cho anh rồi mà.” Thương Nhĩ lại lần nữa bóp chặt bắp chân Chu Lạc An, nhìn chằm chằm người phía trên với ánh mắt van nài: “Muốn thù lao kiểu khác cơ.”
“Muốn thù lao gì?”
Ánh mắt Thương Nhĩ dời xuống dưới, liếc qua vị trí ngang tầm mắt mình rồi lại nhìn thẳng vào mắt Chu Lạc An.
Chu Lạc An nhìn lướt qua Thương Nhĩ về phía cửa văn phòng, không khóa, nhưng thường thì có người đến sẽ gõ cửa. Anh nới lỏng cà vạt, nhấc chân dẫm lên đùi Thương Nhĩ: “Nhanh lên, nửa tiếng nữa tôi có cuộc họp.”
Chẳng cần đến nửa tiếng, mười phút là đủ, không phải Thương Nhĩ tự tin vào bản thân mà là chuyện này mất bao lâu hoàn toàn phụ thuộc vào việc Chu Lạc An nhịn được đến bao giờ.
Hắn cúi đầu xuống, động tác thuần thục, nhưng hì hục hầu hạ nửa ngày trời mà chẳng thấy có phản ứng gì, hắn đành phải dừng lại, rón rén nhìn sắc mặt Chu Lạc An.
“Là do hôm nay công việc mệt quá ạ?”
Chu Lạc An nhắm mắt lại, lòng lặng như tờ.
Công việc hôm nay đã bắt đầu quái đâu.
Cái tác dụng phụ chết tiệt này.
